Trang Ñaàu | Muïc Luïc | Ngöôïc Laïi | Theo Thöù Töï ABC | Ngöôïc Laïi vaø Theo Thöù Töï ABC | Giuùp Ñôõ Kyõ Thuaät

Một Góc Tâm Hồn.

( Thương tặng Hoa Xuyến Chi- vá»›i lòng yêu thương và niá»m cảm thông sâu sắc cá»§a L.K ).

Phần 1

Chương 1

(“Con đến dâng Cha cả tấm lòng,

Vá»›i niá»m yêu kính, vá»›i cầu mong,

Như hoa đương nở nghiêng vỠnắng,

Như nước dòng sông đến biển đông- Phan Quảng Namâ€).

Nó mệt má»i gấp quyển sách lại, lÆ¡ đãng ngó ra sân. Phía bên ngoài, rừng cây sát bên cạnh thư viện Ä‘ang vào mùa thay lá ( nó thưá»ng thích đến thư viện công cá»™ng gần nhà để há»c bài vào má»—i cuối tuần) . Ãnh nắng lấp lánh chiếu vào những tán lá vàng làm đám lá rá»±c lên má»™t sắc màu đẹp kỳ lạ, sắc màu riêng biệt chỉ tìm thấy được giữa mùa thu.

Nó đưa tay xoa xoa mắt cho đỡ má»i, rồi thong thả bước ra ngoài để hít thở chút khí trá»i. Không khí mùa này tuy lành lạnh nhưng cÅ©ng làm nó thấy sảng khoái hÆ¡n.

Lúc trở vào, ngang qua dãy sách tiếng Việt, nó dừng lại ngắm nghía má»™t chút. Quyển “ThÆ¡ Trần Má»™ng Tú†đập vào mắt nó. Vá»›i tay lấy quyển sách, nó trở lại bàn há»c và bắt đầu chăm chú vào vần Ä‘iệu cá»§a má»™t trong những nhà thÆ¡ mà nó rất mến má»™.

“Có một khoảng trong hồn em trống lắm,

Ngưá»i Ä‘i qua sao không ghé lại thăm,

Hồn em đó như cây mùa thu đứng

Chá» lá vàng vá» phá»§ đến trăm năm...â€1

Nó chợt nghe bâng khuâng...Bao giá» cÅ©ng vậy, những vần thÆ¡ đẹp nhưng buồn luôn khiến tâm hồn nó xao xuyến và rung động. Nó Ä‘á»c lại Ä‘oạn thÆ¡, lòng dâng lên má»™t cảm xúc thật khó tả, và...nó nhá»› vá» anh...

Chưa bao giá» nó lại cảm thấy buồn đến thế. Anh Ä‘i vào Ä‘á»i sống tâm hồn cá»§a nó như má»™t cÆ¡n gió thoảng, vá»™i đến, rồi cÅ©ng vá»™i Ä‘i. Và khi cÆ¡n gió ấy bay Ä‘i, không hiểu cố ý hay vô tình, gió đã mang theo mình cả má»™t phần tâm hồn và trái tim cá»§a nó- tâm hồn chưa má»™t lần Ä‘au khổ hay tang thương, cÅ©ng như trái tim chưa bao giá» rung lên má»™t nhịp nào giả dối...

Nó không trách anh, vì bởi, chưa bao giá» anh tá» ra gần gÅ©i hay quan tâm đặc biệt đến nó cả; nhưng có má»™t đôi lần, nó chợt nhìn thấy ánh mắt trìu mến thiết tha cá»§a anh dành cho mình- ánh mắt đã khiến nó bối rối, nhá»› thương, hy vá»ng và đợi chá»...

“ Tôi gặp em má»™t chiá»u trên đất khách,

Phận lưu đày tay siết chặt bàn tay,

NÆ¡i xứ lạ tôi là ngưá»i lữ khách,

Bước phong trần cho ngày tháng qua mau...†2

Những lá»i thÆ¡, những cánh thư Ä‘iện tá»­ vui vui, há»i thăm, chia sẻ...đã từng là niá»m vui , niá»m hạnh phúc cho nó giữa cuá»™c sống muôn màu muôn vẻ này. Äối vá»›i nó, cuá»™c sống sẽ mất Ä‘i vẻ đáng yêu nếu không có anh.

Nhưng hôm nay, nó mÆ¡ hồ nhận ra rằng tình cảm mà nó ôm ấp bấy lâu sắp tan thành mây khói. Anh vẫn cứ Ä‘iá»m nhiên bên cạnh tình yêu cá»§a nó Ä‘ang lá»›n lên từng ngày...

...Nó khóc...

* * *

Phần 2

Chương 2

...ÄÆ°a tay gạt nước mắt, nó xếp vá»™i quyển thÆ¡ lại rồi tiếp tục trở lại bài há»c. Chỉ còn không đầy hai tháng nữa là đã đến kỳ thi cá»§a tiểu bang, và nó hiểu, nó cần phải “gậm nhấm†cho hết mấy quyển sách dày cá»™p kia.

Nhưng... nó không thể tập trung được lâu. Sá»± mệt má»i khiến mắt nó trÄ©u xuống, và... nó gục xuống bàn há»c trong giấc ngá»§ chập chá»n...

* * *

Phần 3

Chương 3

... Nó lang thang giữa má»™t khu rừng phong thu đẹp như tranh vẽ, mê mải Ä‘uổi theo những chiếc lá vàng Ä‘ang bay bay trong gió nhẹ. Những chiếc lá má»›i lìa cành, quyến luyến chao mình má»™t vòng trên không trung rồi má»›i Ä‘iệu nghệ buông mình xuống đất. Phải chăng lá còn muốn nhắn nhá»§ má»™t Ä‘iá»u gì đó vá»›i cây trước lúc vÄ©nh viá»…n chia ly???

Chợt nó sững lại. Trước mắt nó, má»™t dáng vẻ quen thuá»™c Ä‘ang đến gần. Ngưá»i ấy càng gần, tim nó càng đập mạnh. Nó như không tin vào mắt mình, vì trước mắt nó, Äức Chúa Giê-xu bằng xương bằng thịt Ä‘ang đứng đó, hệt như những hình vẽ mà nó thấy trong tranh.

Nó cảm thấy bối rối, không biết phải quỳ xuống tung hô Chúa như má»™t vị Vua, hay nÅ©ng nịu sà vào lòng Ngài như má»™t ngưá»i Cha nhân ái, hoặc thân thiện nắm lấy tay Ngài như đối vá»›i bạn thân. Nó phân vân suy nghÄ© và cuối cùng, nó... đứng trÆ¡ như phá»—ng.

Chúa cất tiếng há»i nó, giá»ng yêu thương nhưng nghiêm nghị:

- Lệ Chi ! Con có yêu ta không?

Nó đáp, không chút do dự:

- Thưa Chúa, con yêu Chúa lắm !

Nó chỠđợi Chúa há»i đến lần thứ hai, rồi lần thứ ba, như Chúa đã từng há»i sứ đồ Phi-e-rÆ¡; nhưng không, Chúa chỉ lặng yên nhìn nó, không nói gì.

Nó lại thấy bối rối. Không lẽ... nó đã nói không đúng sự thật? Không ! Thật sự là nó yêu Chúa lắm, vì nó biết rằng, Chúa yêu nó biết bao ! Và nó cũng đã từng hứa với Chúa rằng , dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, nó cũng chỉ biết nương cậy nơi Ngài...

... Và rồi , Chúa cÅ©ng cất tiếng há»i nó lần thứ hai:

- Con thật sự yêu ta chứ ?

- Dạ phải! Con yêu Chúa lắm!

- Thế thì... con hãy can đảm trao cho ta... góc tâm hồn còn lại của con !

Nó ngạc nhiên nhìn Chúa:

- Thưa Chúa, con... không hiểu ???

- Con hãy xem quyển này !

Nó đón lấy một quyển sổ nhỠtừ nơi Chúa. Chợt nó rùng mình: trên bàn tay của Chúa vẫn còn nguyên vẹn một dấu đinh: dấu ấn của sự thương khó ngày xưa...

Nó lật quyển sổ...Quyển sổ có vẻ quen thuá»™c vá»›i nó. Giữa trang đầu tiên là má»™t dòng chữ khá bay bướm: “Diary 2001â€, sát phía dưới dòng chữ là má»™t câu thÆ¡ cổ:

“ Nhật mộ hương quan hà xứ thị,

Yên ba giang thượng sử nhân sầu†3

( Quê hương khuất bóng hoàng hôn,

Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai…) 4

Và một dòng chữ nhỠở cuối trang, sát ngay bên góc phải: “This belongs to...†.

Nó ngước lên nhìn Chúa, lặp lại câu nói ban nãy:

-Thưa Chúa, con... không hiểu??

Chúa nhẹ nhàng:

-Hãy tiếp tục xem, rồi con sẽ hiểu !

Nó chưa hiểu Chúa bảo thế để làm gì, song vẫn kiên nhẫn lật qua các trang...

Những trang giấy trắng tinh vá»›i nét chữ nhá» nhắn, nghiêng nghiêng khi thì bằng má»±c tím, lúc thì lại má»±c xanh. Những cảm xúc tuôn tràn trên giấy, lúc reo vui như má»™t nốt dương cầm réo rắt, lúc trầm buồn như Ä‘iệu sáo sầu tư. Những bài thÆ¡ hoặc Ä‘oạn thÆ¡, Ä‘oạn văn cá»§a các tác giả nổi tiếng chiếm má»™t phần không nhá» trong quyển Nhật ký. Má»™t đôi chá»— ghi những câu gốc; chá»— thì ghi bài soạn, thá»i gian biểu; chá»— lại vẽ những hình ảnh tùy hứng. Kẹp vào giữa quyển sổ là những trang giấy rá»i chép những câu thÆ¡ chưa kịp ghi vào sổ, những bản thảo bị gạch xóa lung tung; những lá thư từ quê nhà chưa kịp hồi âm cÅ©ng chiếm má»™t phần trong đó.

Nó vẫn hoang mang không hiểu Chúa đưa cho nó quyển Nhật ký cá»§a chính nó để làm gì, và vì sao... Chúa lại có được quyển ấy- nó quên rằng Chúa là Äấng toàn năng, và những việc làm cá»§a Ngài Ä‘á»u có chá»§ ý.

Như Ä‘á»c được suy nghÄ© cá»§a nó, Chúa cất tiếng:

- Quyển Nhật ký này là má»™t góc tâm hồn cá»§a con đó! Bây giá», con đã hiểu rồi chứ ?

Nó chợt hiểu...Thì ra... từ bấy lâu nay, nó chưa bao giá» dâng trá»n tâm hồn mình cho Chúa cả, quyển Nhật ký là má»™t bằng chứng cho tình yêu không trá»n vẹn đó. Nó luôn luôn đặt cảm xúc cá»§a mình lên trên hết. Những bài thÆ¡ hay, những Ä‘iệu nhạc trữ tình vẫn có sức thu hút nó như ngày nào nó chưa tiếp nhận tình yêu cá»§a Chúa. Hình ảnh cá»§a Chúa trong những sáng tác cá»§a nó vẫn chỉ là má»™t hình ảnh má» nhạt. So vá»›i những sáng tác cá»§a nó, bài viết vá» Chúa chỉ... đếm được trên đầu ngón tay...

- Con có bằng lòng trao cho ta góc tâm hồn còn lại cá»§a con không ? - Chúa kiên nhẫn há»i nó má»™t lần nữa.

Nó do dá»±. Äã hÆ¡n má»™t lần, nó đã từng quyết định dâng Ä‘á»i sống tâm linh cá»§a mình cho Chúa quản cai, đã hÆ¡n má»™t lần, nó hứa sẽ yêu Chúa hÆ¡n, dành thá»i gian cho Chúa nhiá»u hÆ¡n, nhưng... Ä‘iá»u đó chỉ tồn tại được má»™t thá»i gian...

“Äêm nay thu sang cùng heo may,

Äêm nay sương lam má» chân mây,

Thuyá»n ai lá» lững trôi xuôi dòng,

Như nhớ thương ai chùng tơ lòng†5

Từng tiếng nhạc như rót vào lòng nó, vẫn có sức thu hút nó má»™t cách đặc biệt. Äiệu buồn man mác khiến nó nhá»› vá» quê hương vá»›i má»™t thá»i ká»· niệm...

Nó có thể xếp những băng nhạc mà nó yêu thích vào má»™t chá»—, và có thể thôi không Ä‘á»c những vần thÆ¡, Ä‘oạn văn mà nó yêu thích, cÅ©ng không thể sáng tác theo cảm xúc cá»§a riêng mình nữa, mà sẽ dành tất cả tâm tư tình cảm để chỉ hướng vá» Chúa thôi, có được hay không???

...Chúa vẫn đứng đó, nhìn nó, dịu dàng:

- Con sẽ trao góc tâm hồn còn lại của con cho ta chứ, Lệ Chi?

Ôi ! Nó biết, nó biết rằng nếu nó từ bỠđược chính mình, hay nói đúng hÆ¡n, từ bỠđược ý thích cá»§a mình, nó sẽ nhận được biết bao nhiêu là Æ¡n phước tuôn tràn từ nÆ¡i Chúa. Nó sẽ không còn buồn bã nữa, bao nhiêu lá»i hứa yêu thương, tràn đầy hy vá»ng cá»§a Chúa Ä‘ang chỠđợi nó, nếu nó bằng lòng để Chúa quản cai cả Ä‘á»i sống tâm hồn cá»§a mình. Nhưng...nó sợ ! Nó sợ rằng nó sẽ không làm tròn lá»i hứa, vì bởi, nó biết rằng, những âm Ä‘iệu ấy, những vần thÆ¡ ấy cÅ©ng là má»™t phần Ä‘á»i sống tâm hồn cá»§a nó.

Nó ấp úng:

- Thưa Chúa , con... con...

Chúa buồn bã :

- Con không thể, phải không ? Thôi thì... tùy ý con vậy ! Con có quyá»n lá»±a chá»n những gì mà con thích. Nhưng con Æ¡i ! Ta yêu con, vì thế mà ta không muốn nhìn thấy con buồn bã. Sở dÄ© mà ta không thể an á»§i được con, là vì... con vẫn còn giữ lại má»™t góc cho riêng mình, nên quyá»n năng cá»§a ta không thể vận hành trong con được, con không thể cảm nhận được sá»± vui mừng, bình an mà ta ban cho con, vì... con đã không cho phép ta ngá»± trị từng ngõ ngách trong tâm hồn con ! Thôi ! Ta Ä‘i đây !

Và Chúa quay lưng bước. Thỉnh thoảng, Chúa dừng lại, quay nhìn nó, xem nó có thay đổi quyết định hay không. Nhưng nó vẫn đứng yên, nước mắt chảy vòng quanh. Bóng Chúa càng xa dần, nước mắt nó càng chảy nhiá»u hÆ¡n.

Chúa đã Ä‘i gần đến cuối Ä‘oạn đưá»ng. Chợt Chúa khá»±ng lại, rồi bóng dáng Chúa trở nên chao đảo, bước Ä‘i khó nhá»c như ngày nào Chúa mang cây Thập tá»± bước lên đồi Gô-gô-tha.

“ Ta đã...phó tánh mạng cho con rồi... Phó chi... cho ta... con ôi ?â€... 6

Lá»i hát thống thiết vang vang trong tâm trí nó. Nó oà khóc, vùng chạy theo Chúa: “Con xin... con xin...trao quyển Nhât ký này ...cho Chúa... Con xin...trao góc tâm hồn còn lại cá»§a con...cho Chúa...â€

Nó vừa chạy vừa khóc; nhưng Chúa đã cách nó một khoảng xa lắm, mà bước nó lại không vững. Nó chạy mãi...chạy mãi mà không sao tới gần Chúa được... Nó ngã dúi dụi bên đám lá rừng sắc vàng vàng, tia tía...

...Nó oà khóc nức nở...

***

Phần 4

Chương 4

Nó đưa tay dụi mắt, mắt nó vẫn đầy nước, thấm ướt cả má»™t góc trang sách. Nó rút khăn lau vá»™i rồi đưa mắt nhìn xung quanh...Nó sợ có ai đó nhìn thấy nó khóc. Nhưng không, má»i ngưá»i vẫn chăm chú tập trung vào bài vở, sách báo cá»§a há» .

Và ...giấc mÆ¡ gặp Chúa được chầm chậm quay lại trong tâm trí nó. Nó nhá»› lại rằng, trong giấc mÆ¡, nó cÅ©ng vẫn chưa kịp đến gần Chúa để trao cho Ngài quyển Nhật ký- má»™t góc tâm hồn cá»§a nó. Và bây giá»...nó lại thấy do dá»±...Trao trá»n tâm hồn cho Chúa sao mà qúa khó khăn đối vá»›i nó...

Phải chăng, đó chính là lý do tại sao nó cứ cảm thấy buồn buồn má»—i khi đối diện vá»›i chính mình, và phải chăng, nó đã vô tình khiến Chúa phải xót xa bởi tình yêu không trá»n vẹn cá»§a nó ???

...Lấy hết can đảm, nó gạt nước mắt và cúi đầu thầm nguyện: “ Chúa Æ¡i ! Xin Chúa giúp cho con...!!!â€

... “Gá»i thầm rằng con hãy nhá»› : Tình yêu sẽ biến đổi phận ngưá»i, phận ngưá»i từ trong tiếng khóc, má»™t mai tình Ngài cho tiếng cưá»i; Chúa Æ¡i ! Con nay xin gá»­i trao Ä‘á»i con những đắng cay khổ sầu, nÆ¡i Ngài hồn con nương náu, ná»—i vui từ nay thắm màu...†7

Nó khe khẽ hát một mình...Ngoài kia, lá thu đang rực vàng trong nắng...

( Lam Kiá»u- Má»™t ngày chá»›m thu đầu Thế Ká»· XXI)


1 “ Trái Tim Hồngâ€- Trần Má»™ng Tú)

2 “ Má»™t Chiá»u nÆ¡i Xứ lạ†-SLP

3 “ Hoàng Hạc Lâuâ€- Thôi Hiệu

4 Bản dịch : Tản Äà.

5 “ Con Thuyá»n Không Bến†– Äặng Thế Phong.

6 “ Ta Hy sinh vì Con Hết†– Thánh Ca.

7 “ Sống Trong niá»m Vuiâ€- Thánh Ca.