Trang Ñaàu | Muïc Luïc | Ngöôïc Laïi | Theo Thöù Töï ABC | Ngöôïc Laïi vaø Theo Thöù Töï ABC | Giuùp Ñôõ Kyõ Thuaät

Thảo Äồi Gió

Nguyên Äình

Chương 1

Chương I

Trên chiếc băng gá»— cứng ngắc, tôi chăm chú ngồi nhìn bà chấp sá»± Phán Ä‘ang ngoác mồm ra hát. Từ bé đến giá» tôi chưa há» thấy ai có lối hát buồn cưá»i như vậy. Tôi nhìn bà chòng chá»c. Sao mồm bà ấy to thế cÆ¡ chứ, cứ y như cái miệng hầm xe lá»­a mà tôi có dịp thấy vào mùa hè năm ngoái.

Tôi quay sang thì thầm vá»›i thằng em: "Tuấn nè, chèn Æ¡i! Em coi cái miệng bà Phán kìa!" Nghe tôi nói, nó nhìn lên. Không nín được nó khịt má»™t tiếng thật to làm tôi thót cả ngưá»i nhưng lại bắt đầu khúc khích cưá»i. Chết chưa! Trong nhà thá» thế này mà loạn thật. Tôi nghe Mẹ ngồi ở cuối băng gá»i nhá» "Thảo" và suỵt má»™t tiếng.

Tôi bặm môi cố sức ngồi yên nhưng chỉ độ được ba mươi giây, cái đầu óc hư đốn cá»§a tôi lại nghÄ© đến miệng bà Phán rồi đến miệng hầm xe lá»­a. Hai hình ảnh thật là môn đăng há»™ đối. Tôi không dám ngước nhìn Bố tôi Ä‘ang bắt đầu bài giảng trên kia, biết việc phải đến sẽ đến khi vá» nhà. Äối vá»›i Bố, có hai Ä‘iá»u cấm kỵ là nhóp nhép nhai kẹo và cưá»i giỡn trong nhà thá». Tôi đã ăn không biết bao nhiêu trận đòn mê tÆ¡i vá» những tá»™i thiếu kỉnh kiá»n này. Sau trận đòn là cả buổi giam phòng.

Chèn Æ¡i! Bị cấm cung suốt buổi chiá»u thì nản quá! NghÄ© đến đây tôi cố gắng yên lặng trong lo lắng suốt giá» nhóm còn lại. Má»i sá»± tốt đẹp được má»™t lát cho đến khi ông chấp sá»± Phán thình lình choàng dậy sau giấc ngá»§ ngắn thưá»ng lệ má»—i sáng Chúa Nhật để vừa kịp nói "A-men", thì tôi và Tuấn lại bắt đầu cưá»i. Lần này không làm sao chúng tôi nín được. Cưá»i đến rung cả băng, cưá»i chảy nước mắt, cho đến tan nhóm còn cưá»i. Dù chắc mẫm thế nào cÅ©ng biết tay Bố nhưng không đứa nào ngăn nổi cÆ¡n cưá»i. Tôi cảm thấy được vi trùng cưá»i Ä‘ang ngá» nguậy, khá»u nhá»™t trong từng mạch máu. Tôi đã cố thá»­ ngừng bằng cách bặm môi, cau mặt, nhăn mày nhưng cÅ©ng vô ích, chỉ tổ làm Tuấn cưá»i to thêm. Bà Phán thấy vậy khó chịu, ức lắm vì chúng tôi cưá»i ông Phán. Bà cau mày nhìn hai đứa chằm chằm. Tôi cau mày trừng lại bà, chun mÅ©i, gương trán ra bắt chước. Tuấn nhìn tôi, nó lại cưá»i "khịt" lên má»™t tiếng to tướng làm má»i ngưá»i quay lại. Nguy quá Bố tôi cÅ©ng thấy. Cả hai đứa Ä‘á»u lo đến thót bụng.

Chúc phước xong, Bố tôi ra trước nhà thá» bắt tay từng ngưá»i như thưá»ng lệ. Tuấn và tôi đứng xa xa quan sát tình hình. Nghe ông chấp sá»± Phán vừa bắt tay Bố tôi vừa nói ông cảm động vá» bài giảng lắm, riêng ông nhận rất nhiá»u Æ¡n phước. Tuấn buá»™t miệng nói lá»›n, đầu nó lắc lư như Ä‘ang tiếp chuyện ông Phán. "Dạ đúng, Chúa đã ban cho ông má»™t giấc ngá»§ ngon!" Tôi thấy tai Bố tôi đỠlên còn ông Phán thì lẩn theo đám đông ra khá»i nhà thá».

Tôi thì thầm với Tuấn: "Thôi rồi! Thế nào cũng bị nhốt cho coi!"

Trong má»™t giây, Tuấn có vẻ hÆ¡i quýnh, nhưng rồi mắt nó lại chá»›p lia, nó cưá»i bảo: "Ưa đàng nào cÅ©ng bị phạt, chÆ¡i cho nó bõ. Chiá»u nay trước sau gì cÅ©ng có thì giá» nghiên cứu thêm trong phòng mà, lo gì!"

Tôi nghe Mẹ gá»i: "Tuấn, Thảo, Ä‘i vá»! Giá»ng Mẹ có vẻ gay gắt. Tôi nói nhá» vá»›i Tuấn: "Äi vá» chốn lao tù đấy, Tuấn ạ!" ÄÆ°á»£c dịp nó lại cưá»i sặc sụa. Bây giá» không còn trong nhà thá» nữa nên nó tha hồ.

Nhà chúng tôi trên má»™t đỉnh đồi xanh ngát, cách nhà thá» má»™t khá»ang không xa. Lần đầu tiên đến đây Tuấn đã mau mắn đặt tên là "Äỉnh đồi truyá»n giáo".

Trên đưá»ng vá», đến con dốc nhá» cạnh nhà, Bố tôi má»›i lên tiếng: "Sao, hôm nay có chuyện gì mà chúng mày lá»™ng vậy? Chúng mày có biết là chúng mày phá há»ng buổi nhóm sáng hay không?"

Tuấn và tôi Ä‘á»u câm như hến, tay chân lạnh như dưa chuá»™t, không đứa nào dám nhìn đứa nào. Bố tiếp: "Bố đã nói má»i mồm là chúng bây chỉ có việc yên lặngnghe giảng mà cÅ©ng không được phải không? Hay cứ phải chá» roi vá»t rồi má»›i nhá»›? Hai đứa lá»›n rồi, đừng để bố phải nói mãi."

Tôi trang trá»ng đáp: "Dạ, con nghe giảng mà Bố! Bố giảng vá» Môi-se".

Tôi Ä‘oán chắc Bố phải giật mình khi tôi trả lá»i vì ông yên trí là chúng tôi đâu nghe được gì.

Nhưng Bố tôi há»i vặn: "Sao? Thế Môi-se làm sao?"

Tuấn gỡ rối dùm tôi "Thằng nhá» Môi-se được Äứa Chúa Trá»i chăm sóc rồi sau này lãnh đạo dân Ngài".

Mẹ sá»­a sai liá»n: "Sao con lại gá»i Môi-se là thằng nhá»"- Thế là há»—n".

Nó chống chế: "thế có ngưá»i vẫn gá»i chúng con là "đámnhá» con mục sư" thì sao? Bá»™ không sao?"

"Nữa, mẹ đã dặn con không được dùng mấy chữ "bá»™ thế này, bá»™ thế ná» mà!" Mẹ tôi la Tuấn thế đấy mà không chịu trả lá»i câu nó há»i. Äó là Ä‘iá»u tôi thắc mắc không ít khi suy nghÄ© đến những ngưá»i lá»›n. Có hứng thì há» trả lá»i, không thì thôi, thế là làm sao?

Bố tôi chẳng nói gì đến chuyện ban sáng nữa, chỉ nghe ông nhắc tên chúng tôi khi cầu nguyện trước bữa ăn. Tôi tưởng đã thoát nạn. Cơm nước xong, lúc chúng tôi vừa định đứng dây thì nghe Bố dặn: "Hai đứa ở đây rửa chén bát xong thì lên ở nguyên trong phòng".

Tôi ghét rá»­a chén nhất hạng nhưng cÅ©ng đành vá»™i vàng lau bàn, thu dá»n chén bát ra sau nhà. Cả hai chị em yên lặng chậm rãi thi hành công tác rá»­a chén. Dù không đứa nào nói ra nhưng chúng tôi Ä‘á»u cố kéo dài thá»i gian vá»›i hy vá»ng được nghe Bố gá»i lên đánh bóng bàn như thưá»ng lệ trừ Chúa Nhật. Nhưhg chẳng có gì xảy ra, chẳng ai gá»i, chẳng ai má»i. Xếp chén bát vào tá»§, chúng tôi lặng lẽ lên lầu.

Trong phòng tôi bây giá» còn quái gì việc làm nữa! Tôi bị nhốt vào đây như cÆ¡m bữa, nên bao nhiêu cái hấp dẫn, thích thú nhất Ä‘á»u đã thá»­ qua rồi. Bố tôi bảo: "Phải nghÄ© việc ra mà làm. ÄÆ°á»£c, tôi sẽ cố gắng hết sức, suy nghÄ© đến nhăm nhúm cả trán để khiếm…chuyện buồn cưá»i. Thế là tôi bắt đầu khúc khích cưá»i má»™t mình. Làm sao mà Bố tôi biết được?

Tôi tưởng tượng bà chấp sá»± Phán Ä‘ang hát, trông thật là xấu, nghe thật buồn cưá»i. Nếu giá»ng hát cá»§a bà mà ngá»­i được chắc …dá»… sợ, còn nếu sỠđược thì sù sì phải biết! Bà có thói quen kéo dài câu hát lâu hÆ¡n má»i ngưá»i đã thế lại luôn bắt đầu trước thiên hạ đến cả ná»­a phút! Tôi không hiểu bà ấy lấy hÆ¡i ở đâu mà nhanh thế cÆ¡ chứ!

Nhưng nếu các bạn được nghe bà Phán đơn ca thì mới độc đáo. Bố bảo bà ấy hát hơi thấp, còn Mẹ lại bảo cao quá. Tôi chẳng biết cao hay thấp, chỉ biết bà ấy hát nghe dễ sợ lắm. Trông thấy bà ấy hát còn dễ sợ hơn. Bà mở miệng to như mở nắp nồi cơm, giá ông nha sĩ cho cả nắm tay vào cũng vừa!

Bố Mẹ tôi hết sức phiá»n lòng vá» những ý tưởng hắc ám và những lá»i phát ngôn bừa bãi cá»§a tôi, nhưng nào ai biết có phải đây là kết quả cá»§a những lần tôi bị giam lá»ng trong phòng không?

Suốt trưa hôm ấy trá»i nóng như hầm, tôi phải mở toang cả hai cánh cá»­a sổ ra. Lúc sau, khi đóng lại, cá»­a bị kẹt. Rắc rối quá! Chèn Æ¡i! Cá»­a kẹt rồi. Tôi xô, tôi kéo, tôi giật, tôi đập cá»­a mà vẫn không đóng lại được. Tôi ngó quanh xem có tí dầu nhá»›t nào không, nhưng má»™t giá»t cÅ©ng không có. Tôi lẻn sang phòng Mẹ tôi, không có dầu nhá»›t, chỉ có chai dầu nóng. Hà hà! Tôi túm lấy, Ä‘em sang đổ òng á»™c vào bản lá». Mùi dầu nóng ngập ngụa cả phòng nhưng cái cá»­a đã lay chuyển chút ít. Có thế chứ! Tôi kéo mạnh, cá»­a sổ ập vào. Chắc tôi phải viết thư cho viện bào chế dầu nóng biết vá» công dụng má»›i mà tôi vừa khám phá, để há» còn in vào đơn thuốc chứ! "Trị sưng, trặc, tan máu bầm và cá»­a sổ bị kẹt"

Mẹ cứ muốn tôi tập chải, cuốn tóc lấy nên tôi định dùng dịp này thực tập, nghĩ cũng hay. Tôi mở cửa lẻn sang phòng tắm, ở đó có cái gương lớn và một cái kệ để đồ vệ sinh.

Tôi còn nhá»› cứ má»—i lần chải tóc cho tôi, Mẹ thưá»ng bôi thuốc gì đó lên rồi má»›i cuốn. Tôi bắt đầu lục lá»i. Có kem đánh răng, xà phòng cạo râu, phấn, kem bôi mặt, nhưng không thứ nào làm tóc tôi cuốn lên cả. Có lẽ nếu tôi thá»­ dùng những thứ trên chắc Mẹ tôi sẽ lạnh ngưá»i, tóc bà sẽ quăn tít lên cho mà không cần cuốn đâu! Äúng lúc ấy tôi thấy có má»™t cái ly nhá» dá»± tiệc thánh, quên mất mình Ä‘ang bị giam phòng, tôi hé cá»­a buồng tắm gá»i lá»›n: "Mẹ Æ¡i, sao ly dá»± tiệc thánh lại ở trong phòng tắm?"

Tôi nghe Bố há»i: "Cái gì? Äứa nào Ä‘em ly dá»± tiệc thánh vào buồng tắm?"

Mẹ vá»™i chạy lên lầu, trông thấy cái ly bà ném cho tôi má»™t cái nhìn … rụng rá»i.

"Ai bảo mày đâu là ly dự tiệc thánh? Mẹ dùng rửa mắt đấy biết chưa? Con nỡm!"

Tôi chợt thấy Ä‘au nhói trong ngưá»i. Bá» xừ, tuần sau lá»… tiệc thánh rồi. Thế là lại có chuyện. Chắc chắn thấy cái ly là tôi lại nhá»™t cho xem. Có lẽ tiệc thánh sẽ bắt đầu sau bài đàn thật êm. "Hừ, ly rá»­a mắt không biết nếu Mẹ rá»­a mắt bằng nước nho thì sao ta!" NghÄ© thấy mà ghê!

NghÄ© đến tiệc thánh tôi lại nhá»› đến ná»—i phiá»n muá»™n cá»§a Bố. Äã bao nhiêu lần ông cố công giảng giải cho tôi và Tuấn vá» tiệc thánh. Ong bảo đó là má»™t việc hết sức thiêng liêng vì nó dá»± phần trong sá»± thương khó cá»§a Chúa. Bố không thể cho chúng tôi dá»± tiệc thánh được vì chúng tôi chưa phải là tín đồ Äấng Christ. Ong mất bao nhiêu ngày giá» cắt nghÄ©a vá» sá»± cứu rá»—i mà chúng tôi vẫn chưa chịu nhận Giê Xu làm Cứu Chúa cá»§a mình. Chừng đó đã khiến Bố buồn biết mấy. Không phải chúng tôi không cần Chúa. Tôi còn biết chắc mình là tá»™i nhân số má»™t trên cõi Ä‘á»i này nhưng tôi vẫn cứ không tin Chúa, thế thôi.

Biết vậy Bố tôi buồn lắm, nhưng tôi lại nghÄ© khác. Những ngưá»i Ä‘i nhà thá» chưa chắc Ä‘á»u đã được cứu. Chân há» bước tá»›i nhà thá» mà lòng hỠở nÆ¡i khác thì sao?

Chương 2

Chương II

Làm con mục sư đôi lúc nản chí hết sức. Bạn sẽ thấy má»i ngưá»i luôn luôn nhìn bạn vá»›i con mắt dò xét. HỠđòi há»i phải mẫu má»±c hoàn toàn nhất thiên hạ. Nếu không búa rìu dư luận sẽ nhất định không tha. "Con cái mục sư gì thế kia!"

Äã thế, tôi và thằng Tuấn lại hay làm những cái ngưá»i ta không thích. DÄ© nhiên, chúng tôi đâu có bảo là mình hoàn toàn. Ngay cả Bố Mẹ cÅ©ng thưá»ng mắng má» chê trách chúng tôi luôn – nhất là Mẹ.

Äôi khi mẹ cÅ©ng xì sầm vá»›i Bố vài ngưá»i trong Há»™i thánh. Tôi không có ý nói Mẹ tôi đặt chuyện nói hành nói tá»i gì ai đâu nhé. Mẹ chỉ lưu ý Bố, thế thôi! Thưá»ng thưá»ng, Bố Mẹ chỉ bàn chuyện Há»™i thánh khi không có chúng tôi, nhưng cÅ©ng có khi nói trong bữa cÆ¡m. Những lúc ấy Bố Mẹ cho rằng chúng tôi đã lá»›n biết ý thức đến việc không nên kể lại vá»›i ai những Ä‘iá»u nghe thấy. Nhưng đáng tiếc là chúng tôi đã không có ý thức đó hoặc không vận dụng nó. Mẹ thì cứ quả quyết rằng, chúng tôi đã lá»›n, hiểu biết, có ý thức mà không chịu sá»­ dụng ý thức cá»§a mình. Tôi chẳng biết có phải vậy không. Có lúc Mẹ tôi chỉ muốn chúng tôi Ä‘i nghỉ hè ở đâu đó thật xa rồi quên cả chuyện vá» cho bà đỡ bá»±c mình!

Trong Há»™i thánh có nhiá»u ngưá»i trông dá»… coi, nhưng cÅ©ng có những gương mặt "há»" không chịu được. Những lúc Bố Mẹ vui vẻ, tụi tôi tha hồ diá»…n, bắt chước, chá»c quê ngưá»i khác, nhưng lúc nào tình hình không thuận lợi thì đừng dại dá»™t dở trò ra.

Má»™t hôm lúc ăn cÆ¡m tối, Mẹ có đỠcập đến ông Sáu, hai đứa tôi vểnh tai lên nghe. Ông Sáu lá»›n tuổi rồi nhưng còn độc thân, đầu hói, luôn luôn mặc bá»™ véc xám Ä‘i nhóm. Vì chưa vợ con, không có ngưá»i chăm sóc, quần áo ông bèo nhèo, nhăn nhúm, chả bao giá» bàn á»§i Ä‘i qua. Chẳng hiểu sao ông không lập gia đình vì kể ra, trông ông cÅ©ng không đến ná»—i xấu trai cÆ¡ mà. Khi nhìn quanh các cô lá»›n tuổi trong nhà thá», chao Æ¡i sao mà đông thế này. Không chừng ông Sáu không lấy vợ được vì bị "tràn ngập, biển ngưá»i" đấy thôi.

Bố bảo hồi trẻ ông Sáu cũng bô trai lắm, tôi không hoàn toàn đồng ý, nhưng nghĩ là ông ấy hồi một hai tuổi, chắc trông cũng dễ thương. Ừ, trẻ con đứa nào trông chẳng hay!

Äầu ông Sáu chỉ lÆ¡ thÆ¡ tÆ¡ liá»…u có vài sợi tóc, nhiá»u lắm cÅ©ng chỉ bằng hồi ông ấy má»›i sinh và chèn Æ¡i! Sao mà nó tròn và láng thế cÆ¡ chứ! Tuấn vá»›i tôi chuyên môn chá»n ngồi phía sau vì đã có mặc ước rằng đầu ông là mặt trá»i chói sáng, ngồi đó có thể thấy khắp má»i ngưá»i trong giá» nhóm.

Tuấn lại ví đầu ông Sáu như cái cầu tuá»™t ở sân chÆ¡i, có Ä‘iá»u không được dốc lắm. Má»™t sáng Chúa Nhật đẹp trá»i, có con ruồi từ từ đáp xuống phi trưá»ng là đỉnh đầu. Bạn phải có mặt ở đó má»›i chứng kiến được cảnh ông Sáu đập ruồi như thế nào. Cả tôi và Tuấn Ä‘á»u cưá»i ngất ngư. Ông xoa xoa cái đầu hói sau ngón đòn trừng phạt con ruồi mất dạy. Chao Æ¡i! Láng phải biết. Tôi dám chắc là suốt Ä‘á»i, ông Sáu chẳng bao giá» dùng lược cả.

Hầu hết má»i ngưá»i trong Há»™i thánh Ä‘á»u được chúng tôi đặt cho má»™t biệt hiệu khôi hài. Bà Phán được gá»i là "Miệng hầm xe lá»­a" vì lối hát độc đáo. Ông Sáu vá»›i bá»™ véc xám bốn mùa được gá»i là "Sáu xám sá»i", cái âm "xì" trong cả ba tiếng này trở thành buồn cưá»i khi chúng tôi thì thào, xì xầm tập phát âm "s" trong giá» nhóm. DÄ© nhiên Bố Mẹ đâu có biết những mỹ từ này – Biết có mà no đòn à!

Má»™t hôm, lúc ông Sáu Ä‘ang len lá»i Ä‘i xuống, tôi nghiêng qua nói nhá» vào tai Tuấn "Suỵt! Sáu xám sá»i xuống!" Tôi ngỡ là mình thì thầm, ai dè lại to đến thế. Ông Sáu vừa Ä‘i qua, chợt quay lại ngó tôi – mặt ông Ä‘au đớn đến tôi tưởng là ông sắp khóc. Mồ hôi lạnh toát ra. Chao Æ¡i! Sao tôi khổ sở thế này? Ngoài mặt tôi làm bá»™ tỉnh như không, nhưng trong lòng tôi cảm thấy mình hèn hạ, ti tiện quá chừng.

Càng ngày tôi càng cảm thấy mình phải theo lá»i khuyên cá»§a Bố: tiếp nhận Chúa Jesus làm Cứu Chúa; nhưng tôi vẫn không quyết định. Tôi nghÄ© mình chỉ nên xin Chúa giúp sống tốt đẹp hÆ¡n, nhưng sao tôi cứ lao vào làm những chuyện tày đình kia? Có lẽ vì tôi chưa xin Chúa nhận tôi làm con cái Ngài, và theo lá»i Bố nói Ä‘iá»u đó do ma quá»· xúi giục. Nghe Bố bảo ma quá»· Ä‘ang dùng tôi như má»™t công cụ cá»§a nó, tôi ghét lắm, nhưng biết đâu lại đúng? Ma quá»· không cần ra oai, hay hò hét bên tai mà sao lúc nào tôi cÅ©ng âm thầm đồng loã vá»›i nó?

Trưa thứ hai Ä‘i há»c vá», nhìn mâm cÆ¡m chỉ thấy có món canh rau và đĩa đậu rang, tôi nản chí quá. Thưá»ng thưá»ng bữa trưa mẹ cho ăn đầy đủ lắm mà, bảo để lấy sức chiá»u làm việc. Nhưng sáng nay mẹ bận Ä‘i há»p Há»™i Phụ nữ, thế nào mà chẳng có bánh nước giải lao, chắc vậy nên mẹ nghÄ© buổi trưa ăn sÆ¡ sÆ¡ được rồi! Chả biết có phải vậy không, chỉ biết bây giá» có canh rau, đậu rang – Ä‚n làm sao cho vô?

Bố bảo tôi cảm Æ¡n Chúa trước khi ăn cÆ¡m. Tính Bố không thích loại cầu nguyện công thức, hay thuá»™c lòng, nên tôi định sẽ cầu nguyện "tá»± phát" cho Bố vui lòng, dù vậy tôi chắc khó lòng cầu nguyện hay được. Nhìn quanh thấy tô canh, tôi cúi đầu: Lạy Chúa, xin ban phước cho tô canh cải – Cầu nguyện nhân danh… ý quên – Xin Chúa ban phước cho đĩa đậu rang nữa. A-men". Chưa mở mắt ra thằng Tuấn đã cưá»i hô hố. Bố hết nhìn tôi lại nhìn tô canh, không nói gì. Tôi chẳng nhá»› Bố đã cầu nguyện như vậy bao giá» chưa, nhưng tôi cầu nguyện như thế cÅ©ng được chứ có sao. Xin Chúa ban phước cho từng món ăn mà! Ừ, nếu không có hai tiếng "ý quên" thì đỡ. Dù sao thì cÅ©ng lâu lắm vá» sau Bố má»›i bảo tôi cầu nguyện lại.

Bố rất nặng lòng vá»›i chức vụ, nhưng trong Há»™i thánh mấy ai có cái nhìn như Bố, khó khăn là ở đó. Bố giảng vá» sá»± tái sanh trong khi ai cÅ©ng chỉ nghÄ© Ä‘i nhà thá» là quá đủ. Còn tôi và Tuấn cÅ©ng là má»™t khó khăn gấp đôi vá»›i Bố vì chẳng đứa nào chịu tiếp nhận Äấng Christ làm Cứu Chúa. Bố giảng cho chúng tôi luôn nhưng cả hai Ä‘á»u bá» ngoài tai.

Bố Mẹ bận rá»™n thăm viếng suốt tuần. Thăm kẻ Ä‘au ngưá»i ốm, thăm ở nhà, thăm ở bệnh viện… Má»—i lần đến, Bố thưá»ng Ä‘á»c má»™t Ä‘oạn Kinh Thánh rồi cầu nguyện.

Có khi tôi và Tuấn cÅ©ng được tháp tùng. Äó là buổi tối Bố Mẹ đến nhà ông Lâm. Gá»›m, gia đình này lắm con nít quá – "đông nuôi không nổi" theo như lá»i bà Phán tuyên bố. Tôi thắc mắc không biết nuôi như vậy thì tốn bao nhiêu và ông Lâm kiếm được bao nhiêu tiá»n. Liệu ông có nuôi nổi không thì tôi không biết, nhưng chắc chắn là ông Lâm đông con dá»… sợ! Không chừng ở trưá»ng, lá»›p nào cÅ©ng có má»™t đứa đại diện gia đình nhà há» Lâm.

Suốt thá»i gian ở đây, tôi cứ ngó đám nhá» và thắc mắc má»—i đứa như vậy nuôi tốn bao nhiêu. Tôi cÅ©ng muốn biết ông Lâm kiếm được bao nhiêu tiá»n. Trên đưá»ng vá» nhà, tôi há»i Mẹ: "Má»—i đứa nhá» nuôi tốn bao nhiêu tiá»n hả Mẹ?"

Mẹ giật mình: "Cái gì? Con há»i làm sao?"

"Con muốn biết mỗi đứa con nít tốn bao nhiêu?"

Bố đang lái xe nhưng cũng quay lại một chút:

"Con muốn há»i là Ä‘i bác sÄ© tốn bao nhiêu hay sao?"

Tôi thấy chán và bá»±c mình. Chỉ há»i muốn biết có má»—i má»™t Ä‘iá»u là má»—i đứa nhá» nuôi tốn bao nhiêu thế mà ngưá»i lá»›n không chịu hiểu, cứ há»i Ä‘i há»i lại. Tôi chán nản thưa:

"Dạ, con nghe bà Phán bảo ông Lâm đông con quá nuôi không nổi. Con muốn biết nuôi má»—i đứa nhá» tốn bao nhiêu và ông Lâm kiếm được bao nhiêu tiá»n."

Bố tằng hắng mấy cái liá»n rồi đổi đỠtài câu chuyện, không đả động gì và cÅ©ng không trả lá»i thắc mắc cá»§a tôi. Cho đến nay, tôi vẫn không biết nếu nuôi má»™t "chú lá»i" phải tốn bao nhiêu.

Cứ má»—i lần làm lá»—i tôi lại thấy khổ sở hết sức, nhưng tôi vẫn cứ làm. Buồn cưá»i thế cÆ¡ chứ! Má»—i lần như vậy tôi lại có ý tưởng thoát ly. Như sau giá» nhóm sáng nay, hay sau khi tôi há»i những câu ngá»› ngẩn. Những lúc nghÄ© lại chuyện bá» nhà ra Ä‘i, tôi thấy chẳng hay ho gì, nên cứ đành nuốt hận ở nhà chịu đựng.

Chương 3

Chương III

Này, các bạn có thích Ä‘i há»c không? Nếu không nhá»› lá»i Bố dặn chắc tôi đã kêu ầm lên là mình ghét cay ghét đắng chuyện há»c hành. Bố cấm không cho tôi nói ghét há»c. Thật ra cÅ©ng không đến ná»—i thế, nhưng có lẽ tôi không "thương" cho lắm. Có thể vì lúc nào tôi cÅ©ng nghÄ© thầy giáo truy tôi, cÅ©ng có thể vì tôi hÆ¡i lưá»i, nhưng dù sao chăng nữa tôi đã gặp khá nhiá»u rắc rối ở trưá»ng.

Như hôm nay chẳng hạn, tưởng chết được! Mắc cỡ đến chín ngưá»i mà không biết làm sao. Äầu Ä‘uôi câu chuyện thế này:

Tôi có con bạn rất thân, con Trâm. Nó ngồi ngay trước tôi. Ban đầu bố mẹ nó lên đây chỉ để thăm mấy ngưá»i bà con. Nhưng ở ít ngày thấy hợp khí hậu nên cả gia đình quyết định ở luôn. Trâm là con má»™t, xinh "dá»… sợ".

Tôi là bạn chí thân cá»§a Trâm, thỉnh thoảng cứ phải ôm bụng cưá»i vá» giá»ng nói cá»§a nó, nhưng chẳng bao giá» nó giận cả. Má»™t hôm Trâm khoe: "Ê, bồ Thảo nì, "dà" tôi có hai con mèo "dá»". Tôi phải há»i Ä‘i há»i lại mãi má»›i nghe ra là nhà nó có hai con mèo nhá». Tôi phải tập cho Trâm nói âm "nh" mãi mà không được. Má»—i lần như vậy là tôi cưá»i đến Ä‘au bụng.

Trâm có mái tóc Ä‘en dài óng mượt. Cả lá»›p đứa nào cÅ©ng trầm trồ. Tôi mê mái tóc Trâm lắm nhưng lại không thích để tóc dài. Tóc tôi lúc nào cÅ©ng ngắn cÅ©n cỡn. Nhiá»u lắm là đến dưới tai, nhưng cứ quăn queo như tóc dân Phi Châu.

Mẹ Trâm kết tóc cho cô bé thành cái Ä‘uôi dài dá»… thương. Khi ngồi xuống, Trâm thưá»ng hất nhẹ má»™t cái và cái Ä‘uôi sam nằm gá»n gàng sau lưng trông "ngoan" không chịu được. Có khi nó lại vươn lên bàn tôi. Má»—i lần gặp bài khó phải chăm chú nhiá»u, tôi thưá»ng nắm Ä‘uôi tóc Trâm mân mê. Tóc mát, nhẹ, má»m như tÆ¡, giúp tôi há»c có hứng thú hÆ¡n. Trâm cứ để tôi cầm, chẳng có vẻ gì là khó chịu vá» cái bàn tay hay táy máy cá»§a tôi tí nảo cả. Tôi muốn nói là Trâm không để ý mấy, nhưng có lần tôi đã làm nó giận đến phát khóc.

Hôm ấy giá» Toán, tôi vừa nhai kẹo cao su vừa làm bài. Tôi làm xong hết trừ má»—i má»™t bài làm hoài, cá»™ng Ä‘i cá»™ng lại vẫn thấy sai. Bá»±c mình, tôi nhả miếng kẹo ra mân mê ở tay và trong má»™t hành động ngưá»i lá»›n thưá»ng gá»i là "vô thức vô ngá»§ gì đó" tôi nắm Ä‘uôi tóc Trâm lẫn vá»›i miếng kẹo cao su. Nhồi tá»›i nhồi lui má»™t hồi tôi thấy dính dính tay, nhìn lại thì chao ôi! Cả cái Ä‘uôi tóc Trâm dính hết những kẹo. Tôi hoảng hồn mặt mày đỠkè, tay chân quýnh lên. Vừa lúc đó chuông reo. Ra khá»i lá»›p lÅ© bạn nhìn thấy kêu ầm lên: "Ê Trâm Æ¡i, đứa nào trét "suynh gôm" vào tóc bồ rồi." Trâm hất Ä‘uôi tóc ra phía trước xem. Ôi chao! Mặt Trâm tái Ä‘i, nó chá»±c khóc, chẳng biết làm gì. Ban đầu tôi định lẩn Ä‘i, nếu Trâm có há»i thì chối biến. Kệ, ra sao thì ra! Nhưng nghÄ© lại, tôi thấy như vậy độc ác quá, bèn chạy đến lắp bắp:

"Tôi xin lá»—i bồ, tại tôi vô ý quá. Äể tôi gỡ ra cho."

Chèn ơi! "suynh gôm" dính vào tóc làm sao mà gỡ.

Äang bối rối, tôi bá»—ng nảy ra má»™t ý, đỠnghị Trâm để tôi cắt chá»— dính Ä‘i. Trâm gật đầu nhưng dặn tôi đừng cắt nhiá»u. Vào lục cặp lấy cái kéo nhá» há»c nữ công, dắt Trâm xuống phòng rá»­a mặt và bắt đầu làm "chú phóng, chú cẩu" cắt tóc lần đầu tiên trong Ä‘á»i. Tôi cẩn thận cắt miếng "suynh gôm" ra theo vá»›i má»™t miếng tóc. Vẫn còn má»™t chút dính phía trên. Tôi cắt luôn "suynh gôm" thì hết rồi nhưng sao tóc Trâm bây giá» kỳ thế này? Tá»± nhiên hổng má»™t chá»— nham nhở như chuá»™t gặm. Tôi cắt bá»›t cho bằng, nhưng chá»— cắt má»›i lại lam nham thêm. Tôi lại sá»­a, cắt lên chút nữa, rồi chút nữa. Trâm kêu lên: "Thôi, bồ cắt ít ít chứ, đừng có cắt "dìu" (nhiá»u). Tôi Ä‘ang bối rối mà cÅ©ng không nhịn được cưá»i. Trâm hất tóc ra phía trước xem. "Chao Æ¡i, Ä‘uôi tóc dài dá»… thương không còn nữa". Không thể nào diá»…n tả được gương mặt Trâm lúc đó. Hai mắt đỠhoe, miệng mếu máo. Lòng tôi Ä‘au quặn thắt, xấu hổ, ngượng ngịu. Tay chân thừa thãi không biết để vào đâu. Chưa bao giá» tôi bị hình phạt nặng nỠđến thế.

Những ngày Ä‘i há»c sau đó đối vá»›i tôi là những ngày u ám. Cứ má»—i lần nhìn thấy Ä‘uôi tóc cÅ©n cỡn cá»§a Trâm tôi lại hối hận. Tôi chỉ mong kiếm được cá»› nghỉ há»c để thoát cái cảnh này. Äấy! Tôi có những ngày phiá»n muá»™n như thế, làm sao tôi thích chuyện há»c hành được.

Chiá»u hôm ấy trưá»ng tổ chức má»™t chương trình văn nghệ tại má»™t rạp hát gần trưá»ng. Tôi không thích lắm nhưng không chuồn được nên phải Ä‘i. Lá»›p tôi được xếp ngồi trên "ban công". Rạp có máy Ä‘iá»u hoà không khí, chúng tôi ngồi xuống thoải mái. Äể thoải mái hÆ¡n, tôi gác cái cặp lên lan can cho rá»™ng chá»—. Các tiết mục được lần lượt trình diá»…n. Buổi văn nghệ khá hay. Chương trình kết thúc bằng má»™t bản đồng ca "Há»c sinh hành khúc". Tất cả đồng đứng dậy hát. Äang mÆ¡ màng tôi vụt đứng phắt dậy. Äầu gối tôi chạm phải cái cặp để trên lan can. Nó cÅ©ng đứng dậy, nhưng không đứng yên mà lại lá»™n cổ rÆ¡i tõm vào khoảng tối Ä‘en bên dưới. Tôi đứng lặng ngưá»i, nhắm mắt, hai tay bưng lấy tai. Mấy giây Ä‘iếng hồn trôi qua, tôi nghe "bá»™p" má»™t cái, vịn lan can ngó xuống. Cái cặp rÆ¡i trúng đầu ông hiệu trưởng yêu quý ngồi ở hàng ghế đầu danh dá»±. Cả rạp cưá»i ầm, chỉ trừ có mình nạn nhân. Chao Æ¡i, không biết ngày hôm nay là cái ngày gì mà tôi toàn gặp tai nạn thế này. Phải nói là tôi gây tai nạn má»›i đúng. CÆ¡ khổ! Biết thế nghỉ há»c hôm nay có phải hÆ¡n không. Bây giá» làm sao đây? Tính hay xoay sở, ban đầu tôi định bá» luôn cái cặp để trốn tá»™i, nhưng tên tôi trong sách vở đó thì sao? Tôi nghÄ© đến đủ má»i thứ hình phạt. Cấm túc Chúa nhật, không Ä‘iểm hạnh kiểm, thư khiển trách gởi vá» nhà, chép phạt… Cuối cùng nghÄ© mãi cÅ©ng đến thế, tôi đành phó mặc, cứ đến phòng thầy Hiệu trưởng lấy cái cặp rồi vá» muốn ra sao thì ra.

Tôi rón rén vào văn phòng như ăn vụng bị bắt quả tang. Cô thư ký vẫy tay ra hiệu bảo tôi vào phòng thầy Hiệu trưởng. Tôi gõ nhẹ vào cánh cửa gió, chỠmột lát rồi đẩy vào. Ông Hiệu trưởng nhìn lên, tôi bối rối đảo mắt thật nhanh. Cái cặp phản chủ nằm ngạo nghễ trên bàn. Tôi lắp bắp không dám nhìn thầy Hiệu trưởng, mắt dán vào cái cặp:

"Thưa… thưa thầy, con… con vô ý để cặp rÆ¡i trúng thầy". Ông Hiệu trưởng bèn giảng cho tôi nghe má»™t bài. Tuy giá»ng ông vẫn ôn tồn nhưng sao tôi thấy Ä‘au Ä‘iếng, thấy bài thuyết giảng như có vẻ như có vẻ dài vô tận. Tôi đứng yên nghe, tay chân lạnh ran. Cuối cùng ông chỉ cái cặp bảo tôi Ä‘em vá». Tôi lí nhí cảm Æ¡n mấy tiếng, hứa sẽ cẩn thận hÆ¡n. Quay lưng bước ra, chân tôi quíu lại, chỉ muốn chạy thật nhanh thoát thân để trốn cái không khí ngá»™t ngạt cá»§a văn phòng. Cái văn phòng tượng trưng cho ká»· luật và uy quyá»n mà tôi không ưa cả hai!

Vừa ra khá»i tôi thầm tá»± trách tại sao dại dá»™t chui vào làm gì. Tôi biết ông Hiệu trưởng giận lắm nhưng chợt thấy mình đã làm phải. Phạm lá»—i phải bị phạt. Tôi vô ý để rÆ¡i cặp như vậy bị mắng má» là đáng và phải can đảm nhận lá»—i. Äi được má»™t quãng, tôi xách cặp lên ngắm nghía. RÆ¡i cao thế mà không việc gì!

Chương 4

Chương IV

Äồi Gió không phải là nÆ¡i lý tưởng trên cõi Ä‘á»i này, nhưng gia đình tôi mến nó lắm. Nhà chúng tôi trên đó, rá»™ng rãi, khoảng khoát. Trên đồi có những sân cá» rá»™ng. Dưới các tàn cây xum xuê là nÆ¡i thưá»ng xuyên có các buổi sinh hoạt ngoài trá»i cá»§a Thanh thiếu niên trong Há»™i thánh. Thấy khí hậu đồi lá»™ng gió ai cÅ©ng mê và ngôi nhà khang trang trên đó vừa lòng tất cả má»i ngưá»i trong gia đình tôi.

Mẹ thích ngôi nhà này vì có cái bếp rá»™ng, tha hồ bày vẽ nấu nướng, có nấu cho cả Há»™i thánh ăn vẫn còn rá»™ng chá»—. Bố thích cái tư thất này vì có má»™t phòng soạn bài giảng lý tưởng. Trong đó có cái máy đánh chữ, tôi thưá»ng lẻn vào tập đánh như đàn dương cầm. Chỉ má»™t lát là các cần chữ dính chùm lại, lúc đó tôi má»›i nghÄ© nên đánh đàn chứ không nên đánh máy chữ.

Riêng tôi và Tuấn, hai đứa chỉ mê cái vưá»n mận sau nhà, đến mùa là ăn bằng thích. Cả đến mấy cây ổi, mấy bụi mía quanh vưá»n, cÅ©ng không thoát. Bố mẹ lúc nào cÅ©ng căn dặn mãi má»™t Ä‘iệp khúc

"Này, các con đừng ăn quả còn xanh, Ä‘au bụng đấy". Nhưng không bảo nhau, cả hai đứa cùng có chí lá»›n nên Ä‘á»u nghÄ© rằng chẳng bao giá» vì ăn mà Ä‘au cả!

Thế mà má»™t hôm tôi đã "thá» bệnh" vì ăn mận xanh. ChÆ¡i giỡn suốt buổi chiá»u ngoài vưá»n mận chẳng sao, nhưng đến giá» cÆ¡m chiá»u, tôi bá»—ng thấy Ä‘au nhói bên sưá»n. Äau kinh khá»§ng, Ä‘au đến xanh xao mặt mày, lạnh toát cả chân tay. Äau đến tôi phải khòm ngưá»i xuống, run lên bần bật. Khoảng cách từ vưá»n vào nhà sao mà xa thế. Thằng Tuấn còn trên cây ổi, tôi thá»u thào gá»i mãi mà nó không nghe. Vừa Ä‘au vừa tức, tôi bật khóc nức nở, lết đến gần cá»­a sau, mẹ trong bếp nhìn ra hốt hoảng "Chết rồi, sao thế này, hả con?"

Tôi ôm bụng nhăn nhó, nước mắt ràn rụa. Mẹ lôi tuốt lên giưá»ng lấy dầu xoa bụng nhưng tôi vẫn không bá»›t Ä‘au. Äầu tôi nóng bừng bừng, mặt mày đỠké. Mẹ lấy khăn ướt đắp trán – bà bối rối làm đủ má»i thứ mà cÆ¡n Ä‘au vẫn không thuyên giảm.

Nhìn nét hoảng hốt cá»§a mẹ, tôi bá»—ng thấy sợ. Có lẽ mình sắp chết mất! Tôi nhá»› bố vẫn giảng những ai không tin Chúa Giê-xu, khi chết là hư mất Ä‘á»i Ä‘á»i, là Ä‘i hoả ngục ngàn Ä‘á»i khổ nạn. Ghê quá! Tôi chưa tin Chúa thì Ä‘i địa ngục là cái chắc.

Trong giây phút, tôi nghÄ© đến những tá»™i lá»—i mình đã phạm. Sao mà nhiá»u thế cÆ¡ chứ. Tá»™i phạm ở nhà, tá»™i phạm ở trưá»ng, ngay cả ở nhà thá» là nÆ¡i tôn nghiêm gần Chúa mà tôi cÅ©ng phạm tá»™i. Tôi thiếp Ä‘i trong giấc ngá»§ mệt nhá»c. Vừa thức dậy, cái bụng Ä‘au lại bắt đầu hành hạ dưá»ng như có má»™t ông há»™ pháp Ä‘ang đứng vắt bao tá»­, ruá»™t gan tôi như vắt cái khăn lau mặt. Cái Ä‘au cứ âm ỉ rồi thỉnh thoảng lại quặn thắt, nhói lên khá»§ng khiếp. Mẹ sai thằng Tuấn Ä‘i gá»i Bố. Tôi nghe mẹ thì thầm vá»›i nó dưá»ng như bảo tôi bị sưng ruá»™t dư hay sao đó. Tôi tái ngưá»i. Dám bị mổ lắm à! CÆ¡n Ä‘au dưá»ng như tăng lên. Chết rồi, thế nào tôi cÅ©ng phải vào nhà thương để mổ. NghÄ© đến Ä‘i nhà thương tôi lại nảy ra ý má»›i. Tôi liên tưởng đến ngưá»i bệnh được các cô y tá áo trắng dịu dàng săn sóc, suốt ngày nằm chÆ¡i không phải làm gì cả. CÅ©ng không phải há»c bài nữa. À, thế thì nhất rồi, ít ra là nghÄ© há»c hai tuần – khoẻ ghê! Rồi có bao nhiêu ngưá»i sẽ đến thăm, an á»§i – chắc đông ngưá»i đến thăm phải biết, vì tôi là con mục sư mà lại! Tôi thấy mình trở thành má»™t nhân vật quan trá»ng. Không ai dám sai bảo hay nặng nhẹ gì vá»›i mình lại còn được khối quà cam, táo, nho tha hồ mà ăn. Cần gì, bấm chuông là có cô y tá dá»… thương xuất hiện ngay – cứ y như trong truyện thần tiên ấy!

Thằng Tuấn Ä‘i gá»i Bố đã vá», nó bảo Bố Ä‘ang Ä‘i má»i bác sÄ© Hiệp. Bác sÄ© Hiệp cÅ©ng là má»™t tín đồ trong Há»™i thánh. Ông bác sÄ© già này có phòng mạch ở đưá»ng Phan Văn Trị và chuyên vá» bệnh đàn bà trẻ em. Thảo chỉ nghe nói thế thôi chứ không biết gì nhiá»u vỠông.

Má»™t lát Bố vá», có tiếng nói chuyện vá»›i ngưá»i lạ, Thảo Ä‘oán là bác sÄ©. Cá»­a phòng hé mở, mẹ bước vào rồi đến bác sÄ©, bố, Tuấn. Gương mặt nào cÅ©ng thoáng vẻ lo lắng ưu phiá»n. Nhất là mẹ. Thảo đâm ra sợ. Chắc bệnh tình mình nguy kịch lắm đây. Cả thằng Tuấn nữa, có bao giá» Thảo thấy nó nghiêm trang được tí nào đâu. Thế mà hôm nay mặt nó buồn thiu.

Bác sÄ© đến ngồi bên mép giưá»ng, ông nghe mạch rồi lấy tay ấn nhẹ khắp nÆ¡i trên bụng, miệng há»i "Cháu Ä‘au chá»— nào? Chá»— này hả - Äâu? Chá»— này à? Chá»— này có Ä‘au không?" Tôi nghÄ© thầm "Cái ông bác sÄ© này kỳ quá. Äể không cÅ©ng đã Ä‘au nữa là ấn tay vào, còn há»i có Ä‘au không. HÆ¡n nữa, là bác sÄ©, ông phải biết tôi Ä‘au chá»— nào chứ!". Tôi nhăn nhó má»—i khi ông nhấn mạnh làm má»i ngưá»i Ä‘á»u thấy xót xa. Tôi rên thảm thiết – Nếu là ban đêm thằng Tuấn nghe thấy chắc phải dá»±ng tóc gáy lên. Mặt mẹ dưá»ng như cÅ©ng méo mó, Ä‘au đớn như tôi. Bố đứng yên như tượng đá, răng hÆ¡i nghiến, quai hàm bạnh ra. Chỉ có cái ông bác sÄ© là vẫn tỉnh bÆ¡, coi như không có gì, thản nhiên làm khổ cái bụng tôi. Không kiên nhẫn được nữa, bố há»i: "Thưa bác sÄ©, có sao không ạ?"

Bác sÄ© chậm rãi: "CÅ©ng còn tuỳ - xin phép ông bà mục sư để tôi khám riêng cô bé ở đây". Bố, Mẹ, Tuấn lần lượt Ä‘i ra. Chết rồi, chưa được Ä‘i nhà thương mà ông ấy muốn mổ mình ở đây sao? Sợ toát mồ hôi, tôi ngó theo mẹ kêu cứu. Äến cá»­a, mẹ quay lại: "Không sao đâu con, bác sÄ© sẽ chữa cho con khá»i – chịu khó má»™t chút thôi". Cánh cá»­a khép lại, tôi lại bàng hoàng trước thá»±c tại ghê rợn, mắt liếc nhìn cái vali nhỠđựng "phụ tùng" cá»§a ông bác sÄ©. Thế nào mà chẳng có ống chích, dao, kéo… Tôi theo dõi từng động tác cá»§a ông. Bác sÄ© mà vá»› tay mở cái há»™p chết ngưá»i đó là tôi hét lên đấy.

Nhưng ông chỉ ngồi yên ngó tôi, không nói gì. Tôi quên cả cÆ¡n Ä‘au. Cố nhắm mắt xem mình Ä‘ang Ä‘au ở đâu mà nhận không ra. Kỳ lạ thật. Bác sÄ© gá»i "Thảo". Tôi "Dạ". Giá»ng ông ôn tồn nhưng có vẻ cứng rắn lắm: "Cháu nói cho bác sÄ© biết, chiá»u nay cháu ăn những gì? Mấy cái quả xanh đó, thí dụ như ổi, mận…". Chèn Æ¡i! Thế này thì chết tôi rồi. Tôi muốn nuốt chá»­ng luôn cả cái lưỡi lúc nghe ông nói. Tôi tưởng ông ấy sẽ chở tôi Ä‘i nhà thương ngay chứ, sao lại há»i gì kỳ vậy. Bá»™ ông ấy có ở sau vưá»n hồi chiá»u à? Bác sÄ© há»i lại "Cháu ăn trái xanh ở đâu?". Tôi lúng túng: "Bá»™ ăn trái xanh mà Ä‘au sao, bác sÄ©?". Ông gật đầu.

Tôi đành thú tội: "Hồi trưa, cháu leo lên cây mận sau nhà, cháu ăn độ gần hai chục quả. Ổi thì cháu ăn có vài trái thôi à, ổi non chát lắm".

Bác sÄ© nghiêm giá»ng:

"Từ nay vỠsau, cháu không được đụng đến mấy quả xanh đó nữa, nghe không!"

Äấy, thế là giấc mÆ¡ có xe hồng thập tá»± xổ cá», hú còi chạy vào nhà thương, có các cô y tá lăng xăng, vá»›i hàng bao nhiêu ngưá»i đến thăm Ä‘em hàng lô quà bánh, tất cả Ä‘á»u tan theo mây khói, Ä‘á»u nổ tung như bong bóng xà phòng mà tôi thưá»ng thổi bằng cá»ng rÆ¡m mấy năm vá» trước. Có lẽ, ông bác sÄ© nói đúng đấy, ăn quả xanh Ä‘au bụng thì phải. Nhưng đây có phải lần đầu tôi ăn đâu. Những lần trước tôi ăn đâu có sao? Thấy không hoàn toàn thoả mãn vá»›i kết luận cá»§a bác sÄ©, tôi há»i "Thế bác sÄ© có chắc cháu Ä‘au bụng vì ăn quả xanh không?". Tôi hi vá»ng ông lầm, vì bố mẹ biết chuyện này tôi lại bị rắc rối to. Bác sÄ© vừa xách cái "há»™p đồ nghá»" vừa nói: "Chắc như bắp! Không sai vào đâu được!". Ông ra Ä‘i, không thèm chúc tôi lấy má»™t câu cho mau khá»i.

Tôi theo dõi bước chân ông Ä‘i ra, dừng lại ở phòng khách, có tiếng lao xao nói chuyện vá»›i bố mẹ. Tôi nghe tiếng được tiếng không, chỉ biết ông dặn: "Ông bà mục sư cho cháu uống chút dầu xổ là khá»i ngay!"

Úi chèn Æ¡i! Dầu xổ! Tôi xin bảo thật nếu trong Ä‘á»i bạn chưa nếm dầu xổ thì đừng bao giỠđụng đến! Nó có má»™t mùi kinh khá»§ng mà làm cho số phận những nạn nhân như tôi thêm muôn vàn khốn nạn. Tôi nghÄ© chắc lão bác sÄ© bảo mẹ cho tôi uống dầu xổ để phạt tôi chứ thuốc men gì kỳ vậy. Nhưng, dù nó là loại thuốc gì Ä‘i nữa, tôi thấy nó công hiệu ghê gá»›m, vì từ đó vá» sau, không bao giá» tôi dám sỠđến má»™t quả xanh nào nữa.

Bác sÄ© Ä‘i rồi, má»i ngưá»i trở vá» ai lo việc nấy. Lúc đó, nằm má»™t mình trên giưá»ng, tôi má»›i có thì giá» nghÄ© lại những việc đã qua. Chưa bao giá» tôi thấy mình hư đốn như vậy. Những lầm lá»—i quá khứ bắt đầu cắn rứt gậm nhấm linh hồn tôi. Tất cả hiện ra rõ mồn má»™t như những dòng phấn trắng viết trên bảng Ä‘en: Tôi cưá»i nhạo cái miệng hát, giá»ng ca cá»§a bà Phán, diá»…u cợt cuá»™c Ä‘á»i cô đơn trống trải như cái đầu sói cá»§a ông Sáu, trét kẹo "suynh gum" vào tóc Trâm, làm rÆ¡i cặp sách trúng đầu ông Hiệu trưởng và má»›i đây lại mong bị Ä‘au ruá»™t dư khi chỉ ăn vài quả mận xanh. Chao ôi! Tôi thấy lòng mình sao nhá»›p nhÆ¡ đến thế.

Nhiá»u lần bố đã cắt nghÄ©a cho tôi tá»™i lá»—i là như thế đó, trong khi Chúa Giê-xu Ä‘ang muốn đến vá»›i lòng tôi, Ä‘em tôi lên khá»i vÅ©ng bùn tá»™i lá»—i và biến tôi trở thành con Ngài. Lúc má»›i Ä‘au, tôi tưởng mình sắp chết, tôi đã nghÄ© đến việc tin Chúa, nhận Ngài làm Cứu Chúa Ä‘á»i mình, bây giá» không biết có nên Ä‘i nói vá»›i bố không. Tôi yên lặng suy nghÄ© hồi lâu, do dá»± không biết làm gì. Dưá»ng như có má»™t cánh tay Ä‘ang trì kéo lòng tôi lại, tôi nghe tiếng thì thầm: "Thảo nè, mầy có hư lắm đâu. Con nít đứa nào chẳng nghịch phá. Mấy chuyện đó có ăn nhằm gì đâu. Äừng mặc cảm! Còn khối đứa khác xấu hÆ¡n mày đó, Thảo ạ. Chúa nhật nào mày cÅ©ng Ä‘i nhà thá», tối nào cÅ©ng cầu nguyện vá»›i bố mẹ, mà bố làm mục sư, như vậy là nhất rồi còn gì".

Những lá»i này an á»§i tôi phần nào, nhưng chợt nhá»› ra bố tôi vẫn thưá»ng bảo ma quá»· cÅ©ng nói như vậy vá»›i ngưá»i nào sắp tin nhận Chúa Giê-xu. Tôi nằm yên, nằm yên, suy nghÄ© hoài hoài vá» chuyện tin Chúa, băn khoăn chẳng biết phải quyết định tế nào…

Chương 5

Chương V

Dù đã thật lòng lưu tâm đến việc tin Chúa, tôi biết, Ä‘á»i sống tôi phải có Ngài má»›i thay đổi được. Nhưng tôi vẫn chưa "dâng lòng mình" cho Chúa Giê-xu. Äã sắp sá»­a quyết định rồi sao tôi lại chưa làm. Tôi biết, nếu tôi tin Chúa, ngưá»i sung sướng nhất, hân hoan vô cùng phải là bố và mẹ, nhưng cái bước cuối cùng đó sao khó vượt quá và thế là tôi đã buông trôi như nước chảy qua cầu! Có lẽ, má»™t trong những lý do khiến tôi không quyết định là thằng Tuấn cÅ©ng chưa tin Chúa. Nó chưa tin tại sao tôi lại phải tin?

Tôi quên hết cơn đau, quên hết những suy nghĩ vỠChúa đã một lần chinh phục tâm trí tôi và trở lại với những thói hư tật xấu cũ.

Tối hôm qua, tôi ăn má»™t trận đòn nên thân! Những lằn roi ngang dá»c còn Ä‘au rát trên mông, trên lưng. Có bao giá» bạn nếm má»™t trận đòn cháy da như vậy chưa? Bố đánh kinh khá»§ng! Lần đầu tiên trong Ä‘á»i tôi đấy!

Bố hay Ä‘i thăm tín đồ vào tối thứ sáu, thỉnh thoảng cÅ©ng hay cho chúng tôi Ä‘i cùng. Sau khi Ä‘i qua cả bảy, tám nhà, cuối cùng chúng tôi ghé lại nhà dì An trên đưá»ng vá». Như thưá»ng lệ trong câu chuyện, tôi thưá»ng chen vào má»™t vài sá»± "phát ngôn bừa bãi" làm bố mẹ tôi ngượng chín ngưá»i. Tôi không "cù lần" lắm nhưng tại sao "sá»± phát ngôn" cá»§a tôi ít khi há»™i đủ hai Ä‘iá»u kiện "ắt có và đủ" là đúng lúc và đúng chá»—. Khi thì nó rất đúng chá»— - đúng phóc, nhưng lại không đúng lúc; khi thì trái lại. Như tối hôm qua, tôi chỉ nhắc lại má»™t thắc mắc hay đúng hÆ¡n má»™t ý kiến cá»§a mẹ vá» dì An, thế mà lại bị má»™t trận đòn tÆ¡i bá»i hoa lá, có lẽ vì nhắc lại không đúng chá»—. Thật là cái không gian tai hại!

Má»›i đến ngồi chưa nóng chá»—, thấy dì An, tôi chợt nhá»› lại ý kiến cá»§a mẹ, liá»n há»i, tưởng đâu giúp cho bầu không khí bá»›t yên lặng tẻ nhạt:

"Dì có răng giả không, hả dì?"

Nghe tôi há»i, cậu Lâm phá lên cưá»i, cưá»i sặc sụa, cưá»i như cái máy "ma-nhê-tô-phôn" hết "băng" mà còn quay tít thò lò, không ngừng lại được. Cậu cưá»i đến đỠmặt, đến chảy nước mắt. Dầu dì An không cưá»i nhưng tôi thấy được vẻ khích lệ, vì đã làm cho không khí vui hẳn lên. Dì An đáp cụt lá»§n: "Có". Bố mẹ nhìn tôi dưá»ng như tôi đã há»i bậy.

Thấy lá»i giải đáp cá»§a dì An không đủ thoả mãn, tôi há»i tiếp, lần này Ä‘i sâu vào chi tiết hÆ¡n:

"Thế nó có hay rớt ra không, dì?"

Mẹ tôi như sắp xỉu tá»›i nÆ¡i, bố ngó tôi chằm chặp, quai hàm bạnh ra như muốn quát lên "Con nỡm! Có im mồm Ä‘i không! Há»i gì mà vá»› vẩn!" Mắt thằng Tuấn cÅ©ng tròn xoe, tưởng sắp rÆ¡i "độp" xuống sàn nhà. Lúc đó, linh tính tôi má»›i chịu làm việc, cho tôi biết đã há»i tầm bậy, nhưng tôi không biết mình đã không đúng lúc hay không đúng chá»—! Dù sao Ä‘i nữa, vá»›i hai câu há»i sai lầm mà tôi đã Ä‘i quá xa, xa đủ để ăn đòn. Äàng nào cÅ©ng "lãnh đủ" nên tôi thà há»i tiếp cho rõ trắng Ä‘en, rồi ra sao thì ra. Tôi lại há»i: "Nó rá»›t ra, hả dì?" Dì An xẵng giá»ng "Rá»›t cái gì mà rá»›t. Làm sao rá»›t ra được?"

Bố mẹ tôi đồng thanh quát lên: "Thảo!". Tôi giá»±t bắn ngưá»i, nhưng vẫn ấm ức chưa thoả mãn, dù chỉ năm mươi phần trăm. Thế nào tôi cÅ©ng tìm cách há»i lại, nhưng phải há»i chá»— nào bố mẹ không nghe cÆ¡!

Tôi lẻn ra ngoài chÆ¡i, má»™t lát, thằng Sinh, con dì, má»›i tám tuổi, cÅ©ng ra theo. Không bá» lỡ cÆ¡ há»™i, tôi lân la há»i chuyện nó:

"Sinh nè, răng mẹ có hay rá»›t ra và có hôi không?". Sinh nhăn mặt tỠý không hiểu và cÅ©ng thấy không thích thú lắm. Nó lắc đầu bảo không biết. Nhưng tôi cứ tra khảo hoài nên nó đành hứa để khi nào nó há»i mẹ rồi cho tôi biết sau. Má»™t lát, hai đứa vào nhà. Tôi hÆ¡i chá»™t dạ, thằng Sinh ngá»› ngẩn mà há»i lúc này là tôi vỡ mặt. Y như rằng, nó đến kéo tay mẹ, há»i: "Mẹ Æ¡i, chị Thảo muốn há»i mẹ cái gì kìa".

Tôi không dám ngước đầu lên vì biết mắt bố mẹ "chiếu tướng" rất kỹ. Dì An lạnh nhạt "Sao, cháu muốn há»i gì?". Äã đến nước này thì tôi phải há»i chứ không lẽ ngồi im à. Tôi liếc nhìn bố mẹ, rồi nhìn răng dì An. Nghe tôi há»i xong, dám răng dì rá»›t ra lắm đó! Tôi liá»u: "Hôm ná», con nghe mẹ nói hàm răng giả cá»§a dì hôi lắm, nói chuyện không dám đứng gần!".

Chết rồi! Nguy quá, tay mẹ bám chặt vào thành ghế như sắp ngất Ä‘i, bố thì cứ tằng hắng cả nghìn cái mà không hết ngượng. Dì An giận xanh mặt, cậu Lâm phì cưá»i. Tôi ngồi im như phá»—ng đá, tưởng như căn nhà sắp sá»­a nổ tung. Tôi không biết mình vừa làm trò gì vui hay làm ai giận nữa. Äang ngÆ¡ ngác, mẹ đã nắm lấy tay tôi lôi xá»nh xệch ra cá»­a. Bên ngoài trá»i thật yên vắng. Chúng tôi vá» nhà, không ai nói vá»›i nhau ná»­a lá»i.

Nhưng vừa vỠđến nÆ¡i thì cÆ¡n thạnh ná»™ cá»§a bố mẹ bùng lên mãnh liệt. Khi những ngá»n roi tá»›i tấp bay đến, tôi cuống quýt, rối rít "Con xin lá»—i, xin chừa, xin tha, Ä‘au quá…".

Tôi vẫn không biết vì sao mình ăn đòn. Những gì tôi há»i dì An Ä‘á»u do nghe mẹ nói, chứ tôi có bịa ra hay thêm bá»›t gì đâu. Sao lúc đó mẹ nói được mà tối nay mẹ không thích nghe tôi nhắc lại? Mẹ bảo tôi phải biết tá» ra "hiểu biết hÆ¡n". Äó là cách ngưá»i lá»›n giải thích sá»± việc. Riêng tôi, tôi thấy đó không phải là cách giải thích ổn thoả vì những khi không biết trả lá»i ra sao, há» thưá»ng nói: "Mày lá»›n rồi phải biết chứ!". Mẹ bảo răng dì An hôi, tôi nói theo lại bị ăn đòn, như vậy "lá»›n rồi" là thế nào? Bằng mẹ đã gá»i là lá»›n chưa?

Ấy thế mà cái kinh nghiệm nước mắt đó lại giúp ích cho cả mẹ lẫn tôi. Lúc bá»›t giận, mẹ bảo đó là bài há»c cho mẹ không nên nói xấu vá» ngưá»i khác. Mẹ phụ đỠthêm, giải thích cho tôi, tín đồ không nên nói xấu ai, nhất là mục sư, truyá»n đạo lại càng phải cẩn thận. Tôi cÅ©ng há»c há»i được nhiá»u, không được lặp lại tất cả những gì mình nghe, nếu không, những gì tôi chịu trên mông và trên lưng cÅ©ng sẽ lặp lại. Gì chứ cái ăn đòn là không bao giá» tôi dám lưu luyến, tránh càng xa càng tốt.

Mẹ luôn luôn dành thì giá» yên tÄ©nh Ä‘á»c Kinh Thánh, cầu nguyện má»—i sáng. Mẹ lấy Kinh Thánh, khép cá»­a phòng và quỳ bên chiếc ghế rá»™ng.

Má»™t hôm, mẹ quên đóng cá»­a, thế là tôi tóm lấy cÆ¡ há»™i ghé mắt nhìn vào. Tôi thấy mẹ lấy Kinh Thánh rồi quỳ xuống như má»i khi. Äá»c được má»™t tí, thình lình mẹ đứng dậy lấy giấy, viết ít chữ rồi lại quỳ xuống. Tôi tò mò ngồi "rình" suốt cả buổi tÄ©nh nguyện cá»§a mẹ. Äá»c má»™t hồi lâu, mẹ lại đứng dậy, ghi ghi chép chép vào mảnh giấy hồi nãy. Lát sau, mẹ bắt đầu cầu nguyện. Äôi lúc mẹ cầu nguyện to lắm, tôi nghe những lá»i xin Chúa cho tôi bá» những thói hư tật xấu. Mẹ liệt kê ra đủ má»i thứ tá»™i, nhiá»u khi tôi giật mình, không hiểu sao mẹ lại biết những chuyện "bí mật" ấy. Tôi thấy thật xấu hổ, ê chá».

Hôm nay không được khoẻ, mẹ bảo tâm trí mẹ Ä‘i lang thang. Tôi hÆ¡i ngá» ngợ không hiểu mẹ muốn nói gì nhưng không há»i lại. Sao tâm trí mẹ "Ä‘i lang thang" được? Cuối cùng, lẻn vào phòng mẹ, tôi không thấy cái gì Ä‘i lang thang trong đó cả, chỉ có mảnh giấy mẹ viết vẫn nằm trên bàn. Tôi cầm lên Ä‘á»c. Tôi thấy mình là má»™t kẻ xấu xa, dối trá, hèn hạ, má»™t kẻ Ä‘á»c lén, má»™t kẻ nhìn trá»™m, nhưng tôi tưởng mẹ ghi mấy câu Kinh Thánh Chúa dạy mẹ chứ tôi đâu có ngá». Bạn biết tá» giấy ghi gì không? Úi chèn Æ¡i! Má»™t danh sách Ä‘i chợ! Có thể Chúa dặn mẹ mua mấy thứ đó, tôi không biết. Dám lắm! Nhưng sao kỳ vậy? Có cà chua, đậu há»§, thịt bò, tá»i, á»›t, xả… nhưng chẳng có Æ¡n phước hay câu Kinh Thánh nào cả.

Bạn thấy chưa? Ngưá»i lá»›n làm vậy thì được, còn tôi mà bị bắt gặp trong khi cầu nguyện thì chèn Æ¡i, đầu gối không Ä‘au vì quỳ nhưng mông và lưng chắc chắn sẽ được nhiá»u Æ¡n phước ban từ ngá»n roi mây đáng ghét.

Có má»™t lần tôi tưởng sẽ ăn đòn nên thân nhưng lại chẳng bị roi nào. Lạ thật, tôi chẳng hiểu nổi ngưá»i lá»›n!

Chiá»u Chúa nhật, đám thiếu niên chúng tôi tổ chức "píc níc" ở sân cá» nhà thá». Toàn, là đầu đảng đám con trai và là vua chá»c phá đám con gái. Ban đầu, Toàn nắm tóc tôi kéo, tôi nổi sùng giật tóc ra, bá» Ä‘i. Nhưng, Toàn vẫn theo sau. Tôi nghÄ© chỉ còn cách chạy. Thế là ba chân bốn cẳng tôi lao vụt Ä‘i. Tôi chạy dá»c theo mé sân, vòng cua bên kia. Toàn vẫn Ä‘uổi theo, nhưng bây giá» không phải chỉ có "đầu đảng" mà còn cả lÅ© vừa trai vừa gái chạy nối Ä‘uôi nhau. Hết sân, tôi tuôn vào nhà thá», chạy len lá»i qua các hàng ghế. Vẫn bị theo riết, bí quá, tôi tông cá»­a các phòng há»c chạy vào, phòng này thông qua phòng kia. Khi ra khá»i má»—i phòng, tôi không quên sập cá»­a lại "rầm rầm" để cản bước quân thù. Khi mồ hôi bắt đầu rịn ra, tôi chợt nhá»› lá»i bố dặn "Tuyệt đối không được chạy nhảy trong nhà thá» và những phòng nhóm trưá»ng Chúa nhật này, vì là nÆ¡i tôn nghiêm, là nÆ¡i Chúa gặp mặt các con cái ngài, là nÆ¡i tín đồ đến thá» phượng ca ngợi Chúa. Nhưng, tôi Ä‘ang ở trong thế "kẹt": tụi nó Ä‘uổi theo ráo riết quá. Thật ra, đám theo sau Toàn cÅ©ng không biết chúng Ä‘uổi theo để làm gì.

Äến cá»­a phòng Ban Trị Sá»±, tôi tông đại vào. Úi chèn Æ¡i! Tất cả các ông bà trong Ban Trị Sá»± Ä‘á»u quay phắt ra. Thấy tôi và lÅ© trẻ ùa vào, tất cả Ä‘á»u cau mày khó chịu tá»™t độ. Tôi lạnh ngưá»i, loạng choạng dừng lại, rồi lùi ra thật nhanh. May quá, không thấy bố trong buổi há»p. Má»i hôm, há»p Ban Trị Sá»± như vậy là bố luôn luôn ngồi đầu bàn chá»§ toạ. Dù sao tôi thấy mình cÅ©ng thật xui xẻo. Hầu hết các ông bàn trong Ban Trị Sá»± Ä‘á»u ghét tôi. Hôm nay lại gây thêm tá»™i nữa, tôi thấy khổ sở, khó chịu vô cùng. Vá» sau, tôi biết là há» Ä‘ang há»p bàn vá» những bài giảng "quá thiêng liêng" cá»§a bố, không ai hiểu nổi, và vỠđứa con gái ngá»— nghịch cá»§a ông mục sư. Há» thảo luận và sẽ bá» phiếu xem có nên lưu gia đình ông mục sư này vào nhiệm khoá tá»›i hay không.

Tối hôm đó, chính mấy đứa trong đám chạy hồi chiá»u lại mách vá»›i mẹ tôi là tôi đã chạy xổ vào phòng há»p cá»§a Ban Trị Sá»±. Mẹ kể lại vá»›i bố, phen này tôi tưởng sẽ bị má»™t trận đòn mê tÆ¡i, nhưng không, bố chỉ thở dài. Bố Ä‘ang buồn vá» buổi há»p đó, không còn chú ý đến lá»—i lầm cá»§a tôi nữa. Tôi linh cảm rằng buổi há»p quan trá»ng lắm và sẽ ảnh hưởng đến cả gia đình tôi.

Mùa hè sắp đến, năm nay đủ tuổi, chắc chắn tôi sẽ được Ä‘i dá»± trại hè cá»§a Äoàn há»c sinh. Rồi tôi sẽ không còn cản trở bố mẹ trong chức vụ nữa, tôi sẽ không cản trở công việc Há»™i thánh, Ban Trị Sá»± cÅ©ng như những ngưá»i lá»›n khác. Nhưng không biết tôi có làm cản trở những Æ¡n phước đến vá»›i các bạn trong trại không. NghÄ© đến đây, tôi buồn quá. à tưởng bá» nhà ra Ä‘i lại len lén bò vá». Tôi có nên ra Ä‘i không? Tôi cứ suy Ä‘i, nghÄ© lại. Tôi bối rối thật sá»±. Có lẽ Chúa không muốn tôi làm như vậy, nên tôi vẫn còn ở lại.

Chương 6

Chương VI

Cái ngày tôi và Tuấn sá»­a soạn Ä‘i trại thật là má»™t ngày xui xẻo. Má»i ngưá»i Ä‘á»u náo nức, nhất là tôi. Lúc ăn sáng, vá»™i vá»™i vàng vàng thế nào, tôi đổ ập cả ly sữa xuống đất. Làm gì có chuyện tôi cố ý đổ ly sữa, thế mà cả bố lẫn mẹ Ä‘á»u la mắng, nhiếc móc không tiếc lá»i, như là tôi có chá»§ ý cho ná»n nhà uống sữa thay vì đổ vào miệng tôi!

Tôi hậm há»±c lấy khăn lau chá»— sữa đổ. Có gì đâu, ná»n nhà lại sạch như cÅ© rồi, nhưng, khổ ná»—i, vì hay quên, nên lại gây cho mình má»™t rắc rối khác. CÅ©ng không hẳn vì quên, nhưng vì khả năng lý luận quá hăng làm việc nên tôi không giặt cái khăn lau, chỉ vo viên lại rồi ném vào chậu rá»­a chén: chén bác cÅ©ng phải rá»­a, khăn cÅ©ng phải giặt – để đó rồi mẹ làm luôn thể, cho tiện! Mẹ tức Ä‘iên lên khi thấy cái khăn lau nhà nhá»›p nhúa nằm trong chậu rá»­a chén. Chèn Æ¡i! Tôi được nghe lại Ä‘iệp khúc bài ca hồi nãy, từ đầu chí cuối, không thiếu má»™t "nốt" nào, cá»™ng thêm mấy cái cốc đầu Ä‘au Ä‘iếng.

Bạn có biết má»™t ngưá»i thứ hai nào trên trần gian này bị la mắng và ăn đòn nhiá»u hÆ¡n tôi không? Cả thằng Tuấn cÅ©ng không bị nhiá»u như vậy. Bố bảo thằng Tuấn còn biết suy nghÄ©, chứ tôi thì chẳng bao giá» chịu sá»­ dụng bá»™ óc thông minh cá»§a mình cả. Có thể đúng lắm! Nhưng tôi nghÄ©, nó không bị bắt gặp nhiá»u như tôi thì đúng hÆ¡n.

Bố đã ngồi ngoài xe, nhận còi inh á»i, vừa lúc đó, tôi cÅ©ng ăn xong, quÆ¡ cái khăn, lau miệng rồi đứng dậy chạy ra xe. Thằng Tuấn đã ngồi sẵn ngoài đó, mẹ xách va li ra cho nó. Vừa đến cá»­a, mẹ lại quay vào kiếm cái gì. 8 giá» phải có mặt ở nhà thá». Bây giá» 8 giá» thiếu 15 phút! Khi tất cả đã yên vị, bố lái xoẹt má»™t cái ra khá»i cá»­a. Xe chạy vòng vèo qua các đưá»ng phố, còn độ hai ngã tư nữa đến nhà thá». Tôi chợt giật mình khi nhìn xuống chân, vá»™i gá»i ngay: "Bố, bố!". Nhưng gá»i nhá» quá bố không nghe. Tôi lắc vai bố, nói to hÆ¡n: "Bố Æ¡i! Bố! Con quên mang giày rồi, bố cho con vá» lấy". Bố quay hẳn lại: "Sao? Trá»… bét ra rồi còn quên gì nữa đây". Tôi lặp lại má»™t cách Ä‘au khổ. Không thể để tôi Ä‘i dép Nhật dá»± trại nên bố đành vòng xe vá». Thằng Tuấn được dịp cưá»i bằng thích, nhưng thấy vẻ mặt bá»±c dá»c Ä‘au khổ cá»§a bố, nó cố nín thinh, không dám nhếch mép lên má»™t tí. Bố lẩm bẩm "May nhà chỉ có má»™t con Thảo, chứ nhiá»u thì không biết đến đâu!"

Vừa đến cá»­a nhà thì đã thấy mẹ đứng đó tay xách cái vali nhá». Bố há»i: "Gì vậy?". Mẹ đáp: "Vali cá»§a thằng Tuấn. Bố con trở vá» lấy, phải không?"

Bố thoáng cau mặt, giá»ng hÆ¡i trách, bảo không phải trở vá» lấy vali cá»§a thằng Tuấn đâu. Tôi mừng thầm vì không phải chỉ có tôi làm phiá»n bố, nhưng chỉ được má»™t tí thôi. Mở cá»­a xe nhảy ra, con Kiki thấy tôi vá», chồm lên… liếm mặt, tôi luống cuống ngã xoài ra đất. Thằng Tuấn cưá»i hô hố. Tôi ức lắm, nằm chỠđúng má»™t phút thá»­ bố mẹ có chạy đến xem cần xe cứu thương chở tôi Ä‘i không? Nhưng, chẳng ai làm gì cả. Mẹ còn nhiếc móc "Cái con Thảo này là Ä‘oảng nhất nước!". Thấy không ai thông cảm vá»›i mình, nằm lâu hÆ¡n… sợ bất lợi, tôi đành đứng dậy. Kiểm soát sÆ¡ qua tay chân quần áo, tôi mừng hết cỡ lá»›n khi thấy đầu gối bị trầy. Thế nào mẹ cÅ©ng lấy thuốc Ä‘á», bông, băng ra… cứu thương. Nhưng không, vừa lúc đó, mẹ quát ầm lên:

"Kìa, Cô Trịnh Thị Phương Thảo! Cô Ä‘i dép Nhật chiếc ná», chiếc kia Ä‘i dá»± trại ấy à!"

Bố lẩm bẩm, đại ý vì đôi dép Nhật đó mà bố phải trở vá». Tôi nghÄ©, đáng lẽ ra nên cảm Æ¡n tôi, vì nhỠđó mà bố vá» lấy được vali cho thằng Tuấn. Nhưng, chỉ là tưởng tượng. Ai thèm cảm Æ¡n tôi như vậy bao giá».

Tôi chạy lên lầu chùi sạch vết thương, tá»± tay bôi tí thuốc Ä‘á», lấy băng cá»™t lại rồi vá»™i chạy xuống, chui vào xe há»›n hở "Xong rồi, bố!". Nhưng, cả bố lẫn mẹ Ä‘á»u thét lên:

"Kìa, Thảo vẫn còn mang dép à!"

"à quên, chết rồi!". Nói xong, tôi ù té chạy lên lầu. Tôi nghÄ©, có lẽ bố mẹ bảo tôi "để tâm trí Ä‘i chÆ¡i" cÅ©ng đúng. Ãt khi tôi bắt nó làm việc thật. Bố phải quanh xe vỠđể tôi đổi giày, đến khi lên lầu, tôi quên bẵng Ä‘i mất. Có lẽ má»—i lúc tôi chỉ nhá»› được má»™t việc thôi.

Sau khi đá hai chiếc dép xuống dưới gầm giưá»ng, mang giày vào, tôi ra đứng trước gương kiểm soát xem còn thiếu gì không: "Quần, áo, vá»›, giày, bông băng ở đầu gối. Chắc đủ rồi, thôi phải xuống!..." Muốn đến nÆ¡i đúng giá» chỉ còn cách vặn ngược tất cả đồng hồ lại thôi.

Bố vá»t xe ra cổng thật nhanh, tôi ngồi chưa vững, nhào tá»›i, đập mÅ©i vào thành ghế trước. MÅ©i hÆ¡i bị chảy máu, nhưng vì đã gây ra bao rắc rối, tôi đành nín thinh, không dám kêu ca gì nữa. Lát nữa hết chảy máu ngay ấy mà!

Vừa lúc đó, má»™t chiếc xe cảnh sát rú còi chạy đến, ra hiệu cho bố dừng lại. Bố tấp vào lá», mở cá»­a bước ra. Ông cảnh sát giao thông đã đứng chá» bên đưá»ng. Lần này đến lượt bố làm lá»—i. Vì trá»… giá», bố lái xe quá tốc độ hạn định nên bị cảnh sát chận lại. Cảnh sát há»i "Ông Ä‘i đâu lái mau dữ vậy? Bá»™ nhà cháy hả?" Ban đầu tôi và Tuấn hÆ¡i sợ, nhưng sau đã bắt đầu rúc rích cưá»i. Tôi không nghe bố và ông cảnh sát nói gì vá»›i nhau, lát sau, bố trở lại tay cầm giấy phạt. Thằng Tuấn thắc mắc:

"Sao bố không bảo bố là mục sư?".

Giá»ng bố quan trá»ng:

"À, mục sư mà lầm lá»—i cÅ©ng bị phạt như tất cả ngưá»i khác".

Bố vậy đó, thế nào tuần sau cÅ©ng đưa chuyện này vào bài giảng cho xem! Bố sẽ giảng "Má»i ngưá»i Ä‘á»u đã phạm tá»™i hụt mất vinh quang Thiên Chúa" và "Linh hồn nào phạm tá»™i sẽ chết" – "Äức Chúa Trá»i không vị nể ai hết". Như bố là mục sư, nếu phạm luật thì cÅ©ng bị phạt như má»i ngưá»i khác. Bố phải ná»™p phạt vá» lá»—i lầm cá»§a mình như má»i ngưá»i sẽ phải trả giá cho tá»™i lá»—i mình đã phạm, trừ khi chúng ta nhá» Chúa Giê-xu trả thay bằng chính mạng sống Ngài. Bấy giá», chúng ta má»›i nếm biết được sá»± nhẹ nhàng, thoải mái cá»§a tâm hồn. Bố hay thật, chuyện gì cÅ©ng đưa vào bài giảng được cả! khi Ä‘ang lan man nghÄ© đến những chuyện ấy, má»™t tiếng nhá» nhẹ cÅ©ng bắt đầu nói vá»›i tôi, tôi biết mình vẫn chưa phải là tín đồ thật.

Vừa lúc đó, xe bố đến nhà thá». Ngoài sân đầy ngưá»i nhốn nháo đưa con cái đến dá»± trại, vali hành lý ngổn ngang. Khung cảnh nhá»™n nhịp bên ngoài, thêm vá»›i những náo nức bên trong làm tôi quên mất những ý nghÄ© vá» Äức Chúa Trá»i.

Chiếc xe đò lá»›n đậu ngay giữa sân. Bác tài và chú lÆ¡ vất vả chất hàng đống vali lên mui. Äám trẻ chạy chÆ¡i nô đùa cùng khắp. Ngưá»i lá»›n thì đứng tụm năm, tụm ba nói chuyện. Bố xin lá»—i đến trá»… vì những lý do "bất khả kháng". Tôi chẳng biết đó là những lý do gì, chỉ thấy mấy ông bà ở đó chấp nhận dá»… dàng lắm.

Sau đó, tất cả thiếu niên lên xe. Bố cầu nguyện cho chúng tôi, cho bác tài, cho chuyến xe, cho hầu hết những bất trắc chúng tôi có thể gặp, để được Chúa giữ gìn Ä‘i vá» bình an. Bố cầu nguyện khá dài, tôi không nhá»› hết, chỉ biết lúc bố nói "A men" là tôi mở mắt ra, sẵn sàng "nuốt" khung cảnh bên đưá»ng ngay lúc xe bắt đầu chuyển bánh.

Hàng trăm cánh tay trong xe, ngoài xe đưa lên vẫy lia lịa. Tôi Ä‘i thật rồi, không còn là mÆ¡ tưởng nữa. Má»™t tuần trại trước mắt, tha hồ Ä‘i chÆ¡i, leo núi, tắm biển, sinh hoạt tập thể, dÄ© nhiên, có cả nhóm há»p và các bài giảng nữa, vì đây là Trại Huấn Luyện mà!

Chiếc xe "già nua" và dằn ghê gá»›m, nhưng chả quan trá»ng vì bác tài dá»… tính, vui vẻ nên chúng tôi tha hồ hát hò, đùa nghịch trên xe.

Xe dừng lại trước má»™t khuôn viên lá»›n có cây cao bóng mát và hai dãy nhà trắng nổi bật trên ná»n cá» xanh mướt. Cả bá»n chúng tôi chen nhau xuống xe, mắt dáo dát nhìn cảnh trại vá»›i cả bỡ ngỡ lẫn rá»™n ràng.

Việc đầu tiên cá»§a trại là chia phòng. Ngá»c Sương, con bà Phán chung phòng vá»›i tôi. Tôi chỉ sợ bị đưa vào phòng không quen ai hết thì mất thú. Thật ra, tôi cÅ©ng không ưa gì Ngá»c Sương vì con nhá» này thế nào cÅ©ng viết thư vá» tí toét kể chuyện trại. Tôi mà sÆ¡ hở thì chắc chắn bố mẹ ở nhà thế nào cÅ©ng được thông báo đầy đủ. Ngá»c Sương chuyên môn trốn giá» nhóm. Äiểm tâm xong thế nào nó cÅ©ng kiếm cách ở lại phòng. Khi thì Ä‘au đầu, lúc thì Ä‘au bụng, đủ các lý do. Tôi biết nó không thích nghe giảng Kinh Thánh, đã vậy, thế nào tôi cÅ©ng có "biện pháp".

Má»™t hôm, tôi vá»› được con cóc nhá» Ä‘ang nhảy lụp chụp ngoài sân cá». Äem vào phòng, tôi cho con cóc đắp má»n trên giưá»ng Ngá»c Sương. Ä‚n sáng xong, sắp đến giá» nhóm, đúng như tôi dá»± Ä‘oán, Ngá»c Sương kêu nhức đầu ghê gá»›m, chưa bao giá» nhức như vậy. Nó tả là có muôn ngàn cây búa to Ä‘ang đập vào đầu kêu "bing bing". Tôi nghe làm bá»™ ái ngại, nhưng trong bụng cưá»i chết thôi. Y như rằng, khi má»i ngưá»i sá»­a soạn Ä‘i nhóm, Ngá»c Sương lẻn vào phòng, leo lên giưá»ng. Ở mãi ngoài cá»­a mà tôi còn nghe tiếng Ngá»c Sương la thất thanh, bá» cả dép, chạy bay ra ngoài. Chú cóc nhá» ghê gá»›m thật! Nó nhất định khập khểnh Ä‘uổi theo làm Ngá»c Sương quýnh lên. Chưa bao giá» tôi thấy Ngá»c Sương chạy mau và nhảy xa như thế. Khi nghe tôi tỠý thán phục vá» thành tích đó, nó tức lắm nhưng cÅ©ng không nói gì. CÅ©ng may, các anh chị hướng dẫn còn bận há»p ở căn phòng cuối sân, nếu không, tiếng la thất thanh cá»§a Ngá»c Sương cÅ©ng đến tai há» và thế nào mà cuá»™c Ä‘iá»u tra không tiến hành và thá»§ phạm chắc chắn bị phạt. Nhưng, từ hôm đó, Ngá»c Sương bắt đầu Ä‘i nhóm.

Vào ngày thứ tư cá»§a trại, tôi thấy vui suốt giá» nhóm. Vị mục sư Ä‘ang say sưa giảng. Ông nói toàn những Ä‘iá»u bố vẫn thưá»ng giảng vá» Chúa Giê-xu. Tôi từng nghe đến quen, nhá»› đến từng chi tiết, nhưng sao hôm nay, tôi vẫn chăm chú nghe vá»›i cả tâm hồn – có lẽ đúng hÆ¡n, dưá»ng như tâm linh tôi bây giá» má»›i chợt thức dậy sau má»™t giấc ngá»§ dài. Những lá»i nói như lắng Ä‘á»ng. Má»™t cảm giác là lạ xen vào, nhá» từng giá»t mát lạnh vào tâm hồn khô cháy cá»§a tôi. Khi mục sư kêu gá»i chúng tôi tin Chúa, tôi cảm thấy như có ai giương cung bắn má»™t mÅ©i tên cắm phập vào lòng tôi. Tôi nghe Ä‘au đớn như lúc Ä‘ang phạm tá»™i. ÄÆ°a mắt nhìn những ngưá»i chung quanh, tất cả Ä‘á»u biết quá khứ tá»™i lá»—i cá»§a tôi. Tôi thấy đắng cay, khổ sở không thể nào tả được.

"Vì Äức Chúa Trá»i yêu thương thế gian, đến ná»—i đã ban Con Má»™t cá»§a Ngài, hầu cho há»… ai tin Con ấy, không bị hư mất mà được sá»± sống Ä‘á»i Ä‘á»i". Ông mục sư nhắc lại câu Kinh Thánh quen thuá»™c mà bố đã giảng, đã dạy không biết bao nhiêu lần.

"Äức Chúa Trá»i yêu các em vô cùng, Ngài yêu tha thiết đến ná»—i đã sai Chúa Giê-xu chết thế cho tá»™i lá»—i các em. Nếu Chúa Giê-xu không chịu chết, chắc chắn các em má»—i ngưá»i Ä‘á»u phải chết vá» tá»™i lá»—i cá»§a chính mình".

Tôi không nghe hết những gì ông mục sư nói tiếp, lòng lặng lá» suy nghÄ©, nếu tôi bị đóng Ä‘inh trên thập tá»± giá thì sao nhỉ? Nếu Chúa Giê-xu chết thay cho má»i ngưá»i trừ tôi, con Thảo ngá»— nghịch này, thì chắc tôi sẽ phải bị đóng Ä‘inh, vì chao ôi, tá»™i lá»—i tôi nhiá»u lắm! Tôi bá»—ng cảm thấy như mình Ä‘ang bị treo trên thập tá»± thật sá»±. Äau đớn và xấu hổ quá! Má»i ngưá»i Ä‘ang nhìn tôi chòng chá»c, bao nhiêu tá»™i lá»—i tôi bị phÆ¡i bày ra hết. Những tín đồ trong Há»™i thánh cÅ©ng đứng quanh ngó tôi, khinh miệt. Bà giáo Trưá»ng Chúa nhật, cả ban hát, tất cả các chấp sá»±, và, bao nhiêu xóng giá»ng nữa. Dưá»ng như tôi Ä‘ang cố gắng phân trần vá»›i há» tôi đâu biết mình là tá»™i nhân, nhưng ai cÅ©ng lắc đầu bảo tôi nói láo. Há» biết há» là tá»™i nhân, sao tôi lại không? Tôi xoay ra thá»u thào bào chữa rằng đôi lúc nhận biết được mình là tá»™i nhân, nhưng tôi không biết làm sao để được cứu. Từ trên thập tá»± nhìn xuống, tôi thấy bố đứng kia, Ä‘ang lắc đầu buồn bã "Chính bố đã cắt nghÄ©a cho con vá» ÄÆ°á»ng Cứu rá»—i không biết bao nhiêu lần, nhưng lòng con cứng cá»i không nghe. Bây giá», con Æ¡i, trá»… quá!".

Những giá»t nước mắt ấm ấm lăn dài trên má tá»± lúc nào, tôi nhận ra mình vẫn còn ngồi trên ghế và ông mục sư Ä‘ang tiếp tục má»i gá»i trại sinh tiếp nhận Chúa. Lòng trÄ©u nặng, tôi thấy mình vô vá»ng không còn sức chống chá»i má»™t mình. Tôi thấy cần má»™t cánh tay, cánh tay vững chắc nâng đỡ tôi, nhưng tôi phải bằng lòng bám vào cánh tay đó má»›i được.

Tôi lảo đảo bước ra khá»i hàng ghế, tiến dần lên phía trước vá»›i tấm lòng hoàn toàn tan vỡ. Nếu mấy ngưá»i lá»›n trong Há»™i thánh có tại đây, chắc thế nào há» cÅ©ng xì xầm. "Äó, đã đến lúc con bé ấy xưng tá»™i, nhiá»u phải biết, đến bao giá» má»›i xong?".

Tôi cÅ©ng biết vậy, chắc tôi sẽ phải xưng ra, vì tôi là má»™t tá»™i nhân, má»™t kẻ phạm tá»™i, má»™t kẻ đầy tá»™i lá»—i trước mặt Chúa. Nhưng Chúa Giê-xu đã chịu chết thế tôi trên thập tá»± giá. Ngài là đấng có thể thay đổi tấm lòng và Ä‘á»i sống tôi. Tôi Ä‘ang cần thay đổi. Tôi không thể cứ sống mãi thế này, càng ngày càng phạm thêm nhiá»u tá»™i và gây Ä‘au buồn cho nhiá»u ngưá»i. Tôi vẫn cố gắng không biết bao nhiêu lần sá»­a đổi tâm tính nhưng vẫn thất bại. Bây giá» tôi sẽ không cố gắng nữa, vì Chúa đã làm Ä‘iá»u này cho tôi. Tôi muốn nhận phép lạ Chúa làm thay đổi tôi, để tôi được trong sạch, để tôi bước vào nếp sống má»›i.

Má»™t chị hướng dẫn, chị Liên, đến nhè nhẹ dắt tôi vào phòng nhá». Chị mở Kinh thánh, bắt đầu dẫn giải cho tôi vá» con đưá»ng đến vá»›i Cứu Chúa Giê-xu. Giá»ng chị êm nhẹ "Thảo, em biết thiên đàng là nÆ¡i hoàn toàn trong sạch, thánh khiết. Không há» có má»™t mảy may tá»™i lá»—i nào ở thiên đàng. Vì vậy, khi chúng ta còn là tá»™i nhân, không bao giá» chúng ta có thể đặt chân vào đó, trừ khi tá»™i lá»—i đã được Chúa Giê-xu xoá bá» bằng huyết Ngài. Chúa Giê-xu đã trả bằng giá cao nhất là sá»± chết cá»§a chính Ngài trên thập tá»± giá".

Tôi chăm chú nghe từng lá»i chị nói, lòng tôi Ä‘ang chân thành tha thiết mong được cứu.

Chị vẫn tiếp tục nhỠnhẹ "Muốn được cứu, đơn giản lắm, em chỉ cần thực thành ba chữ "T" là xong". Tôi yên lặng, tò mò và thắc mắc.

"Chữ "T" đầu tiên là Tá»™i. Em phải nhìn nhận rằng mình là tá»™i nhân trước mặt Chúa. Thảo này, đã bao giá» em phạm tá»™i chưa?". Tôi thì thào "Dạ có". Tôi nói nhá» quá, có lẽ chính mình cÅ©ng không nghe nhưng chị Liên đã thấy tôi gật đầu. Chị đưa quyển Kinh thánh sát gần tôi, mở ra và Ä‘á»c "Má»i ngưá»i Ä‘á»u đã phạm tá»™i, thiếu mất sá»± vinh hiển cá»§a Äức Chúa Trá»i" và "Chẳng có ngưá»i công bình nào hết, dẫu má»™t ngưá»i cÅ©ng không".

Tôi đã nghe những câu Kinh thánh này hàng trăm lần, nhưng hôm nay má»›i thấy vô cùng sáng tá», rõ ràng và cÅ©ng rất Ä‘au đớn rằng tôi là má»™t phạm nhân, hình ảnh cá»§a má»™t tên tù bị lính còng tay, xô lên má»™t chiếc xe bít bùng, chở đến má»™t nÆ¡i vô định. Hôm nay, tôi không có gì để bào chữa, biện há»™ cho tá»™i lá»—i mình. Tôi Ä‘ang đứng đây cúi đầu nhận tá»™i trước mặt Äức Chúa Trá»i thánh khiết. Chị Liên tiếp tục:

"Thảo này, thế là em đã biết chữ "T" đầu tiên. Bây giá»i đến chữ "T" thứ hai. Em Ä‘oán xem là gì nào?". Tôi ngước lên chỠđợi.

"Chữ "T" thứ hai là "Tin". Tin nÆ¡i Chúa Giê-xu em sẽ được cứu. Em phải nhận tá»™i trước mặt Chúa rồi tin Chúa Giê-xu, là Con Äức Chúa Trá»i, Äấng đã ghánh lấy tá»™i lá»—i cá»§a em. Em tin Ä‘iá»u đó không, Thảo?". Có còn cách nào nữa đâu! Tôi cúi đầu nói nhá» "Dạ, tin" rồi tiếp "Bố dạy em Ä‘iá»u đó nhiá»u lần lắm, nhưng chưa bao giá» em nghÄ© mình cần tin Chúa cả, cho mãi đến bây giá»â€¦". Chị Liên tiếp:

"Bây giá» thưa vá»›i Chúa rằng em tin Ngài là Cứu Chúa cá»§a Ä‘á»i sống em, để Ngài nhận em là con trong gia đình Äức Chúa Trá»i. Chị cầu nguyện cho em nhé?". Tôi gật đầu:

"Lạy Chúa Giê-xu yêu quý, hôm nay Thảo đến vá»›i Ngài, xưng tá»™i và tiếp nhận Ngài làm Cứu Chúa cá»§a Ä‘á»i sống Thảo. Xin Chúa biến đổi Thảo nên con cái Ngài và ban cho Thảo má»™t Ä‘á»i sống má»›i. Con cảm Æ¡n Chúa, cầu nguyện trong danh Chúa Giê-xu. A-men".

Má»™t phút trôi qua trong phòng thật yên lặng, dù chị Liên không bảo, nhưng tôi cầu nguyện. Tôi biết chắc không thể nào mình cầu nguyện hay được, nhưng tôi thấy mình phải thưa vá»›i Chúa vài Ä‘iá»u, như má»—i khi lầm lá»—i, tôi phải thưa vá»›i bố mẹ vậy.

Tôi bắt đầu "Lạy Chúa", rồi thình lình, tôi thấy tâm trí tự nhiên trống rỗng, chẳng biết phải nói gì nữa, bèn mở mắt ra ngó chị Liên, cầu cứu. Nhưng chị Liên đang nhắm mắt, môi mấp máy. Chị đang cầu nguyện thầm. Tôi nhắm mắt lại và bắt đầu:

"Lạy Chúa, con biết con là má»™t tá»™i nhân và Chúa cÅ©ng biết cÆ¡ mà!". Tôi chợt bụm miệng ngưng lại. Sao lại cầu nguyện kỳ vậy! Nhưng không thấy chị Liên nói gì, tôi tiếp tục: "Con biết con không cần giải thích cho Chúa tại sao con lại xấu xa tá»™i lá»—i đến thế và con tin Chúa sẵn sàng tha tá»™i cho con, giúp con không phạm tá»™i nữa, giúp con làm má»™t tín đồ tốt cá»§a Ngài. Con cảm Æ¡n Chúa rất nhiá»u. A-men".

Hai chúng tôi đứng dậy, chị Liên mỉm cưá»i, nói: "Em đã trở thành má»™t tín đồ Äấng Chirst thật rồi. Em có nhá»› chị bảo em cần biết ba chữ "T" chứ. Chữ thứ nhất là "Tá»™i". Em đã nhận mình là tá»™i nhân trước mặt Chúa. Chữ thứ nhì là "Tin". Em đã tin Chúa chết thay cho tá»™i lá»—i em rồi, bây giá» Ngài là Cứu Chúa cá»§a Ä‘á»i sống em. Còn chữ "T" thứ ba là "Tá» ra". Em phải nói lại cho ngưá»i khác biết em đã tin Chúa và tá» ra cho há» biết em là má»™t tín đồ. Bây giá», em có thể nói Ä‘iá»u đó vá»›i chị không?"

Chết chưa! Nói gì bây giá»! Tôi thấy khó quá, nhưng má»™t niá»m vui nào đó đã len lén Ä‘i vào làm lòng tôi lâng lâng sung sướng. Tôi tưởng như tảng đá đè nặng trên tôi từ bấy lâu nay đã được quăng Ä‘i. Thấy lòng tươi má»›i nhẹ nhàng, tôi lắp bắp "Em đã xin Chúa tha thứ, tẩy sạch tá»™i em, và Ngài đã nhậm lá»i".

Chị Liên mỉm cưá»i thân ái. Chị bảo tôi cứ nói như vậy vá»›i má»i ngưá»i. Chị bảo bây giỠđã là má»™t tín đồ thật sá»±, tôi có thể đến vá»›i Chúa bất cứ lúc nào, xin Ngài giữ lòng tôi trong sạch và không phạm tá»™i vá»›i Ngài. Chị bảo: "Sẽ có lúc em thất bại và sa vào tá»™i lá»—i, nhưng em cần nhá»› rằng, đã là con cái cá»§a Chúa, em phải đến ngay vá»›i Ngài và xin tha thứ".

Rá»i khá»i phòng nhóm vá»›i niá»m vui chất ngất, tôi chạy tìm Tuấn cho nó biết má»i chuyện, nhưng không có nó trong phòng. Má»™t anh hướng dẫn cho biết nó vừa tin Chúa xong. Chao Æ¡i, lòng tôi vui đến nức nở! Tôi và Tuấn là hai chị em sinh đôi, bây giá» chúng tôi lại tin Chúa Giê-xu trong cùng má»™t ngày, cÅ©ng trong má»™t trại hè, trong má»™t phòng nhóm. Thế là má»™t lần nữa, chúng tôi lại được sinh đôi. Nhưng lần này vào gia đình Äức Chúa Trá»i. Tôi sẽ là má»™t tín đồ tốt. Bố mẹ sẽ hãnh diện vá» tôi và trên hết, Chúa sẽ hãnh diện vì tôi thuá»™c vá» Ngài.

NghÄ© đến bố mẹ vá»›i lòng ao ước tôi được trở nên tín đồ Äấng Chirst, lòng tôi rá»™n ràng niá»m vui không tả được. Tôi chạy bay vào phòng, lấy giấy bút viết thư:

Bố mẹ thương mến,

Con xin kể vá»›i bố mẹ má»™t tin vui. Hôm nay, sau giá» nhóm, con đã tin nhận Chúa. Bây giá» con đã là tín đồ cá»§a Chúa Giê-xu. Con đã xin Ngài giúp con sống ngoan ngoãn, tránh những việc xấu xa như con đã từng làm trước kia. Con mong những ngưá»i trong Há»™i thánh sẽ thấy Ä‘á»i con thay đổi và há» cÅ©ng sẽ muốn trở thành tín đồ như con vậy.

Con của bố mẹ,

Thảo.

Äến đây tôi tưởng tượng thư này sẽ được nhận vào giá» cÆ¡m trưa, bố mẹ tôi sung sướng chừng nào… Tôi lịm ngưá»i trong niá»m vui đầy trá»n, niá»m yêu thương bố mẹ và nhất là niá»m yêu thương Chúa Ä‘ang dâng cao. Tôi chắc chắn rằng từ nay Ngài sẽ thay đổi Ä‘á»i sống tôi nên tốt đẹp. Chừng nào thì Ngài còn trong tôi, chừng đó tôi không thể phạm tá»™i làm buồn lòng Ngài được.

Chương 7

Chương VII

Trong số những cố vấn tại Trại, có ông bà Kim trong HT chúng tôi. Hôm đó, tôi và Ngá»c Sương được chỉ định phụ trách vệ sinh khí hậu Trại ông bà kiểm soát. Quét dá»n xong hai phòng, chúng tôi mệt nhoài. Biết ông bà bận há»p còn lâu má»›i vá» nên chúng tôi ngồi nghỉ lai rai.

Vừa bắt đầu quét dá»n phòng tắm, Ngá»c sương bá»—ng có ý kiến: "Thảo này, nếu ai bá» kem đánh răng vào ống đựng xà phòng cạo râu và bá» xà phòng cạo râu vào ống kem đánh răng thì sao nhỉ? NghÄ© đến lúc bà Kim đánh răng bằng xà phòng cạo râu, tao buồn cưá»i quá!".

Cả hai đứa cùng khúc khích cưá»i nhưng chưa tìm được cách nào thá»±c hiện ý định ma quái đó. Cuối cùng tôi nói "Äể tao làm cho". Bao giá» tôi cÅ©ng nhanh nhẹn, khéo léo và nhiá»u sáng kiến trong những trò phá phách đó. Tôi đỠnghị vá»i Ngá»c Sương lấy má»™t ít xà phòng cạo râu nhét vào ống kem đánh răng. Nó đồng ý liá»n, giục tôi làm lẹ lên. Tôi mở nắp, nắn cho kem đánh răng tụt xuống, rồi bóp ống xà phòng cạo râu vào. Vừa xong thì có tiếng mở cá»­a và ông bà Kim Ä‘i há»p vá». Tôi nghe bà Kim nói vá»›i chồng:

"Ä‚n mấy cái bánh ngá»t chua miệng quá, tôi phải Ä‘i súc miệng rồi làm gì thì làm". Thôi, chết rồi! Tôi lính quýnh đậy nắp ống kem lại, vá» lau sÆ¡ chậu rá»­a mặt rồi lỉnh ra ngoài. Tôi biết mình vừa phạm má»™t tôi khó tha thứ. Bà Kim đã vào phòng rá»­a mặt, khép cá»­a lại, chao ôi, vừa má»›i tin Chúa tối qua mà bây giỠđã hành động như vậy! Nhá»› lại những gì chị Liên nói khi chỉ cho tôi con đưá»ng cứ rá»—i, chị căn dặn khi nào phạm tá»™i phải xưng ra ngay. Vâng, tôi phải xưng tá»™i ngay. Tôi chạy trở lại phòng tắm, gõ cá»­a:

"Thưa bà, bà Kim ơi!"

Tiếng bà Kim nói vá»ng ra "Chá» chút, cô bé!".

Cánh cửa hé mở, trên bàn tay bà cầm bàn chải đánh răng với ít thuốc màu trắng. Chết, đúng là xà phòng cạo râu rồi! Tôi lắp bắp:

"Thưa…Thưa bà…" Nhưng không kịp, bà đã lùa bàn chải đánh răng vào miệng. Bá»—ng, bà nhăn mặt, nhổ xuống lia lịa, bá»t xà phòng sùi ra đầy miệng. Lúng túng quá, tôi chỉ biết đứng nhìn, má»i việc xảy ta thật nhanh tôi không thể phản ứng kịp. Bà Kim kêu ầm lên "Cái gì thế này? Kỳ cục quá!"

Nhá» Ngá»c Sương đứng lấp ló ngoài kia rúc rích cưá»i thích chí lắm. ÄÆ°á»£c má»™t lát, không chịu nồi, nó tố cáo tôi.

"Thảo đó bà, con thấy nó cho xà phòng cạo râu vào ống kem".

Chèn Æ¡i, tôi thấy Ä‘au đớn và ấm ức quá chừng! Chính nhá» Ngá»c Sương xúi tôi, bây giá» nó lại trở mặt mách tôi khi tôi chưa kịp thú tá»™i. Bà Kim giận dữ, hầm hầm ra khá»i phòng rá»­a mặt:

"Thảo, tối qua em đã thưa gì vá»›i Chúa? Em không muốn Ä‘á»i sống mình thay đổi gì hết, phải không?"

Những lá»i này làm lòng tôi Ä‘au như xé. Tôi chỉ còn biết khóc. Tôi chạy vào phòng ngá»§, úp mặt xuống giưá»ng khóc tức tưởi. Tôi nghe tiếng ông Kim la bà ấy bên ngoài "Sao bà lại nói vậy. Bà đòi má»™t đứa bé phải thay đổi trong má»™t sá»›m, má»™t chiá»u, hay sao?". Yên lặng má»™ tí, ông bá»—ng phá lên cưá»i: "Trông bà lúc nãy cÅ©ng buồn cưá»i thật, miệng đầy bá»t như chậu quần áo giặt!". Rồi cà hai ông bà cùng cưá»i.

Bà Kim vào phòng, tôi ngước mặt lên, nước mắt ràn rụa "Thưa bà, lúc nạy con định thú tá»™i và xin lá»—i bà ngay khi bà sắp súc miện, nhưng con không dám nói to". Bà Kim ngồi xuống mép giưá»ng, choàng qua vai tôi "Thảo, tôi xin lá»—i em, đã nói nặng lá»i". Tôi vẫn thút thít "Con gá»i bà để nói ngay nhưng không kịp".

Thưá»ng khi tôi rất ghét ngưá»i lá»›n vuốt ve, nhưng lần này, tôi lại cảm thấy dá»… chịu khi bà Kim xoa lưng vuốt tóc tôi. Bà nói chuyện vá»›i tôi thật lâu rồi chúng tôi cầu nguyện. Không biết bây giá» Ngá»c Sương Ä‘ang làm gì, nhưng khi tôi rá»i phòng bà Kim thì không thấy nó ở đó nữa.

Trở lại phòng vá»›i ý định gắp Ngá»c Sương cho nó biết tôi đã hối hận ghê lắm, đã thú tá»™i và xin lá»—i bà Kim, nhưng Ngá»c Sương không có trong phòng. Quái, không biết nhá» trốn đâu biệt tích! Trong khi bây giá» là giá» nghÄ©, tất cả trại sinh phải ở trong phòng. Nhìn quanh, thấy mảnh giấy trên giưá»ng, Ngá»c Sương nguệch ngoạc: "Tao Ä‘i tắm, đợi mầy ngoài suối đó nghe". Tôi thấy buồn cưá»i. Nhá» Ngá»c Sương lại xúi dại tôi đây. Lúc nào nó cÅ©ng muốn kéo tôi dây dưa vá»›i tá»™i lá»—i. Giá» này đâu phải giá» Ä‘i chÆ¡i, thế mà tôi vẫn cứ bước lại cái va-ly lục bá»™ đồ tắm. Hình như tôi nghe có tiếng thì thầm "Thảo, đừng Ä‘i, đừng Ä‘i!". Tôi dừng tay nghe ngóng. Những lá»i bà Kim má»›i nói hồi nãyvang lên trong trí tôi. Cất bá»™ quần áo tắm vào va-ly, tôi định sẽ đến suối gá»i nó vá», nó làm vậy là phá quy luật trại rồi. Nhìn quanh không má»™t bóng ngưá»i, tôi Ä‘i nhanh vá» phía thung lÅ©ng, chỉ sợ có ai bắt gặp, tôi lại bị hàm oan lần nữa!

Còn má»™t quãng ngắn nữa đến suối, tôi nghe có tiếng vật gì rÆ¡i "ùm" má»™t cái, tiếp theo là tiếng kêu thất thanh. Chết rồi! Ngá»c Sương chứ không ai! Tôi cắm đầu lao thẳng xuống bá» suối, bất chấp gai, đá, cành cây. Cánh tay quÆ¡ lên và cái đầu Ä‘ang hụp lặn theo dòng nước chảy xuôi. Tôi má»›i biết bÆ¡i chút ít, xuống nước chỉ giữ cho mình nổi được là may, làm sao cứu Ngá»c Sương, quýnh quá, tôi hét ầm lên kêu cứu. Tôi kêu rát cổ mà dưá»ng như chẳng ai nghe, Ngá»c Sương thì cứ trôi lập lá» xa dần. Tôi thì thầm vài lá»i cầu nguyện "Xin Chúa thương xót chúng con", rồi quẳng giầy, nhảy đại xuống. Tôi bÆ¡i xuôi ra chá»— Ngá»c Sương, nắm được cánh tay nó, chưa biết phải kéo vào bá» thế nào thì nó bá»—ng chống cá»±, vùng vẫy dữ dá»™i. Tôi Ä‘uối sức và rồi cả má»™t màn đêm dày đặc phá»§ chụp lấy tôi. Không còn biết gì nữa, chỉ có sợ hãi, sợ hãi kinh hoàng.

Tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trên giưá»ng, cô y tá đứng bên cạnh trong chiếc áo choàng trắng. Giưá»ng tôi nằm màu trắng, căn phòng màu trắng. Thôi đúng rồi, nhà thương! Trước đây tôi ao ước được vào nhà thương để khá»i Ä‘i há»c…nhưng bây giá», tôi thấy sợ… Tôi thấy có cả bố mẹ và ông bà chấp sá»± Phán nữa. Bà Phán Ä‘ang lấy khăn chặm nước mắt. Trong má»™t thoáng, tôi tưởng bà khóc vì tá»™i nghiệp tôi, nhưng không phải vậy đâu, ai mà dư nước mắt cho "cái con ranh phá nghịch như quá»·" này! Không chừng bà ấy phải mừng thầm vì tôi bị tai nạn, ít ra như vậy hỠđỡ bị phiá»n trong thá»i gian tôi nằm nhà thương! Lúc nào tôi cÅ©ng là cái gai cho bao nhiêu ngưá»i mà lại!

Lát sau tôi nhận ra ngưá»i nằm giưá»ng bên cạnh là Ngá»c Sương. Nó xanh như tàu lá trông đến phát khiếp. Vừa lúc đó, bác sÄ© vào, làm hiệu cho những ngưá»i đến thăm ra ngoài. Tôi nghe tiếng bố há»i má»™t anh hướng dẫn chuyện xảy ra thế nào. Hình như không ai biết đích xác. Há» Ä‘oán chúng tôi Ä‘i tắm. Khi nghe tiếng kêu cứu, có ngưá»i chạy ra vá»›t được cả hai Ä‘ang loi ngoi dưới nước.

Lần sau thức dậy, tôi đã thấy Ngá»c Sương ngồi dậy bên giưá»ng kia. Chắc nó tưởng tôi còn ngá»§. Tôi nghe nó kể cho bà Phán là hai đứa rá»§ nhau Ä‘i tắm, không may bị cuốn vào chá»— nước xoáy. Chao ôi! Tôi muốn hét lên "Ngá»c Sương, câm cái mồm lại! Mầy chuyên môn nói láo. Tao Ä‘i tắm vá»›i mầy hồi nào?". Nhưng, tôi thấy mệt lạ lùng. Tôi còn yếu quá, chỉ thấy Ä‘au lịm Ä‘i trong hồn mà không cất nên lá»i. Lúc bố mẹ vào, tôi khóc nức nở, thá»u thào "Ngá»c Sương nói dối, Ngá»c Sương nói dối!".

Bố mẹ tưởng tôi mê sảng nên chẳng để ý gì. Mẹ vuốt tóc, rá» trán tôi y như những ngày còn bé. Tôi thấy sung sướng, bình an. Tôi biết mình phải giải thích sá»± việc này, nếu không, ai cÅ©ng nghÄ© tôi đã rá»§ Ngá»c Sương bá» trại Ä‘i tắm vào giá» nghỉ, trong khi sá»± thật lại khác xa. Nhưng dù sao, bây giá» chưa thể nói gì được, tôi mệt quá.

Chương 8

Chương VIII

Hôm sau thấy trong ngưá»i dá»… chịu hÆ¡n, định bụng sẽ nói cho Ngá»c Sương biết tôi đã nghe nó dá»±ng chuyện nói vá»›i má nó, nhưng, vừa thấy tôi cá»±a mình, nó lại há»i trước:

"Äỡ chưa Thảo?"

"Äỡ, nhưng còn má»™t chá»— Ä‘au gá»›m lắm".

Ngá»c Sương có vẻ sợ:

"Tao gá»i y tá, nghe?"

Tôi vội đáp:

"Thôi đừng, đau thì đau, tao cũng phải ráng chịu!".

Ngá»c Sương nhá»m hẳn dậy:

"Không được, tao phải gá»i y tá!". Nó vá»›i tay lên nút chuông Ä‘iện ở đầu giưá»ng.

"Không, không phải! Mày không hiểu, tao chỉ Ä‘au lòng vì mầy bịa chuyện vá»›i ba má mầy". Ngừng má»™t lát, tôi tiếp, giá»ng nhá» vừa đủ má»™t mình Ngá»c Sương nghe: "Lúc đó, tao chỉ muốn thét lên là mầy nói láo, nhưng mệt quá, la không nổi".

Ngá»c Sương kêu lên "Nhưng tao nói láo hồi nào? Tao viết giấy dặn mầy xuống suối gặp tao, rồi mầy cÅ©ng xuống mà!".

Bây giá» tôi má»›i chợt nhá»› ra chưa cho Ngá»c Sương biết ý định mình xuống suối.

Tôi kể cho Ngá»c Sương nghe việc tôi tin Chúa, từ đó, tôi luôn mong ước làm vui lòng Chúa, vì tôi đã thật sá»± thuá»™c vá» Ngài. Tôi đã xin lá»—i bà Kim vá» vụ kem đánh răng, bà cÅ©ng cầu nguyện vá»›i tôi trước khi vá» phòng kiếm Ngá»c sương...

Lúc đó, tao thấy mảnh giấy mày để lại. Tao nghÄ© Ä‘i bÆ¡i vào lúc giỠđó là vi phạm luật trại, hÆ¡n nữa, cÅ©ng không có ai bảo đảm an ninh, nên tao xuống suối là để gá»i mày vá». Vừa đến nÆ¡i, nghe tiếng kêu cứu, nghi mày bị ngá»™p, tao nhảy đại xuống cứu. Tao tin Chúa rồi, có chết cÅ©ng không sao, chứ mày Ä‘au đã là tín đồ..., nên tao muốn cứu mầy".

Ngá»c Sương vênh mặt nhìn tôi trông thật buồn cưá»i. "Tao mà không phải là tín đồ à? Tao vá»›i mày Ä‘i nhóm cùng nhà thá». Ba tao lại là chấp sá»± nữa cÆ¡ mà!".

Tôi biết Ngá»c Sương chưa hiểu đúng nghÄ©a hai chữ "tín đồ".

"Äi nhà thá» không làm mấy thành tín đồ. CÅ©ng như nếu mày vào chuồng bò, mày đâu có trở thành con bò!".

Ngá»c Sương cưá»i nhưng không còn vẻ chế diá»…u nữa:

"Vậy, nếu nhà thỠkhông làm mày thành tín đồ thì cái gì làm được chứ?".

Từ trước đến nay tôi chưa há» chỉ cho ai cách trở thành tín đồ nên chẳng biết nói làm sao vá»›i Ngá»c Sương. Cả hai ngồi yên lặng má»™t lúc lâu. Tôi thầm cầu nguyện xin Chúa giúp tôi trình bày như thế nào vá» Ngài vá»›i Ngá»c Sương. Chợt nhá»› đến Ä‘iá»u chị Liên nói hôm ná», tôi phấn khởi hÆ¡n và bắt đầu đặt câu há»i theo chiến thuật "3 T" đúng... sách vở. Tôi bắt đầu vá»›i chữ T đầu tiên.

"Ngá»c Sương này, mày có phải là tá»™i nhân không?". Câu há»i quá đột ngá»™t làm nó ngẩn ngưá»i ra. Nó đáp:

"Tội nhân ấy hả? Tao không biết, nếu như có là tội nhân thì cũng không đến nỗi tệ lắm".

"Làm gì có tá»™i nhân "khá" vá»›i tá»™i nhân "tệ". Hôm ná», chị Liên bảo tao tá»™i nào cÅ©ng xấu cả, mày có muốn biết chị ấy giải thích những gì khi tao tin Chúa không?"

Thấy Ngá»c Sương ngập ngừng, tôi liá»n cao giá»ng:

"Kinh thánh bảo rằng má»i ngưá»i Ä‘á»u phạm tá»™i, nghÄ©a là trong số đó có mày. Hoặc Kinh thánh đúng, hoặc Äức Chúa Trá»i nói dối!"

Ngá»c Sương kêu lên: "Ai dám bảo Chúa nói dối? Thì tao là tá»™i nhân!".

Tôi ngạc nhiên nghe Ngá»c Sương nhận là tá»™i nhân, vì trước mặt má»i ngưá»i, nhất là trong Há»™i Thánh, nó là đứa ngoan ngoãn, chỉ có tôi má»›i là đứa lì lợm phá phách thôi. Tôi bảo:

"Vậy thì mày xưng tội với Chúa đi!"

Ngá»c Sương làm theo lá»i tôi như máy. Nó cúi đầu nói:

"Thưa Chúa, con là má»™t tá»™i nhân, con đã làm nhiá»u Ä‘iá»u xấu xa, con đã dại dá»™t làm con và Thảo phải vào nhà thương. Xin Chúa tẩy sạch lòng con". Ngá»c Sương ngước lên nhìn tôi, há»i:

"Vậy được chưa?"

"Chắc đủ rồi, nhưng mày phải xin lá»—i Chúa nữa". Ngá»c Sương lại cúi đầu:

"Con xin lỗi Chúa, xin Chúa tha tội cho con. Cảm ơn Ngài. Amen".

Như chợt nhớ ra, tôi bảo:

"À, Ngá»c Sương này, tao quên Ä‘i mất, muốn trở thành tín đồ mày còn thiếu má»™t chữ "T" nữa. Ngá»c Sương trố mắt không hiểu:

"Nghĩa là mày phải tin Chúa đã tẩy sạch tội lỗi mày"

Ngá»c Sương cắt ngang:

"Tao tin chứ sao không? Ngay khi cầu nguyện, tao biết Chúa đã nhậm lá»i rồi".

Tôi hÆ¡i lúng túng khi nghe Ngá»c Sương nói vậy, vì thấy không giống như kinh nghiệm cá»§a tôi. Nhưng, chắc không sai lầm. Tôi tiếp:

"Bây giỠđến chữ "T" thứ ba là mày phải "tá» ra" cho ngưá»i khác biết mày là tín đồ thật sá»±".

Ngá»c Sương quả quyết:

"Chắc mà! Tao sẽ nói vá»›i má tao. Chút nữa má đến, tao nói liá»n".

Tôi há»i thêm, cÅ©ng đột ngá»™t như câu há»i đầu tiên:

"Thế má mày có phải là tín đồ không?"

"Tao không biết. Má tao cÅ©ng Ä‘i nhà thá»... nhưng, đâu phải vì vậy mà trở thành tín đồ, mày nhì?".

Vừa lúc đó, cô y tá vào phòng, ông bà Phán theo sau. Cô y tá bảo:

"Hôm nay vỠnhà được rồi đó, cô bé!"

Ngá»c Sương mỉm cưá»i sung sướng, quay nhìn tôi dò há»i. Cô y tá nhìn Ngá»c Sương nói nhanh:

"Không, Thảo phải nằm lại ít hôm nữa. Lúc cứu chắc phải vật lộn với em dữ lắm, nên Thảo bị nặng hơn". Ông Phán thốt lên, vừa ngạc nhiên, vừa khó chịu:

"Con Thảo mà cứu Ngá»c Sương, hả?"

Cô y tá vừa mang giày cho Ngá»c Sương, vừa ngước nhìn ông Phán:

"Äúng vậy đó ông. Chở vào bệnh viện, Ngá»c Sương mặc quần áo tắm. Thảo mặc nguyên quần áo thưá»ng".

Căn phòng tá»± nhiên yên lặng đến nặng ná». Má»™t lúc sau, Ngá»c Sương lên tiếng:

"Ba, hôm đó con nói sai. Thảo không đi tắm với con mà chỉ xuống bảo con vỠvì lúc đó là giỠnghỉ. Khi Thảo đến nơi thì con vừa bị té".

Vá»›i giá»ng chua chát đến lạnh lùng, ông Phán nói:

"Nếu vậy, chúng tôi cảm ơn cô Thảo".

Ngá»c Sương tiếp: "Nhưng, chưa hết đâu ba, Thảo đã cứu con hai lần. Má»™t lần hôm ở suối và má»™t lần hôm nay".

Bà Phán kinh ngạc "Chết chưa, con lại té nữa hả!"

Ngá»c Sương vá»™i đáp "Dạ không, Thảo vừa cắt nghÄ©a cho con biết mình là má»™t tá»™i nhân, nên hôm nay, con đã xin Chúa Jesus tha tá»™i, làm Cứu Chúa cá»§a con".

"Hừmm, ai là tá»™i nhân?". Nói rồi ông Phán quay nhìn tôi. "Vậy là quá đủ rồi đó, thưa cô!". Cả hai ông bà mặt lạnh lẽo như tiá»n, quay phắt Ä‘i, dắt Ngá»c Sương ra khá»i phòng.

Nước mắt dâng lên, tôi nghẹn ngào nhìn theo bóng há». Lòng lịm Ä‘i trong cay đắng, nhưng nụ cưá»i, cái vẫy tay cá»§a Ngá»c Sương cùng câu nói vá»›i lại "Cảm Æ¡n nhiếu nghe, Thảo!" đã làm lòng tôi ấm lại. Tôi biết, từ giá» phút đó, hai chúng tôi đã trở thành đôi bạn chí tình. Tôi nằm đó, miên man suy nghÄ© không biết mình buồn hay vui. Trong má»™t thoáng, tôi lại thấy cô đơn, nhưng khi nhá»› lại Chúa Jesus Ä‘ang ở trong tôi, vâng, Ngài cÅ©ng Ä‘ang thông cảm, thấu hiểu tôi hÆ¡n ai hết. Hình ảnh khoan dung, yêu dấu cá»§a Ngài ru tôi vào giấc ngá»§ bình an.

Chương 9

Chương IX

Tôi phải nằm nhà thương thêm ba ngày nữa, ba ngày thật dài nhưng hôm nào tôi cÅ©ng nhận được những lá»i thăm há»i, những chuyện bên ngoài Ngá»c Sương viết trên mảnh giấy nhá» gá»­i vào. Ngá»c Sương bảo từ hôm tin Chúa nó vui lắm, nhưng ông bà Phán thì không. Ngá»c Sương cho biết nó Ä‘ang cố gắng thuyết phục ba má làm như nó để trở thành tín đồ nhưng cả hai ông bà cứ khăng khăng bảo không cần.

Có lần nó viết: "Thảo à, mày cầu nguyện cho ba má tao với nhé, tao mong có ngày ba má tao trở nên con cái của Chúa".

Hôm tôi vá» nhà, má»™t chuyện bất ngá» xảy ra. Lúc cả nhà Ä‘ang xúm quanh tôi thì có tiếng chuông gá»i cá»­a bấm liên tiếp. Bố vá»™i chạy ra. Nhìn nét mặt ngưá»i khi trở vào, tôi Ä‘oán được sá»± việc rất quan trá»ng. Ông nói cho cả nhà nghe: "Bà Phán cho ngưá»i đến báo ông Phán sá»­a nhà bị té, thương tích trầm trá»ng". Mẹ và tôi cùng lo lắng nhìn bố. Tôi há»i:

"Liệu ông ấy có thể chết không bố? Con chỉ sợ thế, vì ông ấy chưa tin Chúa".

Bố chợt quay nhìn tôi, ánh mắt vui mừng, mỉm cưá»i thông cảm. Tôi biết bố Ä‘ang suy nghÄ©. Bố nghÄ© rằng: "Từ ngày tin Chúa, con Thảo thay đổi hẳn". Tôi cÅ©ng thấy thế. Những thay đổi cá»§a lòng tôi vá»›i những ước muốn má»›i trong sáng hÆ¡n, chắc chắn từ Chúa Jesus đến. Trước kia có bao giá» tôi lưu tâm đến ngưá»i khác, đến những bất hạnh, Ä‘au đớn cá»§a hỠđâu. Tôi chỉ nghÄ© đến mình. Thế mà bây giá» tôi luôn luôn thấy mình ước ao cho bạn bè, than quyến, ngưá»i quen sá»›m tin nhận Chúa.

Bố vá»™i đến ngay nhà thương thăm ông Phán. Bố nói vá»›i ông ấy lâu lắm vá» sá»± cứu rá»—i. Không biết bố có nói theo cách tôi làm chứng không, nhưng chắc thế nào bố cÅ©ng Ä‘á»c câu Kinh thánh: "Má»i ngưá»i Ä‘á»u đã phạm tá»™i, thiếu mất sá»± vinh hiển cá»§a Äức Chúa Trá»i". Tôi không nghÄ© là ông Phán thích nghe những gì bố nói, vì chính tôi, lần đầu tiên nghe câu ấy cÅ©ng không ưa gì. Cả Ngá»c Sương cÅ©ng vậy… Nhưng thật lạ lùng, vì không những ông Phán chăm chú theo dõi mà còn xin bố trở lại cắt nghÄ©a thêm cho ông. Ông bảo Ngá»c Sương cÅ©ng nói Ä‘iá»u đó, làm ông thấy lòng mình chùn xuống.

Bố chỉ mong cho ông Phán tin Chúa ngay đêm đó, nhưng ông chưa sẵn sàng. Trong giá» cầu nguyện buổi tối, cả gia đình tôi Ä‘á»u nhá»› tá»›i ông Phán. Không khí buổi cầu nguyện cá»§a gia đình cÅ©ng thay đổi hẳn từ khi tôi và Tuấn tin Chúa. Chúng tôi cÅ©ng Ä‘á»c Kinh thánh và cầu nguyện chung. Tối nay, chúng tôi cầu nguyện đặc biệt cho ông Phán để không những ông được chữa lành mà linh hồn ông cÅ©ng được cứu nữa.

Äến giá» ngá»§, mẹ dá»n giưá»ng cho tôi y như hồi còn bé, mẹ vuốt tóc tôi và hun lên má. Tôi sung sướng đón nhận những cá»­ chỉ trìu mến này. Mẹ bảo chưa bao giá» mẹ vui như thế vì tôi đã bình phục và trở vá» nhà. Nhìn hai mẹ con bằng đôi mắt ngập tràn hạnh phúc, bố nói:

"Bây giá» gia đình thuá»™c vá» Chúa trá»n vẹn rồi, không bao giỠđược quên Æ¡n Chúa vá» những ngày Æ¡n phước này". Tôi nghe tiếng bố trầm hẳn lại: "Có lẽ bây giá» chức vụ cá»§a mình má»›i bắt đầu, tôi tin Chúa sẽ đáp lá»i cầu nguyện phục hưng Há»™i thánh".

Lần đầu tiên trong Ä‘á»i tôi hiểu sâu xa những gì bố nói, má»›i thông cảm được tâm tình cá»§a bố. Bây giá» trong đám thiếu niên, đã có Tuấn, Ngá»c Sương và tôi tin Chúa, rồi những đứa khác cÅ©ng sẽ trở thành con cái thật sá»± cá»§a Äức Chúa Trá»i… Tôi thiết tha xin Chúa cho tôi được thay đổi, để má»i ngưá»i sẽ nhận ra những Ä‘iá»u tốt đẹp trong Ä‘á»i sống tôi và há» cÅ©ng ước ao được có Ngài làm chá»§ cuá»™c Ä‘á»i.

Hôm sau bố trở lại nhà thương thăm ông Phán, tiếp tục nói vá»›i ông vá» con đưá»ng cứu rá»—i. Bố nhắc lại câu Kinh thánh Ngá»c Sương đã trưng dẫn vá»›i ông Phán: "Chẳng có ngưá»i công bình nào hết", rồi bố tiếp "Tôi biết ông bà là những tín đồ tốt, là chấp sá»±, ông đã lo lắng nhiá»u cho Há»™i Thánh. Còn bà, dù lá»›n tuổi nhưng vẫn gia nhập ban hợp ca tôn vinh Chúa. Nhưng tất cả những việc "tốp đẹp" cá»§a chúng ta chỉ là tấm áo rách trước mặt Chúa – Tiêu chuẩn "tốt đẹp" cá»§a chúng ta chưa đến mức Äức Chúa Trá»i chấp nhận được, Ngài chỉ nhận những việc chúng ta làm phát xuất từ tấm lòng đã thuá»™c vá» Ngài, đã dâng hiến trá»n vẹn cho Ngài, lúc đó má»›i có giá trị".

Cả hai yên lặng thật lâu. Ông Phán có vẻ suy nghĩ ghê lắm, cuối cùng ông bảo:

"Có lẽ đây là lần đầu tiên trong Ä‘á»i tôi nghÄ© vá» việc này, rằng mình là má»™t tá»™i nhân".

Bố khuyên ông Phán xưng tá»™i vá»›i Chúa, nhận Ngài là cứu Chúa Ä‘á»i mình và tin rằng Ngài sẽ tha thứ má»i tá»™i ông đã phạm, biến ông trở nên con cái cá»§a Ngài. Sau đó cả hai đã Ä‘á»c Kinh thánh và cầu nguyện vá»›i nhau.

Bố vá» nhà Ä‘em theo niá»m vui rạng rỡ. Tiếng bố như reo lên:

"Chúa đang hành động, Ngài đang làm những việc lạ lùng. Ông Phán đã tin Chúa rồi".

Má»™t niá»m vui vô bỠùa ngập lòng tôi. Tôi sung sướng đến chảy nước mắt. Giá»t nước mắt cÅ©ng lăn dài trên gò má xương xương cá»§a bố. HÆ¡n má»™t năm phụng sá»± Chúa tại Há»™i Thánh này, chưa có lấy má»™t ngưá»i tin Chúa, vậy mà bây giá», chỉ trong vài tuần lá»…, đã có đến bốn ngưá»i trở lại tin theo Chúa. Tôi hiểu bố vui và lên tinh thần vô cùng. Thằng Tuấn hăng hái: "Bây giá» mình cầu nguyện cho bà Phán thật nhiá»u". Chúng tôi tiếp tục cầu nguyện cho bà chấp sá»± này.

CÅ©ng may, thương tích ông Phán không đến ná»—i nặng nên chỉ sau vài hôm, ông đã xuất viện, vá» nhà. Äáng lẽ bà Phán phải là ngưá»i sung sướng nhất má»›i phải, nhưng không, bà lại đâm ra cáu kỉnh, gắt gá»ng.

Bà không ngớt rầy rà, trách chồng cuồng tín.

"Con Sương là con nít, nó nói vậy đã đành. Còn ông già rồi mà cũng tin được hay sao?"

Ngá»c Sương kể tôi nghe những rắc rối trong gia đình nó. Tôi buồn kinh khá»§ng, Ngá»c Sương cÅ©ng không sao vui được. Nó há»i: "Mình làm gì bây giá» hả Thảo? Má tao nhất định không nhận mình là tá»™i nhân trước mặt Chúa".

"Mình không làm gì được đâu, nhưng Chúa làm được. Gia đình tao đã cầu nguyện nhiá»u cho ba mày và Ä‘ang cầu nguyện cho má mày nữa. Chắc chắn Chúa sẽ đáp lá»i".

Ngá»c Sương thoáng vẻ sợ hãi sau má»™t hồi lâu yên lặng suy nghÄ©: "Ghê quá Thảo ạ, bị té, nằm nhà thương bố tao má»›i được gặp Chúa, má»›i tin nhận Ngài, má»›i biết mình là má»™t tá»™i nhân. Tao không trông má»™t việc tương tá»± xảy đến cho má tao đâu".

Tôi không biết phải trả lá»i ra làm sao. Không biết Chúa có để bà Phán bị té bể đầu như ông Phán không. Nhưng khi thấy Ngài đã phán dạy Ngá»c Sương trong nhà thương, rồi lại cÅ©ng cảnh tỉnh ônh Phán cÅ©ng trong nhà thương. Tôi thấy lo quá. Ngày nào tôi cÅ©ng chá» có ngưá»i đến báo cho bố biết bà Phán gặp tai nạn. Nhưng rồi đợi mãi chẳng có tin tức gì cả.

Chương 10

Chương X

Dù đã tiếp nhận Chúa và cố gắng sống má»™t cuá»™c Ä‘á»i má»›i trước mặt má»i ngưá»i trong Há»™i Thánh, để chứng tá» sá»± thay đổi lạ lùng Ngài đã Ä‘em đến Ä‘á»i tôi, nhưng hình như chẳng ai tin được Ä‘iá»u đó. Tôi biết không nên trách há», vì từ bấy lâu nay, nói đến tên con Thảo là nói đến những phá phách, nghịch ngợm, những phiá»n nhiá»…u, rắc rối cho má»i ngưá»i.

Ai mà tin được tôi đã được thay đổi trong má»™t sá»›m má»™t chiá»u như vậy?

Má»—i khi chẳng may có gì không hay xảy ra, thế nào cÅ©ng có ngưá»i bảo: "Lại con Thảo chứ ai vào đó!". Há» dưá»ng như không hiểu được ý nghÄ©a thật sá»± cá»§a hai chữ "tín đồ" là gì. Tôi đã là tín đồ cá»§a Chúa, đã thuá»™c vá» Chúa, đã được Ngài thay đổi. Nhưng không ai tin và chẳng ai thèm lưu tâm đến Ä‘iá»u đó. Có lẽ đối vá»›i há» chả có gì quan trá»ng, nhưng đối vá»›i tôi, trở thành môn đồ Äấng Christ là tất cả thay đổi, là tất cả bầu trá»i tươi má»›i, má»›i cả cuá»™c Ä‘á»i.

Bố khuyên tôi kiên nhẫn và chứng tá» cho má»i ngưá»i thấy sá»± thay đổi cá»§a mình. Tôi vâng lá»i, yên lặng trước má»i lá»i trách cứ oan ức, không há» than phiá»n gì cả. Ôi! Nhiá»u lúc tôi thấy khó ghê gá»›m, chỉ muốn hét vào mặt há» rằng không phải lúc nào tôi cÅ©ng là "thá»§ phạm".Và có má»™t lần, tôi không thể chịu đựng nổi vì thằng Lân nghịch ngợm rắc bá»™t nhảy mÅ©i lên mấy bục gá»— cá»§a ban hát. Ban đầu tưởng như chẳng có gì, nhưng không ngá» hậu quả tai hại, phá tan cả buổi nhóm.

Tối hôm ấy, ca Ä‘oàn tổ chức má»™t chương trình ca nhạc thánh đặc biệt. Ban hát tiến vào, tất cả mặc áo lá»… rá»™ng thùng thình, dài lượt thượt. Äến phiên ban hát tráng niên, tất cả đèn trong nhà thá» Ä‘á»u tắt, má»i ngưá»i cầm nến từ ngoài Ä‘i vào thật chậm, chậm đến ná»—i tôi tưởng chẳng bao giá» há» tá»›i được bục hát ở góc trái tòa giảng. Sau khi tất cả đã đứng yên vị, đèn Ä‘iện được bật lên và nến được thổi tắt. Tôi chẳng hiểu tại sao há» thích rắc rối như vậy. Äể làm gì, ai mà biết được. Ngồi dưới các hàng ghế nhìn lên, bạn có thể thấy khói bay mù mịt, khói làm nhạt nhòa má»™t vài khuôn mặt dù có trang Ä‘iểm hÆ¡i kỹ, tôi lại ước gì khói có thể che lấp luôn tiếng hát cá»§a há»! Äang suy nghÄ© miên man, bá»—ng tôi nghe như có tiếng nho nhá» bên tai: "Thảo, con thuá»™c vá» Chúa rồi, không được suy nghÄ© như vậy!". Tôi cúi đầu xin Chúa tha thứ vì đã có má»™t ước muốn xấu xa, không đẹp lòng Ngài.

Khi nhạc bắt đầu trá»—i, những tiếng "ách xì, ách xì!" cÅ©ng bắt đầu hoàn theo. Ngưá»i đầu tiên là bà Phán. Nhìn bà ấy hắt hÆ¡i, tôi không sao nín được. Thằng Tuấn thì thầm bà Phán hát đã to mà hắt hÆ¡i còn kinh hồn hÆ¡n nữa. Sau bà Phán là ông Huân và khi cả hai cùng song ca âm Ä‘iệu "ách xì" thì cả nhà thá» không ai còn nghe tiếng hát nào nữa. Trong nhà thá», những tiếng cưá»i, khúc khích bắt đầu nổi lên. Tuấn và tôi cố nín cưá»i, nhưng chỉ được má»™t lát, đến khi ngưá»i thứ ba rồi cả hàng thứ nhất cÅ©ng hắt hÆ¡i như pháo liên thanh thì hết nín cưá»i được. Tiếng cưá»i vang khắp nhà thá» rần rần. Má»i ngưá»i cưá»i nghiêng ngá»­a.

Ban hát vẫn cố gắng tiếp tục nhưng chỉ có vài giá»ng phía sau. Tiếng hắt hÆ¡i vẫn Ä‘á»u Ä‘á»u "nổ" chỉ má»™t lát là tiếng hát gắng gượng đàng phải im bặt.

Nhìn nét mặt bố, tôi biết bố Ä‘ang vô cùng bối rối. Bố không biết phải làm gì, vá»™i vàng đứng dậy, lên tòa giảng tuyên bố chấm dứt buổi nhóm và cầu nguyện chúc phước. Tiếng cưá»i tắt hẳn và cÆ¡n giận cá»§a má»i ngưá»i bùng lên. Ai cÅ©ng nghÄ© đây là má»™t tá»™i ác cá»§a con Thảo, chính con Thảo đã rắc bá»™t hắt hÆ¡i lên bục ngồi cá»§a ban hát.

Ngưá»i ca trưởng tìm gặp bố, chèn Æ¡i, ông ấy giận uất lên, đỠmặt, những đưá»ng gân máu nổi hằn trên trán. Lúc này các chấp sá»± Há»™i Thánh cÅ©ng đến nÆ¡i, tôi nghe có ngưá»i bảo bố nên kiếm má»™t Há»™i Thánh khác Ä‘i là vừa, vì ở đây không ai còn chịu nổi má»™t đứa quái gở như tôi được cả.

Má»i ngưá»i đã buá»™c tá»™i oan cho tôi. Lần này tôi không há» nhúng tay vào… "máu". Trên đưá»ng vá» lòng tôi tan vỡ, tôi chỉ còn biết khóc và khóc. Lá»i nói cá»§a những ngưá»i trong Há»™i Thánh còn vang chát chúa bên tai, những tiếng làm tôi Ä‘au đớn. Má»™t ngưá»i Ä‘e dá»a: "Sẽ có phiên há»p đặc biệt sáng mai, vì chúng ta không thể chịu đựng lâu hÆ¡n nữa". Ngưá»i khác nói: "Bằng má»i cách, chúng ta phải má»i má»™t mục sư má»›i, má»i ngưá»i không có trẻ con là tốt nhất".

Ngồi chá» bố trên xe vá»›i ná»—i đắng cay đầy ấp trong lòng, thành phố vắng hoe, buồn hiu hắt. Những giá»t nước mắt âm ấm lăn dài trên má, tôi không biết mình phải làm gì đây nữa. Bố yên lặng đóng cá»­a xe, mở máy. Suốt đưá»ng vá» không ai nói má»™t lá»i. Tôi Ä‘oán có lẽ bố Ä‘ang nghÄ© không biết khi bảo mình đã tin Chúa rồi có thành thật không và có thật là Ä‘á»i sống tôi Ä‘ang thay đổi? Hay bố nghÄ© tôi đã bị cám dá»— phạm tá»™i, như những ngưá»i khác, dù đã tin Chúa nhưng vẫn thỉnh thoảng vấp phải?

Bố đi thẳng vào nhà, ngồi phịch xuống chiếc ghế dựa không buồn bỠáo ngoài, hai tay ôm lấy đầu. Hình như bố khóc. Tôi biết bố đang đau đớn lắm, tôi biết bố đang cay đắng lắm nhưng tôi nói gì với bố bây gi� Phải chi có lỗi, tôi sẽ chạy đến ôm lấy bố khóc lóc, thú tội và hứa sẽ không bao giỠtái phạm, nhưng lần này tôi không hỠphạm lỗi ấy, biết làm sao bây gi�

Không khí trong nhà thật nặng ná», không ai nói gì, tất cả yên lặng đến ghê sợ! Có phải bố Ä‘ang nghÄ© đến má»™t Há»™i Thánh khác, đến má»™t chuyến ra Ä‘i Ä‘au đớn mà không biết có Há»™i Thánh nào vui lòng nhận bố không? Có phải mẹ Ä‘ang nghÄ© đến gia đình, đến cuá»™c sống bình thưá»ng Ä‘ang bị Ä‘e dá»a xáo trá»™n, đến sá»± há»c hành cá»§a chúng tôi khi phải đổi trưá»ng…Có phải Tuấn Ä‘ang phân vân không biết có thật hai chị em đã cùng tin Chúa trong cùng má»™t buổi tối, tại cùng má»™t trại hè? Còn tôi, tôi nghÄ© đến thằng Lân, ngưá»i gây nên chuyện, nó có nghÄ© đến kết quả kinh khá»§ng này không?

Cuối cùng, tôi đứng dậy lẳng lặng vá» phòng tôi ngá»§, tưởng như mình là tên trá»™m Ä‘ang bị Ä‘uổi bắt. Quỳ bên giưá»ng, tôi trút đổ sầu muá»™n ra trước mặt Chúa "Lạy Chúa Jesus yêu dấu, có má»™t chuyện buồn kinh khá»§ng đã xảy ra tối nay tại nhà thá», con tin Ngài đã biết tất cả, xin Ngài thương xót gia đình con, chính con và cả Há»™i Thánh mà giải quyết cho. A-men".

Má»™t lúc sau, tôi nghe tiếng chân Tuấn lên lầu vào phòng, rồi thật lâu sau đó thì mẹ lên. Hình như mẹ má»›i khóc xong, tôi nghe mẹ xịt mÅ©i. Chắc bố mẹ vừa nói chuyện vá» tình hình Há»™i Thánh xong. Còn gì Ä‘au đớn cho bằng má»™t mục sư phải ra Ä‘i do lầm lá»—i cá»§a gia đình mình vì "nếu không biết cai trị nhà riêng làm sao cai trị được Há»™i thánh" như má»™t ngưá»i trong Ban trị sá»± đã buá»™c tá»™i. Má»™t lúc lâu sau tôi vẫn còn nghe mẹ khóc; bao nhiêu lần tôi định sang nói vá»›i mẹ biết tôi không há» làm chuyện đó và chính mắt tôi đã thấy thằng Lân lảng vảng ở chá»— ban hát trước giá» nhóm. Tôi phân vân không biết nói vậy có ích lợi gì không, vì lúc này chưa chắc mẹ đã dám tin tôi.

Trằn trá»c mãi tôi không biết mình phải làm sao cho vấn đỠđược sáng tá» và rồi ý định xa xưa đã sống lại trong lòng… Trước kia, khi chưa tin Chúa, đã bao lần tôi muốn bá» nhà ra Ä‘i, từ khi tin Chúa, tôi không há» nghÄ© đến nữa, nhưng hôm nay ý định đó lại lẻn vá», lần này nó trở nên quyến rÅ© và vô cùng hợp lý, dưá»ng như má»™t giải pháp tuyệt vá»i cho bài toán rắc rối trong gia đình và Há»™i Thánh tôi.

Tôi chá», chá» hoài, mải bố má»›i Ä‘i ngá»§. Căn nhà yên tÄ©nh lạ lùng, tôi ngồi dậy, nhón gót bước lại tá»§ áo, thu nhặt ít quần áo vào vali, chiếc vali đã theo tôi, đã chứng kiến những ngày tôi chưa tin Chúa ở trại, bây giá» nó lại sắp theo tôi đến chân trá»i nào đây… Trong má»™t thoáng, những thứ cần thiết đã nằm gá»n trong vali. Tôi không biết mình sẽ Ä‘i đâu, nhưng việc trước tiên là phải rá»i căn nhà thương mến này. Suốt bao năm qua, tôi chỉ là ná»—i phiá»n muá»™n cho bố mẹ, nhất là cho chức vụ cá»§a bố! Mẹ không biết phải đặt hy vá»ng gi nÆ¡i tôi; cho đến bây giá», dù đã tin Chúa nhưng vẫn không ai tin được, vậy tốt hÆ¡n tôi nên ra Ä‘i.

Tôi lôi con heo đất dưới gầm giưá»ng ra. Äây là tất cả số tiá»n tôi dành dụm được trong suốt ba năm. Có lẽ đủ nuôi sống cho tôi đến khi tìm được má»™t việc làm nào đó. Tôi làm được gì bây giá»? Giữ em? Giặt giÅ©? Ãt ít thì được. Nấu ăn? Tôi chỉ biết qua loa vài món. Tôi muốn khóc khi nghÄ© đến những ngày gian nan sắp tá»›i, xa gia đình, xa bố mẹ, xa thằng Tuấn. Ở đây, dù chỉ có má»™t mình còn thức trong nhà, nhưng tôi vẫn cảm thấy hÆ¡i ấm cá»§a gia đình. Còn nếu ra Ä‘i ở má»™t nÆ¡i khác? Tôi rùng mình thấy lạnh, vá»›i tay lấy thêm chiếc áo ấm khoát lên ngưá»i rối rón rén ra khá»i phòng. Chợt nhá»› mình phải để lại cho nhà ít chữ, tôi trở lại bàn, bắt đầu viết.

"Kính thưa bố mẹ".

Má»›i được chừng ấy tôi đã bí, biết viết gì bây giá»? NghÄ© ngợi má»™t lúc, tôi tiếp nắn nót "Không phải con là thá»§ phạm hồi tối…". Thấy kỳ quá, tôi vò viên ném vào giá» giấy, tôi chợt thấy mình làm ồn quá, có ngưá»i thức dậy bây giá» thì cÆ¡ mưu bại lá»™ hết. Lấy tá» giấy khác tôi bắt đầu lại.

"Bố mẹ thương mến,

Con thương bố mẹ lắm, dù bấy lâu nay không nói ra nhưng thật là lòng con. Nếu không yêu Chúa, không yêu bố mẹ, chắc con không thể làm được Ä‘iá»u mình sắp làm.

Thưa bố, con buồn lắm, vì đã không giúp được gì trong chức vụ mà chỉ làm bố phiá»n lòng thêm. Con đã gây cho bố bao nhiêu rắc rối, buồn nản. Con xin bố hiểu và tha thứ cho con.

Con có Ä‘em theo ít tiá»n con đã dành dùm trong suốt ba năm qua, như vậy cÅ©ng tạm đủ cho con trong má»™t thá»i gian. Bố yên trí, con sẽ Ä‘i tìm việc làm và tá»± lo lấy được. Dù con không há» rắc bá»™t nhảy mÅ©i lên chá»— đứng cá»§a ban hát nhưng con đã im lặng chịu má»i lá»i trách mắng. Con cầu nguyện cho Há»™i Thánh được phục hưng, nhất là khi không có con quấy phá nữa. Con thương tất cả má»i ngưá»i, nhất là gia đình ông bà Phán. Xin Chúa sá»›m cho bà Phán cùng nhiá»u ngưá»i khác tin Chúa để gia đình há» cÅ©ng được như gia đình mình vậy. Xin bố mẹ cứ tiếp tục cầu nguyện cho bà Phán. Con và Ngá»c Sương cÅ©ng vẫn sẽ cầu nguyên cho bà ấy.

Kính thư, Thảo.

Tái bút: Tuấn Æ¡i, chị nhá»› Tuấn nhiá»u lắm đó".

Cầm lá thư xuống nhà dưới, dằn nó trên bàn ăn để sáng mai mẹ có thể thấy ngay… tôi nghe như có tiếng thì thầm: "Thảo, đừng Ä‘i! Äừng Ä‘i!..." Nhưng tôi phải Ä‘i, tôi không còn chịu đựng được nữa.

Bằng lối cá»­a bếp, tôi lẻn ra ngoài. Trá»i tối Ä‘en và thật lạnh. Tôi thấy sợ, nhưng vẫn bước Ä‘i. Nhìn lại ngôi nhà thân yêu, tôi không cầm được nước mắt. Từ nhà ra đến đưá»ng cái, hai bên là hàng cây tùng xanh biếc, đẹp vô cùng. Bố đã phải bá» ra bao nhiêu giá» rảnh rá»—i chăm sóc từ ngày má»›i đến đây. Bên dưới, dá»c theo bá» cá» là công trình cá»§a mẹ. Những nụ hoa muôn màu thÆ¡m ngát trong đêm, những hình ảnh thương mến, thân yêu này như cầm chân tôi lại. Tôi đã trở vá» nhà sau khi Ä‘i quanh quẩn má»™t lúc. Con Kiki đánh hÆ¡i sá»§a vài tiếng, nhưng khi nghe tôi gá»i, nó chạy lại ngoan ngoãn nằm xuống chân. Tôi biết rồi đây sẽ nhá»› nhà ghê lắm, nhưng không thể nào ở lại trong hoàn cảnh này. Tôi phải ra Ä‘i.

Xuống ná»­a con dốc, tôi bá»—ng thấy sợ giữa những bụi cây tăm tối bên đưá»ng. Bố vẫn thưá»ng giảng Chúa luôn luôn Ä‘i cùng các con cái Ngài, nhưng lần này, không biết Chúa có cùng Ä‘i trốn vá»›i tôi không. Sao tôi thấy mình lẻ loi quá, chẳng biết Ä‘iếu mình Ä‘ang làm đúng hay sai. Tôi lo lắng phân vân cho quyết định cá»§a mình. Câu Kinh thánh đâu đó lại đến "Ta sẽ chẳng lìa, chẳng bá» ngươi đâu". Chúa ôi! Phải đây là lá»i hứa cho con? Sao con thấy không bình an chút nào cả?

Vừa Ä‘i tôi vừa nghÄ© đến những chuyện xảy ra ở nhà sau khi tôi bá» Ä‘i… Chắc chắn má»i ngưá»i sẽ xôn xao, bố mẹ tôi cuống lên khi xem lá thư để lại. Bố thì không biết sao nhưng chắc mẹ sẽ khóc. Tôi biết má»i ngưá»i trong Há»™i Thánh Ä‘á»u ghét tôi, vì thế há» ghét luôn cả bố. Nếu bố thật sá»± có Æ¡n, tại sao không dạy nổi con mình, như vậy còn giảng dạy cho ai được. Có má»™t lần bố đã bảo, biết đâu há» nói đúng!

Dù tôi đã tin Chúa nhưng không ai đếm xỉa đến Ä‘iá»u đó. Äối vá»›i há», việc tin Chúa đâu có gì quan trá»ng, đâu phải là má»™t biến cố đáng lưu tâm. Tôi biết há» suy nghÄ© thế vì há» chưa có kinh nghiệm thật thế nào là tin Chúa. Những thành kiến xấu cá»§a há» vá» tôi vẫn y nguyên, nghÄ©a là má»—i khi có chuyện nghịch ngợm nào xảy ra há» Ä‘á»u nghÄ© tôi là thá»§ phạm. Bao nhiêu trách mắng oán ghét lại đổ lên cho tôi.

Tôi không biết mình phải Ä‘i đâu lúc này. Không biết mình có đủ tiá»n tiêu không? Còn nÆ¡i ăn trốn ở ra sao? Không lẽ cứ lang thang thế này suốt cả Ä‘á»i ư? à niệm thá»i gian chỉ còn rất lá» má» trong tôi, tôi chẳng biết tối nay là thứ bảy hay Chúa nhật nữa.

Má»™t chiếc xe chạy tá»›i, tôi vá»™i nắp sau má»™t gốc cây tránh ánh đèn. Giá» này mà còn có ngưá»i lang thang ngoài đưá»ng làm gì không bị nghi ngá». Bá»—ng dưng tôi cảm thấy như mình Ä‘ang phạm tá»™i. Tôi nhá»› đến câu bố vẫn thưá»ng há»i :"Nếu có Chúa ở đây, Ngài sẽ làm gì?". Tôi đặt câu há»i đó cho mình tôi. Chúa sẽ làm gì? Ngài sẽ Ä‘i trốn như tôi, hay Ngài sẽ can đảm ở lại, đối diện vá»›i bất cứ nghịch cảnh nào? "Chúa Æ¡i con thuá»™c vá» Ngài, xin Ä‘oái thương và chỉ cho con biết phải làm gì?"

Tôi hết nhà thá» lúc nào không hay, ngôi nhà thá» nằm yên trên cao, bé nhá» nhưng yên tÄ©nh và đẹp vô cùng, trách gì ai cÅ©ng thích. NÆ¡i đó có má»™t cái gì trang trá»ng, bình thản trước cuá»™c Ä‘á»i. Lúc này đối vá»›i tôi, ngôi nhà thá» lôi cuốn lạ lùng, tôi nghÄ© mình nên đến thăm nó lần cuối. Äi vòng vá» phía sau, lách qua cánh cá»­a nhá» quen thuá»™c, tôi bước vào trong. Nhà thá» tối om, những hàng ghế mập má» trong đêm, tôi thấy hÆ¡i lạnh nhưng không còn sợ nữa. Cây thập tá»± trên tòa giảng làm lòng tôi bá»›t cô đơn "Chúa Æ¡i, con Ä‘ang đến núp dưới bóng Ngài" Những giá»t nước mắt âm ấm lăn dài trên má, tôi thấy bá» trốn quả là má»™t lầm lá»—i lá»›n. CÅ©ng má»™t đêm nào đó trong vưá»n Ghêt-sê-ma-nê, Chúa Jesus cÅ©ng phải chiến đấu trong cô đơn như tôi, Ngài can đảm để Ä‘i tá»›i chiến thắng. Ôi, nếu Ngài bá» trốn thì nay tôi đâu được cứu? Tôi mệt má»i, hai mí mắt cứ sụp xuống vì buồn ngá»§. Từ trước đến nay, chưa bao giá» tôi thức khuya như vậy.

Phía sau nhà thá» là căn gác xép, nÆ¡i bố mẹ dùng làm phòng cầu nguyện hồi má»›i đến Há»™i Thánh này. Bố thưá»ng má»i tín hữu đến cầu nguyện má»—i tối nhưng không há» có ai đến bao giá», vì thế buổi cầu nguyện cá»§a Há»™i Thánh không có, và đến nay căn gác đành bá» trống. Tôi lần mò tìm lối lên gác. Tôi mệt má»i muốn nghỉ ngÆ¡i má»™t chút, muốn tìm gặp Chúa, muốn thưa vá»›i Ngài tất cả những nặng ná» cá»§a lòng tôi.

Mở cá»­a nhưng không dám bật đèn, tôi đứng yên má»™t tí để mắt quen vá»›i bóng tối, quỳ gối cầu nguyện bên cái băng dài, tôi thấy buồn ngá»§ quá chừng "Lạy chúa yêu quý, lòng con nặng ná», con đã mất sá»± bình an vui vẻ hằng ngày. Con thấy bá» Ä‘i thế này là làm Ä‘au lòng Chúa và bố mẹ con, nhưng còn giải pháp nào đâu, con làm gì bây giá» nếu không Ä‘i trốn? Chúa Æ¡i!..."

Tôi không biết mình đã cầu nguyện bao lâu, chỉ nhá»› đã khóc rất nhiá»u, sau đó tôi thiếp Ä‘i trong căn gác tối, thổn thức, nhá»c mệt.

Chương 11

Chương XI

Kể lại cho các bạn những chuyện xảy ra ở nhà sau khi tôi Ä‘i khó ghê vì còn phải há»i lại thằng Tuấn. Tính nó lúc nào cÅ©ng nữa úp nữa mở bắt tôi phải Ä‘oán những chuyện nó chỉ cho biết má»™t ná»­a thôi!

Chá»›p mắt được má»™t chút bố mẹ lại thức giấc, nằm suy nghÄ©, nói chuyện vá»›i nhau vá» việc hồi tối. Lát sau cả hai xuống phòng làm việc cá»§a bố cầu nguyện để khá»i làm tôi và Tuấn thức giấc.

Äáng lẽ đến sáng bố mẹ má»›i Ä‘á»c được lá thư tôi viết, nhưng lúc Ä‘i, vá»™i quá tôi quên mất ví tiá»n và ít đồ lặt vặt trên bàn. Äi ngang phòng ăn bố mẹ dừng lại, thắc mắc. Mẹ vá»› lấy bức thư Ä‘á»c vá»™i vàng. Mẹ mếu máo đưa tá» giấy cho bố: "Con Thảo Ä‘i rồi mình Æ¡i! Tìm nó ở đâu bây giá»?" Bố gá»i Tuấn xuống, nó còn ngái ngá»§, mắt nhắm mắt mở. Bố há»i dồn:

"Chị Thảo đi lúc nào con có biết không? Nó có nói gì với con không?"

Tuấn lắc đầu, xem xong bức thư nó mới nói:

"Như vậy là không phải chị Thảo làm"

Bố há»i lại: "Con bảo sao, chị Thảo không làm cái gì?"

"Chuyện ban hát hắt hơi hồi tối đó bố. Trước giỠnhóm, con thấy thằng Lân lảng vảng ở chổ ban hát, như vậy là chính nó rắc bột nhảy mũi lên đó chứ không ai vào đấy đâu. Từ ngày tin Chúa, chị Thảo đâu có phá như vậy nữa!"

Cả ba Ä‘á»u khóc, nhất là mẹ. Bố an á»§i "Chắc Chúa có ý định nào đó trong việc này. Không biết Ngài muốn dạy chúng ta Ä‘iá»u gì đây". Sau đó tất cả quỳ gối cầu nguyện xin Chúa giúp tìm được tôi, xin Ngài gìn giữ tôi toàn vẹn trong những ngày không nÆ¡i nương tá»±a. Cầu nguyện xong, bố mặc áo, lái xe chạy rảo qua các đưá»ng phố, công viên, bến xe xem có thấy tôi lang thang đâu đó không. Bố Ä‘i khắp phố trên phố dưới nhưng tôi vẫn biá»n biệt bóng chim tăm cá. Cuối cùng bố đành trở vá» vá»›i tất cả chán nản, má»i mệt, vào phòng chuẩn bị lại bài giảng sáng Chúa Nhật. Tuấn đỠnghị: "Có lẽ phải báo cảnh sát bố ạ!". Bố đáp:

"Nếu mai vẫn không tìm ra chắc mình phải báo".

Tôi không chắc, nhưng có lẽ bố nghÄ© đến chuyện nếu báo cảnh sát, sá»± việc sẽ ầm Ä© lên rồi báo chí sẽ đăng tin "Con gái mục sư bá» nhà ra Ä‘i…" vì thế bố nghÄ© cứ để thư thả dù sao chuyện này cÅ©ng không giữ kín được lâu. Mẹ dá»n Ä‘iểm tâm nhưng chẳng ai buồn ăn. Bố rá»i bàn trước nhất.

"Tôi không thấy đói, để tôi xem lại bài giảng một tí". Tuấn cũng đứng dậy:

"Con cÅ©ng không đói. Con rá»­a chén há»™ mẹ đây". Mẹ ngăn lại bảo để mẹ dá»n vì mẹ cÅ©ng chẳng bận gì.

Sau đó cả nhà Ä‘i nhà thá». Tôi Ä‘oán chắc chẳng ai thèm há»i thăm tôi đâu. Không thấy tôi há» còn mừng là đằng khác, tưởng con bé đáng ghét hôm nay có lẽ Ä‘au rồi. Chúa phạt đấy!

Sau vài nghi thức thá» phượng, hát bài hát lá»i cầu nguyện và dâng tiá»n. Ông chấp sá»± hướng dẫn chương trình má»i bố lên giảng. Bố bước lên, đứng yên lặng trước tòa giảng. Má»™t lát, bố bắt đầu nói: "Quý ông bà, anh chị em thân mến trong Chúa, tôi vừa mất má»™t Ä‘iá»u quý giá trong Ä‘á»i, bây giá» lòng tôi Ä‘ang tan vỡ". Toàn thể Há»™i Thánh im phăng phắc, cả đến đám con nít thưá»ng khi vẫn đùa nghịch, bá»—ng nhiên chăm chú, yên lặng. Bố lấy bức thư tôi viết, Ä‘á»c từng chữ cho má»i ngưá»i cùng nghe. Bố tiếp:

"Gia đình tôi đã đổ Ä‘i tìm Thảo suốt đêm. Tôi biết Thảo vẫn hay làm phiá»n lòng quý ông bà trong Há»™i Thánh rất nhiá»u, nhưng bây giá» nó không còn đây nữa, lòng chúng tôi xót xa vì mất con". Má»™t số mấy bà lấy khăn chậm nước mắt, mấy ông tằng hắng, sá»­a lại dáng ngồi, chính há» cÅ©ng lúng túng không biết nghÄ© sao, không biết phải làm gì. Bố tiếp tục: "Cách đây hÆ¡n má»™t tuần, Thảo đã tin Chúa ở trại hè há»c sinh. Từ đó, nó đã trải qua nhiá»u thá»­ thách. Nó đã cứu cô bạn suýt chết Ä‘uối, sau đó làm chứng cho bạn mình tin Chúa. Cả tuần qua, nó đã cầu nguyện nhiá»u cho từng ông bà trong Há»™i Thánh, ước mong quý ông bà tha thứ cho nó những lá»—i lầm trong trong quá khứ. Nó hy vá»ng ông bà có thể thấy Ä‘á»i sống má»›i trong nó, Ä‘á»i sống thuá»™c vá» Chúa vẹn toàn". Toàn thể nhà thá» yên lặng đến ná»—i nghe được cả tiếng muá»—i bay. Bố vẫn tiếp tục:

"Má»i việc xảy ra khiến tôi hiểu được tâm tình Chúa yêu dấu cá»§a chúng ta rõ hÆ¡n. Ngài Ä‘ang yên lặng chỠđợi, bên ngoài từng tấm lòng quý ông bà, gõ cá»­a. Quý ông bà vẫn đắm mình trong tá»™i lá»—i, dá»± yến tiệc say sưa, không nghe tiếng gõ cá»­a, nhưng Ngài vẫn nhịn nhục chá» ngoài sương gió. Äức Chúa Trá»i đã ban Con Má»™t cá»§a Ngài cho chúng ta để làm gì? Vì sao Chúa Jesus phải xuống trần, vì sao Ngài phải chịu chết? Äể Ä‘á»n tá»™i cho quý ông bà, nhưng bấy lâu nay quý ông bà vẫn từ chối, vẫn xô Ä‘uổi, vẫn lẩn tránh tiếng nói yêu thương, không nhận Ngài cứu vá»›t. Quý ông bà đã không chịu nghe Lá»i Chúa là lá»i tôi hết lòng giảng dạy. Quý ông bà chỉ trích chỉ vì tôi không giảng Ä‘iá»u gì khác hÆ¡n là Kinh Thánh. Lòng quý ông bà cứng cá»i không chịu hiểu và cÅ©ng không thể hiểu được. Äây là bài giảng cuối cùng cá»§a tôi tại Há»™i Thánh này, tôi vẫn trung thành vá»›i Lá»i Chúa và nói thẳng vá»›i quý ông bà rằng nếu ai không ăn năn, xưng tá»™i và tin nhận Chúa, sẽ hư mất, hư mất Ä‘á»i Ä‘á»i trong há»a ngục. Chúng tôi sẽ Ä‘i, gia đình tôi sẽ Ä‘i, nhưng quý ông bà anh chị em không thể nào trốn khá»i Äức Chúa Trá»i được". Bố gập Kinh Thánh lại. Bài giảng thật ngắn, nhưng đã đâm thấu bao nhiêu tấm lòng chai đá.

Khi bố cúi đầu cầu nguyện, ông Sáu đứng dậy trước hết, ông tằng hắng, lấy khăn lau cái mÅ©i vốn đỠsẵn. Bằng má»™t giá»ng xúc động, ông nói:

"Thưa ông Mục sư, tôi Ä‘i nhà thá» hằng bao nhiêu năm nay, làm chấp sá»±, tham gia nhiá»u hoạt động Há»™i Thánh nhưng trong tâm khảm và Ä‘á»i sống tư riêng, tôi biết mình vẫn chưa thuá»™c vá» Chúa thật. Gia đình tôi tin Chúa, nhưng tôi chưa má»™t lần nào má»™t mình đến vá»›i Chúa và tin nhận Ngài là Cứu Chúa Ä‘á»i mình".

Như vừa có trái bom bùng nổ, cả Há»™i Thánh bối rối. Ông Sáu vẫn tiếp tục: "Xin Chúa tha thứ cho tôi, từ bây giá» tôi đến vá»›i Ngài, tiếp nhận Ngài là Cứu Chúa, để cùng Ä‘i vá»›i Ngài những ngày còn lại cá»§a Ä‘á»i tôi".

Ông Sáu ngồi xuống, vài ngưá»i bắt đầu khóc, ngưá»i đứng dậy kế tiếp là bà Phán, dưá»ng như má»i ngưá»i hÆ¡i ngạc nhiên thấy bà đứng lên. Bà Phán có bao giá» xưng tá»™i đâu, bà là má»™t trong những ngưá»i cứng cá»i nhất trong Há»™i Thánh. Nhưng bà đã nói:

"Tôi tức uất lên khi nghe Thảo làm chứng cho con Sương nhà tôi tin Chúa. Thú thật từ trước tôi chưa bao giá» thấy chuyện trái tai gai mắt như vậy. Thế rồi vài hôm sau, khi ở nhà thương vá», nhà tôi cÅ©ng lại theo con Sương xưng tá»™i tin Chúa. Tôi nghÄ© mình đã là tín đồ rồi, lại là chấp sá»± lâu năm trong Há»™i Thánh, ai lại Ä‘i làm chuyện trẻ con như vậy, anh em khác trong Há»™i Thánh biết được há» cưá»i cho thối óc! Äấy là những suy nghÄ© cay đắng cá»§a tôi, và suốt ngày tôi Ä‘ay nghiến ông Phán vá» chuyện đó. Nhưng sáng nay đến giá» này, tôi má»›i thấy mắt mình mở ra và Chúa đã chỉ cho tôi thấy tấm lòng chai đá, ti tiện, xấu xa cá»§a mình. Nếu không có cÆ¡ há»™i thức tỉnh này, chắc tôi sẽ chết Ä‘á»i Ä‘á»i trong há»a ngục, vì chưa bao giá» tôi tin Chúa, chưa bao giá» tôi nghÄ© mình là tá»™i nhân ghê tởm trước mặt Ngài. Tôi luôn tưởng rằng mình đương nhiên là con cái Äức Chúa Trá»i, vì tôi là chấp sá»± cÆ¡ mà! Äến nay má»›i biết mình nhầm, xin Chúa tha cho tôi và nhận tôi vào gia đình Ngài. Xin ông Mục sư và Há»™i Thánh cầu nguyện cho tôi vá»›i. Ước gì hôm nay nhà tôi khá»e, Ä‘i nhóm được chắc chúng tôi sẽ lên cầu nguyện ở cái phòng cầu nguyện trên kia, cái căn gác xép bị bá» không từ bấy lâu nay."

Bà Phán ngồi xuống lau nước mắt. Lúc này thì má»i ngưá»i Ä‘á»u khóc, chưa há» có đám tang nào nhiá»u nước mắt bằng hôm nay!

Tiếp theo bà Phán, nhiá»u ngưá»i cÅ©ng đứng lên hàng loạt để xưng tá»™i, cầu nguyện, khóc lóc. Bố đỠnghị:

"Anh chị em thân mến, tôi sẽ lên phòng cao trên kia cầu nguyện, ông bà chị em nào muốn cầu nguyện xưng tá»™i, xin lên theo tôi. Tôi mong má»i hôm nay sẽ là ngày cứu rá»—i cho nhiá»u ngưá»i trong chúng ta"

Bố bước xuống tòa giảng Ä‘i ra phía cầu thang lên gác. Nhiá»u ngưá»i Ä‘i theo bố, ông Sáu, bà Phán, ngưá»i ca Ä‘oàn trưởng cùng cả Ban trị sá»± và hàng bao nhiêu ngưá»i khác. Bố mở cá»­a, bật đèn.

Tôi choàng dậy, có lẽ mình ngá»§ suốt đêm ở đây. Tôi nằm co quắp vì lạnh trên chiếc băng ở cuối phòng. Thình lình tôi như thấy cả trăm ngưá»i Ä‘ang vây lấy tôi. Ngồi bật dậy, ngưá»i đầu tiên tôi thấy là bố. Nhận ra tôi bố hét lên sung sướng: "Thảo, sao con Ä‘i đâu suốt đêm từ hôm qua đến giá»?" Vừa lúc đó mẹ cÅ©ng vào tá»›i, mẹ òa khóc, khóc dầm dá» chứ không phải chỉ dÆ¡m dá»›m nước mắt đâu, thế là tôi cÅ©ng òa khóc theo.

Sau cÆ¡n há»™i ngá»™ "bình tÄ©nh", tôi kể lại vá»›i bố mẹ rằng, tôi lên đây cầu nguyện suốt đêm, vì đã chẳng giúp gì cho chức vụ cá»§a bố cả, trái lại chỉ gây rắc rối thêm, tôi buồn quá nên có ý định bá» Ä‘i để khá»i làm buồn phiá»n bố mẹ, làm phiá»n má»i ngưá»i trong Há»™i Thánh.

Tôi nhìn quanh, bao nhiêu ngưá»i Ä‘ang quỳ gối cầu nguyện, tôi tưởng như mình ở trong mÆ¡. Bà Phán, ông Sáu, có cả Ngá»c Sương nữa và hàng mấy chục ngưá»i khác Ä‘ang thổn thức. Thình lình cá»­a bật mở, lân bước vào, đứng dáo dác tìm kiếm, thấy bố, nó bước tá»›i lúng túng: "Thưa Mục sư, con… con phải thưa vá»›i ông Mục sư chuyện này…"

Bố đáp: "Thôi, tôi biết rồi cậu Lân…" Lân cắt ngang: "Nhưng thưa ông, những ngưá»i kia chưa biết".

Bố khoát tay "Chúa biết là đủ, cậu chỉ cần thưa vá»›i Chúa xin Ngài tha thứ và cứu cậu". Bố cÅ©ng quỳ gối vá»›i Lân và lần đầu tiên, Lân tiếp nhận Chúa cho Ä‘á»i mình.

Tôi len lén quỳ gối cầu nguyện và cảm Æ¡n Chúa vá» những gì Chúa đã thay đổi, lay chuyển được tấm lòng ngưá»i, những tấm lòng đúc bằng thép tại Há»™i Thánh này. Thế mà qua má»™t đêm, vá»›i lá»i cầu nguyện yếu Ä‘uối cá»§a tôi, Chúa đã chứng tá» sức mạnh và lòng thương xót cá»§a Ngài. Từ đây, cÆ¡n phục hưng cho Há»™i Thánh này đã bắt đầu bùng cháy.

Tôi gá»i: "Bố Æ¡i!" bố quay lại.

"Gì con?". Mắt tôi long lanh.

"Lá»›n lên con sẽ Ä‘i há»c trưá»ng Kinh Thánh. Con muốn chá»n cho mình cuá»™c Ä‘á»i hầu việc Chúa như bố vậy". Bố mỉm cưá»i gật đầu. Trong ánh mắt bố, thoáng vài nét buồn lo suy nghÄ© đến những cay đắng, khổ sở, chịu đựng cá»§a cuá»™c Ä‘á»i dâng hiến vào chức vụ chăn bầy. Nhưng rồi ánh mắt lại sáng lên. Những cay đắng đó có đáng gì so vá»›i niá»m vui ngút ngàn, tràn đầy trong ngày Äức Chúa Trá»i thăm viếng bầy chiên?

Tôi mỉm cưá»i ngước nhìn bố.