Trang Ñaàu | Muïc Luïc | Ngöôïc Laïi | Theo Thöù Töï ABC | Ngöôïc Laïi vaø Theo Thöù Töï ABC | Giuùp Ñôõ Kyõ Thuaät

Tình Thương Mạnh Hơn Bão Tuyết

P. St. John

1952

Phòng Sách Tin Lành

14, Hồng Bàng, Saigon 5

Ấn Hành 1973

Một câu chuyện rất cảm động được diễn ra trong khung cảnh đồi núi tuyết phủ quanh năm của xứ Thụy Sĩ. Nhân vật chính là hai đứa trẻ, Duyên và con An.

Duyên vô ý làm bé Danh, em cá»§a con An rÆ¡i xuống triá»n núi và bị gãy chân. Con An oán ghét Duyên và không bá» lỡ má»™t cÆ¡ há»™i nào để trả thù, mặc dù Duyên luôn luôn tìm hết cách để Ä‘á»n bù tá»™i lá»—i cá»§a nó.

May mắn được há»c biết vá» tình thương ở trong Thánh Kinh, Duyên đã thắng hÆ¡n sá»± sợ hãi, mệt nhá»c. Nó phấn đấu vất vả vá»›i bão tuyết, má»™t mình vượt má»™t khoảng đưá»ng xa bằng giày trượt tuyết, giữa đêm khuya, để tìm má»™t vị danh y chữa tật què chân cho bé Danh.

Duyên suýt chết trong đêm đó, nhưng cuá»™c mạo hiểm cá»§a nó có kết quả. Chân bé Danh được chữa lành, nó Ä‘i lại được như thưá»ng. Con An tha thứ và thương mến Duyên. Má»i ngưá»i Ä‘á»u vui vẻ đón mừng má»™t mùa Xuân má»›i.

Câu chuyện tren đây được tả vẽ cách rất linh động và ý nhị. Lá»i văn vừa dí dá»m vừa cảm động. Ngưá»i lá»›n cÅ©ng như các em trẻ, má»i ngưá»i Ä‘á»u thích thú khi Ä‘á»c quyển sách này.

Chương 1

CHƯƠNG 1

Bé Danh nằm ngá»­a trên giưá»ng, giữa hai lần chăn êm nệm ấm. Tuy còn nhá», nhưng nó vẫn ý thức được cái con ngưá»i quan trá»ng cá»§a nó lúc nầy. Nó muốn đòi há»i gì là lập tức má»i ngưá»i sẽ chìu ý nó ngay. Vì chưa bao giỠđược sống như vậy trước kia nên bữa nay nó muốn tận hưởng những giá» phút sung sướng nầy.

Má»i ngưá»i trong gia đình xúm xít chung quanh nó. Ba nó đứng ở chân giưá»ng, mắt nhìn nó, còn miệng thì kể cho nó nghe những chuyện vui mà nó ưa thích nhất; chị An ngồi má»™t bên cạnh nó, tay cầm má»™t thẻ kẹo chô-cô-la; con mèo Mướp nằm cuá»™n tròn trên ngá»±c nó ngáy khò khò; còn bà ná»™i nó ngồi ở phía bên kia, má»™t tay cầm lá» mứt anh đào, tay kia cầm cái muá»—ng, má»—i lần nó đòi là bà ná»™i lại đút cho nó má»™t muá»—ng mứt đầy. Nếu chân nó không bị Ä‘au, nó đã nghÄ© nó Ä‘ang ở thiên đàng. Nhưng đàng này chân nó Ä‘au quá, Ä‘au ôi là Ä‘au!

"Ba à", bé Danh kêu ba nó không biết lần này là lần thứ mưá»i mấy, "ba có chắc, có thật chắc là con Mướp không bị thương không?"

"Chắc lắm mà", ba bé Danh đáp. "Nó uống một lèo hết cả một dĩa sữa, rồi vểnh đuôi chạy vụt lên lầu. Chỉ có những con mèo mạnh khoẻ mới có thể ăn uống chạy nhảy như vậy!"

"Ba à", bé Danh lại há»i nữa; miệng há lá»›n như con chim con để đón nhận thêm má»™t muá»—ng mứt anh đào, "chính Duyên đã ném con mèo mướp qua vách đá đấy. Như vậy có phải là Duyêh độc ác lắm không ba?"

"Phải, phải," ba bé Danh đáp, "mà nhất định nó sẽ bị trừng phạt." Tuy nói vậy, nhưng thật tình ông Bình không nghÄ© tá»›i Duyên mấy; lúc ấy lòng ông Ä‘ang vui sướng vì thấy bé Danh còn sống sót. Chỉ có An là nghÄ© nhiá»u nhất tá»›i Duyên thôi.

An ngồi lẳng lặng bên cạnh em, tay cầm thẻ kẹo chô-cô-la. Nó nhủ thầm trong lòng, "mình chẳng cần phải vội vàng, nhưng nhất định mình sẽ không bao giỠtha thứ cho nó. Một ngày kia, mình sẽ cho nó một mẻ, sẽ làm cho nó một cái gì cho thật ghê gớm. Nhất định mình không bao giỠtha thứ cho nó, nhất định vậy."

"Chị An nè," bé Danh gá»i, "chị đưa em thẻ kẹo chô-cô-la đây, em ăn rồi em sẽ Ä‘i nghá»§. Nhưng chị phải ở đây vá»›i em kia, chị nhé, vì chân em Ä‘au quá mà."

"ÄÆ°á»£c, được, chị sẽ ở lại đây vá»›i cưng cho tá»›i lúc nào cưng ngá»§ say." An vừa nói vừa đưa em thẻ kẹo chô-cô-la.

Ba và bà ná»™i hôn bé Danh rồi déo ra khá»i phòng. An vòng tay ôm lấy cổ em.

Bé Danh bảo chị, "chị hát cho em nghe Ä‘i". Hát cái bài "Bàn tay Cha hãy ban phước cho con trong giấc ngá»§ ấy." Äây là lá»i cầu nguyện buổi tối cá»§a Danh mà bà ná»™i đã dạy cho nó lá»i cầu nguyện xin Äức Chúa Cha trên trá»i hãy tha thứ má»i tá»™i lá»—i, và hãy giang cánh Ngài che chở con nít trong đêm tối. An vẫn thưá»ng hát bài nầy, nhưng tối nay nó lại không muốn hát. Nó biết nó không thể hát được cái bài nói vá» tha thứ tá»™i lá»—i nầy trong lúc lòng nó chứa đầy căm thù vá»›i Duyên. Trong óc nó, chỉ có má»™t ý nghÄ©a là: phải trả thù.

Nó bảo bé Danh, thôi, đừng hát bài ấy cưng ạ! Äể chị hát cho cưng nghe bài vá» cây cầu Avignon. Con nếu cưng muốn thì cưng hát lấy má»™t mình bài kia Ä‘i."

Danh phụng phịu không bằng lòng. Nó muốn đặc biệt đêm nâ chị An phải chìu theo ý muốn nó.

"Em không thích bài hát vá» cây cầu Avignon đâu", Danh nhá»ng nhẽo. "Em thích bài" (Bàn Tay Cha) "cÆ¡."

Thôi được, " An khẽ thở dài. "Nếu em muốn thì chị hát cho em nghe vậy." An bắt đầu hát, giá»ng hÆ¡i buồn. Những câu đầu cá»§a bài hát đại ý như sau:

Xin bàn tay Cha

Hãy ban phước cho con trong giấc ngủ

Xin cho con được ngủ dưới cánh tay che chở của Cha.

Xin Cha hãy dùng ân điển

Xóa bá» má»i tá»™i lá»—i cho con

Và xin nhỠThánh Linh Cha

Cho con thành ngoan ngoản, vâng lá»i.

Äiệu hát trầm trầm êm dịu nên. An chưa hát hết bài, Danh đã ngá»§ thiếp, que kẹo chô-cô-la buông rÆ¡i trên gối. An nhẹ nhẹ rút tay ra rồi lại khóc nữa, vì nó đã má»i quá rồi, và thật là đỡ khổ biết bao. Tuy nhiên, đấy không phải chỉ là những giá»t nước mắt sung sướng, vì chúng ta không thể nào thá»±c sá»± vui sướng khi chúng ta còn mang nặng trong lòng căm thù ngưá»i khác.

An thở nhẹ rồi đứng dậy Ä‘i xuống dưới nhà. Ba nóđã Ä‘i ra ngoài để vắt sữa bò; đây là lần đầu tiên ba nó vắt sữa bò trá»… như vậy, nên các chị bò tức giận giậm chÆ¡n và rống lên ầm ầm. Ná»™i nó thì Ä‘ang sá»­a soạn bữa ăn, vì ná»™i nó và ba nó chả có miếng gì vào bụng từ sáng tá»›i giá». Tất cả tim óc má»i ngưá»i Ä‘á»u hướng vá» Danh, nên chẳng còn nghÄ© tá»›i chuyện gì khác.

An nói, "nó ngủ rồi," rồi ngồi xuống thẩn thỠnhìn vào bếp lò.

Ná»™i nó cất lá»i, "Ông Bác sÄ© chắc sắp tá»›i rồi đấy. Chúng ta lại phải đánh thức nó dậy. NghÄ© thật tá»™i nghiệp! Nhưng thôi, cứ để nó ngá»§ tí nào hay tí nấy."

Sau giây phút im lặng, An đột nhiên ngẩng đầu lên nói, "Nội à, phải trừng phạt Duyên mới được! Phải làm gì cho nó bây gi� Con nghĩ chưa ra cách nào làm cho nó thật điêu đứng để xứng đáng với việc làm độc ác của nó."

Ná»™i nín thinh không trả lá»i. Má»™t lát sau, ná»™i má»›i nói: "An à, có khi nào cháu nghÄ© tá»›i Ä‘iá»u này không: khi chúng ta làm Ä‘iá»u gì sai quấy, thì tá»± nhiên hình phạt sẽ tá»›i, khá»i cần ai xen vào?"

Quả tình An chưa bao giá» nghÄ© tá»›i Ä‘iá»u đó cả.

Ná»™i nói tiếp: " Cháu hãy nghÄ© tá»›i ná»—i hãi hùng cá»§a Duyên khi nó nom thấy bé Danh té xuống dưới khe. Cháu cÅ©ng hãy nghÄ© tá»›i lòng hối hận cá»§a và Ä‘au khổ dầy vò nó đêm nay, ná»—i tá»§i nhục và sợ ngưá»i khác biết chuyện nó làm... Khi thấy cháu sẽ nghÄ© rằng có lẽ nó đã bị trừng phạt đủ Ä‘iá»u rồi, và chúng ta nên tha thứ và giúp đỡ cho nó sá»­a chữa lại."

Những lá»i cá»§a ná»™i nó như gió thoảng qua tai nó. Nó chỉ để ý có má»—i má»™t câu mà thôi. "Cháu hãy nghÄ© tá»›i ná»—i sợ hãi cá»§a nó khi nó nghÄ© rằng ngưá»i khác rồi đây sẽ biết hết chuyện nó làm...: Chà hay quá! Ná»™i nó đã giúp cho nó má»™t ý kiến hay quá. Rồi đây nó sẽ Ä‘i nói tung cho tất cả má»i ngưá»i biết. Äi tá»›i đâu nó cÅ©ng sẽ kể lại chuyện Duyên độc ác như thế nào. An sẽ kể chuyện ấy ở trong làng và ở nhà trưá»ng, cho tá»›i khi tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u ghét bá» Duyên vá» tánh độc ác cá»§a nó.

Có tiếng ngưá»i hấp tấp gõ cá»­a. An giật mình ngẩng nhìn ra ngoài. Chị lá»›n cá»§a Duyên, tên chị Mai, xô cá»­a bước vào. Chị ta vừa ở thị trấn bên kia núi là nÆ¡i chị làm việc vá» nhà. Dá»c đưá»ng chị gặp Ä‘oàn ngưá»i Ä‘ang cáng bé Danh từ ngoài đồng vá» nên chị chạy vá»™i xuống Bưu Ä‘iện trong làng để kêu Ä‘iện thoại cho vị bác sÄ© ở cách đấy những tám ki-lô-mét.

"Bác sĩ Ban không đến được đâu," chị Mai hổn hển báo tin. "Ông ta đã đi thăm một bệnh nhân ở làng khác và không chắc vỠkịp nhà đêm nay đâu. Chuyến xe lửa chót đã chạy mất rồi. HỠbảo phải dùng xe ngựa chở bé Danh tới bệnh viện sáng sớm mai để cho ông ta khám bệnh cho nó ở đấy."

Ná»™i tá» lá»i cám Æ¡n chị Mai rồi tiếp, "Chị chịu khó Ä‘i há»™ chúng tôi việc ấy, thật tá»­ tế quá." Nói xong, ná»™i quay xuống bếp, còn chị Mai vẫn nấn ná ở lại, mặt lá»™ vẻ tò mò.

Chị hạ thấp giá»ng há»i An, "Tai nạn xảy ra làm sao vậy em ? Sao mà má chị cứ nín lặng và có vẻ bối rối vậy ?"

"Tai nạn xảy ra tại trên núi ấy, " An vắn tắt đáp. "Duyên quăng con mướp của bé Danh qua bên kia bỠkhe. Bé Danh tìm cách cứu con vật. Thế mà Duyên cũng chẳng làm gì ngăn cản nó. Em chẳng biết nó có xô thêm bé Danh nữa không. Em sợ bé Danh gãy chân mất. Nó nằm trên đống đá hằng tiếng đồng hồ mà Duyên cũng chẳng báo cho ai hay biết cả."

Mặt Mai tái mét vì kinh hoàng. Thá»±c tình mình không có ưa Duyên mấy, dù nó là em cá»§a chị. Nếu chị yêu thương nó, có lẽ nó đã khá hÆ¡n, không đến ná»—i hư há»ng như vậy. Trẻ con mà không được yêu thương thưá»ng ít khi có cảm tình vá»›i ngưá»i khác.

"Äể tôi vá» cho nó má»™t trận, " Mai giận dữ nói và chạy vụt ra khá»i nhà, An mỉm cưá»i khoan khoái. Gây cho gia đình Duyên ghét bá» nó chính là Ä‘iá»u mà An mong muốn. Nó cảm thấy công việc trả thù cá»§a nó đã bắt đầu.

Lúc nầy chẳng có việc gì làm hÆ¡n, nên sau khi ăn cÆ¡m xong, An lặng lẽ lê bước lên phòng ngá»§. Ngưá»i nó mệt nhá»c, lòng nó nặng chÄ©u. Nó đốt má»™t cây đèn cầy lên rồi đứng ngắm nhìn bé Danh qua hai màng lệ. Bé Danh nằm ngá»§ trên giưá»ng, hai tay giang ra, má»› tóc ẩm ướt sá»a vỠđàng sau. Nét mặt bình thản êm Ä‘á»m thưá»ng ngày cá»§a nó không còn nữa. Trong giấc ngá»§, thỉnh thoảng nó lại chau mày và chốc chốc lại cụ cá»±a đầu, miệng lẩm bẩm những lá»i không ai nghe rõ.

An leo qua cá»­a sổ vào giưá»ng nằm. Tuy mệt, nó vẫn không ngá»§ được. Nó cảm thấy cô đơn quá... nên khi nghe thấy tiếng bước chậm chạp cá»§a ná»™i nó trên cầu thang, lòng nó mừng rỡ. Ná»™i nó bước vào phòng. Ãt khi ná»™i nó lên lầu vì má»—i lần lên như vậy là bệnh phong thấp làm chân ná»™i nó Ä‘au đớn.

"Nội!" An khóc nức lên, hai tay giang rộng để đón nội.

Ná»™i nó lặng thinh má»™t lát, và ngồi xuống bên giưá»ng, khẽ vá»— vá» An cho đến khi nó nín khóc.

"Cháu hãy nghe đây," Ná»™i nó bắt đầu nói, "lúc bé Danh còn nhá» tí, chúng ta đã dẫn nó đến nhà thá» và lấy đức tin dâng nó vào tay Cứu Chúa. Ngày nào trong giá» cầu nguyện, chúng ta cÅ©ng xin Cứu Chúa che chở cho nó được an lành trong tay Ngài. Ngay khi nó té, Chúa cÅ©ng không bá» rÆ¡i nó. Tay Ngài vẫn ở dưới nó để che chở nó. Dù cho nó có bị chết trong tai nạn đó thì nó cÅ©ng được đưa thẳng lên thiên đàng. Vậy, chúng ta hãy lau khô nước mắt và vững tin nÆ¡i Äấng Cứu Chúa che chở bé Danh và mang lại những Ä‘iá»u tốt lành nhất cho nó."

"Thế tại sao Thượng Äế lại để Duyên làm hại nó như vậy?" An há»i. "Ná»™i à, cháu ghét Duyên quá, cháu chỉ muốn giết chết nó thôi."

"Như vậy thì đâu cháu có cầu nguyện cho bé Danh được," Ná»™i nó bình tÄ©nh đáp. "Thượng Äế là Tình Yêu Thương, và khi chúng ta cầu nguyện là chúng ta tiến gần lại tình yêu thương. Tất cả hận thù cá»§a chúng ta phải tan biến Ä‘i như tuyết tan chảy dưới ánh nắng ấm áp cá»§a mùa Xuân. Cháu hãy dâng phó Duyên cho Chúa Ä‘i. Ngài báo trả cả Ä‘iá»u thiện lẫn Ä‘iá»u ác, và cháu nên nhá»› rằng Ngài cÅ©ng yêu thương Duyên như Ngài yêu thương bé Danh vậy."

Ná»™i hôn An rồi đứng dậy Ä‘i ra khá»i phòng. Nằm lại trên giưá»ng, An nghÄ© tá»›i những lá»i Ná»™i nói. Câu sau cùng cá»§a Ná»™i nó thấy khó tin quá. Có thể nào Thượng Äế lại cÅ©ng có thể yêu thương Duyên độc ác, xấu xa, đần độn, như Ngài yêu thưong bé Danh kháu khỉnh, hiá»n lành kia. Nhưng phần đầu câu chuyện cá»§a Ná»™i, nó biết là đúng, và vì thế nó thấy bối rối trong lòng. Nó không thể nào thá»±c sá»± cầu nguyện cho bé Danh mà vẫn tiếp tục nghÄ© cách hại Duyên. Hai việc ấy không thể nào Ä‘i đôi vá»›i nhau được; nó muốn cầu nguyện cho bé Danh, nhưng nếu làm vậy lòng hận thù cá»§a nó có lẽ tan biến mất, và đó là má»™t Ä‘iá»u nó không thích xảy ra chút nào, ít ra trước khi nó xong việc trả thù đã. Thôi thì trong khi chỠđợi, nó hãy để ná»™i nó cầu nguyện, còn nó thì nó tiếp tục mưu tính cách trả thù.

Chương 2

CHƯƠNG 2

Khi Duyên thức giậy sáng hôm sau, nó không nhá»› ngay được má»i việc đã xảy ra, tại sao đầu nó Ä‘au và mắt nó nhức xót. Thế rồi, như trong má»™t trận cuồng phong, má»i hình ảnh dồn dập trở lại ký ức nó, và nó còn nhá»› thêm được má»™t Ä‘iá»u quan trá»ng khác. Hôm nay nó phải Ä‘i há»c và phải giáp mặt những đứa trẻ khác trong trưá»ng.

Không chững bé Danh đã chết hồi đêm và má»i ngưá»i rồi ra sẽ biết là do lá»—i tại nó.

Nó không muốn đến trưá»ng nữa, nó muốn lẩn trốn suốt ngày hôm nay. Ká»… ra cÅ©ng chẳng khó khăn gì. Nó chỉ việc chạy lên rừng thông rồi ở ẩn cho đến chiá»u tối hãy vá», và sẽ chẳng có ai biết được. Má nó sẽ nghÄ© nó Ä‘i há»c ở trưá»ng. Còn ở trưá»ng thì chẳng có ai để ý đến sá»± có mặt hay vắng mặt cá»§a nó. Nó ở xa tít trên thung lÅ©ng, ngoài ra cÅ©ng chẳng có ai buồn bận tâm đến nó. DÄ© nhiên rồi đây sẽ có ngưá»i tìm ra sá»± thật, nhưng đấy là chuyện vá» sau, còn hôm nay má»›i là quan trá»ng hoặc giả bé Danh sẽ khá hÆ¡n; nhưng muốn thế nào thì thế, hôm nay nó hãy lẫn trốn Ä‘i đã.

Duyên chá» dậy và xuống dưới nhà. Chị Mai Ä‘ang ở trong nhà bếp. Chị đã ăn bánh và uống cà phê xong và Ä‘ang sá»­a soạn Ä‘i đến sở làm. Vừa nhìn thấy bóng Duyên bước vào, chị ngoảnh mặt bá» Ä‘i liá»n, nhưng, Duyên cÅ©ng chẳng để ý nhìn chị. Nó lặng lẽ Ä‘i qua nhà bếp và tiến vá» phía chuồng bò để giúp má nó vắt sữa buổi sá»›m.

Nó bước vào, không nói má»™t lá»i. Má nó ngó theo nó, mặt lá»™ rõ vẻ bối rối. Nó ngồi lên cái ghế đẩu cạnh lò lá»­a, lặng lẽ bữa Ä‘iểm tâm. Xong bữa, nó đứng dậy cài cúc áo, hôn má nó để từ giã và bá» ra Ä‘i vẫn không thốt ra má»™t lá»i.

Má nó đứng lên nhìn theo nó Ä‘i đến tận khúc đưá»ng quẹo rồi giÆ¡ tay vẩy chào nó. Duyên vẩy chào lại, rồi đứng đợi ở góc đưá»ng khuất cho tá»›i khi nó biết chắc má nó đã Ä‘i rồi. Lúc ấy nó má»›i quay lưng ra sức chạy tuốt lên đồi.

Nó chạy thật nhanh, nên chỉ thoáng chốc đã lá»t vào trong bóng mát cá»§a khu rừng thông viá»n quanh trái núi. Tá»›i đây thì nó không còn lo ai bắt gặp nữa, vì trá»i hãy còn sá»›m ( ở Thụy SÄ© mãi 7 giá» 20, trưá»ng há»c má»›i bắt đầu), nó liá»n ngồi xuống và bắt đầu suy nghÄ©.

Cảnh rừng thông tuyệt đẹp. Các cây thông tràn đầy nhá»±a sáp và hương thÆ¡m trong tuyết xuân ấm áp. Nhá»±a thông theo thân cây chảy xuống thành từng hàng dài, và má»™t mùi thÆ¡m ấm dịu thoang thảng bốc lên từ mặt đất. Anh mặt trá»i lá»t qua cành cây kẽ lá lấp lánh má»™t màu tươi vui. Rừng thông đầy vẻ êm ả và mát dịu đã Ä‘em lại trong lòng Duyên má»™t tia hy vá»ng, như thể má»™t tia nắng ấm đã lá»t qua kẽ lá và xuyên qua ná»—i Ä‘au khổ nó chứa chấp trong tim.

Nó không biết sẽ phải làm gì cho qua hết ngày hôm nay. Nó không Ä‘em theo thức ăn, vì từ trước tá»›i nay, nhà trưá»ng vẫn dá»n bữa cho nó trong phòng ăn cá»§a nhà trưá»ng . Tuy nhiên, cái cảm giác hy vá»ng lạ lùng má»›i nẩy nở trong lòng nó đã khiến nó thấy hiu hiu buồn ngá»§, và bởi vì nó đã trải qua má»™t đêm trằn trá»c mất ngá»§, nó má»›i ngã lưng trên thảm cá» khuất sau bụi dâu rừng và chẳng mấy chốc, đã ngá»§ thiếp Ä‘i.

Duyên nằm ngá»§, mái tóc rối bá»i dưới ngá»n gió xuân ấm áp. Thỉnh thoảng lại có những tia nắng mặt trá»i lạc lá»ng lốm đốm lướt qua mình nó. Trên ngá»n cây, mấy chú sóc tí hon cải nhau chí chóe và tấn công nhau tá»›i tấp bằng những nhánh thông xanh thẫm. Thong hốc đá, ngá»n suối chảy nghe réo rắt như tiếp đàn reo vui. Duyên ngá»§ mãi cho tá»›i khi mặt trá»i đã lên cao trên đỉnh đầu và đám há»c sinh trong trưá»ng làng đã kéo nhau ra xếp hàng để Ä‘i tá»›i phòng ăn. Lúc ấy nó má»›i tỉnh dậy và cảm thấy bụng đói cồn cào.

Nhưng trong rừng nầy chẳng có thức gì ăn được cả. Nó liá»n đứng dậy Ä‘i lang thang lên cao mãi trên đỉnh đồi. Vừa Ä‘i nó vừa nghÄ© thầm, chẳng biết trong những căn nhà gá»— ở cao tít trên kia có trại chá»§ nào sẵn lòng tá»­ tế mà ban cho nó má»™t ly sữa không. Trong lúc mãi nghÄ© ngợi, nó cho tay vào túi sá» thấy con dao nhíp và lấy con dao ra.

Giá» nó đã tá»›i phía bên kia cá»§a cánh rừng. Các cây giẻ gai má»c lẫn lá»™n trong đám cây thông, và đồi cá» sừng sững dá»±ng đứng trước mặt nó. Các cây giẻ gai Ä‘ang Ä‘ua nhau đâm chồi nẩy lá và chẳng bao lâu sẽ lại sum suê khiến cánh rừng nom giống như má»™t đại giáo đưá»ng màu xanh tươi in đậm trên ná»n trá»i xanh biếc.

Duyên lại ngồi xuống trên má»™t thân cây gá»— để nghỉ chân. Tẩn mẩn, nó nhặt má»™t miếng gá»—, nhưng chỉ để chÆ¡i cho qua thì giá» chứ chưa bao giá» nó có ý định làm má»™t cái gì đứng đắn. Nhưng lúc này, vì chẳng có việc gì làm, nó quyết định đẻo gá»t miếng gá»— thành hình má»™t con SÆ¡n Dương, tức giống dê núi vẫn sống trên các bá» vá»±c cao. Nó bắt đầu đẽo gá»t rất thong thả, cắt bá» Ä‘i những chá»— gá»— thừa.

Thong bàn tay khéo léo cá»§a Duyên, miếng gá»— lần lần thành hình, và Duyên thấy má»™t khoái cảm kỳ lạ xâm chiếm tâm hồn. Lần đầu tiên nó quên hẳn ná»—i khổ sở nó phải chịu và để hết tinh thần vào công việc nó Ä‘ang làm. Trong óc nó, nó hình dung con SÆ¡n dương, và những ngón tay cá»§a nó hoạt động theo sá»± Ä‘iá»u khiển cá»§a trí tưởng- nầy là cái đầu và cặp sừng cong cong tuyệt đẹp, vá»›i cái mÅ©i hênh hếch như Ä‘ang phập phòng đánh hÆ¡i, rồi đến má»™t cái tai vểnh lên như Ä‘ang nghe ngóng tiếng tù và cá»§a đám thợ săn, rồi là bốn cẳng, chân dài thuôn thuôn, và má»™t thân mình hÆ¡i co lại như Ä‘ang chuẩn bị để phóng Ä‘i.

Duyên cầm khúc gá»— đã thành hình, duá»—i tay ra xa để tiện bá» ngắm nghía. Thật tình mà nói,tác phẩm Ä‘iêu khắc cá»§a nó chưa phải là hoàn hảo, nhưng chỉ cần nhìn sÆ¡ qua, ngưá»i ta cÅ©ng biết ngay má»™t cách không lầm là hình con sÆ¡n dương. Chỉ có nó là nó không biết rõ giá trị tác phẩm cá»§a nó mà thôi. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên kể từ khi xảy ra tai nạn bé Danh bị gảy chân, nó cảm thấy trong lòng có phần nào thÆ¡ thá»›i vui sướng. Nó đã tìm thấy công việc làm hợp vá»›i khả năng cá»§a nó; dầu ngu độn như nó, nó vẫn có thể đẽo gá»t, tạc, khắc trên gá»—, và từ nay nó sẽ không còn buồn khi phải sống lẻ loi cô độc má»™t mình nữa. Khi nào những đứa trẻ khác không thèm chÆ¡i vá»›i nó, nó sẽ tìm tá»›i má»™t góc rừng hẻo lánh êm lặng để ngắm những cảnh vật thiên nhiên đẹp đẽ và để tạc khắc lên gá»—. Trong khi mải mê tạc khắc, nó sẽ quên Ä‘i má»i sá»± buồn phiá»n, và đây là Ä‘iá»u nó mong muốn hÆ¡n hết. Dầu có chuyện gì xảy ra, nó vẫn có thể lánh tá»›i má»™t nÆ¡i khuất nẻo và có cách khuây khá»a ná»—i lòng.

Duyên leo lên sưá»n dốc và đứng từ trên cao nó nhìn qua cánh rừng xuống thung lÅ©ng bên dưới. Mặt trá»i Ä‘ang chuyển dần vá» dãy núi phía tây, và ở xa tít bên dưới, nó nhìn thấy những chấm Ä‘en nhá» Ä‘ang chạy tản vá» má»i ngã: đó là đám trẻ em vừa ra khá»i trưá»ng. Chỉ còn mưá»i lăm phút nữa thôi, nó có thể vá» nhà được rồi.

Chậm chạp, thong thả, nó nhảy từng bước má»™t xuống núi, xuyên qua rừng thông vì nó không được phép vá» nhà sá»›m quá. Lúc này mặt trá»i đã ngã vá» phía bên kia thung lÅ©ng. Rừng thông mát dịu và âm u vá»›i đầy tiếng rì rầm nho nhá». Duyên cho tay vào túi, nhón tay nắm chặt lấy thân mình tròn trịa cá»§a con SÆ¡n dương bằng gá»—. Má»™t cảm giác thá»a mãn dâng lên trong lòng nó.

Bâng khuâng, nó tá»± há»i không biết khi vá» nhà nó sẽ nghe thấy chuyện gì đây. Không chừng bé Danh đã chết rồi; nhưng nó vá»™i vàng xua Ä‘uổi ngay ý nghÄ© ấy, vì nó sợ… Nhưng cÅ©ng có thể bé Danh chỉ bị thương nặng thôi, và khi nghÄ© đến đây, tá»± nhiên trong óc Duyên nổi lên hình ảnh khuôn mặt tái xanh tái xám cá»§a bé Danh nằm trên thảm cá».

Ước gì nó có thể làm được việc gì để chuộc lại tội lỗi này. Nhưng trong óc nó chẳng nghĩ ra được việc gì cả.

Nó rón rén ngượng nghịu bước vào nhà. Má nó đứng bên bể nước lo lắng nhìn nó. Bà chỠđợi nó cất tiếng nói trước, nhưng mãi không thấy nó nói gì, bà không còn nén ná»—i lòng tò mò má»›i há»i nó, "Thế nào? Con Ä‘i há»c ngày hô nay ra sao?"

"Má, như thưá»ng, má ạ," Duyên đáp.

"Má vừa xuống nhà ông Bình để há»i thăm," má nó nói tiếp "Con An và ông Bình đã dùng xe ngá»±a chở bé Danh Ä‘i bác sÄ© rồi. Có lẽ mãi đến khuya nay há» má»›i trở vá» nhà được. Bà ná»™i con An tá»­ tế lắm con à. Há» Ä‘á»u là những ngưá»i tốt cả, nên má chắc há» sẽtha thứ cho con và không trị tá»™i con đâu."

Duyên nín thinh không trả lá»i. Nó biết Ná»™i bé Danh có thể tha thứ cho nó, nhưng còn con An chắc sẽ không bao giá» tha thứ cho nó đâu.

"Thế thầy giáo con ở trưá»ng có biết chuyện ấy không? " má nó lại cất tiếng há»i tiếp sau má»™t phút nín lặng.

"Có ạ" Duyên đáp.

"Thế thầy ấy có nói gì không?"

"Thưa không!"

Má Duyên lá»™ vẻ ngạc nhiên. Cả ngày hôm nay bà đã khổ sở lo lắng không biết con trai bà phải chịu những hình phạt gì ở trưá»ng, nhưng nay cứ theo lá»i con bà nói thì chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Duyên lại còn có bá»™ tươi tỉnh hÆ¡n lúc sáng ngày.

"Con Ä‘i kiếm chút sữa đây, má à," Duyên vừa nó vừa bá» Ä‘i vá» phía chuồng bò. Nó thở dài má»™t hÆ¡i nhẹ nhõm. Chuồng bò là má»™t nÆ¡i ẩn náu cá»§a nó. Ở đấy nó khá»i phải nghe những câu há»i cật vấn cá»§a má nó, và những con bò cÅ©ng chẳng nghÄ© xấu vá» nó. Nó bắt tay vào việc rất mau lẹ, rồi nghiêng cái thùng đựng sữa, nó ghé miệng uống thẳng má»™t hÆ¡i chất sữa âm ấm béo ngậy. Nó cảm thấy trong ngưá»i khá»e khoắn hÆ¡n, vì từ sáng tá»›i giá» nó chẳng có tí cÆ¡m cháo gì vào bụng.

Tối nay nó sẽ để chừa ra một ít thức ăn. Ngày mai nó sẽ quay trở lại rừng thông để ẩn núp thêm một ngày nữa. Ngày nào nó cũng sẽ làm như vậy kỳ cho tới lúc nó bị khám phá ra và chắc cũng còn lâu mới bị, vì nó ở xa tít trên thung lũng.

Nó kéo dài công việc vắt sữa cho thật lâu, rồi má»›i xách thùng sữa nhảy cà tưng trở vá» nhà ở. Nó vá» tá»›i cá»­a vừa đúng lúc chị nó cÅ©ng vừa vá» tá»›i, mặt đỠtía tai, hÆ¡i thở hổn hển. Vừa nhìn thấy mặt nó, chị nó đã mắng luôn, "khốn kiếp kia! Sao mày lại trốn há»c như vậy hả! Nó làm gì suốt ngày ở nhà thế, má? Äáng lẽ má phải tống cổ nó Ä‘i há»c má»›i phải!"

"Mày nói gì lạ vậy, Mai?" Má Duyên bá»±c tức quay phắt lại há»i. "Nó vẫn Ä‘i há»c đấy chứ! Nó vừa ở trưá»ng vỠđây này! Thôi, mày lo công việc cá»§a mày Ä‘i, đừng có hành hạ nó nữa!"

"Má bảo nó Ä‘i há»c thá»±c ư?" Mai lá»›n tiếng há»i. "Hừ, nếu nó vừa ở ngoài vá» thì má thá»­ há»i xem nó ở đâu vá». Con tình cá» gặp ông giáo cá»§a nó lúc con ở sở làm vá». Ong ấy Ä‘ang nhổ cá» trong vưá»n rau. Nhìn thấy con Ä‘i qua, ông ấy gá»i vá»›i con và há»i Duyên đâu mà không thấy nó Ä‘i há»c ngày hôm nay. Hay nó Ä‘au? Con có đáp, "Nó có Ä‘au yếu gì đâu! Äể ngày mai tôi lôi nó đến trưá»ng!" "Giá» Duyên nghe tao bảo đây. Tao chẳng biết mày bá» há»c trốn Ä‘i đâu chÆ¡i suốt ngày hôm nay. Nhưng mày nhá»› nhé, ngày mai tao sẽ đích thân lôi cổ mày đến trưá»ng."

"Không ngỠmày lại nói dối tao như vậy, Duyên kia!" bà tức giận la lớn. "Mày thật hư đốn quá mất rồi. Tao không biết phải tính với mày sao đây. Thôi để thầy giáo sửa trị mày." Phần lo âu thái quá, phần bị chính con trai bà lừa dối, bà úp mặt vào vạt áo khóc nức nở.

Duyên lẳng lặng ngồi xuống bên lò lá»­a trong Ä‘iệu thiểu não. Hình như má»i ngưá»i má»i vật Ä‘á»u chống đối lại nó. Nguồn hy vá»ng duy nhất cá»§a nó là ẩn náu trong rừng thông cÅ©ng đã bị tước Ä‘oạt mất, ngày mai nó sẽ phải Ä‘i há»c và sẽ phải giáp mặt con An. Nếu nó Ä‘i há»c ngày hôm nay thì đâu nó có gặp con An.

Nó nhặt lên má»™t miếng gá»— lá»›n và bắt đầu dùng dao nhíp đẽo gá»t. Má»™t lần nữa những ngón tay cá»§a nó mò mẫm sá» tìm con SÆ¡n dương bằng gá»— nó để trong túi áo.

Chương 3

CHƯƠNG 3

Cái chân Ä‘au cá»§a bé Danh phải mất lâu lắm má»›i lành lại được. Äã nhiá»u lần ông bác sÄ© băng qua núi để tá»›i thăm bệnh cho nó. Äã nhiá»u lần ông cÅ©ng lá»™ vẻ trầm ngâm bối rối. Thế rồi, khi hoa dại bắt đầu trổ bông đầy đồng và nhà nông bàn đến chuyện đưa bò lên núi cao ăn cá», bé Danh trở lại bệnh viện để tháo gỡ cái chân băng bá»™t. Äến lúc ấy, ông bác sÄ© má»›i báo cho ba nó biết cái tin chẳng lành là từ nay trở Ä‘i, bé Danh không thể Ä‘i lại như ngưá»i thưá»ng được nữa. Cái chân Ä‘au cá»§a nó ngắn hÆ¡n chân bên kia nên nó sẽ phải Ä‘i khập khiá»…ng.

Ông Bình cảm thấy buồn rã rượi trong lòng. Ông tá»›i nhà ngưá»i thợ má»™c để nhá» làm cho bé Danh má»™t cặp nặng bé nhá» xinh xinh. Rồi ông lại mang theo má»™t đôi giầy cá»§a bé Danh tá»›i nhà ngưá»i thợ giầy để nhá» làm lại má»™t đế giầy cao hÆ¡n đế bên kia chừng bốn phân tây.

Cả ngưá»i thợ má»™c lẫn ngưá»i thợ giầy Ä‘á»u rất buồn khi hay tin chẳng lành ấy. Äể làm cho bé Danh tươi lên, ngưá»i thợ má»™c chạm trổ những đầu con gấu nhá» trên cái tay cầm cá»§a cặp nạng, còn ngưá»i thợ giầy thì nhét đầy kẹo chô-cô-la vào trong đôi giầy đã sá»­a xong trước khi giao chúng vá» cố chá»§, và cả hai trưá»ng hợp những cố gắng cá»§a hỠđã có kết quả tốt đẹp.

Trái ngược vá»›i cảnh dân làng xúm xít quanh bé Danh và làm đủ má»i thứ để an á»§i vá»— vá» nó, má»i ngưá»i trong làng lẫn tránh Duyên và tìm đủ má»i cách để phô bài lòng há» khinh miệt nó.

Mấy ngày đầu, Duyên bị hành hạ đủ Ä‘iá»u. Thầy giáo công khai nói trước cả lá»›p vá» việc nó làm, coi như má»™i thí dụ Ä‘iển hình vá» hạng ngưá»i khiếp nhược mà lại hay hống hách bắt nạt kẻ yếu thế hÆ¡n mình. Các há»c sinh khác sua Ä‘uổi không cho nó chÆ¡i trong sân trưá»ng và ném bùn vào nó. Nhưng chẳng bao lâu, chúng nó bá» cái trò hình phạt ấy, chỉ thản nhiên chÆ¡i vá»›i nhau mà không thèm để ý tá»›i nó.

Duyên xưa nay không được má»i ngưá»i ưa thích, vì tính nó dá»… cáu kỉnh, lại vụng vá», xấu xí, nhưng nó vẫn được tham dá»± các trò chÆ¡i vá»›i các bạn khác. Nay thì nó phải sống lẻ loi trÆ¡ trá»i má»™t mình, vì không ai muốn chÆ¡i vá»›i nó nữa. Khi các há»c sinh chá»n ngưá»i để chÆ¡i, luôn luôn nó bị chá»n sau cùng. Trong lá»›p có má»™t cái bàn thừa, có má»™t chá»— ngồi; tá»± nhiên Duyên phải ngồi má»™t mình ở đó, vì chẳng ai muốn ngồi chung vá»›i nó cả.

Ngay cả đám con nít cũng xa lánh nó, vì má chúng đã căn dặn chúng không được lôi thôi gì với nó. "ấy nó hung ác dữ tợn lắm. Coi chừng kẻo nó làm hại các con như nó đã từng làm hại bé Danh con ông Bình vậy," và các bà mẹ dặn đám con nít can thận như vậy nên mỗi khi ai gặp nó tới gần là đám con nít bỠchạy. Chúng coi Duyên chẳng khác gì một thứ ngáo ộp, một ông ba bị vậy.

Ở các tiệm trong làng, ngưá»i bán hàng giao hàng cho nó qua quay hàng mà chẳng nói má»™t lá»i; ngưá»i bán sữa chẳng bao giá» trò chuyện vá»›i nó; còn bà chá»§ tiệm bán thá»±c phẩm thì chẳng bao giá» dúi kẹo vào tay nó như bà vẫn thưá»ng làm vá»›i má»i đứa trẻ khác. Má»i ngưá»i trong làng chẳng ai nặng lá»i vá»›i nó bao giá», há» chỉ làm ngÆ¡ không thèm chú ý đến nó thôi.

Vì quá rụt rè e lệ, Duyên chẳng bao giá» tìm cách thu phục cảm tình cá»§a má»i ngưá»i. Nó tá»± để buông trôi vào trong cái thế giá»›i cô đơn cá»§a riêng nó. Nó Ä‘i há»c cÅ©ng như Ä‘i vá», lúc nào cÅ©ng thui thá»§i má»™t mình. Nó má»™t mình Ä‘i đến mua hàng ở căn tiệm, và thui thá»§i chÆ¡i má»™t mình trong sân chÆ¡i ồn ào náo nhiệt. Không phải vì bá»n trẻ kia không muốn có nó chÆ¡i chung, vì trẻ con mau quên và dá»… tha thứ; đó là chỉ vì lòng hổ thẹn khiến nó không dám nhập cuá»™c mà thôi. Nó cứ tưởng chừng như nhìn thấy vẻ oán ghét nó trên mặt bá»n trẻ, và nó cho rằng chúng Ä‘ang nghÄ© tá»›i bé Danh vá»›i cái chân què phải Ä‘i phập khiá»…ng. Dần dần nó đâm ra sợ tất cả má»i ngưá»i, sợ từ ông lão đưa sữa già nua cho tá»›i đứa bé ít tuổi nhất trong trưá»ng. Nó sợ sệt cái vẻ khinh bỉ và oán ghét mà nó Ä‘á»c thấy trên mặt má»i ngưá»i.

Vì chính nó, nó không thể nào quên nghÄ© tá»›i bé Danh què. Hình ảnh bé Danh luôn luôn ám ảnh trí óc nó. Nó tha thiết muốn há»i con An xem ông bác sÄ© đã nói gì. Nhưng con An có bao giá» thèm ngó tá»›i nó hay nói chuyện vá»›i nó kể từ khi tai nạn xảy đến cho bé Danh. Còn nó thì nó đâu có dám ngá» lá»i trước vá»›i con An.

Ở nhà má nó thấy nó lầm lì hÆ¡n trước, nhưng cÅ©ng làm việc chăm hÆ¡n trước, vì nó chợt nhận thấy rằng chỉ có chúi đầu vào công việc nó, má»›i có thể quên được cuá»™c sống trÆ¡ trá»i mà thôi. Từ khi khám phá được ra Ä‘iá»u ấy, nó thôi bá» cái lưá»i biếng cÅ© và tối ngày vùi đầu vào công việc trong trại. Má nó thật tình khen ngợi nó, còn chị nó đối xá»­ vá»›i nó cÅ©ng tá»­ tế hÆ¡n, vì chị Mai vốn cÅ©ng là má»™t cô gái chăm làm. Cái tính lưá»i biếng cá»§a nó đã từng làm chị nó phải hết sức bá»±c mình và nó.

Tuy nhiên, Duyên chỉ tìm thấy sá»± vui thá»a hoàn toàn ở có má»™t chổ mà thôi: ấy là ở trong rừng.

Ở đây cây cối vây kín nó, cách biệt nó vá»›i cái thế giá»›i mà nó biết chẳng có ai ưa thích nó. Má»—i khi nó có thì giá» rá»—i rãnh, nó lại tìm đến trốn tránh nÆ¡i này, ngồi tá»±a lưng vào má»™t thân cây hay má»™t phiến đá, nó khắc những hình nho nhá» trên gá»— và trong khi mải mê làm việc nó tạm quên Ä‘i hết má»i phiá»n muá»™n trên Ä‘á»i.

Cảnh vật đẹp đẽ và không khí êm ả cá»§a rừng thông trong lúc mùa hạ má»›i trở vỠđã Ä‘em lại phấn khởi cho nó. Trên cành thông, những nhánh non như được đánh bóng láng, và lá giẻ gai má»m dịu mang má»™t màu xanh biếc như tÆ¡. Ngồi dưới tàn cây, Duyên có cảm giác ánh mặt trá»i lá»t qua lá cây Ä‘ang hôn trên mái tóc và làn da tay cá»§a nó Ä‘ang khi nó làm việc.

Cao tít trên bìa rừng, có má»™t căn nhà gá»— nhá», chá»§ nhân là má»™t ông già sống cô độc má»™t mình. Ông ta vỠẩn dật ở đó từ lâu, và làm bạn vá»›i ông chỉ có má»™t con dê, má»™t con mèo và má»™t đàn gà. Ông quả là má»™t ông già kỳ dị. Ở trong làng ai nấy Ä‘á»u sợ hãi ông, và má»—i khi ông xuống núi mua sắm, trẻ con Ä‘á»u chạy vào nhà đóng kín cá»­a lại. Má»i ngưá»i kêu ông là Ông Già Trên Núi. Có ngưá»i bảo ông ta keo kiệt lắm, nhưng ngưá»i khác lại bảo ông trốn tránh luật pháp, và có ngưá»i còn nói ông ta Ä‘iên khùng và nham hiểm lắm. Ai muốn nói gì thì nói, nhưng có Ä‘iá»u chắc chắn là chưa ai bước vào trong nhà ông ở cả, và cÅ©ng chưa há» ai Ä‘i qua con đưá»ng ấy vào lúc tối trá»i.

Má»™t hôm nhân ngày nghỉ, Duyên Ä‘i lang thang xa hÆ¡n thưá»ng lệ, và cÅ©ng như thưá»ng lệ nó ngồi xuống má»™t chá»— để hết tâm trí vào công việc chạm khắc gá»—. Lần này đỠtài cá»§a nó là má»™t con sóc Ä‘ang dùng hai chân ôm giữ má»™t trái hồ đào. Äang mải mê làm, nó bá»—ng linh cảm thấy có hÆ¡i thở đằng sau lưng nó. Nó liá»n quay phắt lại và nhìn thấy ông già trên núi Ä‘ang đứng nhìn qua bá» vai nó.

Nom ông ta, quả là đáng kinh hãi thật. Chòm râu rậm rạp và xoắn tít vào nhau cá»§a ông, che kín má»™t khoảng ngá»±c rá»™ng. Chiếc mÅ©i quặm khoẳm cá»§a ông khiến ngưá»i ta nghÄ© ngay đến hình ảnh má»™t con chim ó dữ tợn. Nhưng trong khi Duyên giật mình nhìn thẳng vào mắt ông, nó nhận thấy trong đôi mắt sáng láng có chứa đựng vẻ hiá»n từ và khoan dung, nên nó quyết định thôi không chạy trốn nữa. Vả lại, ná»—i cô đơn mà nó đã phải chịu đựng từ bấy lâu nay đã khiến nó bá»›t sợ hãi Ä‘i nhiá»u. Ông già này có vẻ kỳ dị, và không chừng ông ta độc ác nữa, nhưng dù sao, ông ta cÅ©ng không biết gì vá» việc làm quá khứ cá»§a nó.

Mạnh dạn, Duyên nói: "Chào ông," rồi đứng yên lặng chỠđợi xem ông ta hành động ra sao.

Ông già chìa má»™t bàn tay xương xẩu ra để nhặt con sóc bằng gá»— lên. Ông xoay Ä‘i xoay lại ngắm nghía chán chê rồi má»›i cất giá»ng ồ ồ nói.

"Cháu còn nhỠtuổi mà đã khắc được như vậy là khá lắm. Ai dạy cháu vậy?"

"Thưa ông, chẳng có ai dạy cháu cả. Cháu tự khắc lấy đấy."

"Như vậy thì cháu là má»™t thiên tài rồi. Cháu đáng được hưởng những dụng cụ Ä‘iêu khắc lắm. Chỉ cần há»c thêm ít nhiá»u nữa là cháu có thể kiếm sống được rồi. Con sóc cháu khắc đây nom sống động lắm."

"Thưa ông, cháu chẳng có đồ nghá» nào, mà cÅ©ng chẳng có tiá»n để mua sắm đồ nghá» nữa."

Không nói ra lá»i, ông già chỉ ngoắc tay ra hiệu, và Duyên giống như má»™t ngưá»i Ä‘ang sống trong má»™ng, từ từ đứng lên Ä‘i theo ông già qua khá»i khu rừng âm u. Hai ngưá»i, má»™t già má»™t trẻ, lẳng lặng Ä‘i ngược lên ven núi cho tá»›i khi đến căn nhà gá»— nhá» là nÆ¡i ông già Ä‘ang sống.

Căn nhà thật nhỠbé, chật hẹp. Ngoài cái chuồng gỗ để nuôi gà, không còn một căn nào khác nữa. Con dê thì ở ngay trong bếp cùng với ông già, kể cả con mèo vàng đang ngồi liếm lông sưởi ấm ngoài ánh nắng. Phòng ngủ cũng dùng luôn làm phòng chứa cỠkhô, và ông già ngủ ngay trên những chiếc bao bố đặt trên đám cỠkhô dùng làm thức ăn cho con dê vào mùa đông.

Nhà bếp và phòng khách thật tồi tàn, nhưng bầy biện hết sức kỳ cục. Duyên nhận thấy có cái lò, cái thùng đựng sữa vắt và cái ghế đẩu, cái máng đựng cá» cho súc vật ăn, cái bàn, má»™t cái ghế dá»±a và má»™t cái máy ép phó-mát. Nhưng khắp bốn phía chung quanh tưá»ng, cao khá»i tầm vá»›i cá»§a con dê, có những chiếc kệ trên bầy lá»§ng cá»§ng những hình Ä‘iêu khắc bằng gá»—, có hình nom rất đẹp, có hình thật thô, nhưng tất cả Ä‘á»u chứng tá» là công trình cá»§a má»™t nghệ sÄ© có thiên tài.

Duyên nhận thấy có những hình con gấu, con bò, con SÆ¡n-dương, con dê, con chó xù và con sóc. Có cả hình ngưá»i, đàn ông và đàn bà, hình mấy chú lùn và hình trẻ em Ä‘ang nhảy múa. Có những chiếc há»™p, nắp há»™p chạm khắc hình những bông hoa núi; và những cái đĩa ăn, vành đĩa chạm trổ những vòng hoa, nhưng dẹp hÆ¡n hết thảy là chiếc tàu Nô-ê vá»›i những hình thú vật xinh xinh Ä‘ang tranh nhau nhảy xuống tàu. Mắt Duyên như dán vào chiếc tàu này; nó nhìn ngắm mãi, nhình ngắm mãi không thôi.

"Äấy chỉ là má»™t thú tiêu khiển cá»§a ta," ông già nói. "Chúng bầu bạn vá»›i ta trong những chiá»u đông tháng giá. Này, cậu bé, nếu cậu chịu khó thỉnh thoảng đến thăm ta, ta sẽ dạy cho cậu cách sá»­ dụng những đồ nghá» Ä‘iêu khắc."

Duyên háo hức ngẩng đầu nhìn lên. Cặp mắt sáng ngá»i, khuôn mặt rạng rỡ, nom nó không còn có vẻ gì xấu xí nữa.

"Thưa ông", nó ngập ngừng há»i, "có phải ông bảo rồi đây con có thể tá»± kiếm ăn được không?"

"Phải" ông già đáp. "Ta có má»™t ngưá»i bạn chuyên bán những đồ Ä‘iêu khắc bằng gổ vá»›i giá khá lắm. Ông ta đã bán há»™ ta nhiá»u hình bằng gá»— nhưng có má»™t số hình ta ưa thích nên giữ lại. Chỉ má»™t thá»i gian ngắn nữa thôi ông ta sẽ bán há»™ con những hình đẹp đẽ nhất con làm ra vì chẳng bao lâu nữa, con sẽ khắc chạm đẹp hÆ¡n nhiá»u vá»›i những đồ nghá» cá»§a ta thay vì con dao cá»§a con."

Duyên vẫn còn ngẩng đầu lên chăm chú nhìn ông già. Lòng nó hát lên Ä‘iệu nhạc biết Æ¡n, vì nó thấy ông già hình như lo cho nó và quan tâm đến nó. Ãt ra cÅ©ng phải có má»™t ngưá»i nào không làm nó sợ hãi và nghÄ© tốt vá» nó chứ. Nó tá»± nhiên giÆ¡ tay nắm chặt lấy bàn tay ông già.

"Ô, cảm ơn ông," nó tha thiết nói. "Ông đối với con tốt quá!"

"Suỵt" ông già đáp. "Ta sống trÆ¡ trá»i nÆ¡i nay, chẳng có ai làm bạn bè. Chúng ta có thể cùng nhau khắc gá»—."

"Cháu cÅ©ng vậy", Duyên đáp. "Cháu cÅ©ng trÆ¡ trá»i chẳng có ai làm bạn bè."

Trong khi Duyên lá»™i bá»™ băng rừng để vá» nhà, óc nó nẩy ra bao ý nghÄ©, những chỉ có má»™t ý nghÄ© quan trá»ng hÆ¡n hết thảy. Nó sẽ làm cho bé Danh má»™t chiếc tàu Nô-ê giống như chiếc tàu ông già đã làm, vá»›i hàng chục giống thú vật nhá»-sư tá»­ nầy, thá» nầy, voi nầy, lạc đà và bò sữa nầy, và cả hình ông bà Nô-ê nữa. Khi nào nó làm xong, nó sẽ Ä‘i đến tận nhà ông Bình để tặng cho bé Danh ká»· vật ấy hầu chuá»™c lại lá»—i xưa. Nhất định không ai có thể tặng bé Danh má»™t vật đẹp hÆ¡n thế! Sau đó, có lẽ - có lẽ má»i ngưá»i sẽ để cho nó được làm bạn lại vá»›i bé Danh như cÅ©.

Chỉ má»›i nghÄ© đến đây, tim nó đã đập rá»™n ràng trong lồng ngá»±c. Trong suốt hai tiếng đồng hồ vừa qua, nó đã hoàn toàn vui thá»a, và niá»m vui thá»a ấy tồn tại mãi trong suốt tháng đưá»ng nó băng qua rừng, cho tá»›i lúc nó không còn nhìn thấy cây cối, và xóm làng hiện ra bên dưới. Ngày mai nó sẽ phải trở lại trưá»ng há»c. Ngày mai nó sẽ lại cảm thấy cô độc và hãi hùng. Nhưng hôm nay nó đã kiếm được má»™t ngưá»i bạn tốt.

Sau đây, cứ má»—i tuần ba lần, sau khi tan há»c, Duyên lại phóng qua rừng thông tá»›i ngồi trên bá»±c cá»­a nhà ông già trên núi để cặm cụi gá»t đẽo chiếc tàu Nô-ê. ÄÆ°á»£c sá»­ dụng những đồ nghá» chuyên nghiệp có lưỡi sắc bén, Duyên thấy hứng thú vô cùng. Thật khác hẳn con dao lưỡi cùn cá»§a nó má»™t trá»i má»™t vá»±c.

Ông già sá»­ng sốt trước tài khéo cá»§a Duyên. Nhân số trong gia đình Nô-ê má»—i lúc má»™t nhiá»u thêm. Má»—i lần lên núi vá»›i ông già, Duyên lại nghÄ© ra má»™t con vật má»›i để chạm khắc, và Ä‘oàn thú vật cứ má»—i lúc má»™t dài thưá»n-thược.

Vào khoảng thá»i gian nầy còn có má»™t hứng khởi khác cho Duyên. Có má»™t vị thanh tra đến trưá»ng và mở ra má»™t cuá»™c thi thá»§ công cho các há»c sinh. Vá» phía nữ, các cô tranh nhau Ä‘oạt các giải vá» chạm khắc gá»—. Nhiá»u cậu đã quen đẽo gá»t gá»— trong những giá» rá»—i rảnh, và có mấy cậu tá» ra có khả năng sẽ trở thành khéo tay.

"Nhưng chẳng ai khéo được hÆ¡n ta", Duyên tá»± nhá»§ thầm trong lúc nó lá»§i thá»§i lê bước vào nhà. "Ta sẽ Ä‘oạt giải, rồi đây há» sẽ thấy rằng ta không phải hoàn toàn bất tài vô dụng, dù cho ta có há»c hành kém cá»i và dù chẳng ai thèm chÆ¡i vá»›i ta."

"Ngày hôm ấy Duyên hứng khởi cất tiếng ca vang trên đưá»ng trở vá» nhà. Nó thấy nó Ä‘ang bước lên lãnh giải trước sá»± ngạc nhiên sá»­ng sốt cá»§a cá»­ tá»a và toàn thể há»c sinh trong trưá»ng. Có lẽ sau đấy má»i ngưá»i sẽ có cảm tình vá»›i nó hÆ¡n.

Nó sẽ tạc má»™t con ngá»±a Ä‘ang phi, lông bá»m phất phÆ¡ trước gió, lông Ä‘uôi vẩy dài và hai lá»— mÅ©i phập phòng. Duyên vốn yêu thích ngá»±a, ông già trên núi đã tạc má»™t con ngá»±a như vậy và Duyên đã ngắm nghía tác phẩm ấy mãi không chán mắt. Chiếc tàu Nô-ê đã chẳng còn bao lâu nữa sẽ xong, và sau đấy nó có thể bắt đầu tạc con ngá»±a được rồi.

Nó chạy thẳng một mạch lên nhà ông già trên núi để báo cho ông biết tin mừng. Ông rất hài lòng, và ông cũng tin chắc thế nào nó cũng đoạt giải.

"Nhưng tai sao cháu lại định tạc con ngá»±a?" ông già há»i. "Cháu có thể Ä‘em dá»± thi chiếc tàu Nô-ê cá»§a cháu. Ta thấy chiếc tàu ấy cÅ©ng đẹp lắm rồi đối vá»›i má»™t đứa trẻ vào tuổi cháu."

Duyên lắc đầu. Giá»ng cương quyết, nó nói, "cháu làm chiếc tàu ấy là để tặng ngưá»i khác."

"Một tặng phẩm ư? Cho ai vậy cháu? Cho một đứa em của cháu ư?"

"Vâng, cho một đứa bé bị tật giơ chân không đi được."

"Thế ư? Tại sao em ấy bị tật vậy?"

"Nó té xuống dưới khe."

"Thật tội nghiệp! Nhưng sao nó bị té vậy?"

Duyên nín thinh một lúc không đáp. Óc nó bắt đầu nghĩ ngợi. Nó thấy ông già là bạn tốt của nó, và đối với nó tử tế qua nên nó nghĩ không nên che dấu sự thật nữa. Nó ngẫng nhìn lên và mạnh dạn nói:

"Vì lỗi tại cháu mà nó té. Cháu ném con mèo của nó xuống dưới khe. Nó leo xuống để cứu con mèo và bị té."

Vừa nói dứt lá»i nó hối ngay. Äáng lẽ nó không nên nói rõ chuyện ấy ra. GiỠông già sẽ ghét bá» nó và sẽ xua Ä‘uổi nó như nó đã từng bị má»i ngưá»i khác xua Ä‘uổi.

Nhưng ông già không làm vậy, ông chỉ dịu dàng nói:

"Có phải vì vậy mà cháu bảo rằng cháu không có bạn không?"

"Vâng, đúng vậy!"

"Và cháu đang tính tặng chiếc tàu kia để chuộc lỗi với đứa nh�"

"Vâng ạ."

"Cháu làm như vậy là tốt lắm! Muốn lấy lại tình yêu thương cá»§a ai không phải là má»™t công việc làm dá»… dàng. Nhưng cháu đừng nên nản chí. Những ngưá»i kiên tâm trì chí trong việc thâu hái tình yêu thương, tìm thấy nhiá»u hạnh phúc hÆ¡n là khi đã thâu hái được rồi."

"Cháu thật tình không hiểu ông muốn nói gì," Duyên suy tư đáp.

"à ta muốn nói rằng nếu cháu Ä‘em đặt hết tình yêu thương vào việc làm cá»§a mình để dành cho kẻ không phải là bạn cháu, thưá»ng khi cháu sẽ bị thất vá»ng và nản chí, nhưng nếu cháu bá»n gan tiếp tục cháu sẽ tìm thấy hạnh phúc trong tình yêu thương kẻ khác, dù cho cháu có được yêu lại hay không. Có lẽ cháu cho là kỳ lạ khi thấy ta là má»™t kẻ sống cô độc nÆ¡i đây, không yêu thương ai, mà lại Ä‘i nói vá» chuyện yêu thương, nhưng ta vững tin những Ä‘iá»u ấy."

Tối hôm ấy Duyên làm xong chiếc tàu Nô-ê; mặt đỠbừng, tim đập mạnh, nó tiến vá» hướng nhà ông Bình để trao tặng chiếc tàu trên đưá»ng Ä‘i trở vá» nhà.

Khi tá»›i gần nhà ông Bình, nó tá»± nhiên đâm rụt rè hoảng sợ núp sau má»™t thân cây. Không biết nó sẽ phải bắt đầu câu nói như thế nào? Làm sao phá tan được bầu không khí yên lặng? Nếu nó gặp được bé Danh má»™t mình thì dá»… dàng quá, nhưng con An có bao giá» xa lìa em nó ngoài những giá» há»c ở nhà trưá»ng đâu.

Chắc chắn má»i ngưá»i sẽ tha lá»—i cho nó khi há» nhìn thấy chiếc tàu Nô-ê! Nếu má»i ngưá»i chịu vui lòng tha thứ lá»—i cho nó và ban cho nó má»™t cÆ¡ há»™i, nó sẽ tình nguyện Ä‘em dâng hiến phần còn lại cá»§a Ä‘á»i nó vào việc chuá»™c lá»—i. Vừa hy vá»ng, vừa hồi há»™p sợ hãi, nó bước ra khá»i chá»— nấp sau thân cây và tiến vá» phía nhà ông Bình.

Giưá»ng bé Danh đã được mang vào nhà, còn con An ngồi má»™t mình ngoài hiên Ä‘ang vá lại khuy áo cho ba nó. Duyên thu hết can đảm bước lên bá»±c thá»m chìa chiếc tàu Nô-ê ra.

"Tôi có cái này để tặng bé Danh," nó chỉ nói được đến đây rồi thôi, tiếng nói như mắc nghẹn trong cổ há»ng. Hai mắt chăm chăm nhìn xuống đất, nó đứng lặng chỠđợi.

Con An giật lấy chiếc tàu Nô-ê khá»i tay Duyên. Mặt nó tái nhạt vì tức giận.

"Mày dám vác mặt lại đây hả!" con An quát lớn. "Mày dám tặng quà cho bé Danh nữa hả! Cút ngay, đừng có bao giỠvác mặt lại đây nữa!"

Vừa nói, nó vừa thẳng cánh quăng chiếc tàu Nô-ê vào đống củi ở phía dưới. Tất cả những con vật nhỠbé xinh xinh bắn tung ra khắp phía, trên đóng củi.

Duyên đứng trân trân nhìn con An. Má»™t lúc sau, nó quay Ä‘i, lảo đảo bước xuống bá»±c thá»m. Thế là bao công trình, bao cố gắng cá»§a nó tan thành mây khói. Nó sẽ không bao giỠđược tha thứ cả, thật là cả má»™t thá»i gian dài phí phạm vô ích.

Lúc ấy lá»i nói cá»§a ông già trên núi chợt vang lên trong óc nó giống như má»™t tia nắng nhá» dá»i chiếu vào trái tim Ä‘ang Ä‘au xót giận há»n cá»§a nó.

"Những ngưá»i kiên tâm trì chí trong việc thâu hái tình yêu thương thưá»ng tìm thấy nhiá»u hạnh phúc hÆ¡n là khi đã thâu hái được rồi."

Phải, có lẽ ông già nói đúng. Nó đã chẳng thâu hái được gì cả, nhưng ít ra nó đã được hưởng niá»m vui sướng trong khi làm chiếc tàu Nô-ê và trong khi nghÄ© đến ná»—i vui cá»§a bé Danh. Có lẽ, nếu nó cứ kiên tâm và tiếp tục đặt tình yêu thương cá»§a nó vào công việc làm, má»™t ngày kia sẽ có ngưá»i vui lòng chấp nhận quà tặng cá»§a nó và yêu thương nó nữa.

Nó không biết chắc… nhưng nhất định nó sẽ không thất vá»ng vá»™i.

Chương 4

CHƯƠNG 4

Cho tá»›i khi mùa cắt cá» bắt đầu ở những cánh đồng quanh nhà, Duyên có rất nhiá»u thì giá» rá»—i rảnh sau buổi há»c ở trưá»ng. Trong thá»i gian nầy, hầu như ngày nào nó cÅ©ng tìm lên núi để bầu bạn vá»›i ông già.

Nó đã tạc gần xong con ngá»±a gá»—. Äối vá»›i má»™t đứa trẻ bằng tuổi nó thì đây quả là má»™t tác phẩm nghệ thuật đáng giá. Con ngá»±a hình dáng lá»›n hÆ¡n là nó dá»± định lúc trước. Bá»m ngá»±a tung bay trước gió, còn bốn vó như lướt trên mặt đất. Khi nhìn ngắm con ngá»±a, ngưá»i ta nghÄ© ngay đến má»™t cái gì tượng trưng cho tốc lá»±c và vẻ má»m mại uyển chuyển. Duyên đã mất nhiá»u công phu thì giá» vào con ngá»±a này. Nó Ä‘i quan sát má»i con ngá»±a trong khu vá»±c quanh nhà để có thể ghi lại được chính xác má»—i đưá»ng gân thá»› thịt.

Nó vẫn còn dư nhiá»u thì giá», vì mãi đến hết ngày nghỉ làm mùa cá» khô, nhà trưá»ng má»›i tổ chức cuá»™c chấm và phát giải thưởng. Tuy vậy, há»c sinh trong trưá»ng cÅ©ng đã bắt đầu bàn tán và phá»ng Ä‘oán xem ai trúng giải.

Hầu hết nam sinh á»§ng há»™ Mẫn, con trai ông già đưa sữa. Mẫn tạc hai con gấu Ä‘ang leo lên má»™t cây cá»™t. Nó làm việc hăng lắm, và tác phẩm cá»§a nó cÅ©ng khá; tuy nhiên, theo Duyên nghÄ©, ngưá»i ta dá»… dàng nhầm hai con gấu cá»§a nó vá»›i hai con chó hoặc vá»›i bất cứ con vật nào khác. Duyên nghÄ© thầm vậy trong khi đứng nhìn ngắm tác phẩm cá»§a Mẫn, nhưng những đứa trẻ khác thì ca tụng rầm rầm.

"Con ngá»±a cá»§a ta thì không ai có thể nhầm lẫn được," Duyên nghÄ©: "Nó là má»™t con ngá»±a, và chỉ làm má»™t con ngá»±a không hÆ¡n không kém." Nhưng ai nghÄ© đến chuyện Duyên có thể Ä‘oạt giải, vì ngoài thầy giáo ra không ai biết nó đã đăng tên dá»± thi. Tính nó cả thẹn nên không dám kể lá»… vá»›i má»i ngưá»i; ngoài ra nó cÅ©ng còn sợ cái vẻ mặt khinh khỉnh và phá»›t tỉnh cá»§a các bạn nó nữa. Nhưng giỠđây, đứng nhìn hai con gấu cá»§a Mẫn, nó biết chắc là nó sẽ thắng. Không ai Ä‘oạt giải nầy cá»§a nó được. Nó hình dung thấy nó Ä‘ang bước lên lãnh giải; má»i cặp mắt Ä‘á»u hướng vá» nó, ngạc nhiên và thán phục. Sau đây má»i ngưá»i sẽ chú ý và muốn xem con ngá»±a cá»§a nó - và có lẽ nó sẽ được má»i ngưá»i dành cho nhiá»u cảm tình hÆ¡n. NghÄ© đến nó mặt đỠbừng.

Vá» các tác phẩm thi cá»§a nữ sinh, có nhiá»u ý kiến trái ngược nhau. Chị Măng làm đăng-ten rất đẹp, vì nhà chị có cá»­a tiệm làm đăng-ten, và chị đã tập làm đăng-ten từ khi má»›i năm tuổi. Má chị Lan là thợ may nên chị đã được dạy dá»— trong nghá» từ khi còn nhá». Còn An thì là má»™t cô bé có tài Ä‘an lát. Ná»™i nó đã dạy nó Ä‘an những khi nó không phải Ä‘i há»c. Nó ngồi trên chiếc ghế đầu nhá», vừa trông chừng bé Danh vừa lẹ làng Ä‘iá»u khiển mÅ©i kim Ä‘an. Ná»™i nó ngồi gần đó trong chiếc ghế bành, sẵn sàng chỉ bảo thêm má»—i khi cần thiết.

Tác phẩm mà An đưa dự thi là một chiếc áo len màu xanh thẩm nó đang cho bé Danh mặc vào những ngày Chúa nhật và ngày lễ. Quanh cổ áo và eo áo có đan những bông hoa núi màu sắc tươi sáng, rực rỡ. Nó chưa đan xong hẳn chiếc áo, nhưng đã là một tác phẩm đầy hứa hẹn, ai nấy đã trầm trồ khen ngợi khi thấy nó ngồi đan trong sân.

Các bạn nó nói, "Tao chắc giải nhất vá» tay mày rồi đấy, An ạ!" Rồi chúng tiếp, "Má»i ngưá»i Ä‘á»u bảo làm cái áo như kiểu mày còn khó hÆ¡n làm đăng ten như kiểu con Măng nhiá»u."

Chính An cÅ©ng tràn trá» hy vá»ng. Nó cần phải Ä‘oạt giải này quá. Vì có thế nó má»›i bù lại được những Ä‘iểm kém vá» toán há»c. HÆ¡n nữa, nếu nó Ä‘oạt giải, ná»™i nó, ba nó và bé Danh sẽ hãnh diện sung sướng biết bao.

Tuy nhiên, không giống như Duyên, con An có rất ít thì giá», vì ngoài giá» há»c ở trưá»ng ra nó luôn luôn bận rá»™n. Nay ngày nghỉ để cắt cỠđã bắt đầu, tất cả trẻ con phải làm việc cùng vá»›i ngưá»i lá»›n ở ngoài đồng từ sáng sá»›m đến tối mịt.

Vào mùa cắt cá», nhiá»u gia đình thưá»ng phải dàn xếp vá»›i nhau cho công việc được ổn thá»a. Má»™t ông láng giá»ng đã có con trai lá»›n giúp đỡ công việc trong trại thì lên cánh đồng cá» trên núi để chăm nom giùm đàn bò cá»§a ông Bình, còn chính ông Bình thì Ä‘i xuống cắt cỠở sưá»n đồi cá»§a mình. Sau khi cắt xong, ông vẫn sang cắt há»™ cá» trên đất cá»§a bà Mầu, vì bà Mầu là góa phụ, mà Duyên thì chưa đủ sức để sá»­ dụng lưỡi hái.

Ở sưá»n đồi dốc đứng này không có máy kéo và máy xén, chỉ có những lưỡi hái cong cong xén cá» soàn soạt ngoài đồng. Má»—i lần lưỡi hái đưa Ä‘i là có má»™t số hoa đồng cá» dại bị cắt xén đến tận gốc. Äi sau ngưá»i đàn ông cầm lưỡi hái là đàn bà và trẻ con cầm bồ cào tí hon, vì không ai-ngoại trừ những đứa nhá» quá chưa Ä‘i đứng vững-là không phải phụ giúp vào việc cắt cỠđể làm cá» khô.

Ông Bình và con An ra sức làm việc. Há» có má»™t khoảng đồng cá» rá»™ng lá»›n nÆ¡i sưá»n đồi, và há» không đủ tiá»n để mướn nhân công. Hai cha con thức giấc lúc trá»i má»›i rạng đông, trong khi khí hậu mát mẻ cá»§a sương sá»›m còn vương Ä‘á»ng trên hoa, và gà trong thung lÅ©ng vừa bắt đầu lên tiếng gáy. Lúc trá»i đã sáng rõ, ná»™i và bé Danh má»›i theo há» ra đồng-Ná»™i thì làm má»™t cách khó khăn chậm chạp, còn bé Danh thì chẳng làm gì cả, vì nó không thể sá»­ dụng cái bồ cào cùng má»™t lúc vá»›i cái mạng gá»—. Nó chống nạng nhảy từng bước trong chá»— cá» má»›i cắt, hoặc vùi mình trong đám cỠđã đánh thành đống. Khi đã chÆ¡i chán và mệt, nó nằm ngá»­a trong ánh nắng ấm áp và ngá»§ thiếp Ä‘i theo nhịp Ä‘iệu cá»§a lưỡi hái.

Ông Bình cắt cỠở vưá»n nhà ông trước hết, rồi má»›i tạt sang cắt cá» trong vưá»n cá»§a bà Mầu. Việc cào cá» lại thành đống, ông giao cho những ngưá»i trong gia đình ông làm. Năm nay bà Mầu có chiá»u hÆ¡i thắc mắc, chỉ sợ vì thù hận mà ông không chịu sang cắt cá» há»™ nhà mình. Nhưng bà lo ngại Ä‘iá»u ấy là thừa. Má»™i buổi sá»›m mai, thức giấc dậy, đứng nÆ¡i cá»­a sổ, bà nhìn thấy ông Ä‘ang chăm chú làm việc. Cái lưng bóng nhẫy cá»§a ông Ä‘u đưa theo nhịp cá»§a lưỡi hái.

"Duyên Æ¡i, mau lên", bà Mầu kêu, "Ông Bình Ä‘ang cắt cỠở ngoài vưá»n rồi đấy-chạy mau ra và phụ ông chất đống lại Ä‘i."

Duyên vá»™i chạy ra đồng. Nó ngượng nghịu chào ông Bình, hai mắt nhìn gián xuống đất. Nó thật chẳng làm việc vá»›i ông Bình, vì nó đã làm Ä‘iá»u trái quấy đối vá»›i ông. Nó cố sức tránh xa ông, còn ông Bình thì Ä‘ang bận việc cÅ©ng chẳng thiết gì chuyện trò. Vả lại, cắt cá» há»™ cho ngưá»i láng giá»ng là má»™t việc, còn nói chuyện vá»›i bé đã làm gãy chân con ông lại là má»™t việc khác hẳn.

Vào giữa trưa, con An mang thức ăn đến cho ba nó, gói trong một khăn tay. Nó làm ngơ không để ý đến Duyên, còn Duyên khi nhìn thấy nó đi tới vội lủi ngay vào nhà.

Phải mất ba ngày, ông Bình má»›i cắt hết cá» trong vưá»n nhà ba Mầu. Ngày thứ ba lại là má»™t ngày nghỉ chót. Duyên, má nó và chị nó Ä‘ang bận rá»™n quét dá»n ngoài đồng trước khi Duyên phải trở lại trưá»ng há»c. Cả ba ngưá»i Ä‘á»u ở hết ngoài đồng khi con An mang cÆ¡m tá»›i cho ba nó như thưá»ng lệ. Nó cÅ©ng vá»™i vã vì ngày hôm sau há»c sinh trong trưá»ng đã phải Ä‘em ná»™p các món đồ thá»§ công dá»± thi rồi, mà nó vẫn chưa xong hoàn toàn chiếc áo.

"Không biết mình có giật được giải ấy không?" An tá»± há»i thầm. "Mình muốn lắm-nhưng dù cho không được Ä‘i nữa, bé Danh cÅ©ng vẫn có thêm má»™t cái áo đẹp để mặc."

Äồng cỠở phía sau nhà Duyên. Trên đưá»ng vá», An phải Ä‘i qua cá»­a trước nhà Duyên. Bữa ấy trá»i nóng ná»±c, An thấy khác nước. Cái cá»­a dẫn từ hàng hiên vào nhà bếp vẫn để ngá» như Ä‘ang má»i chào nó bước vào.

"Mình hãy vào đây uống má»™t ly nước ở vòi máy đã." An vừa nói thầm vừa bước lên bá»±c thá»m. Việc nó làm không có gì lạ cả. Trước khi tai nạn xảy ra, nó vẫn vô ra bếp nhà bà Mầu như ở nhà nó vậy.

Nó leo hết bực hàng hiên bỗng đứng sửng lại trố mắt nhìn.

Ngay sát bên cạnh bao lÆ¡n có má»™t cái bàn nhá», trên mặt bàn có những dụng cụ chạm khắc gá»— và những mảnh gá»— vương vãi. Giữa đám mảnh gá»— có hình má»™t con ngá»±a Ä‘ang phi, lông bá»m buông vỠđàng sau, bốn vó như lướt trên mặt đất.

An đứng sá»­ng ngó con ngá»±a mất đến năm sáu phút. Óc nó không ngừng làm việc. Äây nhất định là món đồ dá»± thi cá»§a Duyên rồi. nhá» gá»›m thật! Nó chẳng há» nói cho ai biết việc nó dá»± thi, mà cÅ©ng chẳng cho ai biết nó có tài chạm gá»—.

Con ngá»±a gần như tuyệt hảo! Äến như con An Ä‘ang ganh ghét vá»›i Duyên là thế mà vẫn phải nhận con ngá»±a là đẹp. Nếu như nó Ä‘em món đồ này Ä‘i dá»± thi, chắc nó Ä‘oạt giải mất. Chẳng còn ai tranh lại được vá»›i nó.

Sau khi nó Ä‘oạt giải, má»i ngưá»i sẽ bắt đầu thán phục tài nó, và không chừng nhỠđó nó sẽ được má»i ngưá»i thương mến. Có khi ngưá»i ta còn quên cả cái việc nó đã làm bé Danh bị què nữa.

"Nếu Duyên Ä‘oạt giải, tất nó sẽ vui sướng như mở cá» trong bụng. Nó sẽ vênh vang bước lên lãnh giải trước má»™t đám đông cá»­ tá»a. Chỉ nghÄ© đến cảnh Duyên vênh vang vui sướng cÅ©ng đủ làm cho con An tức không chịu được. Tại sao nó lại được phép vui sướng? Không, không, nhất định nó không được phép vui sướng trở lại. CÆ¡ há»™i may mắn đã tá»›i, con An không thể chần chừ được nữa.

Cái bàn kê ngay sát lan-can hàng hiên. Một trận gió thổi tới làm tung bay những mảnh gỗ nhỠnhẹ. Nếu là một trận gió lớn hơn, con ngựa gỗ chắc sẽ bị thổi lộn nhào; sẽ không một ai ngỠvực gì hết khi hỠthấy con ngựa gỗ bị rơi gẫy và giẫm nát trong đám bùn đất dưới kia.

NghÄ© đến đây, An liá»n đưa tay hất cho con ngá»±a gá»— rÆ¡i xuống. Nó đụng vào đá vá»›i má»™t tiếng rắc khô khan. An nhảy vá»™i xuống bá»±c thá»m, dùng chân dẫm mạnh lên nó-phải, ai chẳng có thể vô tình dẫm lên má»™t vật bị gió thổi từ cao rá»›t xuống.

Thế là con ngựa của Duyên bị gãy ra từng mãnh nằm lẫn lộn trong đám đất đá. Xong việc, con An thong thả bước vỠnhà.

Tuy nhiên, không hiểu sao trá»i tá»± nhiên mất Ä‘i ánh sáng, và cảnh vật nom không còn vẻ tươi đẹp như lúc trước nữa. An bâng khuân không hiểu tại sao, vì lúc ấy không há» có má»™t áng mây che khuất mặt trá»i.

Má»™t lát sau An đã vá» gần tá»›i nhà nó ở. Lúc nó rẽ chá»— đưá»ng quẹo thì bé Danh nhìn thấy vui mừng reo lá»›n. Nó vừa gặp má»™t chuyện lạ, và thú vị quá. Nếu là má»™t đứa trẻ bình thưá»ng, tất nó đã chạy vù ra để khoe chị nó rồi. Nhưng đàng này, nó là má»™t đứa bé què chân nên nó chỉ có thể chống nạng khập khiểng leo lên đồi.

"Chi An à," nó gá»i lá»›n, cặp mắt long lanh. "Em chắc trong đóng cá»§i có bà tiên chị à! Em làm má»™t cái nhà nhá» sau đống cá»§i và em bắt gặp má»™t con voi bé tí ti, có cả má»™t cái vòi dài. Em kiếm nữa và em lại thấy má»™t con lạc đà có bướu, má»™t con thá» tai dài. Em thấy cả bò, dê, cá»p và má»™t con hươu có cái cổ dài thật là dài. Chị An nè, đến đây em cho xem. Chị Æ¡i đẹp quá. Chắc các bà tiên đã để chúng sau đống cá»§i, phải không chị?"

"Tao không biết," con An đáp, giá»ng cáu kỉnh. Bé Danh ngạc nhiên ngẩng lên nhìn chị. Hình như chị nó chẳng hài lòng chút nào vá»›i cái tin này. Riêng đối vá»›i nó thì kể từ ngày nó gặp con Mướp trong chiếc vá»› cá»§a nó dịp lá»… Giáng sinh, đây là má»™t Ä‘iá»u vui mừng nhất xảy đến cho nó.

Tuy nhiên, để khi chị nó nhìn thấy những con vật kia, chắc chị nó sẽ hài lòng, chị nó chưa biết chúng xinh đẹp biết bao. Nó khập khiểng cố bước theo chị nó, vì lúc ấy con An bá»—ng Ä‘i nhanh khác hẳn những ngày thưá»ng có nó Ä‘i theo bên cạnh.

Nó kéo chị nó tá»›i chá»— đống cá»§i, rồi cúi xuống lôi từ trong má»™t hốc cá»§i ra má»™t Ä‘oàn tượng thú vật bằng gá»— mà nó đã bày ngay ngắn trên má»™t miếng cá»§i phẳng. Nó hồi há»™p nhìn chị nó, chỠđợi. Và khi thấy chị nó không để lá»™ ra má»™t vẻ ngạc nhiên hay vui thích nào trên nét mặt, nó hoàn toàn thất vá»ng.

"Tao Ä‘oán có đứa trẻ nào vứt chúng ở đây," con An gằng giá»ng nói. "Mà việc gì mày phải làm ồn như vậy; chúng có gì là đẹp đẽ đâu. Tuổi mày cÅ©ng đã lá»›n rồi, không còn phải tuổi tin những chuyện thần tiên nữa."

Dứt lá»i, con An quày quả bước lên bá»±c thang. Nó thấy bá»±c mình ngay vá»›i chính nó. Nó đã làm buồn lòng bé Danh, phá tan niá»m vui sướng cá»§a em nó. Sao nó có thể đối xá»­ nói năng vá»›i em nó như vậy? Thật nó thấy bá»±c mình vá»›i nó quá!

Tuy nhiên, trong sâu thẳm đáy lòng nó, nó biết rõ tại sao nó đã hành động như vậy. Nó đã làm má»™t việc dối trá, đê hèn, và ngay ý nghÄ© ấy dày vò tâm can nó. Tất cả niá»m vui và ánh sáng hình như đã ra khá»i cuá»™c Ä‘á»i nó và chỉ để lại bóng tối nặng ná».

Giá» nó không còn thế nào xua Ä‘uổi hoặc sá»­a chữa được nữa. Nó chạy vá»™i lên lầu, xô cá»­a vào phòng ngá»§ và nằm vật xuống giưá»ng khóc nức nở.

Chương 5

CHƯƠNG 5

Chiá»u hôm ấy Duyên từ đồng cá» chạy vá» nhà, lòng nhẹ nhàng phÆ¡i phá»›i. Nó đã làm việc hết sức mình. Thân thể nó mệt nhừ, nhưng ở nhà có con ngá»±a nhá» Ä‘ang chỠđợi nó; ngày mai nó sẽ mang con ngá»±a ấy đến trưá»ng, và má»i ngưá»i sẽ biết cái tài chạm khắc gá»— cá»§a nó.

Nó phóng mình lên bá»±c thá»m, rồi đột nhiên đứng sá»­ng lại. Con ngá»±a cá»§a nó Ä‘i đâu mất rồi; trên mặt bàn chỉ còn lại những đồ nghá» Ä‘iêu khắc và những mảng gá»— vụn.

Có lẽ má nó vá» nhà trước đã lấy con ngá»±a Ä‘i. Nó xông vào nhà miệng kêu lá»›n: “Má để con ngá»±a cá»§a con ở đâu, má!â€

Bà Mầu Ä‘ang cắm cúi trước nồi súp, ngẩng đầu lên, đáp:â€Má có nhìn thấy con ngá»±a cá»§a con đâu, chắc con để lạc đâu đấy chứ gìâ€.

Duyên bắt đầu hoảng hốt thật sá»±. Nó đáp: “Con vẫn để nó trên bàn kia mà! Không biết bây giá» nó biến đâu mất rồi! Má hãy tìm giùm vá»›i con Ä‘i!â€

Bà Mầu lập tức đi theo nó. Bà cũng muốn cho con bà đoạt giải lắm, nên hai mẹ con chia nhau đi lùng kiếm khắp nhà. Sau, bà Mầu nẩy ra một ý nghĩ.

“Hay nó rÆ¡i qua thành bao lÆ¡n?†bà nói. “Con hãy chạy xuống tìm phía dưới xemâ€.

Duyên vâng lá»i, chạy bay xuống. Nó không phải mất công tìm kiếm lâu. Chỉ thoáng chốc nó đã tìm thấy con ngá»±a cá»§a nó bị bể vỡ tan từng mảnh.

Nó nhặt các mảnh lên để trong lòng bàn tay rồi Ä‘em chìa cho má nó xem. Tiếng kêu thất vá»ng cá»§a bà Mầu khiến chị Mai từ trong nhà phải chạy ra. Hai ngưá»i đứng nhìn trân trân, nhìn những mảnh gá»— vụn trước kia là tượng con ngá»±a Ä‘ang phi.

Má»™t lát sau, chị Mai nói, “Chắc là tại con mèo rồi. Chị rất buồn cho em. Thế em không còn tượng gá»— nào khác để Ä‘em dá»± thi ư?â€

Bà Mầu không nói gì mà chỉ thở dài. Nhưng giá»ng thở dài cá»§a bà mang nặng ý nghÄ©a.

Duyên cÅ©ng không thốt má»t lá»i nào. Nó lẳng lặng bước vào nhà, Ä‘ua mắt nhìn lên chiếc đồng hô treo trên tưá»ng.

“Con lên núi đây,†nó nói, cố giữ giá»ng bình tÄ©nh. “Con không vỠăn cÆ¡m tối đâu.â€

Nó chạy xuống bá»±c bao lÆ¡n rồi Ä‘i xuyên qua cánh đồng cá» vá»›i những đống cá» như những lượn sóng trên mặt biển cả. Má nó nhìn theo nó, nét mặt lo âu , cho tá»›i khi nó khuất dạng vào trong rừng. Lúc ấy bà má»›i quay trở vào, để rÆ¡i mấy giá»t lệ xuống nồi súp nóng.

“bé gặp toàn chuyện chẳng may,†bà buồn rầu khẽ nói. “Không biết rồi nó có làm nên công chuyện gì không?â€

Duyên lẹ bước qua rừng, mắt chẳng để ý nhìn cảnh vật. Ngay đến bầy sóc nhá» màu xám Ä‘ang chuyá»n từ cành ná» sang cành kia và tấn công nhau bằng trái dẻ rừng cÅ©ng không được nó để mắt tá»›i. Lúc ấy lòng nó không nghÄ© tá»›i gì hÆ¡n là cái giải bị mất và ná»—i thát vá»ng ê chá»--làm sao cái giải đáng lẽ vào tay nó mà nay lại lá»t sang tay ngưá»i khác để nó cứ tiếp tục bị ghét bá», khinh khi. Nó không còn cÆ¡ há»™i nào nữa để tá» cho má»i ngưá»i thấy cái tài Ä‘iêu khắc cá»§a nó. Chẳng ai thèm Ä‘oái hoài đến nó--trừ phi nó Ä‘oạt được giải ấy.

Nó tá»›i má»™t khoảng rừng thưa, từ đó nó có thể nhìn qua ngá»n cây tá»›i những đỉnh núi trắng xóa ở bên ngoài rặng núi khép kín thung lÅ©ng này.

“Ước gì ta có thể Ä‘i khá»i nÆ¡i đây ngay,†nó nghÄ© thầm. “để bắt đầu làm lại cuá»™c Ä‘á»i ở nÆ¡i mà không má»™t ai quen biết ta, hay biết rõ việc ta đã làm. Nếu ta Ä‘i tá»›i và sống được ở má»™t thung lÅ©ng khác, sẽ không còn phải sợ sệt má»i ngưá»i như ta Ä‘ang bị ở đây.â€

Mắt nó dừng lại trên con đưá»ng đèo chạy giữa hai đỉnh núi và đưa dẫn tá»›i các thành phố lá»›n ở thung lÅ©ng kế cận nÆ¡i chị Mai nó làm việc. Con đưá»ng đèo này luôn luôn thu hút nó; nó tưởng chừng như đấy là má»™t con đưá»ng dẫ tá»›i má»™t thế giá»›i khác, xa khá»i tất cả những gì là quen thuá»™c, êm Ä‘á»m--tá»›i má»™t chốn hoang vu kỳ quái mà bao khách giang hồ đã bị vùi thây vì gió bão. Nó có đích thân vượt qua đèo hai lần, nhưng lúc ấy là vào mùa hạ, mặt trá»i chói sáng, hoa núi đầy dẫy khắp đèo. Giá», dưới ánh nắng tàn, đưá»ng đèo hiện ra sáng sá»§a. Trước mắt Duyên, nó bá»—ng có vẻ giống như má»™t cái cá»­a dẫn ra khá»i nhà tù--má»™t cái cá»­a mà nó phải Ä‘i qua má»™t mình để tìm thấy tá»± do ở miá»n đất hoàng hôn.

Duyên nhình thấy ông già khi nó dá»i khá»i khu rừng, nhưng ông già không nhìn thấy nó ngay. Ông Ä‘ang ngồi ở đằng trước cá»­a nhà, hai tay chống cằm, mắt nhìn chăm chú vào những dãy núi ở phía bên kia thung lÅ©ng. Mãi khi Duyên tá»›i gần sát ông, ông má»›i ngững nhìn lên.

“A con đấy à!†ông già nói giá»ng ồ ồ. “Thế nào, công việc chạm khắc đến đâu rồi? Äến bao giá» thì con Ä‘oạt giải ấy đây?â€

“Cháu không Ä‘oạt giải ấy được đâu,†Duyên phụng phịu nói. “Con ngá»±a cá»§a con bị vỡ làm nhiá»u mảnh rồi. Có lẽ con mèo làm rÆ¡i ra ngoài thành bao lÆ¡n, va ai đó đã đạp nhằm lên nó.â€

“Äáng buồn thậtâ€, ông già dịu dàng nói, “nhưng cháu vẫn có thể đưa má»™t tác phẩm khác ra dá»± thi. Chẳng hạn con sÆ¡n dương mà cháu đã tạc ấy. Ta thấy đấy cÅ©ng là má»™t thành công đáng kể đối vá»›i má»™t đứa trẻ trạc tuổi cháu.â€

Duyên lấy chân đá mạnh vào những hòn đá trên lối đi.

“Cháu khắc con sÆ¡n dương bằng con dao díp cùn cá»§a cháu chứ không phải bằng những đồ nghá» chuyên mônâ€, nó lầm bầm nói. “Chúng sẽ tưởng đó là tác phẩm đẹp nhất cá»§a cháu. Không, nếu cháu không đăng con ngá»±a dá»± giải thì thôi, cháu không đăng vật gì khác nữa.â€

“Cháu chú trá»ng đến ý kiến cá»§a má»i ngưá»i lắm sao?†ông già há»i.

“Có chứâ€, Duyên lại lầm bầm đáp.

“Sao vậy?â€

Duyên đăm chiêu nhìn xuống đất. Không biết nó phải trả lá»i ra sao bây giá»? Dầu sao ông già cÅ©ng thân vá»›i nó, có lẽ là ngưá»i bạn thân duy nhất cá»§a nó nữa. Có lẽ nó nên nói thật cho ông già biết hết má»i chuyện thì hÆ¡n.

“Quan trá»ng lắm chứ ôngâ€, nó lẫm bẫm, “vì má»i ngưá»i ghét bá» cháu là đần độn, xấu xa. Nếu …, nếu cháu trúng giải ấy và má»i ngưá»i biết được rằng cháu có tài chạm khắc gá»— giá»i hÆ¡n các đứa trẻ khác trong vùng, có lẽ há» sẽ thương mến cháu hÆ¡n.â€

“Không đâu, cháu ạâ€, ông già thá»§ng thẳng đáp. “Tài nghá» cá»§a mình khi Ä‘em dùng để phục vụ cho mục đích riêng tư cá»§a mình, chẳng bao giá» Ä‘em lại được tình yêu thương đâu. Có thể cháu sẽ được thán phục vụ và thèm muốn, nhưng đó không phải là tình yêu thương. Nếu quả thật cháu muốn Ä‘i tìm tình yêu thương, thì việc làm cá»§a cháu là uổng công vô ích vậy.†Duyên vẫn đăm đăm nhìn xuống đất. Äá»™t nhiên nó ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mặt ông già, nÆ¡i khóe mắt long lanh ngấn lệ.

“Thế là hoàn toàn vô ích.†Nó ngập ngừng nói khẽ. “Hình như chẳng còn cách nào làm lại được nữa, để cho má»i ngưá»i yêu mến cháu. Chắc há» chẳng bao giá» thương đến cháu đâu.â€

“Nếu cháu muốn má»i ngưá»i yêu thương cháuâ€, ông già nói tiếp, giá»ng quả quyết , “cháu phải làm cho mình xứng đáng được má»i ngưá»i yêu thương. Cháu phải sá»­ dụng tài năng cá»§a cháu vào việc yêu thương và phục vụ má»i ngưá»i. Không phải má»—i lúc mà đạt được ngay đâu; có khi phải năm hay nhiá»u năm trá»i, nhưng cháu không được nản chí.â€

Duyên ngẩng lên nhìn chăm chú vào ông già. Tuy nó không nói không nói ra, nhưng trong óc nó Ä‘ang có má»™t câu há»i. Cái ông già kỳ dị hình như biết rõ vá» tình yêu thương này, tại sao lại giam mình trên cao tít nÆ¡i đây, cách biệt hẳn vá»›i đồng bào đồng loại?

Ông già kỳ dị hình như Ä‘á»c được những ý nghÄ© Ä‘ang ẩn trong đầu óc Duyên. Có lẽ đó là nhá» cái chau mày nhăn trán cá»§a nó và cái tia mắt nó đăm đăm nhìn ông.

“Chắc cháu Ä‘ang băn khoăn tìm hiểu tại sao ta lại Ä‘i nói vá» tình yêu thương và phục vụ má»i ngưá»i phải không?†Ông già há»i. “Cháu ngạc nhiên như vậy cÅ©ng không có gì là lạ. Äấy là má»™t câu chuyện rất dài, cháu ạ!â€

“Vângâ€, Duyên gật đầu nhận lá»i ông già nói là đúng. “Cháu quả Ä‘ang băn khoăn tá»± há»i: không hiểu sao má»™t ngưá»i sống cô độc như ông nÆ¡i hẻo lánh này, không há» trò chuyện vá»›i ai ngoài cháu ra, lại có thể Ä‘i nói chuyện vá» tình thương yêu và phục vụ những ngưá»i khác.â€

Ông già ngồi lặng yên má»™t lúc lâu, đôi mắt nhìn vá» phía những đỉnh núi đá xa tít Ä‘ang nhuá»™m má»™t màu vàng ối dưới ánh chiá»u tà; Ä‘oạn ông thông thả nói:

“Ta sẽ kể cho cháu nghe câu chuyện cá»§a Ä‘á»i ta, nhưng nhá»› nhé, đây là má»™t Ä‘iá»u bí mật. Ta chưa há» kể chuyện Ä‘á»i ta cho bất kỳ má»™t ai hết; nhưng vì cháu tin ta nên ta tin lại cháu.â€

Mặt Duyên á»­ng Ä‘á». Những lá»i nói cá»§a ông già khiến lòng nó ấm áp hẳn lên. Ná»—i thất vá»ng cá»§a nó vì không được giải thưởng hình như cÅ©ng dịu bá»›t Ä‘i, không còn là má»™t vấn đỠquan trá»ng nữa. ÄÆ°á»£c có ngưá»i tin nÆ¡i mình còn tốt hÆ¡n là được trúng giải nhiá»u.

“Ta sẽ kể cho con nghe từ đầu,†Ông già thong thả nói. “Ta là con má»™t, nên ta muốn gì trên Ä‘á»i này cha ta cÅ©ng vui lòng chiá»u theo ý ta. Có thể nói chưa có đứa trẻ nào trên Ä‘á»i nầy được nuông chiá»u bằng ta.

Ta vốn là má»™t đứa trẻ có tài khéo, mặc dầu ta có tánh ích ká»· chỉ biết có mình. Khi lá»›n lên, ta kiếm làm việc nên được má»™t chá»— làm tốt trong ngân hàng. Ta chịu khó làm việc nên được thăng chức lên đến địa vị rất cao. Ta có yêu má»™t thiếu nữ và cưới nàng làm vợ. Thượng Äế ban cho chúng ta hai đứa con trai kháu khỉng và, ta cÅ©ng xứng đáng được gá»i là má»™t ngưá»i cha hiá»n, chồng tốt.

Tuy nhiên, ta giao du phải má»™t lÅ© bạn xấu, chúng tâng tốc ta, má»i ta đến nhà chúng chÆ¡i. Chúng ham mê ham cá» bạc và rượu chè. Ta Ä‘em lòng khâm phục chúng và há»c đòi lối sống cá»§a chúng. Má»—i ngày ta tiêu nhiá»u tiá»n hÆ¡n vào bài bạc rượu chè.

Ta tưởng chẳng cần phải kể lại cho cháu biết nhiá»u vá» những năm trụy lạc ấy. Chỉ biết càng ngày ta càng vắng vá» nhà, và buổi tối khi vá» nhà ta thưá»ng say khướt. Hai đứa con ta đâm ra sợ ta và chán ghét ta. Vợ ta khuyên can ta và cầu nguyện cho ta, nhưng ta chứng nào vẫn tật ấy không thể bỠđược. Con sâu rượu đã ăn vào xương tá»§y ta, và ta không biết có má»™t quyá»n lá»±c nào mạnh mẽ hÆ¡n ta có thể giải thoát cho ta được.

Tiá»n bạc cá»§a ta cứ má»—i ngày má»™t cạn dần. Má»i ngưá»i đã bắt đầu nói đến những thói hư tật xấu cá»§a ta. Ông chá»§ Ngân Hàng đã cảnh cáo ta hai lần, và đến lần thứ ba, khi ta bị bắt gặp Ä‘ang say sưa làm náo loạn đưá»ng phố, ông liá»n Ä‘uổi ta. Hôm ấy ta mò vá» nhà tỉnh táo hÆ¡n má»i khi và kể cho vợ ta nghe tin bị mất việc. Nàng chỉ nói. “Vậy thì em phải Ä‘i kiếm việc làm thay mình. Chúng ta không thể để con chúng ta chết đói được.â€

Ta đã cố kiếm má»™t việc làm khác, nhưng vô ích. Cả tỉnh Ä‘á»u biết rõ Ä‘á»i sống bê tha cá»§a ta, nên chẳng có chá»— nào chịu mướn ta cả. Ta đã cố xoay xở kiếm tiá»n trên chiếu bạc, nhưng chẳng bao giá» thần tài chịu tìm đến vá»›i ta. Còn chút ít tiá»n để dành thế là cÅ©ng tiêu hết.

Vợ ta ngày ngày Ä‘i làm việc, đến lúc vá» nhà lại săn sóc cá»­a nhà, chăm nom con cái. Nhưng má»™t mình nàng làm thế nào có thể kiếm đủ tiá»n để nuôi cả má»™t gia đình. Má»™t bữa, nàng cho ta hay là gia đình mang nợ, không có tiá»n trả.

Ta cần tiá»n quá, cần tiá»n để trả nợ và để mua thêm rượu uống. Bấy lâu ta làm ở Ngân Hàng, giữ má»™t vai trò quan trá»ng và được tin cẩn, tất phải giúp ta giải quyết được vấn Ä‘á». Ta biết rõ đưá»ng Ä‘i lối lại trong Ngân Hàng, vậy ta còn đợi gì mà không làm má»™t mẻ lá»›n.

Kế hoạch cá»§a ta soạn thảo rất công phu nên đã thành công, nhưng vì ta mắc má»™t sÆ¡ hở nên má»›i bị khám phá, bị bắt, bị đưa ra tòa. Số tiá»n ta trá»™m khá lá»›n, và vì ta không Ä‘á»n lại được xu nào, ta má»›i bị kết án tù dài hạn.

Vợ ta ngã bệnh trong hàng tháng trá»i. Bà đã làm việc quá sức, và hầu như chẳng ăn uống gì cả để có phần dành cho con cái. Bà đến thăm ta ở nhà tù cả thảy ba lần. Nom ngưá»i bà gầy ốm xanh xao như má»™t tàu lá úa. Sau đấy, con trai lá»›n cá»§a ta viết thư báo cho ta biết tin bà mệt nặng không thể đến thăm ta được. Mấy tuần lá»… sau, má»™t thầy cảnh sát dẫn ta vá» nhà để chào vÄ©nh biệt bà Ä‘ang nằm hấp hối trên giưá»ng bệnh. Ngưá»i ta bảo bà lao tâm lao lá»±c quá mà chết. Nhưng ta nghÄ© rằng bà chết vì cõi lòng tan nát, và chính ta đã giết bà.

Ta ngồi bên cạnh bà trong suốt hai mươi bốn tiếng đồng hồ; tay ta nắm chặt lấy tay bà. Bà nói vá»›i ta vá» lòng yêu thương bác ái cá»§a Äức Chúa Trá»i, và vá» sá»± tha thứ má»i tá»™i lá»—i. Ta ở bên cạnh bà cho tá»›i khi bà thở hÆ¡i cuối cùng, ta má»›i theo ngưá»i cảnh sát trở lại nhà tù.

Ta không còn nhá»› rõ những gì xảy ra trong tháng sau đó. Trí giác ta như bị tê liệt. Ta như bị đắm chìm trong má»™t niá»m tuyệt vá»ng mênh mông. Ta chỉ còn có má»—i má»™t niá»m an á»§i. Suốt Ä‘á»i ta, ta vẫn thích nghá» tác khắc gá»—. Trong những lúc rá»—i rảnh ở nhà tù, ta được phép dùng đồ nghỠđể chạm khắc gá»—. Má»—i ngày ta má»™t thêm tiến bá»™. Má»™t ngưá»i gác ngục có lòng tá»­ tế Ä‘em bán những món đồ ta làm ra cho mấy cá»­a tiệm trong thành phố. NhỠđấy ta kiếm được ít tiá»n và để dành má»™t chá»—. Ta nghÄ© bụng má»™t ngày kia ta sẽ được tha ra và sẽ phải làm lại cuá»™c Ä‘á»i.

Ngày ấy đến sá»›m hÆ¡n là ta dá»± tưởng. Ông thống đốc cho gá»i ta đến để báo cho biết tin ta sẽ được ân giảm vì hạnh kiểm tốt. Trong ba tuần lá»… nữa thôi, ta sẽ được trả tá»± do.

Ta trở vá» nhà tù, lòng bâng khuâng không biết nên vui hay nên buồn. ÄÆ°á»£c ra khá»i nhà tù là má»™t Ä‘iá»u vui mừng má»›i phải, nhưng ta không biết phải Ä‘i đâu, ở đâu, và lập lại cuá»™c Ä‘á»i ra sao? Có má»™t Ä‘iá»u ta đã Ä‘oan chắc vá»›i lòng là ta không bao giỠđể cho các con gặp lại ta nữa, hoặc là biết được chá»— ta ở. Hai đứa con ta đã được ná»™i chúng nuôi nấng, và theo chá»— ta biết, chúng đã được thành ngưá»i khôn lá»›n, đầy hứa hẹn trong Ä‘á»i. Ta không muốn tên ta và cái thành tích xấu xa cá»§a ta làm dÆ¡ bẩn Ä‘á»i chúng, di hại tá»›i bước đưá»ng tương lai cá»§a chúng. Äối vá»›i chúng, ta nên là kẻ đã chết rồi.

Ta chỉ biết có vậy thôi, ngoài ra không biết gì nữa hết. Ông thống đốc có đỠnghị giúp ta lập lại cuá»™c Ä‘á»i, nhưng ta từ chối vì ta không muốn lưu lại dấu vết cho ngưá»i Ä‘á»i biết nÆ¡i ăn chốn ở cá»§a ta. Ngày ta được phóng thich, ta ra khá»i nhà giam vá»›i má»™t số tiá»n nhá» trong túi, và ta đáp ngay chuyến tàu đầu tiên Ä‘i lên chá»— rừng rậm núi cao nầy.

Ta dừng ở lại làng nầy, vì ta nom thấy má»™t ngưá»i đàn ông Ä‘ang khó khăn chật vật chăn giữ má»™t đàn bò há»—n loạn. Ta giúp ngưá»i ấy lùa đàn bò trở lại hàng ngÅ©, và há»i ngưá»i ấy xem có công việc gì cho ta làm không.

Ngưá»i ấy không có việc gì cho ta làm, nhưng chỉ cho ta nom thấy má»™t căn nhà gá»— dá»±ng nÆ¡i lưng chừng núi. Ngưá»i ấy bảo ta hãy tìm lên trên ấy. Trên kia, ngưá»i ấy nói, có má»™t nông gia Ä‘ang cần ngưá»i phụ giúp, vì con trai ông đã bá» xuống dưới tỉnh há»c nghá». Ông Ä‘ang cần có ngưá»i giúp việc thay cho con ông.

Ta không bao giá» quên được ngày hôm ấy ! Hoa dại nở đầy đồng trong lúc ta leo ngược lên đồi . Ta tìm thấy căn nhà gá»— và đã gặp ngay ông chá»§ nhà Ä‘ang chẻ cá»§i ngoài sân. Ta tiến lên đến trước mặt ông. Vừa mệt, vừa đói, vừa buồn bã trong lòng, ta chẳng phí thì giá» voào việc rào trước đón sau. Ta há»i thẳng ông:

“Tôi nghe nói ông Ä‘ang cần má»™t ngưá»i chăn bò, ông có vui lòng nhận tôi không?â€

Ong chá»§ trại ngẩng lên nhìn ta từ đầu đến chân. Ông có nét mặt hiá»n hậu, đôi mắt nhÆ¡n từ. Ông ta há»i:

“Anh không phải là ngưá»i làng đây. Vậy anh là ai và từ đâu đến vậy?â€

“Tôi từ GiÆ¡ neo đến.â€

“Anh làm nghá» gì?â€

“Tôi chẳng làm nghá» gì ca.â€

“Thế từ trước đến nay anh làm những công việc gì?â€

Ta nghÄ© quanh, định tìm cách nói dối, nhưng ông nhìn thẳng vào mắt ta, mặt ông lá»™ rõ vẻ ngay thẳng và hiá»n hậu nên ta không nở lòng nào nói dối ông. Ta muốn thà để ông biết rõ vá» ta, hoặc là chẳng biết tí gì vá» ta còn hÆ¡n. NghÄ© vậy ta đáp:

“Tôi vừa ở tù ra.â€

“Sao ngươi lại bị nhốt trong tù?â€

“Vì tá»™i ăn trá»™m tiá»n.â€

“Ta biết lấy gì làm chắc ngươi sẽ không lấy trá»™m tiá»n cá»§a ta?â€

“Tôi muốn xây dá»±ng lại cuá»™c Ä‘á»i. Tôi xin ông hãy tin tôi. Nếu ông không tin tôi, tôi xin Ä‘i ngay.â€

Ông lại nhìn ta từ đầu đến chân như dò xét. Rồi ông chìa bàn tay ra cho ta nắm lấy. Ta ngồi xuống ghế bên cạnh ông và gục đầu khóc. Nhà tù đã làm cho con ngưá»i ta thành yếu Ä‘uối.

Ta làm việc cho ông chá»§ trại ấy trong năm năm trá»i, từ sáng sá»›m đến tối mịt, ta chẳng bạn bè vá»›i ai, mà cÅ©ng chẳng nghỉ ngÆ¡i ngày nào. Niá»m vui duy nhất cá»§a ta là làm việc cho ngưá»i ta yêu quí, ngưá»i ta đã dang tay thu nhận ta trong khi má»i ngưá»i khác xua Ä‘uổi, hắt há»§i ta. Ta thưá»ng tá»± há»i không biết tại làm sao ông lại cư xá»­ như vậy, thì má»™t đêm kia ta chợt nghe ông ta nói chuyện vá»›i ngưá»i con trai vừa ở tỉnh vá» chÆ¡i nhÆ¡n dịp cuối tuần.

“Tại sao ba lại thâu dụng tên tù nguy hiểm ấy?†ngưá»i con trai há»i. “Việc làm cá»§a ba thật chẳng khôn ngoan tí nào! “

“Con ạâ€, ông trại chá»§ đáp. “Äấng Christ tiếp nhận má»i kẻ tá»™i lá»—i và chúng ta đây Ä‘á»u là môn đồ cá»§a Ngài.â€

Vá» mùa hè, ta và ông chá»§ trại dẫn bò lên núi và ở trong căn nhà gá»— mà ta Ä‘ang ở hiện nay. Cảnh núi non bình dị êm Ä‘á»m như xâm chiếm hồn ta và hàn gắn những vết thương nÆ¡i ta. Äối vá»›i ta, kẻ tá»™i lá»—i, cÅ©ng như đối vá»›i ông chá»§ trại, bậc thánh nhân, cảnh vật không có gì khác cả. CÅ©ng hoa nở trên sưá»n đồi, cÅ©ng cảnh chiá»u tà lá»™ng lẫy huy hoàng, và buổi sá»›m mai trong mây không có gì phân biệt cả. Và ta cÅ©ng bắt đầu tin nÆ¡i tình yêu thương, lòng bác ái cá»§a Thượng Äế.

Sau bốn năm trá»i cùng nhau chung sống, chá»§ ta bắt đầu ốm yếu và ngã bệnh. Ông có Ä‘i coi bác sÄ©, nhưng chẳng còn thuốc men nào cứu ná»—i mạng ông. Cuối năm ấy ông qua Ä‘á»i, để lại ta má»™t mình trÆ¡ trá»i. Cái đêm trước khi ông lìa cõi thế gian này, ông nói vá»›i ta—cÅ©ng như vợ ta đã từng nói vá»›i ta—vá» tình yêu thương, lòng bác ái cá»§a Thượng Äế và vá» sá»± tha thứ má»i tá»™i lá»—i.

Ông mất Ä‘i là ta mất Ä‘i ngưá»i bạn duy nhất trên Ä‘á»i, dẫu rằng con trai cá»§a ông đối vá»›i ta cÅ©ng rất tá»­ tế. Bây giá» anh ta giàu rồi; anh bán hết bò, nhưng để lại cho ta căn nhà gá»— này. Ta mua thêm má»™t con dê, mấy con gà mái, nhặt nhạnh ít đồ đạc, và dá»n vỠở đây từ đấy đến nay.

Hiện ta chỉ có má»™t ngưá»i bạn—ông chá»§ tiệm ở dưới tỉnh thành là ngưá»i bán các đồ gá»— ta khắc; thỉnh thoảng ông lại cho ta biết tin vá» các con trai ta. Nay chúng đã khôn lá»›n thành ngưá»i và Ä‘á»u làm ăn khá giả; má»™t đứa là bác sÄ©, còn đứa kia là thương gia. Chúng Ä‘á»u không biết ta hãy còn sống và như vậy, có lẽ hay hÆ¡n. Ta chẳng có gì để cho chúng cả ngoài cái tên ta, mà cái tên ta chỉ làm giảm giá trị cá»§a chúng mà thôi.

Nhá» cuá»™c sống và những lá»i nói cá»§a chá»§ ta và vợ hiá»n ta, ta cÅ©ng Ä‘em lòng tin tưởng nÆ¡i tình yêu thương, bác ái cá»§a Thượng Äế và vá» sá»± tha thứ má»i tá»™i lá»—i. Ta không thể trả lại cho những ngưá»i ta đã lấy trá»™m, vì ta không biết há» là ai, nhưng ta vẫn ra sức làm việc. Hiện ta đã dành được đầy đủ số tiá»n ta lấy trá»™m trước kia. Khi nào ta để dành được đầy đủ số tiá»n rồi, ta sẽ tìm ngưá»i nào thá»±c sá»± cần đến, và qua ngưá»i ấy ta sẽ trả lại món nợ cá»§a ta.

Con có nói vá»›i ta là không có cách nào làm lại cuá»™c Ä‘á»i được nữa, nhưng con nghÄ© vậy là lầm. Ta đã phạm tá»™i lá»—i hÆ¡n gấp cả trăm ngàn lần. Ta đã phải chịu bao ná»—i thống khổ mà má»™t đứa bé như con không thể nào biết nổi. Nhưng ta tin tưởng rằng Thượng Äế đã tha thứ cho ta, và ta Ä‘em hết thì giá» làm việc để trả lại món nợ cá»§a ta đối vá»›i nhân loại, và cố gắng trở nên má»™t ngưá»i tốt như Thượng Äế muốn ta trở thành. Ta chỉ có thể làm được như vậy mà thôi. Quá khứ, chúng ta phải giao lại cho Thượng Äế.â€

Con dê lò bò tiến lên chá»— ông già Ä‘ang ngồi và ngã đầu trong lòng ông; nay nó húc khe khẽ để nhắc nhở ông đã tá»›i giá» vắt sữa, Duyên đứng dậy ra vá».

Nó bước Ä‘i chậm chạp, thông thả. “Ta sẽ dùng hết thì giỠđể chuá»™c lại lá»—i xưa… sẽ cố gắng trở nên má»™t đứa trẻ ngoan như Thượng Äế muốn ta trở thành.†Nó suy nghÄ© rất nhiá»u vá» chuyện ấy đến ná»—i nó hầu như quên khuấy Ä‘i việc nó không trúng giải. Nay việc này không còn làm cho nó bận tâm nữa. Phải, nó không thể trả lại cho bé Danh cái chân lành, nhưng má»™t ngày kia nósẽ có cÆ¡ há»™i để làm má»™t cÆ¡ há»™i lá»›n lao cho be Danh. Phần khác, nó sẽ cố gắng để trở thành má»™t đứa trẻ ngoan ngoãn hÆ¡n. Chẳng hạn như việc má nó—mà nó Ä‘ang buồn rầu vì chuyện con ngá»±a cá»§a nó bị giẫm nát. Nó sẽ can đảm để tá» cho má nó thấy rằng nó không bận tâm đến việc ấy nữa, và như vậy má nó sẽ vui vẻ trở lại.

Khi rá»i khá»i cánh rừng, nó nhìn thấy những đốm sáng màu cam hiện ra nÆ¡i cưả sổ nhà nó, những đốm sáng vui vẻ má»i chào lấp lánh trong buổi hoàng hôn mùa hạ. Tiếng dế đã vang lên ngoài đồng, và mùi cá» má»›i bốc hương thÆ¡m ngá»t. Mặt trăng hình lưỡi liá»m lÆ¡ lững trên ná»m trá»i phía bên trên những rặng thông Ä‘en kịt—thật đúng như ông già đã nói—cảnh đẹp đêm trăng hiện ra chung cho những đứa trẻ tốt cÅ©ng như những đứa trẻ xấu, không phân biệt.

Duyên lẹ làng chạy lên bá»±c thá»m nhà. Nó hôn má nó lúc ấy Ä‘ang đứng chá» nó ngoài bao lÆ¡n.

“Má Æ¡i, con đói rồiâ€, nó vui vẻ nói. “Má có để dành phần ăn cho con đấy không?â€

Nó ngồi vào bàn, và ngước mắt nhìn lên má nó qua tô súp nóng hổi, nó mỉm cưá»i. Má nó cÅ©ng mỉm cưá»i đáp lại, vẻ mặt rạng rỡ.

Chương 6

CHƯƠNG 6

Sáng hôm sau, ánh mặt trá»i đã đánh thức Danh dậy. Nó nằm yên trong mươi phút, cố nhá»› lại những gì trá»ng đại sắp xảy ra ngày hôm ấy. Khi nhá»› ra, nó liá»n ngồi nhá»m dậy, lá»›n tiếng gá»i An:

“Chị An àâ€, nó kêu lên, “lại đây mau! Hôm nay em Ä‘i xem chị lãnh thưởng đây! Chị lấy cho em bá»™ đồ nhung Ä‘en đẹp nhất ấy, cả cái dây Ä‘eo quần có thêu hoa ấy. Mau lên chị!â€

An nằm nÆ¡i giưá»ng kê ở đầu cầu thang. Nó giả bá»™ như không nghe thấy gì. Äể cho bé Danh kêu đến bốn năm lần, nó má»›i chịu ngồi dậy.

“Nín Ä‘i Danhâ€, nó quát có hÆ¡i nặng lá»i. “Tao không chắc chiếm được giải thưởng đâu, mày đừng có nói bậy. Vả lại bây giá» còn quá sá»›m, đã ăn bận gì được đâu – Ba vưà má»›i dậy thôi mà.â€

Bé Danh thở dài. Nó lại nằm xuống, nhưng lòng náo nức quá nó không thể giữ mồm miệng cho yên được. NÓ kéo con Mướp vào giưá»ng rồi thì thầm vào lá»— tai trắng tinh cá»§a con mèo:

“Mướp này, mi biết không, ta sẽ Ä‘i băng xe. Ta sẽ coi hét thảy các món đồ dá»± thi, nhưng chẳng có món nào đẹp hìn món cá»§a chị An ta hét. Ta sẽ coi chị ta lãnh thưởng, và ta sẽ vá»— tay thật to. Ta sẽ mang những dây Ä‘eo quần đẹp nhất…â€

Con Mướp cá»±a mình ngáp. Thằng Danh cÅ©ng ngáp. Trá»i hãy còn sá»›m quá mà. Má»™t lát sau lúc con An Ä‘i xuống, nó thấy Danh và con Mướp Ä‘ang nằm cuá»™n tròn ngá»§ say trong ánh nắng mặt trá»i.

Má»™t giá» rưỡi sau, má»i ngưá»i lên đưá»ng. Bé Danh vận bá»™ đồ nhung Ä‘en nó vẫn mặc ngày Chúa Nhật, và mang dây Ä‘eo quần có thêu hoa. Ong Bình kéo chiếc xe. An bước Ä‘i cạnh ông, thẩn thá» và hÆ¡i cáu kỉnh.

Má»™t buổi sáng đặc biệt như buổi sáng hôm nay mà sao chi An nó lại coi bá»™ buồn bã thẩn thá» như vậy? Trên cao, mặt trá»i chói sáng; dưới đất, dòng sông lấp lánh ánh vàng; chị nó hôm nay lại Ä‘i lãnh thưởng. Như vậy, đáng lẽ chị nó phải vui vẻ má»›i phải chứ. Riêng phần nó, nó chẳng bao giá» buồn rầu cáu kỉnh cả, trừ lúc nó bị Ä‘au chân quá.

“Chị bị Ä‘au bụng hả?†Bé Danh đột nhiên há»i An.

“Äâu có! Mày đừng nói bậy!†An gắt gá»ng đáp. “Tao làm gì mà bị Ä‘au bụng chứ?â€

“Em cứ ngỡ chị bị Ä‘au bụngâ€, Danh nói. “Ô, chị coi kìa, có má»™t con bướm màu xanh Ä‘ang đậu trên giày em.â€

An chẳng buồn quay lại để nhìn con bướm. Nó tiếp tục đi, mắt nhìn xuống đất. Chẳng biết chuyẹn gì đã làm cho nó không vui ngày hôm nay?

Khi gia đình ông Bình tá»›i nÆ¡i, thì trưá»ng há»c đãđầy ngưá»i. Các bàn được xếp đống má»™t bên. Các tác phẩm dá»± thi được bầy trên má»™t dãy bàn dài, nom thật đẹp mắt. Phụ huynh há»c sinh Ä‘i quanh nắm nghía trong lúc các há»c sinh chen chúc nhau, xô đẩy nhau, miệng nói liến thoắng, tay chỉ chá» huyên thuyên.

Có riêng một chiếc bàn bầy các món đồ đan màu sắc rực rỡ; một chiếc bàn bày các món đồ thêu màu sắc tươi sáng; và một chiếc bàn bày các hàng đăng ten diêm dúa. Phía bên kia là chiếc bàn bày những món thủ công bằng gỗ của nam sinh, những hình tượng chạm khắc công phu.

Bé Thạch,con trai ngưá»i phát thư ở bưu Ä‘iện đứng sát cạnh tác phẩm thá»§ công cá»§a nó, hai mắt sáng ngá»i đầy tin tưởng. Tác phẩm cá»§a nó đưa dá»± thi là má»™t bình đựng má»±c làm bằng gá»— có tạc hình má»™t con gấu đứng trên miệng bình. Miệng bình hÆ¡i cong má»™t chút, và sưá»n con gấu không được Ä‘á»u nhau, phía bên này mập hẳn hÆ¡n phía bên kia. Tuy nhiên, ngưá»i ta vẫn nhận ra ngay là hình con gấu, và đối vá»›i má»™t đứa trẻ vào tuổi nó thì đấy cÅ©ng là má»™t món đồ thá»§ công khéo léo rồi. Thạch là má»™t đứa bé ngoan. Nó hÆ¡i đỠmặt e thẹn nhìn Ä‘i chá»— khác khi các bạn nó vá»— vai nó, trầm trồ khen ngợi. Tuy nhiên, trong lòng nó rất kiêu hãnh vá»›i con gấu nó làm ra. Nó ngẩng lên mỉm cưá»i nhìn má nó lúc ấy Ä‘ang bước qua phòng, tiến vá» phía nó.

Duyên cÅ©ng có mặt ở đấy, như thưá»ng lệ lang thang vÆ¡ vẩn má»™t mình, vì má nó bận việc làm cá» khô không đến trưá»ng được. Nó buồn rầu nhìn cái bình má»±c cá»§a Thạch và so sánh con gấu nặng ná» thô kệch vá»›i con ngá»±a nhẹ nhàng uyển chuyển cá»§a nó. Nếu không xảy ra vụ con ngá»±a cá»§a nó bị rá»›t gãy, các trẻ con khác hôm nay đã xúm quanh mình nó chứ đâu có xúm quanh mình Thạch. Nó cảm thấy căm tức Thạch vô cùng, vì Thạch khôn khéo, lại khôi ngô, giá»i thể thao, và nay lại sắp lãnh cái giải thưởng đáng lẽ thuá»™c vá» nó. Nó lặng lẽ lảng ra má»™t góc phòng và đứng đó buồn bã nhìn đám đông.

Äứng giữa má»™t đám bạn bè nói cưá»i huyên náo, An giữ im lặng kỳ lạ. Có đứa cho rằng nó sẽ Ä‘oạt giải, nhưng lại có đứa á»§ng há»™ Lan. Äứa Ä‘oán thế nầy, đứa Ä‘oán thế kia, đứa chạy Ä‘i, đứa chạy lại, có mấy đứa chụm đầu vào nhau thì thầm, lại có mấy đứa cãi nhau chí choé. Chỉ có mình An, má»i khi vui vẻ liến thoắng, lạ thế thì nay lại chẳng nói gì cả.

Bé Danh nắm chặt lấy tay cha nó, khập khiá»…ng Ä‘i má»™t vòng quan sát má»i vật. Nó Ä‘i tá»›i đâu cÅ©ng được má»i ngưá»i nhưá»ng bước và há»i han ân cần. Sau khi đã nhìn ngắm đủ thứ, nó tá»›i đâu cÅ©ng được má»i ngưá»i nhưá»ng bước và há»i han ân cần. Sau khi đã nhìn ngắm đủ thứ, nó tá»›i đứng ngay đầu bàn sát cạnh chiếc áo Ä‘an chị nó đưa dá»± thi. Nó đứng đấy để chá»±c sẵn lúc xướng danh ngưá»i trúng giải. Vì còn bé quá, nó bị cái bàn che gần khuất ngưá»i, chỉ để lá»™ có má»› tóc rối và đôi mắt xanh biếc mở lá»›n đầy háo hức, nôn nóng.

Cánh cá»­a đột nhiên mở ra. Äám đông Ä‘ang chuyện trò huyên náo bá»—ng nín bặt. Nhân vật từ dưới thành phố bên hồ đã tá»›i nÆ¡i để chấm giải. Há»c sinh và phụ huynh yên lặng đứng sát bên trong khi nhân vật má»›i bước thong thả chung quanh dẫy bàn, nhặt từng món lên ngắm nghía. Nhiá»u món được ông nhiệt liệt khen ngợi, còn những món kia cÅ©ng không bị ông chê món nào. Ong nói ông ở nhà tá»›i đây yên chí là được xem những tác phẩm thá»§ công đặc sắc, và nay ông rất lấy làm hài lòng. Ong mở xem những tập bài làm cá»§a há»c sinh chất thành đống ở trên má»™t cái bàn để xa tít tận cuối phòng và nói vá» việc há»c hành cá»§a các em. Ong là ngưá»i Ä‘iá»m đạm, nhã nhặn, nhưng có Ä‘iá»u ông chậm chạp quá. Tất cả há»c sinh Ä‘á»u Ä‘ang nôn nóng muốn biết ai là ngưá»i sẽ Ä‘oạt giải đây?

Nay giá» phút quan trá»ng đã đến. Phần nữ sinh được quyết định trước. Má»i ngưá»i thất ông tiến tá»›i chá»— món hàng đăng-ten cá»§a chị Măng và cầm lên ngắm nghía kỹ lưỡng. Äoạn, ông quay lại chiếc áo Ä‘an cá»§a An, nhặt lên, lật Ä‘i lật lại trên tay ra chiá»u suy nghÄ©. Tiếng ruồi bay cÅ©ng nghe thấy rõ.

Vào giữa lúc ấy, đột nhiên có tiếng nói cất lên, giá»ng trong trẻo rõ ràng là cá»§a con nít:

“Ao ấy cá»§a chị cháu Ä‘an đấy!â€

Vị chá»§ khảo giật nẩy mình, đưa mắt nhìn vá» phía đầu bà. Má»™t khuôn mặt bụ bẫm, xinh xinh, Ä‘ang ngẩng vá» phía ông. Trên khuôn mặt ấy ông Ä‘á»c thấy rõ vẻ hy vá»ng nồng nàn tha thiết. Không hiểu sao trong giây phút, ông chợt nghÄ© đến hình ảnh má»™t cây giẻ gai Ä‘ang đâm chồi nẩy lá trong ánh nắng ban mai.

“Nếu thế thì chị cháu giá»i lắmâ€, ông trầm tỉnh đáp, sau giây phút yên lặng. Mắt ông lúc ấy má»›i nhìn thấy cặp nạng gá»—.

“Có phải cái áo ấy đẹp nhất không ông?†bé Danh vẫn sốt sắng nói, không há» biết rằng má»i ngưá»i trong phòng Ä‘ang lắng tai nghe nó. Thá»±c ra, lúc ấy nó chẳng để ý đến việc gì hết, vì lòng nó Ä‘ang nôn nóng muốn chị nó trúng giải.

Cứ thật tình mà nói, lúc bé Danh mới cất tiếng nói, vị chủ khảo chưa quyết định hẳn ai sẽ trúng giải; nhưng nay ông bỗng không phân vân, do dự nữa. Ong không ngỠrằng chính bé Danh đã quyết định hộ ông.

“Phải, ta cÅ©ng nghÄ© vậy, cái áo đẹp nhất thậtâ€, vị chá»§ khảo nói. Ong vừa dứt lá»i, bé Danh đã quay mình trên đôi nạng nhìn vá» phía chị nó. Lúc ấy An Ä‘ang đỠbừng mặt, mắc cở vì những lá»i nói lanh chanh cá»§a em trai mình.

“Chị Ä‘oạt giải rồi, chị An Æ¡i!†bé Danh kêu lá»›n làm cho má»i ngưá»i phải bật cưá»i, rồi cùng nhau vá»— tay mừng. Thế là ngưá»i Ä‘oạt giải vá» phe nữ đã được tuyên bố trong má»™t hoàn cảnh thật bất thưá»ng và bất ngá».

Vá» phiá con trai thì ngưá»i Ä‘oạt giải là Thạch. Trước khi trao giải, vị chá»§ khảo có Ä‘á»c má»™t bài diá»…n văn khá dài, nhưng chẳng má»™t đứa bé nào để ý nghe. Kế đấy là tiệc trà vá»›i đủ thứ bánh kẹo ngon mà trẻ con hằng ưa thích. Sau tiệc trà, Thạch được các bạn xúm xít đưa vá» nhà. Chúng chÆ¡i nhảy cừu ở công viên, và Thạch được các bạn mua kẹo súc-cù-là má»i ăn để thưởng công nó. Vá» nhà, nó còn được má nó dá»n cho ăn những món đặc biệt nên cả đêm hôm ấy bụng nó á»c ạch.

Duyên xuống dưới làng để lấy bánh mì. Lúc nó Ä‘i trở vá» qua trưá»ng há»c, nó thấy sân trưá»ng vắng tanh; tất cả há»c sinh Ä‘á»u đã vá» nhà. Nó má»™t mình lá»§i thá»§i leo lên đồi, hai vai sụm lại, mắt nhìn dán xuống đất.

Không phải sức nặng cá»§a cái giá» bánh mì nó Ä‘eo trên lưng làm ngưá»i nó còng lại như má»™t ông già, mà chính vì ná»—i sầu thảm nó mang trong lòng. Tại sao có ngày thấy dá»… can đảm, phấn khởi lạ thế, mà có ngày nó chỉ thấy giận há»n, ghen ghét nặng trÄ©u trong lòng? Hôm qua, lúc ở nhà ông già trên núi vá», nó đã nghÄ© nó sẽ không bận tâm đến việc Thạch trúng giải, nhưng hôm nay sao nó thấy căm tức Thạch quá. Ong giànói vá» ná»— lá»±c để trở thành ngưá»i hiá»n tốt như Thượng Äế đã muốn ta trở thành. Nhưng nó thấy hình như không thay đổi được con ngưá»i nó, dầu nó có cố gắng đến đâu.

Tuy nhiên, ông già đã đổi khác, và Duyên băn khuăn tá»± há»i không hiểu bằng cách nào. Ong già đã nói vá» Thượng Äế, có lẽ Thượng Äế có thể làm cho ngưá»i xấu trở thành tốt nếu ngưá»i ta kêu cầu đến Ngài. Duyên tá»± nghÄ© nó không hiểu biết nhiá»u vá» Thượng Äế, nhưng dù sao chắc Thượng Äế cÅ©ng giận nó lắm vì nó đã ác độc vá»›i bé Danh.

Nhưng có thá»±c Thượng Äế yêu thương nó nhiá»u lắm không? Chắc không khi nào Ngài lại vá»™i vàng tha thứ cho má»™t tá»™i ác như việc nó đã làm? Và dù cho Thượng Äế có tha thứ cho nó, ngưá»i khác cÅ©ng chẳng ai tha thứ cho nó đâu? Nó lại cảm thấy buồn khổ vô cùng, và không nhịn được, nó tức giận, đá vào những hòn đá trên lối Ä‘i.

Lúc ấy nó đã Ä‘i tá»›i chá»— đưá»ng rẽ, má»™t đưá»ng dẫn tá»›i chá»— nhà ăn ở cách đây không xa, và đưá»ng kia dẫn vá» nhà nó. Tai nó thoáng nghe tiếng trẻ con Ä‘ang ca hát khiến nó quay đầu lại.

Bé Danh và con mướp Ä‘ang lúi húi trong đống cá» má»›i hái , giống như đôi chim Ä‘ang nằm gá»n trong tổ. Äầu bé Danh Ä‘ang cúi xuống như Ä‘ang mãi nhìn ngắm vật gì trong lúc miệng vui vẻ khe khẻ ca. Äôi nạng cá»§a nó để nằm trên mặt đất bên cạnh nó.

ÄÆ°á»£c thúc dục vì thấy mình cô quạnh quá, Duyên tiến lên má»™t bước và đứng nhìn. Äá»™t nhiên, mặt nó tươi lên, hai má á»­ng Ä‘á», miệng khẻ hít hà. Má»™t niá»m khoái cảm dâng lên trong lòng nó, vì nó nhìn thấy bên trong đống cá» mà bé Danh làm như má»™t cái ổ có hình những con vật bằng gá»— nó đã cố công tạc khắc cho bé Danh.

“Như vậy là nó có đưa cho em nó,†Duyên nghÄ© thầm, lòng hân hoan rạo rá»±c. “Và Danh cÅ©ng thích chúng nữa!â€

NghÄ© đến đấy nó liá»n cất tiếng há»i, “Danh Ä‘ang chÆ¡i cái gì thế?â€

Bé Danh giật nẫy mình, ngẩng nhìn lên. Khi nhận ra Duyên là đứa trẻ định giết con Mướp cá»§a nó, phản ứng đầu tiên cá»§a nó là ôm chặt lấy con Mướp như để che chở, miệng thì nói: “Cút Ä‘i, đồ ác độc!â€

Nhưng vừa nói xong, nó nhận ngay thấy vẻ buồn rầu hiện trên nét mặt Duyên, dầu bé Danh chỉ má»›i có năm tuổi. Và nhìn thấy ngưá»i khác buồn rầu Ä‘au khổ là Ä‘iá»u trái tim hồn nhiên thÆ¡ ngây cá»§a nó không thể nào chịu đựng nổi. Vì thế, tuy vẫn ôm chặt con Mướp lúc ấy Ä‘ang cố vùng vẫy thoát ra, nó ngập ngừng nói sau giây phút im lặng:

“Em Ä‘ang chÆ¡i vá»›i những con vật Nô-ê bà Tiên cho em, nhưng chị An dặn em không được nói chuyện vá»›i anh.â€

Duyên dịu dàng và ngá»t ngào đáp, “Nhưng anh có làm gì em đâu! Anh rất buồn vá» chuyện cái chân cá»§a em, vì thế anh má»›i làm những con vật ấy cho em đó.â€

“Äâu có phải anh làm,†bé Danh há»›n hở tiếp, “Em tìm thấy ở sau đống cá»§i kia mà—các bà Tiên đã để chúng ở đấy đó.â€

Duyên vừa định trả lá»i thì có tiếng An nói vá»ng ra từ cá»­a nhà, giá»ng tức tối giận dữ.

“Danhâ€, An quát, “vô nhà ngay, cÆ¡m đã dá»n rồi đấyâ€

Duyên buồn rầu quay Ä‘i. “Thế ra không phải nó nói cho em nóbiết, “ nó chua chát nghÄ© thầm. Tuy nhiên, được bé Danh yêu thích những con vật nó làm cÅ©ng khiến nó vui vui trong lòng. Má»™t ngày kia nó sẽ có cÆ¡ há»™i để giải thích, và lúc ấy có lẽ bé Danh vá»›i nó sẽ lại thân mật như cÅ©. Nó leo theo con đưá»ng đồi nằm giữa đồng cá», lòng cảm thấy phần nào được an á»§i.

Bé Danh khập khểnh bước vào bếp leo lên ghế ngồi, lắc lắc cái bụng đói rỗng tuếch còn mũi thì hít hà mùi thơm của món súp khoai do Nội nó nấu.

“Chị An nèâ€, Danh nói, “Duyên nó bảo là nó làm những con vật Nô-ê cho em đấy, nhưng đâu có phải, phải không chị? Chính các bà Tiên đã để chúng sau đống cá»§i, phải không chị? Duyên chỉ nói láo, phải không chị?â€

“Chị đã bảo em không được nói chuyện vá»›i Duyên cÆ¡ màâ€, An nói, giá»ng hÆ¡i xẵng. “Rồi nó sẽ hại em nữa cho mà xem. Thằng ấy gá»›m khiếp lắm.â€

“Nhưng em chỉ nói vá»›i nó có má»™t tí ti thôi màâ€, bé Danh đáp, “nhưng nè chị, đâu phải nó làm những con vật ấy, phải không chị? Chị hãy nói cho em biết Ä‘i.â€

An ngập ngừng, nó vốn là đứa trẻ chân thật, nó không muốn nói dối. Nhưng nếu Danh biết được sự thật, Danh sẽ biết ơn Duyên và sẽ tha thứ cho Duyên ngay. Nó sẽ tìm đến cám ơn Duyên và lúc ấy hai đứa lại sẽ thân mật với nhau. An biết tính em nó lắm. Ngay đến bây giỠcũng khó làm cho bé Danh thù hận thằng Duyên chứ đừng nói đến khi nó biết rõ sự thật vỠnhững con vật kia nữa.

“Mầy đã biết rõ là mầy tìm thấy chúng trong đống cá»§iâ€, An đáp, mắt nhìn Ä‘i chá»— khác, “như vậy, sao còn có chuyện Duyên làm ra chúng được nữa? Mầy thật ngá»› ngẫn quá!â€

“Nó bảo nó làm ra những con thú ấy;†bé Danh nói, “nhưng em biết không phải nó làm. Chắc hẳn là những bà Tiên đấy chị ạ! Có phải thế không chị?â€

“Chị không biếtâ€, An gắt. “Hôm nay em thật lắm chuyện quá! An súp cho mau Ä‘i kẻo nguá»™i hết cả rồi.â€

Bé Danh ngoan ngoãn cúi đầu xuống ăn. Nhưng Ná»™i nó chăm chăm nhìn vào mặt An. Tuy tuổi già mắt kém nhưng Ná»™i nó còn nhìn thấu sá»± Ä‘á»i hÆ¡n mắt nhiá»u ngưá»i khác. Ná»™i nó đã nghe hết những câu trao đổi giữa An và bé Danh và bà Ä‘ang nghÄ© ngợi vá» những con thú tìm thấy trong đống cá»§i.

An biết rõ Ná»™i Ä‘ang chăm chú nhìn nó. Mặt đỠbừng, nó Ä‘i lại phía bếp lò giả bá»™ múc thêm ít súp nữa. Nó chỉ múc có má»™t ít thôi, vì thật ra bụng nó không thấy đói chi cả. Các ngày mà nó trông chá» bao lâu nay đã thành ra há»ng mất. Nó đã Ä‘oạt được giải thưởng mà nó ao ước ngày đêm, nhưng sao nó chẳng thấy vui thích gì cả. Trái lại, nó còn thấy bá»±c bá»™i, khổ sở nữa.

Nó lẳng lặng rá»­a chén đĩa rồi xếp dá»n đâu vào đấy. Bé Danh đã thiu thiu ngÅ©. Nó khẻ hôn em nó rồi lẻn bước ra ngoài trong bóng hoàng hôn má» nhạt. Nó vẫn thưá»ng thích sống má»™t mình những buổi chiá»u tà mùa hạ—chỉ có nó và những dãi núi lam im lìm bất động – để được tá»± do ngắm cảnh vật lúc chiá»u tà, tá»± do nghÄ© ngợi hay chÆ¡i đùa, hay Ä‘i dạo đó đây.

Nhưng tối nay có gì đổi khác. Tiếng suối reo róc rách và tiếng dế tỉ tê ngoài đồng hình như không còn là những tiếng thân mật quen thuá»™c nữa. Cả cánh đồng trùm trong bóng tối cÅ©ng có vẻ cô quạnh hãi hùng. An không muốn vẫn vÆ¡ suy nghÄ©, vì cứ động suy nghÄ© là trong óc nó nảy ra hình ảnh con ngá»±a bị giẫm gãy từng mảnh trên đất và vẻ tươi sáng trên mặt bé Danh lặn mất khi bị nó cau có gắt gá»ng.

“Có lẽ ta sẽ chẳng bao giá» còn thích có những giá» phút sống má»™t mình nữaâ€, An buồn rầu nghÄ© trong lúc quay đầu trở vá» nhà. “Ước gì ta có thể kể lại được vá»›i ai! Khi ấy có lẽ sẽ đỡ khổ sở hÆ¡n. Ước gì má còn sống; ước gì, ước gì, ước gì ta đừng có làm việc ấy! “

Chương 7

CHƯƠNG 7

Hết hạ sang thu. Bò đã được đưa từ đồng cá» trên núi vá» nhà, và mùa gặt hái thứ nhì cÅ©ng đã làm xong. An kéo chiếc xe chở bé Danh lên tận các bụi giẻ, và hai chị em hái được mấy thúng đầy trái giẻ. Bé Danh lá»›n rất mau; vào tháng mưá»i, ngưá»i thợ giày trong làng đã phải làm cho nó má»™t đôi giày má»›i. Ngoài ra hàng ngày nó còn Ä‘i há»c ở trưá»ng Mẫu giáo, và ông Bình phải trả cho hai cậu thiếu niên má»—i cậu má»™t quan má»—i tuần để kéo xe nó từ trưá»ng vá» nhà.

Giá» lại sắp đến mùa lá»… Giáng Sinh, mái nhà bị tuyết phá»§ kín dầy có đến ba tấc. Ong Bình phải đào má»™t lối Ä‘i từ cá»­a chính ra tá»›i tận con đưá»ng dành cho xe trượt tuyết. Nước suối đã đống thành băng nên không còn có tiếng róc rách nưã; những miếng băng nhá» treo rá»§ từ trên các phiến đá nom giống như lưỡi kiếm lóng lánh. Má»—i sáng An và Danh Ä‘i há»c lúc trá»i còn tá» mỠánh sao, nhưng lúc chúng trở vá» thì bầu trá»i xanh biếc, tuyết trắng phản chiếu ánh mặt trá»i óng ả như kim cương.

Lá»… Giáng Sinh là má»™t thá»i gian đặc biệt đối vá»›i bé Danh, vì bao việc quan trá»ng trong Ä‘á»i nó Ä‘á»u xảy ra vào dịp Giáng Sinh. Má nó mất vào đêm áp lá»… Chúa Giáng Sinh, và tuy nó không được biết má nó, để mà nhá»› mà thương, nhưng nó cÅ©ng vẫn cảm thấy má»™t mối buồn man mác trên mặt ba nó và tá»± nhiên nó cÅ©ng cảm thấy thương mến ba nó và chị An nó nhiá»u hÆ¡n. Má nó mất Ä‘i, nó được ná»™i và chị An nó hết lòng chăm nom săn sóc như má»™t ngưá»i mẹ, nên không bao giá» nó thấy thiếu tình mẫu tá»­. Chỉ có má»™t lần nó nghÄ© tá»›i má nó là khi Ná»™i nó Ä‘á»c cho nó nghe vá» Thiên Äàng kể trong Kinh Thánh. Từ đấy nó thưá»ng nhìn lên bức ảnh trên tưá»ng và nghÄ© rằng đến lúc mà nó được lên trên ấy, nó sẽ nhìn thấy khuôn mặt dịu dàng hiá»n hậu kia – giống hệt cá»§a chị An nó – Ä‘ang đứng tươi cưá»i chỠđón nó.

Lá»… Giáng Sinh cÅ©ng là ngày sinh nhật cá»§a nó nữa. Năm nay nó vừa tròn sáu tuổi. Từ lâu, nó đã nghÄ© nhiá»u đến lúc nó lên sáu tuổi, và nó trông đợi cái buổi sáng áp ngày Lá»… Giáng Sinh nó sẽ thức giấc dậy hoàn toàn là má»™t đứa trẻ khác hẳn. Vì vậy, trong khi nằm ấm áp trên giưá»ng trong gian phòng còn đầy bóng tối, nó hÆ¡i thất vá»ng khi thấy nó chẳng lá»›n hÆ¡n, hay mạnh hÆ¡n, hay oai phong hÆ¡n ngày hôm qua tí nào cả. Sau đấy nó nhá»› ra rằng ngày hôm nay nó sẽ Ä‘i đến nhà thỠđể coi cây Giáng Sinh, và Ná»™i nó đã làm cho nó má»™t cái bánh đặc biệt để ăn mừng sinh nhật nó.

Phước hạnh nhất là hôm nay là ngày sinh nhật Chúa Giê-xu Christ nữa, và tuy bé Danh không nói nhiá»u. Nó thấy trong lòng hân hoan sung sướng vì được biết rằng ngày nó sanh trùng vá»›i ngày Hài Nhi tuyệt bích ra Ä‘á»i.

“Không biết cháu nên tặng quà sinh nhật gì cho Au Chúa Giê-xu, hả bà?†bé Danh vừ chống tay lên đùi NỘi vừa ngước lên há»i Ná»™i nó.

Ná»™i nó Ä‘ang Ä‘an, nghe há»i liá»n đáp, “Thì cháu có thể dâng hiến Ä‘á»i cháu cho Ngài. Cháu cÅ©ng có thể cầu xin Ngài khiến cháu thành đứa trẻ dá»… thương, biết ngoan ngoãn vâng lá»i. Như vậy Ngài sẽ vui lòng hÆ¡n cả.â€

Vâng theo lá»i Ná»™i nó, trong suốt ngày Giáng Sinh, bé Danh cố gắng chứng tá» mình là đứa bé ngoan ngoãn dá»… thương để làm vui lòng Äấng Christ mà nó có vinh hạnh được sanh cùng ngày. Tất cả má»i ngưá»i trong gia đình Ä‘á»u được nó săn sóc để bày tá» tình yêu thương. Nó xếp dá»n lại ngăn nắp cái há»™p đựng đồ khâu Ä‘an cá»§a Ná»™i nó. Nó lau dÄ©a chén giúp chị An nó. Buổi trưa nó lần lượt Ä‘i thăm các con bò ở chuồng, và ghé tai từng con thì thầm lá»i chúc mừng Giáng Sinh. Buổi chiá»u tối, lúc quỳ xuống cầu nguyện, nó khẽ nói, “Lạy Chúa Jêsus, con mong rằng con đã làm vui lòng Ngài ngày Sinh Nhật.â€

CÅ©ng như má»i đứa trẻ ngoan bao giá» cÅ©ng vui sướng, bé Danh được hưởng má»™t ngày sinh nhật hoàn hảo. Buổi tối, đến lúc mặc đồ ấm đẻ xuống nhà thá» dá»± lá»…, chén hạnh phúc cá»§a nó đầy tràn đến ná»—i nó tưởng chừng không còn chá»— nào để chứa thêm má»™t giá»t nào nữa.

Trước hết là cuốc xe trượt tuyết Ä‘i xuống nhà thá». Nó ngồi ép mình giữa ba nó má»™t bên chị An má»™t bên. Gió thổi lạnh buốt khiến mÅ©i tê cứng như không còn cảm giác nữa. Dưới ánh trăng sáng, những rặng núi tuyết phá»§ hiện ra má»™t màu trắng bạc. Cây trong rừng bị tuyết đè chÄ©u xuống, và khi chiếc xe trượt tuyết lướt qua, những cành ấy rung rinh làm những bông tuyết rụng lả tả trên mặt tuyết băng nghe như tiếng vÄ© cầm bất tận, và vòng tay cá»§a chị An ôm ngang lưng nó mang lại cho nó má»™t cảm giác êm Ä‘á»m ấm áp giữa cảnh đêm khuya gió lạnh và giữa vùng trá»i bao la núi bạc.

Xe ra khá»i rừng, vượt qua má»™t cây cầu nhá» lắc lư, băng qua má»™t cánh đồng chót là nhìn thất ngôi nhà thá» hiện ra ở xa, vá»›i hàng trăm ngá»n nến chiếu ánh sáng hồng lung linh qua khung cá»­a và cá»­a sổ, và những hình bóng dân làng Ä‘ang chào há»i nhau nÆ¡i thá»m cổng chính. Bé Danh được ba nó bế đưa lên ngồi trên dãy ghế dài ở hàng đầu, cùng chung vá»›i những đứa trẻ khác cá»§a trưá»ng Mẫu giáo – ba chục em nhá» sắc mặt hồng hào Ä‘ang há hốc miệng nhìn cây Giáng Sinh dá»±ng ở trước mặt. Má»›i cách đây ba ngày thôi, cây này còn bịsức nặng cá»§a tuyết đè trÄ©u xuống trong cánh rừng già gần nhà bé Danh. Nay nó đã được trang hoàng lá»™ng lẫy vá»›i những bóng đèn màu, những hình ngôi sao lấp lánh, kèm theo những chùm cam, những gói kẹo súc cù là, và những chiếc bánh gừng nặn hình con gấy sáng chói.

Vị mục sư già trèo lên bục giảng. Ong làm mục sư ở làng nầy đã được bốn mươi lăm năm trá»i và được tất cả má»i ngưá»i cảm mến. Lưng ông hÆ¡i còng, da ông rám nắng, vì ông vẫn còn leo lên núi để thăm những con chiên ở rải rác bất kể lúc trá»i mưa hay nắng. Râu ông thật dài và bạc trắng đến ná»—i bé Danh, dầu còn tÆ¡ tưởng đến cây thông Giáng Sinh, đã lẫn lá»™n ông vá»›i ông già Nô-En, và thắc mắc tá»± há»i không hiểu sao ông lại không mặc chiếc áo màu đỠthay cho màu Ä‘en.

Vị mục sư già đứng từ trên bục nhìn xuống đám ngưá»i mà ông hằng yêu thương quen thuá»™c tên từng ngưá»i má»™t như ngưá»i trong gia đình. Năm nay ông đã già lắm rồi – đây có thể là bài giảng Giáng Sinh cuối cùng cá»§a ông. Ong cầu Chúa giúp ông nói lên được những lá»i mà má»i ngưá»i sẽ ghi nhá»› mãi mãi không quên.

An thẩn thá» nghe kể câu chuyện mà nó đã hiểu biết tưá»ng tận. Lúc ấy óc nó Ä‘ang vÆ¡ vẩn nghÄ© đến đâu đâu. Chợt những lá»i nói nhắc Ä‘i nhắc lại chá»§ vị mục sư già lá»t vào tai nó, những lá»i nói đã từng ám ảnh nó má»—i mùa Giáng Sinh:

“Không có chá»— cho há»â€¦..†– không có chá»— cho Ngài!â€

Vị mục sư lặp Ä‘i lặp lại câu ấy ba lần, thong thả chậm rãi theo lối nói cá»§a những ngưá»i già. Má»—i lần An lại tưởng chừng như lá»i ấy vang lên sầu thảm hÆ¡n. Äáng lẽ nó phải mau mau mở cá»­a ra má»›i phải!

“Ay vậy màâ€, vị mục sư già nói tiếp, “Äêm nay Cứu Chúa vẫn còn đứng ở bên ngoài những cánh cá»­a khép kín – vẫn còn những tấm lòng không có chá»— cho Ngài. Và đây lá»i Ngài phán:

“Nầy, ta đứng ngoài cá»­a mà gõ; nếu ai nghe tiếng ta và mở cá»­a cho, thì ta sẽ vào…â€

“Lá»… Giáng Sinh nầy, các bạn sẽ làm gì đối vá»›i Ngài? Các bạn có vui lòng mở cá»­a, hay các bạn cứ để Ngài đứng mãi bên ngoài? Có phải những lá»i nói đáng buồn kia là để nói vá» các bạn không, “Không có chá»— cho Ngài?â€

“Ta cần phải má»i Ngài bước vàoâ€, An nghÄ©. “Không hiểu như vậy là ý nghÄ©a thế nào. Vị mục sư nói vá» việc má»i Chúa ngá»± vào lòng chúng ta. Không biết mình có thể má»i Ngài ngá»± vào lòng Mình được không.â€

Lúc ấy Anh cho rằng đấy cÅ©ng là má»™t ý nghÄ© hay hay, và nhình quanh để xem má»i ngưá»i khác có nghÄ© như nó không. Lúc nó quay đầu nhìn quanh, nó chợt nhận ra Duyên Ä‘ang ngồi cùng vá»›i má nó và chị nó ở cánh bên kia giáo đưá»ng.

Vừa nhìn thấy Duyên, An nhận ngay ra nó không thể má»i Chúa ngá»± vào lòng nó, vì lòng nó Ä‘ang chứa đầy hận thừ đối vá»›i Duyên. DÄ© nhiên, Cứu Chúa không khi nào ngá»± vào lòng má»™t kẻ Ä‘ang chứa đầy hận thù, má»™t tấm lòng không tha thứ. Chỉ có hai đàng nó phải chá»n má»™t: hoặc nó phải sẵn sàng tha thứ, gạt bá» má»i ghen ghét, hận thù, hay nó đành phải để cho Chúa Jêsus Christ đứng chỠđợi bên ngoài.

Lúc nầy nó chưa muốn tha thứ, chưa muốn tha thứ được. Chưa phải lúc.

Ngoài ra, còn có một việc khác nữa. Nó đã làm gãy con ngựa gỗ của Duyên và cố tình để Duyên tưởng lầm là tại con mèo; nó đã làm cho Duyên mất trúng giải. Nếu Chúa Jêsus ngự vào lòng nó, Ngài tất sẽ phải nói một cái gì vỠchuyện ấy.

Bài giảng đã chấm dứt, nhưng An chẳng nghe được bao nhiêu, vì lòng nó đang nghĩ ngợi vu vơ. Nó mãi nghĩ ngợi đến nỗi bé Danh phải đứng dậy đi lấy con gấu.

Má»i ngưá»i rì rầm trò chuyện trong giáo đưá»ng. Những em nhá» nối Ä‘uôi nhau tiến lên phía cây Giáng Sinh. Ong Lá»…, thợ rừng, đứng ra phân phát gấu. Bé Danh giật mạnh tay áo ông rồi chỉ lên con gấu ở chá»— cao nhất Ä‘ang hả hoác miệng cưá»i vá»›i ngôi sao Giáng Sinh.

“Lấy há»™ cháu con kia, ông Æ¡iâ€, nó khẽ nhắc, “cái con ở cao tít trên kia kìa, ông lấy há»™ cháu con ấy, Ä‘i ông!â€

Vì nhìn thấy cặp nạng, và vì là ngày Giáng Sinh nên ông Lá»… phải hì hụt mang thang ra, dẹp đám trẻ con; dẹp luôn cả những bóng đèn màu ở dưới thấp để lấy chá»— leo lên gỡ con gấu Ä‘em xuống cho bé Danh. Dưới ánh sao sáng, tên suối quãng đưá»ng vá» nhà, bé Danh ôm chặt lấy con gấu mà nó đã lá»±a chá»n; má»—i lần nó nhìn xuống con vật Ä‘ang toét miệng cưá»i, nó lại khoái chí chắt lưỡi như thể giữa nó và con gấu Ä‘ang treo đổi vá»›i nhau má»™t chuyện gì lý thú lắm mà ngưá»i ngoài không ai biết được.

Chương 8

CHƯƠNG 8

Ngày Lá»… Giáng Sinh đã qua. Bé Danh Ä‘ang ngá»§ say; nó nằm nghiêng, đầu gối lên cánh tay. Ba nó ở đằng chuồng bò. Chị An và Ná»™i ngồi ở hai bên cạnh lò. Ná»™i Ä‘ang Ä‘an vá»› len màu trắng cho hai chị em nó, còn An thì tưởng chừng như Ä‘ang vá lại cái tạp dá». Thá»±c ra cái tạp dỠđã tuá»™t xuống đất từ lúc nào An cÅ©ng chẳng biết, vì lúc ấy nó Ä‘ang hai tay chống cằm nhìn vào khoảng trống không trước mặt.

“An àâ€, Ná»™i đột nhiên gá»i, mắt vẫn không rá»i khá»i món đồ Ä‘an, “Lá»… Giáng Sinh năm nay có vui không cháu?â€

“Vui lắm Ná»™i àâ€, An đáp má»™t cách gượng gạo, vì nó biết nó không trả lá»i khác hÆ¡n. Rồi đột nhiên nó tiếp, “câu nói Äấng Christ gõ cá»­a lòng chúng ta có nghÄ©a là gì vậy, Ná»™i?â€

Ná»™i đặt món đồ Ä‘an xuống, rồi chú mục vào An, Ná»™i giảng, “câu ấy có nghÄ©a rằng Cứu Chúa nhìn thấy cuá»™c Ä‘á»i cá»§a cháu đầy những việc sai lầm và những tư tưởng Ä‘en tối. Ngài xuống thế gian, chịu đóng Ä‘inh trên Thập Tá»± giá để có thể gánh thay cho cháu những hình phạt do việc làm lá»—i lầm và những tư tưởng Ä‘en tối cá»§a cháu gây nên. Rồi Ngài sống lại để có thể ngá»± vào cuá»™c Ä‘á»i cháu và sống ở trong cháu, để xua Ä‘uổi tất cả những tư tưởng sai lầm kia và chính Ngài suy nghÄ© trong cháu những tư tưởng tốt, đầy tình yêu thương. Như thể má»™t ngưá»i gõ cá»­a má»™t căn nhà bẩn thỉu, tối tăm, đầy bụi bặm mà nói: “Nếu ngươi để Ta vào Ta sẽ cất hết bụi bặm và bóng tối Ä‘i và sẽ làm căn nhà sáng sá»§a đẹp đẽ.†Nhưng cháu nên nhá»›, Ngài không bao giá» tư đẩy cá»­a vào – Ngài chỉ há»i xem cháu có để cho Ngài vào không. Chữ gõ cá»­a có nghÄ©a là như vậy. Cháu phải đáp, “Vâng, lạy Chúa Giê-xu, con cần có Ngài và con xin má»i Ngài ngá»± vào trong con†– việc mở cá»­a có nghÄ©a là như vậy đóâ€.

An chăm chú nghe Ná»™i nói, mắt không rá»i nhìn Ná»™i. Sau má»™t thá»i gian khá dài thật yên lặng, nó má»›i cất tiếng:

“Nhưng thưa Ná»™iâ€, vừa nói nó vừa kéo ghế lại gần hÆ¡n rồi ngã mình vào lòng Ná»™i, “Khi mình hận thù ai có phải mình không má»i được Äấng Christ ngá»± vào trong mình không?â€

“Nếu cháu hận thù aiâ€, Ná»™i đáp. “Cháu lại càng phải má»i Ngài ngá»± vào trong cháu. Gian phòng càng tối tăm lại càng cần đến ánh sáng, cháu ạ!â€

“Nhưng cháu không thể thôi thù hận Duyênâ€, An khẽ nói, mấy ngón tay vân vê má»› tóc dài ra chiá»u suy nghÄ©.

“Cháu nói đúng lắmâ€, Ná»™i đáp. Không má»™t ai trong chúng ta có thể thôi không có những ý nghÄ© bậy trong đầu, dù chúng ta có cố gắng cÅ©ng chẳng được bao nhiêu. Cháu An này – khi cháu ở trên lầu bước xuống dưới nhà vào buổi sáng và thấy gian phòng nầy tối tăm, cá»­a đóng kín mít, cháu có nghÄ© rằng “Ta phải xua Ä‘uổi bóng tối Ä‘i trước, rồi sau đấy ta sẽ mở các cá»­a ra để ánh sáng chiếu vào?†Liệu cháu có phí thì giá» tìm cách xua Ä‘uổi bóng tối Ä‘i không?â€

“Lẽ dĩ nhiên là không!†An đáp.

“Vậy làm thế nào để xua Ä‘uổi bóng tối Ä‘i?â€

“Thì cháu chỉ việc mở toang các cứa ra là ánh sáng lá»t vàoâ€.

“Lúc bấy giá» bóng tối ra sao?â€

“Cháu không biết; nhưng sẽ không còn bóng tối nữa, vì khi ánh sáng lá»t vào là bóng tối biến mất.â€

“Vậy khi cháu má»i Chúa Giê-xu ngá»± vào cÅ©ng như vậy đấyâ€, Ná»™i nói. “Ngài là Tình Thương, và khi Tình Thương vào đâu là hận thù, ích ká»·, ác độc phải nhưá»ng chá»—, cÅ©ng như bóng tối phải nhưá»ng chá»— cho ánh sáng mặt trá»i khi cháu mở cánh cá»­a ra. Còn tá»± mình đơn độc tìm cách xua Ä‘uổi hận thù, tư ká»· Ä‘i, thật chẳng khác nào mình tìm cách xua Ä‘uổi bóng tối Ä‘i ra khá»i má»™t gian phòng cá»­a đóng tối om. Chỉ mất thì giá» vô ích mà thôi.â€

An không trả lá»i. Nó đăm đăm nhìn vào khoảng không má»™t lát, Ä‘oạn thở dài cúi xuống nhặt cái tạp dá» lên tiếp tục khâu vá. ÄÆ°á»£c má»™t lát, nó đứng dậy hôn Ná»™i, Ä‘oạn lặng lẽ lên lầu.

Nhưng nó không thể nào ngá»§ được ngay. Nó nằm trằn trá»c trong bóng tối, chốc chốc lại xoay mình đổi chiá»u, suy nghÄ©.

“Thật đúng vậyâ€, nó tá»± nhá»§. “Nếu ta má»i Chúa ngá»± vào trong ta, ta sẽ phải thân mật lại vá»›i Duyên, và đó là Ä‘iá»u ta không muốn. Chắc ta cÅ©ng còn phải kể lại câu chuyện ta đã làm gẫy con ngá»±a gá»— cá»§a nó, và Ä‘iá»u này ta lại càng không thể nào, không bao giá» làm được. Vậy, chỉ có cách là ta phải cố quên đừng nghÄ© đến gõ cá»­a nữa—nhưng ôi, sao lòng ta khổ sở thế này.â€

Nó đâu biết rằng đứa trẻ nào nghe thấy tiếng gõ cá»­a cá»§a Chúa Giê-xu mà cứ để Ngài ở ngoài thì chẳng còn tìm thấy yên vui trong lòng nữa. Khi ngưá»i ta đóng cá»­a đối vá»›i Äấng Cứu Chuá»™c là ngưá»i cÅ©ng đóng cá»­a không cho Nguồn Hạnh Phúc vào lòng mình. An tưởng nó có thể quên được hết má»i chuyện ấy và tìm được má»™t cách khác để làm cho lòng nó yên vui. NghÄ© vậy, nó lật lại cái gối đầu, đổi lại dáng nằm, rồi lẩm nhẩm đếm thầm trong miệng những con dê chạy ra đồng cá» cho đến khi nó ngá»§ thiếp Ä‘i.

Nhưng trong giấc ngá»§ nó mÆ¡ thấy má»™t ngôi nhà tối om, cá»­a đóng then gài kỹ lưỡng. Trong đêm tối có bóng má»™t ngưá»i Ä‘i trên mặt tuyết và tiến vá» phía ngôi nhà. Vết chân ngưá»i ấy in rõ trên lá»›p tuyết má»m. Ngưá»i khách lạ gõ cá»­a nhà, từ tốn, thong thả, nhẫn nại, nhưng không má»™t ai ra mở cá»­a. Sau, ông ta lần mò tìm cái nắm cá»­a, nhưng cá»­a không có nắm. Gió thổi mạnh, mặt trăng bị mây che khuất, nhưng ông vẫn không chịu bá» Ä‘i. Ong tiếp tục gõ cá»­a, gõ hoài, gõ mãi, gõ cho đến khi An tỉnh giấc dậy mà vẫn không có tiếng ngưá»i đáp và trong nhà vẫn tối om không má»™t ánh đèn lá»­a.

“Không chừng nhà không có ngưá»i ởâ€, An thầm nghÄ© trong lúc ngái ngá»§. Tuy nhiên, trong thâm tâm có má»™t cái gì khiến nó biết rõ trong nhà vẫn có ngưá»i ở – có Ä‘iá»u há» không muốn ra mở cá»­a mà thôi.

Giấc mơ sầu thảm đeo đuổi nó mãi. Cho tới lúc nó ăn vận xong và xuống dưới nhà để ăn điểm tâm, lòng nó vẫn còn nặng chĩu. Dưới nhà đang náo loạn vì chuyện bé Danh không tìm thấy con Mướp. Danh nhất định không chịu ăn điểm tâm, và bảo đợi tới khi nó tìm thấy con Mướp nó mới ăn.

Bé Danh không ngá»›t miệng giải thích, “Sáng nào nó cÅ©ng đánh thức con dậy. NÓ mò đến rút vào ngưá»i con để con tỉnh dậy – nhưng sáng nay con không thấy nó. Tối qua, trước khi Ä‘i ngá»§, nó đã bá» Ä‘i đâu mất rồi. Äến giá» vẫn chưa thấy nó trở vá».â€

Nom nét mặt bồn chồn thiểu não cá»§a bé Danh, cả nhà ai cÅ©ng phải tá»™i nghiệp. Ong Bình lập tức Ä‘i ra ngoài làm má»™t vòng quanh các kho chứa và các chuồng súc vật; Ná»™i thì vào lục lạo trong nhà bếp; còn bé Danh thì Ä‘i tìm khắp má»i xó xỉnh. An thì lên lầu tìm kiếm trong các phòng ngá»§. Nhưng chẳng má»™t ai tìm thấy con Mướp ở đâu. Ong Bình cho biết lần chót ông nhìn thấy con Mướp là lúc nó chạy băng qua sân tuyết Ä‘i vá» phía nhà kho, cái Ä‘uôi vểnh lên trá»i. Rồi từ lúc ấy chẳng ai nhìn thấy nó nữa.

Hôm ấy thật là má»™t ngày trá»i u đất thảm. Bé Danh xuống tinh thần trông thấy. Lúc ăn cÆ¡m nó bật lên khóc và nói rằng nó không thể ăn gì được vì con Mướp Ä‘ang bị đói. Nó khóc mãi giá»t cả nước mắt vô tô súp và chẳng ai đủ tài dá»— nó nín. Tuy nhiên, Ná»™i nó và ba nó tá» ra không lo lắng lắm vá» chuyện con Mướp. Ba nó Ä‘iá»m tÄ©nh bão nó “Nín Ä‘i con! Thế nào con Mướp cÅ©ng trở vá». Nó chỉ ẩn quanh quẩn đâu đây ná»™i ngày hôm nay thôi.â€

Hôm ấy trá»i không có nắng. Mây xám buông rá»§ che kín núi rừng. Tuyết lại bắt đầu lả tả rÆ¡i. Äến đêm, tuyết Ä‘ong lại thành má»™t lá»›p vá» cứng và ngày hôm sau sẽ ít ai dám Ä‘i bá»™ vì sợ nguy hiểm. Ong Bình khoát áo ấm, lấy cái xe trượt tuyết lá»›n để ra chở gá»— vá» nhà. Ná»™i ngồi trong ghế bành bên cạnh lò, ngá»§ gà ngá»§ gật. Bé Danh tìm đến ngồi vào lòng An, ngá»­a mặt lên nhìn chị.

“Chị An à!†nó rầu rÄ© nói, Danh muốn Ä‘i ngá»§.â€

“Sau vậy, cưng?†An sá»­ng sốt há»i. “Còn sá»›m quá mà – trá»i đã tối hẳn đâu! Vả, em cÅ©ng chưa ăn cÆ¡m nữa!â€

“Nhưng em muốn Ä‘i ngá»§â€, bé Danh năn nỉ. “Em muốn đến giỠđể em cầu nguyệnâ€.

An cưá»i rá»™:

“Cưng cần gì phải đợi đến giá» Ä‘i ngá»§ má»›i cầu nguyện được. Cưng có thể cầu nguyện được ngay bây giá», Ä‘oạn rồi ăn cÆ¡m và Ä‘i ngá»§ như thưá»ng lệâ€

Nhưng bé Danh lắc đầu.

“Khôngâ€, bé Danh nói, “Em muốn cầu nguyện đàng hoàng như má»i ngày cÆ¡, lúc em đã mặc áo ngá»§ rồi đấy. Chị đưa em Ä‘i ngá»§ Ä‘i chịâ€.

“Thôi cÅ©ng đượcâ€, An vừa nói vừa bắt đầu cởi cúc áo cho em nó. “Nhưng cưng phải nhá»› Ä‘iá»u này nhéâ€, An tiếp, “dù cưng cầu nguyện lúc mặc áo ngá»§ hay chưa mặc áo ngá»§ cÅ©ng vậy thôi, không khác gì đâu!â€

Äoạn nó cúi xuống hôn em mó, vì mặt bé Danh lúc ấy nom rầu rÄ©, tá»™i nghiệp quá.

Sau khi mặc áo ngủ xong, cúc áo cài lại cẩn thận rồi, bé Danh mới quỳ xuống khoanh tay cầu nguyện cho con Mướp.

“Lạy Chúaâ€, nó cầu nguyện, “Xin Chúa ban phước cho con Mướp. Xin Chúa hãy tìm ra nó và Ä‘em nó vỠđây cho con ngay. Xin Chúa đừng để nó bị lạnh, bị đói, bị hãi hùng. Xin Chúa hãy chỉ đưá»ng cho nó vá» nhà đêm nay. Chúa yêu dấu, xin Chúa hãy làm má»i việc ấy cho con. Amen.â€

“Thế em tính không cầu nguyện cho ai khác nữa ư?†An hơi gay gắt với em nó.

“Khôngâ€, bé Danh đáp. Nhá»m dậy má»™t cách vá»™i vàng và tiếp: “Tối nay em không cầu nguyện cho ai cả. Tối nay em không muốn Chúa nghÄ© tá»›i ai khác ngoài ra con Mướp.†Nói đến đây, có lẽ nó nghÄ© làm như vậy hÆ¡i xấu, nó má»›i tiếp, “Chị có thể cầu nguyện cho má»i ngưá»i lát nữa đây.â€

Sau khi đã giao con Mướp vào trong tay cá»§a Cha trên trá»i, bé Danh má»›i yên lòng trèo lên giưá»ng Ä‘i ngá»§ úp mặt trên bàn tay. Nhưng nó chưa ngá»§ ngay. Nó còn mở mắt ra, giá»ng nói buồn ngá»§, “Chị An nè…â€

“Gì vậy?†An há»i.

“Khi nào nó vá», chị đánh thức em dậy nhé?â€

“Ai vá» kia chứ?â€

“Con Mướp chứ còn ai nữa!†Vừa dứt câu, Danh đã ngủ rồi.

Còn lại một mình, An đi vớ vẩn trong phòng, lòng bồn chồn khắc khoải không yên. Nó thấy hai má nóng bừng, và vì suốt ngày nó đã ở trong nhà, nó mới mở cửa bước ra ngoài bao lơn.

Tuyết đã ngừng rÆ¡i. Má»™t làn gió tây thổi tá»›i làm tung bay những bông tuyết nõn trên mặt lá»›p tuyết cÅ©, tiếng nghe rào rạt như sóng biển. Gặp bức tưá»ng ở ngôi nhà, tuyết Ä‘á»ng lại chồng chất lên nhau thành đống. Gió không đến ná»—i lạnh buốt – An cảm thấy mát mẻ dá»… chịu trên đôi má nóng hổi nên nó quyết định Ä‘i dạo má»™t vòng tá»›i bên bá» suối. May ra nó gặp thấy con Mướp chăng?

An khoác áo choàng lên ngưá»i rồi Ä‘i ra. Trá»i sáng trăng vằng vặc có thể Ä‘á»c sách cÅ©ng được. Äi tá»›i đầu cánh đồng, An quay đầu nhìn trở vá» lối cÅ© và thấy vết chân nó in trên tuyết giống hệt vết chân cá»§a ngưá»i khách lạ trải dài ra xa tít như thể ngưá»i ấy đã ở tận đâu đâu tìm đến ngôi nhà tối om nỠ– tìm đến để rồi chẳng được gì cả.

Chương 9

CHƯƠNG 9

An Ä‘i hết má»™t quãng đưá»ng dài thì tá»›i cây cầu nhá» bắc ngang giòng suối. Hai bên thành cầu tuyết bám lại thành từng mảnh dầy. Giòng suối hầu như yên lặng – chỉ có tiếng rì rầm nho nhỠơỠsâu dưới những phiến đá tuyết phá»§ trắng xóa, má»›i cho ta biết suối vẫn còn chảy.

Trên cao nầy cảnh vật hoàn toàn yên tÄ©nh. Gió đã ngưng và tuyết bắt đầu đông đặc. Trên cây cầu nhá» nầy có những hố trượt hết sức hiểm nghèo. Oc mải nghÄ© đâu đây, An không hỠđể ý đến lá»›p băng má»ng nằm bên dưới phần tuyết mêm. Chợt chân nó trượt xuống má»™t hố khiến nó ngã nhoài vỠđằng trước, miệng thốt lên má»™t tiếng kêu Ä‘au đớn.

Mắt cá chân bị sái, khiến nó đau quá nằm lặng trong đống tuyết mật đến mấy phút. Sau đấy, nó mới cố gắng đứng dậy, nhưng rồi lại ngã khuỵu xuống, miệng thét lên. Chỗ đau ở mắt cá khiếng nó không thể nào đứng lên nổi. Nó rên rỉ khe khẽ.

Ná»—i lo sợ trong lòng nó tăng lên mau chóng. Chỉ có mình nó ở đây giữa cảnh rừng núi hoang vu. Má»™t đêm như đêm nay chắc chẳng có ai Ä‘i qua con đưá»ng rừng hẻo lánh nầy. Trá»i càng ngày càng lạnh buốt; nếukhông tìm tá»›i được má»™t chá»— trú ẩn, chắc nó sẽ chết cóng mất.

Äến đây, nó sá»±c nhá»› ra có má»™t căn nhà gá»— nhỠở trên triá»n núi gần đó nÆ¡i chá»— đưá»ng quẹo, ngay bên trong cánh rừng. Nhà đó cá»§a hai vợ chồng ngưá»i thợ rừng sẽ dùng xe trượt tuyết đưa nó vá» nhà. Trừ đây đến chá»— nhà hỠở không xa lắm. Nó phải khởi hành ngay má»›i được.

An bắt đầu lết Ä‘i trong tuyết má»™t cách cá»±c nhá»c, khó khăn và Ä‘au đớn. Chá»— chân Ä‘au cá»§a nó đã sưng lên. Má»—i cá»­ động Ä‘á»u làm nó Ä‘au tái ngưá»i. Chẳng bao lâu nó thấy mệt. Hai tay nó cứ thụt xuống tuyết, và nước mắt nó tràn ra ràn rụa; chẳng biết nó có tá»›i được trên kia không:

Cố mãi nó tá»›i được nÆ¡i đưá»ng quẹo chá»— bìa rừng và nhìn thấy được ngôi nhà ở cách đấy không còn xa lắm, ánh lứa le lói nÆ¡i cá»­a sổ. No cảm thấy nhẹ hẳn ngưá»i, nhưng đồng thá»i cÅ©ng thấy mệt quá không còn sức Ä‘i xa thêm. Nó nằm phục trong đống tuyết để nghỉ má»™t lát cho lại sức. Chưa bao giá» nó thấy lạnh buốt nên phải cố gắng vùng lên.

Trừng tí từng tí, nó lết mãi lên. Không biết trong bao lâu, nhưng đối vá»›i nó có lẽ dài cả hằng tiếng đồng hồ, nó má»›i lết tá»›i bá»±c thá»m cá»§a căn nhà gá»—. Nó yếu á»›t gá»i, hy vá»ng có ai trong nhà sẽ ra mở cá»­a và dìu nó lên khá»i bá»±c thá»m, nhưng chẳng thấy bóng má»™t ai. No đành cố gắng tá»± leo lên, ròi kiệt lá»±c nằm phục bên bá»±c cá»­a.

Giây phút trôi qua. Hít mạnh má»™t hÆ¡i, nó vươn ngưá»i lên gõ vào cá»­a.

Không có tiếng trả lá»i. Trong nhà im lặng chẳng khác gì cảnh im lặng cá»§a tuyết trắng và rừng cây bặt gió. Nó cố vá»›i ngưá»i lên nữa và ra sức gõ mạnh vào cánh cá»­a. Vẫn không thấy tiếng trả lá»i. Trong nhà vẫn không có má»™t tiếng động. Không má»™t tiếng bước chân nào cá»§a ngưá»i quen Ä‘i ra phía cá»­a.

Sợ quá, An khập khiá»…ng đứng thẳng lên, nắm tay đấm mạnh vào cá»­a đến Ä‘au Ä‘iếng cả tay, miệng kêu thật lá»›n. Nó xô cá»­a rầm rầm. Äến lúc sá»± thật khá»§ng khiếp nẩy ra trong óc nó, nó tuyệt vá»ng buông rÆ¡i ngưá»i xuống bục cá»­a òa lên khóc. Nhà vắng tanh không ngưá»i ở, cá»­a bên ngoài khóa chặt. Anh lá»­a le lói bên trong chẳng qua là để đánh lừa quân trá»™m cướp mà thôi. Chẳng có ai trong nhà cả.

An hoảng quá – là dân miá»n núi, nó thưá»ng được nghe kể chuyện những ngưá»i bị chết cóng trong vùng tuyết hoang vu. Má»™t lát sau, nó tÄ©nh tâm lại và bắt đầu suy nghÄ©, tính toán.

Nếu hỠcòn chong đèn lửa ở nhà, có lẽ lắm hỠsẽ trở vỠnhà đêm nay.

Nhưng nếu hỠđi xuống tận dưới thung lũng , còn lâu hỠmới trở vỠđược, và khi ấy sợ đã quá muộn. Nó đã thấy khí lạnh lan tới tận đầu ngón tay.

Có lẽ nếu nghỉ ngÆ¡i má»™t lát, nó sẽ đủ sức bò lết trở lại đưá»ng cÅ©.

Nhưng con đưá»ng từ đây đến ngôi nhà kế cận còn xa lắm, mà tuyết lại phá»§ rất dày.

Tính Ä‘i tính lại, nó thấy chỉ còn cách chỠđợi thêm má»™t cút nữa rồi cố gắng thá»±c hiện ý định. Äấy là hy vá»ng duy nhất cá»§a nó trong lúc này.

Nó nhìn ra ngoài vùng trá»i bao la tuyết phá»§ không in má»™t dấu chân ngưá»i. Phía bên tay phải là cánh rừng và dòng suối, cò phía bên tay trái là cánh đồng thoai thoải xuống tận dưới thung lÅ©ng bị tuyết bao phá»§ tràn ngập. Má»™t lần nữa nó lại nghÄ© vá» giác mÆ¡ đêm qua. Trong giấc mÆ¡ nó nhưn thấy những vết chân ngưá»i Ä‘i tá»›i tận cá»­a ngôi nhà lặng lẽ tối om. Trong khi ngồi đợi ở đấy, nó còn nghÄ© tá»›i má»™t việc khác nữa. Nay là lần đầu tiên nó hiểu được khi gõ cá»­a má»™t căn nhà mà không dược ai lên tiếng trả lá»i, ngưá»i gõ cá»­a có cảm nghÄ© như thế nào.

Nó chỉ mới gõ cửa ngôi nhà nầy có mấy phút thôi. Nhưng Chúa Giê-xu Christ đã gõ cửa hết năm nầy sang tháng khác không ngơi nghĩ – nó biết rõ Ngài đã làm như vậy.

Nó ngưng gõ cá»­a vì nó biết trong nhà vắng ngưá»i. Nhưng cứ thá»­ cho rằng hai vợ chồng ông Äá»— từ nãy vẫn ngồi yên trong nhà – cứ thá»­ cho rằng há» nghe thấy tiếng gõ cá»­a ngoài đêm tối, nhưng ngưá»i ná» nhìn ngưá»i kia và bảo nhau: “Có ai gõ cá»­a đấy, nhưng bây giá» khoan cho há» vào đã – mình cứ giả bá»™ như không nghe – mình đừng thèm chú ý gì đến!â€

Nếu như vậy có lẽ nó sẽ tức giận bá»n há» biết bao nhiêu. Nó sẽ thù hận bá»n há» không để đâu cho hết vì bá»n hỠđộc ác, tồi tệ quá!

Nhưng đấy cũng chính là cách nó đang đối xử với Chúa Giê-xu – ấy vậy mà Ngài không thù hận nó. Ngài vẫn yêu thương nó, nếu không, Ngài đã chẳng tiếp tục gõ cửa như vậy và vẫn còn muốn ngự vào lòng nó. Nội nó đã chẳng từng nói như vậy ư?

An mải nghÄ© vá» chuyện đó đến ná»—i có lúc nó hầu như quên cả ná»—i sợ hãi và cô đơn cá»§a nó. Bây giá» nó đột nhiên nhẩng đầu lên và hết sức lắng tai nghe, vì vừa má»›i có má»™t tiếng động lá»t vào tai nó.

Tiếng động rất êm, nhưng đối vá»›i đám trẻ sinh trưởng trên miá»n núi thì tiếng động rất quen thuá»™c dá»… nhận. Äó là tiếng giầy trượt tuyết từ trên núi xuống Ä‘i băng qua rừng, và chỉ khoảnh khắc nữa thôi há» sẽ lướt qua chá»— đưá»ng quẹo và vượt qua trước cá»­a nhà. Nếu há» Ä‘i nau thì không chừng há» sẽ khá»™ng kịp nhìn thất An…

Má»™t bóng ngưá»i nhá» thó hiện ra ở đàng xa chá»— khúc đưá»ng quẹo. MÅ©i giày cá»§a hắn thúc vào tuyết làm tuyết nõn bay lên chung quanh. An quỳ thẳng lên ra sức la hét:

“Cứu tôi vá»›i! Hãy dừng lại cứu tôi vá»›i!â€, nó vừa lấy bàn tay làm loa, vừa kêu cứu.

Ngưá»i trượt tuyết Ä‘ang phóng nhanh chợt xoay mình đứng phắt lại. Y tháo đôi giày trượt tuyết ra, rồi chạy bay lên núi tiến vá» phía An.

“Làm thế nào?†y há»i, “ai đây? Có bị thương không?â€

Ngưá»i ấy là Duyên. No Ä‘i thăm ông già trên núi vá» và tiếng kêu cứu cá»§a An làm nó sá»­ng sốt dừng lại. Khi nhìn rõ bóng ngưá»i Ä‘ang quỳ trong tuyết dưới ánh trăng sáng, nó sá»­ng sá» tưởng chừng như nhìn thấy ma.

Nhưng An khi nhìn thấy ngưá»i thì mừng quá, bất kể ngưá»i ấy là ai. Trong giây phút, nó quên hết má»i sá»±, chỉ biết rằng nay nó đã được tìm thất và được cứu đối vá»›i nó, Duyên có thể được coi như má»™t thiên thần đã từ trên trá»i bay xuống. Nó duá»—i tay ra nắm chặt chiếc áo khoát cá»§a Duyên như sợ Duyên bá» Ä‘i mất.

“Ô Duyên!†giá»ng nó run rẩy, “gặp anh tá»›i đây tôi mừng quá. Tôi bị sái chân và tưởng sẽ bị chết cóng ở đây trước khi ông bà Äá»— vá» kịp. Anh đưa tôi vá» nhà Ä‘i, tôi bị lạnh quá rồi.â€

Chẳng mấy chốc, Duyên đã lấy chiếc áo ngự hàn của mình choàng qua cho An, và ngồi xuống xoa nóng đôi bàn tay đã bị cóng của An.

Duyên dịu dàng đáp, “Tôi không thể chở An vá» nhà bằng giầy trượt tuyết được. Äể tôi vá» lấy cái xe trượt tuyết lá»›n và lây tấm má»n rồi tôi trở lại đón An ngay. Từ đây vá» nhà chỉ chừng năm phút thôi. Cả Ä‘i lẫn vá» chỉ chưa đầy ná»­a giá» là An đã có mặt ở nhà rồi.â€

Không hiểu sao lòng nó tự nhiên vui sướng lạ đến nỗi nó muốn reo lên, hát lên, chạy nhảy lung tung.

Mộng ước của nó đã thành sự thật. Nó hện đang giúp đỡ An – An đang cần đến nó. GiỠđây có lẽ An đã vui lòng tha thứ cho nó và đã quên đi cái việc nó làm gãy chân bé Danh.

“Không có áo trùm ngoài mà Duyên không thấy lạnh ư?†An há»i vá»›i giá»ng yếu á»›t vì nó đã kiệt lá»±c.

Duyên lanh lẹ cởi luôn chiếc áo Ä‘ang mặc Ä‘em quấn quanh đầu An. NÓ ước gì có thể đưa luôn An cả chiếc áo sÆ¡ mi nữa, dẫu rằng chiếc sÆ¡ mi má»ng manh chẳng Ä‘em lại được ích lợi gì. Giá buốt đã thấm vào thân thể nó khiến nó phải rùng mình. Nó hít mạnh má»™t hÆ¡i, gồng mình chống lại giá lạnh như cắt ấy mà nó có kể như cái giá nó Ä‘ang trả phần nào vá» tá»™i trá»ng cá»§a nó, trong khi rảo bước Ä‘i xuống. Trong nháy mắt nó đã tra chân xong vào giầy trượt tuyết, rồi như mÅ©i tên phóng ra khá»i cây cung, nó vùn vụt lao mình xuống núi, lòng rá»™n ràng má»™t nguồn vui má»›i lạ. Giá lạnh làm thân thể nó tê dại nhưng nó chẳng hay biết gì hết. Mấy phút sau nó đã vá» tá»›i nhà, mặt và hai cánh tay trần tím ngắt.

Còn lại một mình trên núi tuyết, An co ro núp trong chiếc áo choàng ấm áp của Duyên. Chừng hai chục phút nữa Duyên sẽ trở lại, và trong hai chục phút ấy An có khối việc quyết định trong trí óc.

Trước hết, nó đã được an toàn. Duyên đã ra khá»i rừng thật đúng lúc đã nghe thấy tiếng kêu cứu cá»§a nó. Như vậy trong suốt thá»i gian nó tưởng nó chỉ có má»™t mình thì Cứu Chúa là Äấng Ä‘ang đứng bên ngoài cá»­a vẫn hằng lo cho nó và đã khiến Duyên tá»›i cứu nó.

Thứ đến là nó đã khám phá ra dược câu chuyện cửa đóng. Tuy nó chưa biết chắc việc gì sẽ xảy ra khi nó mở cửa, nhưng nó biết chắc là nó không thể để Cứu Chúa đứng mãi bên ngoài được nữa. Nó tựa đầu vào thành bao lơn rồi nhắm mắt khẽ cầu nguyện:

“Lạy Chúa Giê-xu, giá» con xin mở cá»­a ra để đón Ngài vào – con rất lấy làm hối hận đã đóng cá»­a lâu như vậy để Ngài phải đứng chỠ– giá» xin má»i Ngài hãy bước vào. Con hối hận đã căm thù Duyên – xin Ngài hãy khiến con yêu thương nó, và nếu con có phải kể hết vá»›i nó vá» chuyện con ngá»±a gá»— ná», xin Ngài hãy ban cho con đầy đủ can đảm. Con đội Æ¡n Ngài đã khiến Duyên đến cứu con. Amen.â€

Thế là Chúa Giê-xu Christ đứng đợi bên ngoài cánh cá»­a lòng và cánh cá»­a Ä‘á»i cá»§a An từ bấy lâu nay, đã bước vào để tha thứ má»i tá»™i lá»—i cho nó và để khiến nó thành má»™t đứa bé ngoan. Không có ai ở đó để chứng kiến giá» phút thiêng liêng tuyệt diệu ấy – đến ngay cả An cÅ©ng chẳng cảm xúc có gì đổi khác thật sá»±. Nhưng trên thiên đàng đêm ấy tên nó đã được ghi vào cuốn sách sá»± sống cá»§a Thượng Äế, và các thiên sứ hân hoan mừng rỡ vì dưới hạ giá»›i đã có thêm má»™t đứa trẻ nữa mở cá»­a lòng để đón nhận Cứu Chúa Giê-xu.

Chương 10

CHƯƠNG 10

An nghÄ© thầm, “Hừ, mình đã làm việc ấy thì giá» mình phải chịu chá»› sao!â€

Nó thấy trái tim đập rất nhanh trong lồng ngá»±c. Nó ngẩng đầu lên nhìn bầu trá»i đầy sao và những dảy núi cao để trấn tỉnh tâm thần. Trá»i và núi Ä‘á»u to lá»›n, lâu Ä‘á»i và không thay đổi chút nào cả! Ná»—i lo sợ trong lòng nó tá»± nhiên nhá» bá»›t Ä‘i và không còn quan trá»ng nữa. Dù sao thì má»i việc rồi cÅ©ng xong và sẽ chìm vào quên lãng, chỉ có trăng sao và núi non là còn mãi mãi không thôi.

Má»™t bóng Ä‘en hiện ra ở khúc đưá»ng quẹo kéo theo má»™t cái xe trượt tuyết lá»›n. Duyên đã mặc má»™t cái áo ấm khác, và Ä‘ang thở hổn hển nói không ra lá»i:

“Lên đây, An! Tôi Ä‘ang kéo cái xe trượt tuyết lá»›n nầy lại để có chá»— cho An duá»—i chân. Chỉ năm phút nữa thôi là chúng mình sẽ vá» tá»›i nhàâ€.

Duyên chìa tay ra để đỡ An đứng lên, nhưng An lùi lại. “Xin anh má»™t phút đã,†An nói giá»ng vá»™i vàng, run run. “Tôi muốn nói vá»›i anh má»™t chuyện trước khi chúng ta trở vá» nhà. Duyên à, không phải con mèo nó làm lật con ngá»±a cá»§a anh xuống đất đâu. Chính là tôi đấy. Tôi cố tình làm vậy vì tôi không muốn thấy anh Ä‘oạt giải – bởi vì anh đã làm gẫy chân bé Danh; nay tôi rất lấy làm hối hận, Duyên ạ!â€

Duyên đứng ngó sá»­ng An. Nó ngạc nhiên quá và cÅ©ng kỳ lạ thay, nó vui sướng quá nên không nói nên lá»i. Äáng lẽ nó phải tức giận má»›i đúng mà sao nó lại cảm thấy nhẹ hẳn ngưá»i. Thì ra An cÅ©ng đã làm Ä‘iá»u sai quấy như nó, và nếu nó phải tha thứ cho An thì việc An tha thứ cho nó dá»… dàng hÆ¡n. DÄ© nhiên má»™t con ngá»±a gá»— bị bá»… gãy không nghÄ©a lý gì vá»›i má»™t đứa bé bị gãy chân. Tuy nhiên không hiểu sao nó vẫn làm cho hai đứa gần nhau hÆ¡n.

Tuy nghÄ© vậy, nhưng Duyên không thể nói ra được bằng lá»i. Nó chỉ cưá»i gượng nghịu và nói: “Không há» gì, không há» gì. An đừng có bận tâm. Hãy lên xe Ä‘i đãâ€.

Nó quấn chiếc áo choàng sát ngưá»i An rồi ngồi xuống đằng trước xe. Hai đứa bươn xuống sưá»n dốc núi và vá» tá»›i trước cá»­a nhà ông Bình, ngưá»i phá»§ đầy tuyết.

An bò lên bá»±c thá»m và đứng cà khiểng ở chổ cá»­a ra vào. Nó ngoảnh nhìn Duyên lúc ấy Ä‘ang chậm chạp quay chiếc xe trượt tuyết định ra vá».

An đã mở cá»­a lòng để đón nhận tình thương cá»§a Äấng Christ, như vậy có nghÄ©a là nó đã mở cá»­a lòng cho cả Duyên nữa, vì tình thương cá»§a Cứu Chúa không bao giỠđóng lại vá»›i ai cả.

“Lên đây, Duyênâ€, An gá»i. “Hãy vào đây chào Ná»™i đã. Ná»™i chắc sẽ vui lòng lắm vì anh đã cứu được Anâ€.

Vưà nói An vừa mở rá»™ng cánh cá»­a để hai ngưá»i cùng bước vào.

Vừa thấy An, Ná»™i đã mừng rỡ đứng dậy reo lá»›n. Cả nhà đã lo lắng từ nãy đến giá» và ông Bình đã lên tận núi để kiếm con gái. Ná»™i vừa định mở miệng mắng cháu thì nhìn thấy cái chân cà khiểng cá»§a An. Ná»™i liá»n nín thinh, đỡ cho An ngồi lên Ä‘i văng rồi Ä‘i kiếm nước lạnh để băng bó.

Lúc xoay lưng lại, Ná»™i nhận thấy Duyên Ä‘ang đứng bẻn lẻn do dá»± nÆ¡i bậu cá»­a. Hai ngưá»i đứng lặng nhìn nhau trong giây lát. Äôi mắt má» vì tuổi già cá»§a Ná»™i có thể Ä‘á»c thấy những ý nghÄ© trên mặt con trẻ như ngưá»i biết chữ Ä‘á»c sách vậy. Lúc ấy Ná»™i Ä‘á»c thấy trên mặt Duyên nét hối hận, vẻ van xin cầu khẩn thiết tha pha lẫn niá»m hy vá»ng rụt rè và lòng can đảm rạng rỡ mà bà chưa bao giá» thấy trên mặt má»™t đứa trẻ nào trước đó. Ná»™i liá»n đặt cả hai tay lên vai nó kéo nó lại gần nÆ¡i bếp lá»­a ấm và sáng sá»§a.

“Cháu hãy vào đâyâ€, Ná»™i nói. “Hãy ngồi xuống đây và ăn cùng vá»›i chúng taâ€.

Cánh cá»­a lại mở ra. Ong Bình từ ngoài bước vào, Ä‘ang rá»§ chiếc áo choàng cho tuyết rÆ¡i xuống. Ong Ä‘oán An không sao cả vì ông nhìn thấy cái xe trượt tuyết và bóng hai đứa trẻ ngồi trên xe Ä‘ang vun vút lao qua cánh đồng. Sau khi nghe kể chuyện xong, ông mắng con gái qua loa vá» tá»™i đã má»™t mình Ä‘i ngoài đêm tối. Äoạn ông cÅ©ng ngồi xuống bên bếp lò đợi Ná»™i dá»n súc-cù-là nóng ăn vá»›i bánh mì dòn quết bÆ¡ vàng ngậy. Bên trên má»—i miếng bánh, Noi còn để thêm má»™t miếng phó mát dầy lổ chổ tổ ong. Má»i ngưá»i ngồi ăn trong im lặng, má»™t thứ im lặng hạnh phúc thá»a mãn.

Sau khí lạnh ngoài trá»i, hÆ¡i nóng toát ra từ bếp lò khiến tất cả Ä‘á»u hiu hiu buồn ngá»§. Duyên ngồi nhìn ánh lá»­a, lòng thầm ước cứ được hưởng hạnh phúa thế này mãi mãi…Bá»—ng có tiếng cào cá»­a phá tan bầu không khí im lặng ấm cúng trong phòng.

“Con Mướp đã vá»!†An reo lên và định nhảy bổ ra, nhưng cái chân Ä‘au khiến nó phải dừng lại. Cả ba ngưá»i, Ná»™i nó, ba nó, và Duyên cùng chạy ra mở cá»­a.

Con Mướp bước vào phòng, cái Ä‘uôi thẳng đứng miệng tha má»™t con mèo con má»›i đẻ chưa mở mắt. Nó chẳng thèm để ý tá»›i má»™t ai, cứ má»™t mạch Ä‘i thẳng tá»›i chá»— giưá»ng bé Danh Ä‘ang nằm ngá»§ và nhảy tót lên đám chăn nệm. Nó thả con mèo con ngay sát gối bé Danh rồi lại vá»™i vàng chạy ra cá»­a, miệng kêu ngao ngao.

“Cứ để nó Ä‘i, rồi nó sẽ mang thêm con mèo khác trở vá»â€, ông Bình nói.

“Nếu vậy ta cứ để cá»­a ngá» thì hÆ¡nâ€, Ná»™i vừa nói vừa quấn lại cái khăn quàng che kín cổ và vai. Ná»™i nhá» Duyên Ä‘i kiếm há»™ mảnh da sÆ¡n dương để phá»§ lên hai đầu gối Ná»™i. Cả nhà ngồi run rẩy trong giá lạnh chá» cho tá»›i khi con Mướp trở vá» mang theo má»™t con mèo nhị thể. Nó đặt con mèo vào chá»— con mèo trước rồi lại phóng mình ra ngoài đêm tối.

“Mong rằng đây sẽ là con chótâ€, Ná»™i khẽ nói, óc nghÄ© tá»›i cảnh gió lạnh và cuá»™c sống trong nhà khi bé Danh có thêm ba con mèo nhá». Nhưng chẳng ai nói ra má»™t lá»i, vì má»i ngưá»i Ä‘ang chăm chú nhìn ra ngoài cá»­a. Con Mướp cá»§a bé Danh muốn làm gì thì làm, chẳng ai há»i han gì nó cả.

Con Mướp đi quanh góc vựa lúa, nhưng lần nầy bước đi của nó chậm chạp và oai vệ; nó đã hoàn thành nhiệm vụ. Con mèo nó tha vỠlần nầy cũng thuộc loại mèo mướp giống hệt nó. Nó nằm ngay trên ngực bé Danh, hai chân trước ôm vòng ba con mèo con và miệng bắt đầu liếm láp.

Ná»™i thở má»™t hÆ¡i nhẹ nhõm và bảo Duyên đóng cá»­a lại. Quay vỠông Bình, Ná»™i bảo ông hãy Ä‘i kiếm má»™t cái rổ để làm ổ cho mấy con mèo. “Nếu không, thằng nhá» sẽ chết ngạt mấtâ€, Noi tiếp.

Ong Bình tặc lưỡi – thôi, để đến sáng hãy hay mẹ ạ!†ông đáp. “Äêm nay cứ để chúng ở đấy cÅ©ng được rồi. Giống vật khôn lắm. Chúng biết rõ ngưá»i nào yêu thương chúng. Vả lại, dù chúng có ở đấy bé Danh cÅ©ng chẳng khó chịu đâu.â€

Ong nhẹ nhàng dịch chân phải cá»§a con Mướp ra khá»i cằm bé Danh; Ä‘oạn, ông bá» ra ngoài để Ä‘i khóa cá»­a chuồng bò.

Duyên đứng dậy để ra vá». Nó bước tá»›i chá»— Ná»™i và chìa tay ra.

“Cháu phải vá»â€, nó nói, “Cháu cám Æ¡n bà đã cho phép cháu vào nhà, và cháu mong rằng chân cá»§a An chóng khá»i.â€

Ná»™i giÆ¡ cả hai tay ra nắm chặt lấy bàn tay nó. Mắt nhìn thẳng vào mặt nó, Ná»™i nói, “Thôi, cháu phải vá»! Nhưng nhá»› trở lại đây nữa nhé! Bà sẽ rất mừng gặp cháu trở lại đấy!â€

An không đá động đến việc đánh thức bé Danh dậy, vì sợ Ná»™i không bằng lòng. Nhưng dù sao, má»™t lá»i hứa vẫn là má»™t lá»i hứa. Nó chá» cho đến lúc Ná»™i Ä‘i rá»­a các tách uống súc-cù-là, nó má»›i nhảy lò cò lại chá»— bé Danh nằm. Nó vuối lại mái tóc ướt đẫm trên trán bé Danh, miệng thì thầm gá»i, “Danh!†Danh thở dài, giang hai tay sá» soạng trên không, nhưng không thức dậy.

“Danh!†Lần nầy An gá»i lá»›n hÆ¡n, đồng thá»i véo khẽ má»™t cái. Danh mở mắt ra, hấp háy má»™t lát rồi trừng trừng nhìn chị.

“Coi này, Danhâ€, An nói, “con Mướp đã trở vá» rồi đấy – nó mang cả quà tặng cho cưng nữa!â€

Bé Danh ngó sá»­ng đám mèo con Ä‘ang nằm gá»n trong cánh tay nó. Nó còn ngái ngá»§ không lá»™ vẻ ngạc nhiên. Nó cÅ©ng không biết nó Ä‘ang tỉnh hay mÆ¡ nữa.

“Nó bắt được ba con chuá»™tâ€, Danh nói.

“Không phải, không phảiâ€, An đáp. “Không phải chuá»™t đâu, đây là ba con mèo con đó. Con Mướp sanh chúng trong nhà kho và nay nó mang vá» tặng cưng đấy. Giá» chúng là cá»§a cưng đấy!â€

Danh hấp háy nhìn đám mèo con. “Em biết thế nào con Mướp cÅ©ng trở vá»â€ nó khẽ nói; “em đã cầu xin Thượng Äế rồi mà.â€

An quỳ xuống bên giưá»ng, mở rá»™ng vòng tay ôm lấy cả Danh, con Mướp và đám mèo con.

“Chị cÅ©ng cầu xin Chúa Giê-xu Christ ngá»± vào lòng chị nữaâ€, An nói khẽ, “và Ngài đã vào. Thế là hai lá»i cầu nguyện được đáp ứng trong má»™t đêm!â€

Nhưng bé Danh không nghe nữa, nó đã lại quay ra ngá»§, hÆ¡i thở Ä‘iá»u hòa, miệng ngậm cái chóp Ä‘uôi con Mướp.

Chương 11

CHƯƠNG 11

Tài băng bó bằng nước lạnh cá»§a Ná»™i giá»i thật. Sáng hôm sau lúc An thức giấc dậy, chá»— Ä‘au ở mắt cá chân không còn sưng dầy lên nữa. Giá» nó chỉ còn khó chịu lúc bước Ä‘i thôi. Äêm qua tuyết lại xuống nhiá»u. Những lá»›p tuyết chồng chấtlên nhau thành thừng đống cao khiến ông Bình phải đào má»™t con đưá»ng để Ä‘i tá»›i chuồng bò. Như vậy, ngày hôm nay không còn hy vá»ng Ä‘i ra ngoài chÆ¡i nữa.

Nhưng An, bé Danh, con Mướp và ba con mèo con bị chôn chân trong phòng khách chật hẹp không phải là má»™t Ä‘iá»u thích thú, nên vào quá trưa , Ná»™i bảo chúng Ä‘i ra chÆ¡i ở nhà kho chứa cá» khô. Bé Danh liá»n bá» gia đình má»›i cá»§a nó vào má»™t cái rổ và Ä‘em ra nhà kho. Nó bá»›i cá» khô làm ổ cho đám mèo và nô rỡn trong nhà kho trong khi An nằm sấp, cuốn Thánh Kinh lá»›n cá»§a Ná»™i để dá»±ng đứng trước mặt, Ä‘ang lần lượt giở từng trang.

An muốn tìm câu gốc cá»§a Ná»™i nói vá» Chúa Giê-xu gõ cá»­a. Câu này nó đã từng nghe vị mục sư Ä‘á»c, và nay nó muốn há»c cho thật thuá»™c lòng. Nó kiếm không mấy khó khăn, vì vị mục sư đã cho biết trong sách Khải Huyá»n, Ä‘oạn 3, câu thứ 20:

“Nầy ta đứng ngoài cá»­a mà gõ; nếu ai nghe tiếng ta mà mở cá»­a cho, thì ta sẽ vào cùng ngưá»i ấy, ăn bữa tối vá»›i ngưá»i , và ngưá»i vá»›i ta.â€

An há»c thật thuá»™c câu ấy để có thể nhắc lại khá»i cần nhìn vào sách. Nó thắc mắc không hiểu có phải phần chót nói vá» bữa ăn tối không. Nó tá»± nhá»§ phải nhá»› để há»i Ná»™i nó khi có dịp. Äoạn, nó ngã đầu trên cánh tay, nằm nghÄ© ngợi và nhìn bé Danh Ä‘ang tập nhào lá»™n. Bé Danh nhào lá»™n nom thật kỳ, cái chân lành cong lại, còn cái chân Ä‘au thì thẳng đơ.

An đã mở cá»­a cho Chúa Giê-xu Christ. Ngài đã ngá»± vào và Ä‘ang sống trong lòng nó, và ngững gì Ná»™i nó nói quả là đã thá»±c hiện. Ngài đã bước vào vá»›i Thánh Linh tha thứ và yêu thương cá»§a Ngài; bao ý nghÄ© giận há»n, ghen ghét Ä‘á»u ta biến trước ánh sáng, và việc tha thứ cho Duyên tá»± nhiên không còn thấy khó khăn gì nữa. Thá»±c ra, nó đã thôi nghÄ© tá»›i chuyện ấy, vì khi Äấng Christ bước vào, Ngài đã chứng tá» cho nó thấy rõ lòng ích ká»· tàn ác cá»§a nó, và Ä‘iá»u nó thá»±c sá»± băn khoăn luc này là không biết Duyên có vui lòng tha thứ cho nó không.

Nó đã kể hết sá»± thật vá»›i Duyên, và xem chừng Duyên cÅ©ng không có vẻ tức giận. Nhưng dù sao Duyên cÅ©ng đã hụt mất giải thưởng và giỠđây An biết rằng nó có thể làm nhiá»u hÆ¡n nữa để Ä‘á»n bù cho Duyên nếu thật sá»± nó muốn.

Chẳng hạn có những con thú vật ở chiếc tàu Nô-ê. Nếu nó Ä‘em những con thú ấy trình thầy giáo và kể lại hết má»i chuyện, chắc thầy giáo sẽ biết tài Duyênvà không chừng thầy sẽ cho nó má»™t giải thưởng khác để Ä‘á»n bù lại, nếu thầy biết rõ những việc đã xảy ra.

Nhưng An lại sợ thầy giáo sẽ nghÄ© không tốt vá» nó, và các bạn trong tưá»ng sẽ nói thế này thế kia nên nó quyết địng không làm gì nữa cả. Sau khi quyết định thế xong, nó thấy không còn muốn nghÄ© tá»›i câu Kinh Thánh mà nó má»›i há»c đó nữa, vì câu này đã làm cho nó mất vui. Nó liá»n ra chÆ¡i đánh Ä‘u trên sà ngang và cho bò ăn cá» qua má»™t lá»— hổng nÆ¡i vách. Má»™t lát sau, ông Bình tá»›i để vắt sữa bò. Nó Ä‘i xuống ngồi bên ông trò chuyện trong khi ông làm việc.

Chẳng mấy chốc trá»i đã tối. An và bé Danh trở lên nhà trên để ăn cÆ¡m. Sau đấy là đến giá» bé Danh Ä‘i ngá»§. Äến lúc ấy má»›i xảy ra chuyện lục đục, vì má»™t đàng Ná»™i muốn để đám mèo con ngá»§ trong nhà kho chứa cá», má»™t đàng bé Danh lại muốn chúng ngá»§ ngay trên giưá»ng. Sau cùng, má»—i ngưá»i nhưá»ng nhau má»™t tí và Ä‘i tá»›i thoả thuận để đám mèo con ngá»§ dưới gậm giưá»ng. Vì phải nói nhiá»u, Ná»™i mệt nhoài để buông ngưá»i xuống ghế vá»›i tiếng thở dài. An kéo ghế lại ngồi gần bên Ná»™i, nhưng ngồi chưa thoải mái đã có tiếng gõ cá»­a nên nó lại phải đứng dậy ra mở.

Duyên đứng ngoài ngưỡng cá»­a, hai tay xoa vào nhau má»™t cách ngượng nghịu, còn An cÅ©ng không tránh khá»i ngượng ngùng bẽn lẽn dầu nó muốn niá»m nở ân cần. Hai đứa đứng im lặng, Ná»™i ngạc nhiên ngẩng đầu lên nói.

“Vào đây cháu, còn đứng ngoài đó làm gì! An, kéo thêm cái ghế nữa lại đây, và cả hai đứa bây hãy ngồi xuốngâ€.

An và Duyên cùng vâng lá»i ngồi xuống. Sau khi nói nó đến đây để há»i thăm cái chân cá»§a An đã đỡ chưa, Duyên lại chìm vào yên lặng. Còn An sau khi nói được câu “Cám Æ¡n anh, đã đỡ nhiá»u rồi†cÅ©ng lại im lặng cúi đầu nhìn xuống sàn nhà. Ná»™i ngước mắt lên chăm chú nhìn hai đứa sau cặp kiếng lão.

“An và Duyên nghe bà bảo đây:, Ná»™i bá»—ng cất tiếng nói, “từ nay chúng bây phải thôi hiá»m khích nhau, và phải cư xá»­ cho đàng hoàng phải đạo.

Duyên, cháu đã làm má»™t việc hết sức lá»—i lầm, dù đấy không phải là mà cháu cố ý muốn làm, và cháu đã phải chịu Ä‘au khổ vì việc cháu làm. Việc đã lỡ rồi, có khóc than cÅ©ng vô ích mà thôi. Giá» cháu phải thu hết can đảm và bắt đầu trở lại. Còn An, cháu phải biết tha thứ, phải có lòng nhân và phải thôi đừng tá»± cho mình là tốt, là hay hÆ¡n ngưá»i khácâ€.

“Cháu có bao giá» nghÄ© vậy đâuâ€, An ngạc nhiên nói.

“Có đấyâ€, Ná»™i đáp, “nếu không, cháu đã không thấy việc tha thứ cho ngưá»i khác là khó khănâ€.

“Nhưng cháu đã tha thứ cho Duyên rồiâ€, An đáp. “Äêm qua ở trên núi ấy – và cháu thấy cÅ©ng không khá khăn gì lắm, bởi vì chính cháu cÅ©ng đã làm má»™t việc không phải đối vá»›i anh ấy. Và khi cháu kể hết sá»± thật vá»›i anh ấy, anh nói anh cÅ©ng thứ lá»—i cho cháu nữa. Có phải vậy không? Duyên? Như vậy là chúng cháu cùng hư đốn như nhauâ€.

“Phảiâ€, Duyên thá»§ng thẳng đáp, “Nhưng việc An làm không ghê gá»›m như việc tôi làm. Tôi có thể làm con ngá»±a khác nhưng tôi không thể làm cho bé Danh có đôi chân khác. Vả lại, má»i ngưá»i Ä‘á»u bảo An tốt và Ä‘á»u ưa thích An; nhưng chẳng má»™t ai ưa thích tôi cảâ€.

An đáp: “Có lẽ tại vì má»i ngưá»i biết rõ việc anh làm mà không ai hay biết việc tôi làm.. Duyên biết không chiá»u nay tôi đã nghÄ© tôi cần phải nói hết má»i chuyện cho thầy giáo biết, nhưng không hiểu sao tôi thấy tôi không có đủ can đảmâ€.

Duyên và An đang nói chuyện với nhau, Nội ngồi lặng thinh nghe, nhưng vì là Nội nên hai đứa trẻ không ngại gì và cứ nói tự nhiên. Lúc này Nội mới lên tiếng.

“An à,†Ná»™i thình lình nói, “tá»± nhiên làm sao cháu lại nghÄ© cháu có thể tha thứ được? Má»›i cách đây hai đêm thôi, cháu còn bảo vá»›i ta là cháu không bao giá» tha thứ được cho Duyên.â€

“Dạ thưa Ná»™i, cháu mở cá»­a lòng theo đúng như lá»i Ná»™i nói, và rồi má»i việc diá»…n ra cÅ©ng theo đúng như lá»i Ná»™i nói. Lúc cháu má»i Äấng Christ ngá»± vào trong lòng cháu, cháu tá»± nhiên thấy không còn khó khăn như trước nữa.â€

“Phảiâ€, Ná»™i nói, “ta biết má»i việc sẽ xảy ra như vậy nếu cháu chỉ chịu mở cá»­a lòng. Khi Äấng Christ vá»›i tình thương vÄ© đại và lòng tha thứ bao la ngá»± vào trong lòng cháu, cháu tá»± nhiên thấy không còn khó khăn như trước nữa.â€

“Phảiâ€, Ná»™i nói, “ta biết má»i việc sẽ xảy ra như vậy nếu cháu chỉ chịu mở cá»­a lòng. Khi Äấng Christ vá»›i tình thương vÄ© đại và lòng tha thứ bao la ngá»± vào lòng, chúng ta, trong lòng ta sẽ không còn chá»— cho những ý tưởng xấu xa, vị ká»·, và không chịu tha thứ nhau nữa – những ý tưởng nầy tan biến Ä‘i như bóng tối tan biến trước ánh sáng mặt trá»i. Tình yêu thương cá»§a Chúa Giê-xu cÅ©ng còn Ä‘uổi được má»™t cái gì khác hÆ¡n là sá»± thù nghịch ghen ghét. Cháu hãy lấy cho ta cuốn Kinh Thánh đây.â€

An mang cuốn Kinh Thánh lại. Ná»™i chậm chạp giở từng trang, ghé mắt nhìn vào các hàng chữ cho tá»›i khi Ná»™i tìm thấy chương 4 trong thÆ¡ thứ nhất cá»§a Giăng. Ná»™i chỉ vào hai câu 18, 19 và bảo An Ä‘á»c.

An Ä‘á»c lá»›n tiếng, thong thả rành rá»t từng chữ má»™t: “Quyết chẳng có Ä‘iá»u sợ hãi trong sá»± yêu thương, nhưng sá»± yêu thương trá»n vẹn thì cất bá» sá»± sợ hãi, vì sá»± sợ hãi có hình phạt, và kẻ đã sợ hãi thì không được trá»n vẹn trong sá»± yêu thương. Chúng ta yêu vì Chúa đã yêu chúng ta trước.â€

“Äúng vậyâ€, Ná»™i nói. “Sá»± yêu thương trá»n vẹn cất bá» sá»± sợ hãi. Khi Äấng Christ mang sá»± yêu thương trá»n vẹn cá»§a Ngài vào lòng chúng ta, chẳng những sá»± vị ká»·, ác độc, mà ngay cả sá»± sợ hãi nữa cÅ©ng bị xua Ä‘uổi ra ngoài. Các cháu thấy không, nếu chúng ta thá»±c lòng tin rằng Äấng Christ yêu thương chúng ta trá»n vẹn, sẽ chẳng còn có gì khiến chúng ta phải sợ hãi nữa. Nếu Ngài yêu thương chúng ta trá»n vẹn, Ngài sẽ không bao giỠđể bất cứ cái gì làm hại chúng ta.â€

An và Duyên ngồi suy nghÄ© má»™t lát, Ä‘oạn mỉm cưá»i vá»›i nhau. An đứng dậy Ä‘i tá»›i tá»§ riêng lấy ra con gấu Giáng Sinh Ä‘em bẻ làm đôi để làm quà tặng giảng hoà. Hai đứa ngồi trên ghế, Duyên thì nhai bánh ngon lành, còn An vẫn có vẻ tư lá»±, băn khoăn. Nay nó biết rõ hÆ¡n bao giá» hết Ä‘iá»u gì là phải, nhưng nó vẫn không muốn làm theo.

Duyên ngồi chÆ¡i chỉ má»™t tí rồi từ biệt ra vá». Khi nó Ä‘i rồi, An cÅ©ng chúc Ná»™i ngá»§ ngon rồi đúng dậy định Ä‘i lên phòng riêng.

“An nàyâ€, Ná»™i nói, “Cháu hãy nhá»› rằng khi Chúa Giê-xu ngá»± vào trong ta, Ngài chỉ ngá»± vào như là chá»§ ta. Ngài bảo gì ta phải làm như thế, chứ không phải ta muốn làm gì thì làmâ€.

“Dạâ€, An đáp vá»›i giá»ng hÆ¡i buồn. Nó bước lên lầu, và sau khi thay quần áo xong nó quỳ xuống cầu nguyện.

“Lạy Chúa Giê-xuâ€, An cầu. “Con cÅ©ng rất muốn làm đúng theo những lá»i Ngài chỉ dạy. Nếu quả con phải nói hết má»i sá»± thật, xin Ngài hãy ban cho con lòng dÅ©ng cảm và khiến con đừng sợ hãi nữa.â€

An bước lên giưá»ng nằm lòng cảm thấy nhẹ nhàng hÆ¡n trước. Chẳng mấy chốc nó đã ngá»§ say. Sáng hôm sau nó thức dậy sá»›m. Nằm trong gian phòng tối má»i cá»­a đóng kín, nó tá»± há»i không biết đã mấy giá» rồi.

Äang tá»± há»i như vậy, nó chợt nhận thấy má»™t tia sáng lá»t qua kẽ cá»­a sổ chiếu thẳng vào sàn gác.

“Sáng rồiâ€, nó nghÄ© thầm; “ta phải mở cá»­a sổ xem trá»i hôm nay có đẹp không!â€

Nó nhảy xuống giưá»ng, mở tung các cá»­a để ánh sáng tràn vào. Thung lÅ©ng bên dưới hãy con chìm trong bóng tối, nhưng ánh nắng từ đầu non phía bên kia dá»i thẳng vào nhà nó; mặt tuyết trắng phản chiếu ánh sáng chói lòa và những đỉnh núi ở phía sau lưng nó sáng rá»±c lên như lá»­a hồn. Gian phòng nhá» bé lúc nãy còn tối ôm nay chan hòa ánh sáng ban mai dịu dàng, mát lạnh.

An nghÄ© thầm, “ Thật đúng như Ná»™i đã nói. Không có cách nào xua Ä‘uổi bóng tối ra khá»i thung lÅ©ng ngoài cách chá» cho mặt trá»i má»c lên chiếu thẳng vào đó. Äến lúc ấy thì có ai muốn giữ bóng tối lại cÅ©ng kh6ng được. Lòng thù ghét Duyên và lòng sợ hãi không dám thú thật cÅ©ng giống như là bóng tối; còn để Äấng Christ ngá»± vào cÅ©ng giống như là mở cá»­a sổ ra vậyâ€.

Những ý tưởng vừa nảy ra trong óc làm nó thích thú vô cùng. Nó trở lại giưá»ng nằm tiếp tục suy nghÄ© cho đến khi tá»›i giá» vùng dậy. Chân hãy còn hÆ¡i khập khiá»…ng, nó mặc áo rồi Ä‘i xuống nhà bếp.

Gặp Ná»™i Ä‘ang pha cà phê, nó cương quyết nói , “Ná»™i à, cháu muốn đến trưá»ng để gặp ngay thầy giáo vào sáng hôm nay’.

“Nhưng chân cháu đã khá»i hẳn chưa?†Ná»™i há»i.

“Cháu sẽ Ä‘i bằng xe trượt tuyếtâ€.

“Thế còn lúc trở vá» thì làm thế nào?â€

Cháu cÅ©ng không biết nữa! Có lẽ cháu phải lá»™i bá»™ cà nhắc vá», dầu ra sao thì ra. Ná»™i à, cháu phải Ä‘i để gặp thầy giáo ngay sáng hôm nay; cháu không chỠđợi được nữa.â€

“Có việc gì thế?†ông Bình Ä‘ang đứng ở bá»±c cá»­a giậm chân cho tuyết ở á»§ng chân rÆ¡i xuống nói vá»ng vào. “Nếu con An muốn gặp thầy giáo sáng hôm nay thì nó có thể Ä‘i vá»›i tôi. Tôi Ä‘ang tính Ä‘em xe ngá»±a chở phó mát xuống dưới tỉnh đây. Tôi sẽ thả nó xuống ở trưá»ng há»c, rồi lúc ở nhà ga vá» tôi sẽ lại đón nóâ€.

Mặt An tươi hẳn lên. Nó mừng quá! Nó biết nó không thể chỠđợi được nữa. Nếu nó đợi thêm một ngày nữa, có lẽ nó lại cảm thấy sợ hãi và rồi thôi không dám thực hiện ý định.

An ngồi cạnh ba nó trong xe ngá»±a tay nắm chặt những con vật bằng gá»— cá»§a chiếc tàu Nô Ê bá»c kỹ trong má»™t chiếc khăn tay. Äằng sau lưng nó, những bánh phó mát lắc lư xô Ä‘i xô lại theo đà xe chạy. Nó thấy lòng không được vui sướngnhư nó tưởng.. Nó không biết nó sẽ nói thế nào vá»›i thầy giáo lát nữa đây! Không biết thầy có nổi giận vá»›i nó không? Rất có thể lắm.

“Con muốn gặp thầy giáo có việc gì thế?†Ong Bình thình lình há»i. “Hay con buồn chán vì không có bài há»c chăng?â€

An ngã đầu tóc vàng óng vào ngực ba.

“Không phải vậyâ€, nó bẽn lẽn đáp. “Con có chuyện muốn thưa vá»›i thầy giáo. Bí mật ba ạ!â€

An luôn tay vào bàn tay ba nó lúc ấy Ä‘ang nắm dây cương. Ong Bình là ngưá»i tốt và hiểu biết; ông chỉ mỉm cưá»i không há»i thêm gì nữa. Ong luôn luôn bận việc. Ong làm quần quật từ sáng sá»›m đến tối mịt để cái trại nhá» cá»§a ông có đủ lợi tức nuôi con cái. Ong không mấy khi có thì giá» dạy dá»— các con – ông nhưá»ng việc ấy cho Ná»™i. Tuy nhiên, ông vẫn biết được chúng nghÄ© gì trong đầu khi nhìn vẻ mặt chúng và nghe chúng trò chuyện. Trong khi làm việc để nuôi chúng trong bầu không khí yên lặng nÆ¡i chuồng bò và trong rừng, ông vẫn thưá»ng nghÄ© tá»›i các con và cầu nguyện cho chúng. Ong biết gần đây con gái ông không được vui, nhưng nay ông thấy nó đã được lại sá»± bình an. Thấy con vui vẻ như vây là ông hài lòng lắm rồi, ông không cần tìm hiểu đầu Ä‘uôi câu chuyện làm gì.

Hai cha con Ä‘i trong im lặng cho tá»›i khi nhìn thấy ngôi nhà trắng hiện ra ở đàng xa. Vá» mùa hè ngôi nhà nom trắng tinh, nhưng vỠđông tuyết rÆ¡i, ngôi nhà hiện ra vẻ xám đục trên ná»n tuyết trắng phau.

Ong Bình bảo An, “Con xuống Ä‘i. Chừng ná»­a giá» nữa ba sẽ quay lại đón conâ€.

Con ngựa lộp cộp kéo xe đi. Trống ngực đập mạnh, An men theo lối đi vào nhà thầy giáo, nhưng đến cửa nó đứng đợi rất lâu không dám gõ. Nó có thể đứng yên đấy mãi cho đến lúc ba nó đến đón đưa nó vỠnhà nếu thầy giáo không từ sau cửa sổ nhìn thấy nó và mở cửa cho nó.

“Vào đây, vào đâyâ€, thầy giáo vồn vã nói và dãn nó vào trong gian phòng nhá» là nÆ¡i hai thầy trò vãn thưá»ng ngồi làm bài. Thầy rất mến trẻ con. Những ngày nghỉ, thầy nhá»› chúng và rất muốn chúng đến thăm thầy. An Ä‘i thẳng đến bàn, cởi nút buá»™c ở mù xoa ra và Ä‘em bầy những con vật cá»§a chiếc tàu Nô Ê thành má»™t hàng dài.

“Thưa thầy, chính anh Duyên đã tạc những con vật nầyâ€, An mạnh bạo nói. “Thầy coi có đẹp không?â€

Thầy giáo nhặt những con vật lên ngắm nghía má»™t cách thích thú rồi má»›i đáp, “Äẹp lắm! Äối vá»›i má»™t đứa trẻ bằng tuổi nó mà làm được như vậy là khá lắm rồi. Chẳng bao lâu nữa nó sẽ kiếm ăn được rồi. Thật thầy không ngá» nó lại có thể tạc khác được như vậy. Tại sao nó không dá»± vào cuá»™c thi thá»§ công vừa qua?â€

“Dạ anh ấy có dự†An vẫn mạnh dạn đáp. “Vì vậy mà con đến đây thưa chuyện cùng thầy Anh ấy có tạc má»™t con ngá»±a nhá» bằng gá»—, nhưng bị con bẻ gãy khi anh ấy vắng nhà, bởi con quá tức giận anh ấy vá» việc bé Danh. Nhưng nay con rất hối hận, và con băn khoăn không biết anh ấy có đáng được hưởng giải thưởng không – vì nay thầy đã biết rõ má»i chuyện rồiâ€.

Thầy giáo nhìn An ra chiá»u suy nghÄ©. Hai má An đỠtía, cặp mắt nó nhìn cắm xuống đất. Sau cùng thầy nói: “Nhưng thầy làm gì có giải nào khác! Chỉ có cả thảy hai giải, má»™t giải trao cho trò Thạch, còn má»™t giải cho conâ€.

“Nếu vậy thì anh Duyên phải được hưởng cái giải đã trao cho Thạch. Anh ấy khắc gá»— giá»i hÆ¡n Thạch nhiá»u, và giải ấy là để tặng cho ngưá»i nào khắc giá»i nhấtâ€.

Thầy giáo vá»™i đáp, “Không được, không được! Chúng ta không thể làm như vậy được. Dù sao, trò Thạch cÅ©ng đã thắng giải má»™t cách công bằng và đàng hoàng. Chúng ta không thể lấy lại cái giải đã trao cho nó. Nếu con thá»±c sá»± muốn trò Duyên có má»™t giải thì con phải trao giải cá»§a con cho nó. Vì do lá»—i tại con mà nó hụt trúng giải, phải không?â€

“Vâng đúng vậy,†An đáp – và nó ngồi lặng yên đến ba phút để suy nghÄ©. Giải thưởng cá»§e nó là má»™t cuốn sách đẹp chứa đầy những hình ảnh các ngá»n núi ở Thụy SÄ©. Nó quý cuốn sách ấy lắm nên Ä‘em bá»c giấy lụa và cất kỹ trong ô kéo riêng.

DÄ© nhiên nó có thể từ chối, và biết chắc thầy giáo cÅ©ng không khi nào buá»™c nó phải cho giải ấy Ä‘i. Nhưng vá»›i tình yêu thương trá»n vẹn cá»§a Ngài giỠđây Ä‘ang sống trong lòng nó, Ngài không muốn nó giữ lại bất cứ cái gì.

“Thế cÅ©ng đượcâ€, An đáp.

"Tốt!†thầy giáo nói, mắt ông ánh lên má»™t tia đắc thắng vì trong ba phút vừa qua ông biết rằng An đã trải qua má»™t trận chiến ná»™i tâm và đã thắng má»™t các vẻ vang. “Con hãy mang sách ấy lại cho thầy khi trưá»ng há»c khai giảng lại. Thầy sẽ trao tặng sách ấy cho trò Duyên ngay trong lá»›p há»c, và các há»c sinh khác sẽ được coi những tác phẩm tạc khắc cá»§a trò Duyên.â€

“ Vâng ạâ€, An đáp. Nó dụt dè ngẩng lên nhìn thầy giáo để xem thầy có nghÄ© cho nó là hết sức độc ác không, nhưng nó chỉ thấy thầy mỉm cưá»i vá»›i nó. Nó chào thầy để ra vá», lòng biết chắc nó vẫn được thầy yêu thương như cÅ©.

Chiếc xe ngá»±a lại lắc lư leo ngược con đưá»ng đồi tuyết phá»§. Tá»›i nhà, An trèo qua mấy bá»±c thá»m và đứng lại ở hàng hiên. Bé Danh tá»›i đứng bên chị, hai tay ôm giữ đám mèo con. Trong nhà bếp Ná»™i Ä‘ang nấu ăn, và trước mặt An ánh nắng mặt trá»i đã chiếu tá»›i thung lÅ©ng.

An ngó xuống những mái nhà sáng láng và dòng sông màu trắng nhạt. Nó cảm thấy bàn tay nhá» bé ấm áp cá»§a bé Danh Ä‘ang luồn bào tay nó và nó ngá»­i thấy mùi súp thÆ¡m ngào ngạt từ nhà bếp tá»a ra.

Nó nghÄ© thầm, “Má»›i hồi sáng, thung lÅ©ng còn đầy bóng tối, nhưng giỠđây đã đầy ánh sáng mặt trá»iâ€. Cảnh nầy thật giống như việc Chúa Giê-xu ngá»± vào lòng nó, Ä‘em đến cho nó đầy tình yêu thương, ánh sáng và can đảm.

Chương 12

CHƯƠNG 12

Lòng phÆ¡i phá»›i, Duyên nhẹ nhàng bước lên đồi. An Ä‘i bên cạnh nó. Trước kia chưa bao giá» hai đứa cùng Ä‘i chung vá»›i nhau ở trưá»ng vá», nhưng nay thì tình thế đổi khác.

Äối vá»›i Duyên, đấy là má»™t buổi sáng nay hạnh phúc trong Ä‘á»i. Thầy giáo, không giải thích lý do, bá»—ng nhiên nói cho cả lá»›p hay rằng trong ngày nghỉ ông đã được coi má»™t tác phẩm Ä‘iêu khắc gá»— đẹp đến ná»—i nay ông quyết định trao giải thưởng nữa. Rồi trước sá»± ngạc nhiên cá»§a hết thảy má»i há»c sinh, thầy gá»i Duyên lên nhận lãnh giải thưởng. An cÅ©ng mừng quá suýt xỉu Ä‘i khi thầy giáo kể lại đầu Ä‘uôi câu chuyện. Sau đấy các há»c sinh xúm lại để ngắm những vật bằng gá»— do Duyên tạc khắc, và ngưá»i lá»›n tiếng tán thưởng nhiá»u hÆ¡n ai hết lại chính là Thạch. Thạch vui vẻ nói cho chúng bạn biết nó that là may mắn vì các con vật ấy đã đưa dá»± thi quá trá»…, nếu không, nó chẳng thế nào Ä‘oạt giải được. Má»i trò Ä‘á»u đồng ý. Sau đấy nó đòi coi cuốn sách giải thưởng cá»§a Duyên, và đám há»c trò gái la lá»›n: “Ua, sao giống hêt cuốn sách cá»§a con An?†An đã lo Duyên sẽ nói, “Chính cuốn sách cá»§a An đó.†Nhưng Duyên chỉ lá»­ng lÆ¡ đáp: “Thật vậy ư?†và đợi khi không có ai ngó, nó khẽ nháy mắt vá»›i An.

Khi hai đứa Ä‘i khuất đám đông các trò khác, Duyên trao cuốn sách cho An, miệng nói: ÄÆ°á»£c má»™t giải thưởng cÅ©ng thú thật, nhưng tôi không muốn giữ cuốn sách này. That vậy, An ạ! Äây là cuốn sách cá»§a An, tôi không muốn Ä‘oạt nó cá»§a An.â€

An lắc đầu:

“Không, Duyên cứ giữ lấy. Thầy giáo đã bảo vậy mà, bay giá» là sách cá»§a Duyên rồi.â€

“Thôi thế này vậy:†Duyên tắc lưỡi nói. “Cuốn sách này là thuá»™c vá» cả hai chúng ta, vậy theo tôi nghÄ© chúng ta nên chia nhau xài chung. Chẳng hạn tôi giữ sách tháng nay, An giữ nó tháng sau, và tháng sau nữa lại đến lượt tôi.â€

Mắt An sáng hẳn lên. Nó quí cuốn sách vô cùng.

“CÅ©ng được, An đáp, “anh muốn vậy thì tôi cÅ©ng làm theo ý anh. Má»—i đầu tháng chúng ta lại đổi sách cho nhau.â€

Từ đấy thành má»™t cái lệ. Cứ năm giá» chiá»u má»—i ngày mồng má»™t đầu tháng ngưá»i chá»§ cuốn sách lại trịnh trá»ng mang sách tá»›i tận nhà ngưá»i kia Ä‘em để trên bàn. Cứ thế trong suốt cả năm, và đây là má»™t ước lệ tốt, vì cứ má»—i lần trao đổi sách chúng lại thầm nhá»› lại rằng hạnh phúc thật sá»± là do ở sá»± tha thứ, chia xẻ và giúp đỡ lẫn nhau.

“Chúng ta hãy ngồi xuống đống cá»§i nay để coi sách má»™t chútâ€, Duyên đỠnghị. Hai đứa gạt cho tuyết rÆ¡i xuống rồi ngồi lên đống cá»§i mở sách ra coi, vì Duyên chưa được coi sách ấy lần nào. Nó rất thích núi non và nó chỉ vẽ các đưá»ng khác nhau để leo lên núi. Nó dùng ngón tay và vạch ra con đưá»ng và say sưa nó, “Äây là lối tốt nhất đê lên ngá»n Mát-tÆ¡. Tôi sẽ trèo theo lối này trước nhất.†An ngồi Ä‘u đưa chân bên cạnh; nó cÅ©ng thầm ước chi mình được sanh làm con trai để có thể leo núi.

Hai đứa ngồi đó má»™t lúc lâu trong ánh nắng ấm buổi giữa trưa. Sau những đỉnh núi tuyết phá»§ là cả má»™t khoảng trá»i xanh biếc. Chúng mải ngắm các hình ảnh trong sách đến ná»—i quên cả thì giá» vá» nhà ăn cÆ¡m. Có tiếng trách cá»§a đứa trẻ nít nổi lên sát cạnh chúng:

“Chị An nè, Ná»™i bảo em đến tìm chị vỠăn cÆ¡m. CÆ¡m đã dá»n từ lâu rồi, và em đã ăn xong phần em rồi.â€

Bé Danh nom có vẻ mệt nhá»c. Nó tá»±a mình vào cặp nạng, mặt đỠnhư gấc. An vá»™i vàng nhảy xuống khá»i đống cá»§i, miệng la:

“Danh, em không được xuống tít tận dưới núi nay. Rồi làm sao em vỠđược. Thôi chúng ta vá» ngay Ä‘i.â€

Ba đứa thong thả leo ngược lên. Bé Danh mệt quá. No chưa bao giá» má»™t mình chống nạng Ä‘i xa như vậy, nhưng vì nó cứ nghÄ© rằng tá»›i góc đưá»ng đây nó sẽ gặp chị nó nên nó tiếp tục khập khiá»…ng Ä‘i mãi. Sau cùng, Duyên phải bế nó lên, còn An thì xách cặp nạng. Duyên bế bé Danh Ä‘i thẳng tá»›i tận cá»­a nhà. Không ai nói má»™t lá»i. Giữa Duyên và An hình như có má»™t tấm màng Ä‘en tối đã buông rá»§ xuống, vì cả hai đứa Ä‘á»u nghÄ© tá»›i cái chân què cá»§a bé Danh. Sù chúng đã hòa vá»›i nhau rồi, nhưng bé Danh vẫn bị què và không có gì có thể Ä‘á»n trả lại được cặp chân cho nó.

“Chân em Ä‘au quáâ€, Danh nÅ©ng nịu nói khi An bế nó lên bá»±c thá»m. “Chị đưa em Ä‘i ngá»§ Ä‘i.â€

An đặt em xuống giưá»ng và Ä‘em cả mấy con mèo lại cho nó chÆ¡i. Äoạn nó ngồi vào bàn ăn bữa cÆ¡m đã nguá»™i. Ong Bình đã trở Ä‘i làm việc, còn Ná»™i cÅ©ng Ä‘i xuống bếp sau khi đã mắng nó vá» tá»™i vá» trá»…. An xong, An xuống bếp tìm Ná»™i. Ná»™i Ä‘ang đứng cạnh bàn đánh sữa để lấy kem và An tiến lại giúp Ná»™i.

“Có chuyện gì thế?†Noi thình lình há»i nó. “Coi bá»™ cháu không được vui.â€

An lặng thinh má»™t lúc lâu rồi má»›i nói, “Ná»™i à,â€

“Gì vậy cháu?â€

“Ná»™i bảo nếu cháu má»i Äấng Christ ngá»± vào trong lòng, Ngài sẽ làm cháu quí mến Duyên và sẽ xua Ä‘uổi khá»i cháu cái ý nghÄ© cháu không thích nó. Tuần lá»… vừa qua thì không sao cả. Nhưng nay khi nhìn bé Danh và cái chân què cá»§a nó và khi nhá»› lại trước kia nó khá»e mạnh bao nhiêu, những ý nghÄ© thù ghét Duyên lại trở lại như cÅ©.â€

“Phải, ta cÅ©ng đã Ä‘oán như vậy:†Ná»™i đáp. “Trong Ä‘á»i cháu, ngày nào những ý nghÄ© xấu xa, vị ká»·, giận há»n cÅ©ng sẽ gõ cá»­a và tìm cách trở vào lại. Cháu đừng có tá»± mình tìm cách nay lui chúng ra; cháu hãy nhá» cậy Äấng Christ dùng tình thương vÄ© đại cá»§a Ngài để đối xá»­ vá»›i chúng. Cháu hãy cố nghÄ© tá»›i tình thương cá»§a Äấng Christ. Ngày nào cháu cÅ©ng Ä‘á»c Kinh Thánh vá» tình yêu thương cá»§a Ngài. Nếu cháu giữ cho lòng cháu lúc nào cÅ©ng tràn đầy tình yêu thương thì sẽ không còn chá»— cho những ý nghÄ© bay bạ, xấu xa ấy đâuâ€.

“Äá»c Ä‘oạn nào trong Kinh Thánh hở Ná»™i?†An há»i.

“Trong suốt cả Kinh Thánh chứ không riêng ở Ä‘oạn nàoâ€, Ná»™i đáp. “Hồi khuya rồi chúng ta đã lá»›n tiếng Ä‘á»c phần Phúc Am cá»§a Mác, có phải vậy không? Và trang nào cÅ©ng tràn đầy tình yêu thương cá»§a Chúa Jêsus—tình yêu thương cá»§a Ngài đối vá»›i các môn đồ Ngài, tình yêu thương cá»§a Ngài đối vá»›i những ngưá»i nghèo khổ và Ä‘au yếu, tình yêu thương cá»§a Ngài đối vá»›i trẻ thÆ¡. Cháu hãy tá»± Ä‘á»c kỹ má»i chuyện vá» Ä‘á»i sống cá»§a Äấng Christ và hãy nghÄ© nhiá»u tá»›i đưá»ng lối yêu thương cá»§a Ngài, và cháu nên nhá»› rằng chính cái tình yêu thương đó nó nhập vào lòng cháu khi cháu má»i Äấng Christ ngá»± vào trong cháuâ€.

“Dạâ€, An lÆ¡ đãng đáp. Lúc ấy nó Ä‘ang nhá»§ thầm, “Ta sẽ bắt đầu ngay từ ngày hôm nay. Má»—i sáng ngá»§ day ta sẽ Ä‘á»c má»™t chuyện nói vá» tình yêu thương cá»§a Äấng Christâ€.

Trên đưá»ng vá» nhà, Duyên cÅ©ng Ä‘ang suy nghÄ©. Trông thấy bé Danh mệt nhá»c, nó lấy làm buồn lòng vô cùng. Äối vá»›i An, má»i việc Ä‘á»u xong cả rồi—An đã chuá»™c lại rồi. Nhưng đối vá»›i nó, chẳng bao giá» nó có thể làm cho chân bé Danh được lành.

Tại sao An đã tha thứ cho nó và biến đổi thành má»™t đứa trẻ khác hẳn? Câu há»i ấy lặp Ä‘i lặp lại trong óc nó có đến cả trăm lần. Äầu tiên, nó nghÄ© rằng đó là chỉ vì nó đã cứu được An trong cái đêm mưa tuyết ấy, nhưng nay nó biết rõ còn có cái gì hÆ¡n thế nữa. An đã nói đến chuyện mở cá»­a cho Äấng Christ, và Ná»™i nó cÅ©ng đã bảo tình yêu thương cá»§a Ngài có thể xua Ä‘uổi được những ý nghÄ© ích ká»·, xấu xa.

Ong già trên núi cÅ©ng đã nói vá» lòng nhân từ, tha thứ. Có lẽ khi ngưá»i ta “mở cá»­aâ€, lòng nhân từ, tha thứ sẽ nhập vào cùng vá»›i tình yêu thương. Có lẽ tất cả chỉ là má»™t.

Dù sao, việc mở cá»­a cÅ©ng làm cho An thay đổi lá»›n. Trước kia cô bé ấy thưá»ng tá»± cao tá»± đại và không chịu tha thứ cho ai. Nhưng nay An tá»± nhiên rật khiêm nhưá»ng và tá»­ tế. Duyên suy nghÄ© và cho rằng Äấng Christ không phải chỉ là má»™t ngưá»i đã sống tá»± thuở xa xưa trong những truyện tích Kinh Thánh, mà là má»™t Äấng có thể thá»±c hiện được cả những việc trong hiện tại, ngay lúc nầỳ.

Duyên Ä‘i rất chậm chạp, nhưng cÅ©ng đã vá» gần tá»›i nhà. Cách đây hai mươi phút, lúc nó và An còn ngồi trên đống cá»§i, bầu trá»i xanh biếc và lặng gió. Nhưng nay mây Ä‘en kéo tá»›i từ sau day núi và gió lạnh bắt đầu thổi.

“Äiệu gó thế nay thì đêm nay có bão tuyết mấtâ€, Duyên nghÄ© thầm.

Trong chuồng, bò dậm chân thình thịch trong lúc bên ngoài gió nổi lên mỗi lúc một lớn. Duyên đi mau bào nhà và tìm đến má nó lúc ấy vừa ăn cơm xong.

“Lại đây conâ€, bà Mâu nói. “Con vá» trá»… hôm nay. Thật may mà chiá»u nay không có há»c vì má thấy mây kéo đầy trá»i, má sợ sắp bão lá»›n—cuốn sách gì con cầm trên tay kia?â€

“Giải thưởng đó ạâ€, Duyên đáp. “Thầy giáo có biết vá» môn thá»§ công tạc khắc gá»—. Trong ngày nghỉ thầy có coi mấy món con làmâ€.

“Thầy ấy tốt nhỉâ€, bà Mầu nói. “Thế thầy có biết vá» con ngá»±a gá»— bị gay bể cá»§a con không?â€

“Dạ cóâ€, Duyên đáp, rồi lãng sang chuyện khác. Nó không muốn phải trả lá»i những câu há»i khó trả lá»i. Nó tính giữ bí mật há»™ An.

Khi ngồi ở phòng ngoài gá»t đẽo gá»— trên má»™t tá» báo, nó lại nghÄ© tá»›i An nữa. Bà Mầu Ä‘ang uỉ đồi trong nhà bếp. Ở ngoài nhà chỉ có mình nó. “Tôi xin Äấng Christ ngá»± vào.â€â€”An đã nói như vậy—đoạn Ná»™i Ä‘á»c mấy câu trong Kinh Thánh…may ra nó có thể tìm thấy những câu nay. Nó muốn Ä‘á»c lại những câu ấy lần nữa.

Nó Ä‘i tá»›i kệ lấy cuốn Kinh Thánh bụi bậm cÅ© kỹ trong gia đình xuống, ngoài mặt bìa có ghi những ngày quan trá»ng như ngày sanh, ngày hôn lá»…, ngày tá»­. Nó không hay Ä‘á»c Kinh Thánh, và nó cÅ©ng không biết gì nhiá»u vá» cuốn sách nay trừ có những Ä‘iá»u nó đã há»c ở nhà trưá»ng. Nó không nhá»› được Ä‘oạn Ná»™i Ä‘á»c name ở chá»— nào trong Kinh Thánh, nhưng nó cứ cho là ở khoảng cuối sách.

Nó không tìm được ra Ä‘oạn Ná»™i Ä‘á»c, nhưng nó tìm thấy những Ä‘oạn khác, như Phúc Am và những chuyện Chúa Giê-xu chữa bệnh mà nó đã được nghe kể ở nhà trưá»ng—chuyện Ngài chữa ngưá»i mù được sáng, ngưá»i phung được sạch, và ngưá»i chết sống lại; phải, còn có cả chuyện Ngài chữa cho má»™t ngưá»i Ä‘i được nữa.

“Hãy đứng dậy, vác lấy giưá»ng, mà trở vá» nhà ngươiâ€.

Phải, nếu Chúa Giê-xu ngày nay thực sự còn sống, và đã biến đổi được lòng dạ An, thì nhất định Ngài có thể làm cho bé Danh đi được nữa.

Duyên chưa bao giá» thá»±c sá»± cầu nguyện kể từ khi nó còn bé tí, có đôi lần nó Ä‘á»c những bài Kinh cầu nguyện vá»›i má nó. Nay nó lén bước qua chuồng bò rồi chạy phóng lên gác xép quỳ xuống.

Tuy nó vẫn chưa hiểu mở cá»­a cho Chúa Giê-xu Christ vào có nghÄ©a là gì, nhưng nay nó tin rằng Thượng Äế ở rất gần và sẽ lắng nghe nó cầu nguyện—cho bé Danh và làm cho bé Danh Ä‘i được như cÅ©, như Ngài đã từng chữa lành cho ngững ngưá»i kể trong Kinh Thánh.

Duyên ở lại rất lâu trong gác xép rồi mới thủng thẳng trở xuống đi vắt sữa bò. Vắt xong, nó xách thùng sữa mở cửa định đi ra thì bị gió và tuyết thổi lui trở lại. Má nó đứng nơi cửa sổ nhìn ra ngoài cảnh hoàng hôn với vẻ lo lắng.

“Gió bão Ä‘ang nổi lên rồi đóâ€, bà nói. “Con hãy lấy cây đèn bão Ä‘i đón chị con Ä‘i; trá»i nay trở tối sá»›m lắm đấyâ€.

Vừa lúc ấy cánh cá»­a mở tung; chị Mai đầy mình tuyết phá»§ đứngnÆ¡i ngưỡng cá»­avừa thở vừa cưá»i.

“Leo núi mà gặp lúc gió thổi ngược thật khổ quá!†Chị giÅ© áo, thay giầy, Ä‘oạn tiếp: “Thật mệt bở hÆ¡i tai. Duyên, sao em không mang đèn bão Ä‘i đón chị? Má Æ¡i cÆ¡m đã xong chưa, con đói lắm rồiâ€.

Mấy mẹ con ngồi vào bàn ăn. Mai vẫ vui vẻ trò chuyện, hai má đỠnhư hai trái táo.

“Hôm nay làm việc dữ quá!†chị nói. “Suốt ngày kẻ ra ngưá»i vào tấp nập ở khách sạn. Tá»™i nghiệp! Thá»i tiết nay thì còn chÆ¡i thể thao gì được. Con chạy muốn đến lá»ng ống chân; nhưng may lại được má»™t món tiá»n thưởng khá lá»›n. Má coi nàyâ€.

Mai móc trong túi ra má»™t tá» giấy bạc và đưa cho mẹ. Bà Mầu cầm lấy, mặt lá»™ rõ vẻ ngạc nhiên vui mừng. CÅ©ng như má»i gia đình khác ở lân cận, bà phải khó khăn chật vật lắm má»›i làm cho cái trại nhá» cá»§a bà sanh đủ lợi tức. Mai quả là má»™t cô gái ngoan khi biết mang tiá»n lương vỠđưa cho mẹ để giúp thêm vào quỹ gia đình.

“Ai cho con số tiá»n lá»›n vậy?†Bà há»i Mai.

“Ồ, ôngấy tá»­ tế lắm!†Mai đáp. “Con chắc ông ấy cÅ©ng là má»™t ngưá»i có danh vá»ng nữa. Lúc ngồi ăn cÆ¡m bà chá»§ khách sạn có nói chuyện vá»›i con vỠông ta. Ong là má»™t bác sÄ© rất giá»i, có thể chữa được hầu hết má»i trưá»ng hợp gãy xương. Ong có má»™t bệnh viện ở thành phố bên hò và bệnh nhân ở khắp nÆ¡i đã tìm đến đấy để nhỠông chưã bệnhâ€.

Duyên hồi há»™p nghe Mai kể chuyện. Lúc Mai kể xong, nó nhoài ngưá»i trên bàn rối rít há»i.

“Chị Mai à, liệu ông ấy có chữa khá»i được cho bé Danh không?â€

Mai ngó sửng Duyên. Chị đâu biết lòng nó vẫn còn băn khoăn vỠchuyện cái chân gãy của bé Danh, con ông Bình.

“Chị không biếtâ€, Mai dịu dành trả lá»i. “Nếu muốn nhá» bác sÄ© Văn xem cho bé Danh thì há» phải đưa nó xuốn tận thành phố bên hồ. Nhưng nhà há» làm gì có đủ tiá»n. Những bác sÄ© tài giá»i danh tiếng như ông Văn, tính tiá»n chữa bệnh mắc lắm, em ạ! Chị sợ Ä‘em bán tất cả bò cá»§a ông Bình Ä‘i, cÅ©ng không đủ tiá»n trả cho bác sÄ© Văn đâu!â€

Xuống tận thành phố bên hồ! Äối vá»›i Duyên chưa bao giá» ra khá»i cái thung lÅ©ng nay, thật chẳng khác gì Ä‘i qua tận bên kia chân trá»i.

Nhưng nó vẫn cố gắng.

“Thế chị nghÄ© há» có thể dẫn bé Danh tá»›i khách sạn vào buổi sáng được không?â€

“Bác sÄ© Văn sẽ ra Ä‘i vào chuyến tàu sá»›m—hành lý cá»§a ông đã sẵn sàng cả rồi.â€

“Thế đêm nay há» có thể dẫn bé Danh Ä‘i được không?â€

Lòng sốt sắng của thằng Duyên làm chị Mai cảm động.

“Äâu có thể được, em!†chị ôn tồn đáp. “Em thá»­ nghÄ© đưa má»™t đứa bé Ä‘i vào má»™t đêm gió bão như đêm nay! Chuyến tàu chót đã khởi hành cách đây hành đồng hồ, còn con đưá»ng băng qua đèo thì chắc sẽ bị ngập tuyết. Nhất định là không thể được. Ngoài ra, chị đã bảo vá»›i em là há» không có tiá»n! Thôi em đừng băn khoăn vá» bé Danh nữa. Em đâu có ý định hại nó. Nay nó chống nạng Ä‘i lò cò như vậy cÅ©ng được rồi; nó cÅ©ng chẳng buồn mà còn được Ná»™i nó nuông chiá»u quá đáng nữa!â€

Duyên nín lặng. Chị nó tiếp tục nói vá» những ngưá»i khách khác ở khách sạn, vá» câu mà cô chiêu đãi đã nói vá»›i ngưá»i gác cá»­a, và câu ông chá»§ khách sạn đã nói vá»›i ngưá»i bếp. Duyên không để ý nghe gì cả. Nó đã thầm quyết định trong óc việc nó sẽ làm, nhưng nó thấy có ba Ä‘iểm khó khăn lá»›n lao:

Tiá»n trả cho bác sÄ© rất cao, mà nó lại không có tiá»n.

Nó liá»n nghÄ© tá»›i ông già trên núi. Ong ta có nhiá»u tiá»n lắm, nó chỉ cần làm sao thuyết phục được ông giao số tiá»n ấy cho nó.

ÄÆ°á»ng đèo rất có thể đã bị ngập tuyết và nghẽn lối.

VỠđiểm nay, nó sẽ cố. Dù thất bại, nó cũng được an ủi là đã cố gắng hết lòng.

Còn việc bác sĩ Văn có chịu đến không? Liệu ông có chịu hoãn chuyến đi vỠbệnh viện của ông ở bên hồ để cùng đáp chuyến xe lửa địa phương với một đứa trẻ mà ông chưa hỠquen biết? Và liệu ông có chịu vượt núi trong cơn bão tuyết để đi coi bệnh cho con một nông dân nghèo?

Không có gì chắc chắn lắm, nhưng dù sao cÅ©ng vẫn có má»™t tia hy vá»ng. Chị Mai chẳng đã bảo ông là má»™t ngưá»i tá»­ tế đấy ư!

“Con ăn cÆ¡m xong rồiâ€, Duyên nói vá»›i má. “Con lên lầu đâyâ€.

Chương 13

CHƯƠNG 13

Lên tới phòng riêng rồi, Duyên bắt tay vào việc ngay. Duyên không để lỡ một giây đồng hồ nào.

Lấy cái áo khoác ngoài treo trong tá»§ xuống, và đội lên đầu cái mÅ© len trùm kín cả hai tai. Duyên quấn vải quanh chân rồi xá» chân vào đôi giầy bá»n chắc nhất. Äoạn Duyên viết để lại cho má nó mấy chữ hẹn sáng mai nó má»›i vá» nhà.

Nó rón rén xuống thang Ä‘i vào nhà bếp lấy bánh mì, phó mát bỠđầy túi. Nó không quên mang theo cả má»™t há»™p quẹt. Äoạn nó nhẹ nhàng nhấc cái then cài cá»­a sau lên rồi khom mình bò qua sân tá»›i nhà kho. Cây đèn bão treo trên tưá»ng. Nó đốt đèn lên, và ánh sáng cá»§a cây đèn khiến nó vững dạ thêm. Nó tá»± há»i không biết có nên lấy giầy trượt tuyết không, nhưng sau nó quyết định là lúc ấy trá»i đã tối quá. Nó mở cánh cá»­a phía bên kia nhà kho và bước ra cánh đồng lông gió. Má»™t trận cuồng phong thổi tá»›i khiến nó suýt té nhào, nhưng nó cắn răng chống lại. Cuá»™c hành trình đầy mạo hiểm cá»§a nó bắt đầu.

Nếu ngoài đồng trống mà đã gió như thế nầy thì không biết trên đưá»ng đèo gió còn mạnh đến đâu? Nhất định nó sẽ bị gió thổi bay và chôn vùi trong đống tuyết! Thôi đành để đến lúc ấy hãy hay. Còn bây giá» nó phải nghÄ© đến việc tá»›i nhà ông già trên núi đã.

Tá»›i được rừng cây nó thấy nhẹ hẳn ngưá»i. Ở đây nó được che khá»i gió bão dầu cây cối bị gió thổi ngã nghiêng, cành lá quất vào nhau phát lên tiếng động rào rào. Tuyết trên lối Ä‘i trong rừng cÅ©ng má»ng hÆ¡n là ở ngoài cánh đồng. Nó có thể Ä‘i mau hÆ¡n không bị thụt chân trong tuyết dầy.

Nó tiến lên mãi giữa những hàng cây nghiêng ngưã cho tá»›i khi nó nhìn thấy ánh sáng ấm cúng màu da cam sau khung cá»­a sổ nhà ông già. Chặng đầu trong cuá»™c hành trình gian nan cá»§a nó sắp chấm dứt. Nó gồng mình chống lại sức gió thổi khi nó ra khá»i bìa rừng bước vào nÆ¡i đồng trống. Nó cố sức tiến tá»›i cá»­a nhà ông già và giÆ¡ tay lên gõ.

“Ai đấy?†ông già ở trong nhà dè dặt há»i vá»ng ra.

“Cháu đây, Duyên đây.â€

Cánh cửa lập tức mở toang; ông già kéo nó vào trong.

“Kìa, cháu Duyênâ€, ông la lá»›n, mắt nhìn nó đầy vẻ sá»­ng sốt, “trá»i đêm hôm mưa gió như thế nầy cháu đến đây có việc gì?â€

Sau khi phải chiến đấu vá»›i gió, Duyên mệt đừ phải buông rÆ¡i ngưá»i xuống ghế để lấy lại sức. Nó chẳng muốn há»i ông già lấy tiá»n nhưng nó không còn cách nào khác hÆ¡n.

Nhìn thẳng vào ông già nó lo lắng nói: “Có má»™t lần ông kể vá»›i cháu, ông có để dành được má»™t số tiá»n lá»›n và ông sẵn lòng đưa cho ngưá»i nào thá»±c sá»± cần đến tiá»n. Nay cháu tìm được má»™t ngưá»i Ä‘ang thá»±c sá»± cần tiá»n. Nếu ông vui lòng đưa cháu số tiá»n ấy, cháu nghÄ© may ra chân bé Danh sẽ chữa khá»i được.â€

Ong già nhìn chăm chú vào Duyên và cất tiếng há»i: “Làm sao mà chữa khá»i được?â€

“Ở khách sạn nÆ¡i chị cháu làm việc có má»™t vị bác sÄ©â€, Duyên giải thích, “ông ta có thể chữa được những ngưá»i què và hàn gắn được những chá»— xương gãy. Giá» cháu tính Ä‘i má»i ông ta tá»›i xem cho bé Danh; nhưng chị cháu bảo, ông ấy tính tiá»n mắc lắm.â€

Cháu định Ä‘i ngay bây giỠư?†ông già lặp lại, “giữa lúc trá»i Ä‘ang gió bão thế nầy? Thôi cháu Ä‘iên rồi; cháu làm sau có thể vượt ngá»n đèo trong đêm gió bão nầy.â€

Cháu tính cháu có thể vượt đượcâ€, Duyên bướng bỉnh đáp. “Gió bão má»›i nổi cách đây chừng vài ba tiếng đồng hồ, và tuyết má»›i đổ chưa đến ná»—i dầy lắm, nếu cháu Ä‘i ngay thì cÅ©ng còn được—nhưng nếu không có tiá»n thì có Ä‘i cÅ©ng vô ích mà thôi!â€

Ong già nín lặng trong giây phút: Xem chừng ông Ä‘ang suy tính. Sau cùng, ông nói vá»›i giá»ng hoài nghi. “Ta sẽ cho cháu số tiá»n ấy nếu ta tin được ông thầy thuốc ná». Ta không muốn mất tiá»n hay phí tiá»n má»™t cách vô ích. Làm sao ta tin cậy được ông thầy thuốc ná» là ngưá»i lương thiện bây giá»? Tên ông ấy là gì cháu?â€

“Tên ông ấy là bác sÄ© Văn, bác sÄ© Văn. Chị cháu bảo ông ấy là ngưá»i có tiếng tăm.â€

“Ong Văn!…â€

Ong già khẽ nhắc lại hai tiếng ấy bằng má»™t giá»ng kỳ lạ như thể ông không tin ởi tai ông. Nhìn ông, Duyên có cảm tưởng mặt ông tái Ä‘i. Không nói thêm má»™t lá»i, ông quay Ä‘i, lấy trong há»™p ra má»™t cái chìa khóa và dùng chìa khóa ấy mở má»™t ngăn tá»§ nhá» gắn ngay vào tưá»ng nÆ¡i giưá»ng ông. Ong lôi từ trong tá»§ ra má»™t chiếc vá»› cÅ© nhét đầy giấy bạc.

“Cầm cả Ä‘iâ€, ông nói, và Ä‘em cho ông Văn. Nói vá»›i ông ấy rằng cả số tiá»n nầy là cá»§a ông ấy nếu ông vui lòng chữa cho bé Danh… Hãy nói vá»›i ông ấy đây là tiá»n trả má»™t món nợâ€.

Giá»ng ông già hÆ¡i run run. Duyên ngạc nhiên liếc nhìn ông, nhưng không há»i thêm vì lúc ấy nó Ä‘ang vui mừng quá. Chưa bao giá» nó được cầm má»™t số tiá»n lá»›n như vậy trên Ä‘á»i. Nó bá» số tiá»n vào bên trong áo sÆ¡ mi, cài khuy áo ngoài lại, rồi khoác áo choàng lên ngưá»i. Tiến ra tá»›i cá»­a, nó nói vói trở lại:

“Cám Æ¡n, cám Æ¡n ông rất nhiá»u. Cháu sẽ trở vá» kể cho ông nghe má»i việc xảy ra.â€

Ong già theo ra cá»­a đứng nhìn nó Ä‘i, tay giÆ¡ cao chiếc đèn bão để soi sáng lối mòn. Duyên má»›i Ä‘i được mấy bước đã bị ông già lá»›n tiếng gá»i giật lại.

“Duyên!â€

Duyên quay trở lại.

“Dạ, ông kêu cháu?â€

“Cháu đừng quên lá»i ông dặn , nghe chưa?â€

Duyên cẩn thận đáp, “Vâng, cháu sẽ nhá»›. Cháu sẽ nói đây là số tiá»n để trả món nợ. Ong cứ yên tâm! Thôi chào ông, cháu Ä‘iâ€.

Nó vừa đi được mươi bước đã lại bị ông già kêu lại.

“Duyênâ€.

Duyên quay trở lại.

“Dạ, ông kêu cháu?â€

“Cháu đừng quên lá»i ông dặn, nghe chưa?â€

Duyên cẩn thận đáp, “Vâng cháu sẽ nói đây là số tiá»n để trả má»™t món nợ. Ong cứ yên tâm! Thôi, chào ông, cháu Ä‘i.â€

Nó vừa Ä‘i được mưá»i bước đã lại bị ông già kêu lại.

“Duyênâ€.

Duyên lại phải quay lại, nhưng lần nầy nó đã lộ vẻ sốt ruột.

“Ong kêu cháu?â€

“Cháu đừng nói cho bác sÄ© biết má»™t tí gì vá» ta, nghe? Cả tên ta nữa cÅ©ng đừng nói, nhá»› nghe!â€

“Chính cháu cÅ©ng không biết tên ôngâ€, Duyên nhắc cho ông già nhá»›.

“Cháu cÅ©ng đừng cho ông ta biết chá»— ở cá»§a ta nữa nhé!â€

Äang lúc nóng ruá»™t vì cứ bị trì hoãn, Duyên không để ý thắc mắc vá» thái độ cá»§a ông già. Nó đáp: “Vâng, cháu xin nhá»›. Cháu sẽ chỉ nói đây là để trả má»™t món nợ thế thôi! Chào ông, cháu Ä‘i.â€

Nó bước thật mau trong lá»›p tuyết má»m, chỉ sợ ông già lại gá»i nó lại nữa. Tá»›i bìa rừng, nó quay cổ lại giÆ¡ cây đèn lên vẫy. Tuyết vẫn rÆ¡i Ä‘á»u Ä‘á»u. Qua tấm rèm tuyết nó nhìn thấy bóng má» cá»§a ông già in đậm trên ná»n sáng cá»§a khung cá»­a.

Nó phải Ä‘i sao cho thật nhanh, vì vá»›i độ tuyết rÆ¡i Ä‘á»u như thế nầy, chỉ lát nữa là đưá»ng đèo sẽ bị bế tắc, hay không chừng đã bị bế tắc rồi cÅ©ng nên.

“Äi bá»™ chắc không qua được đèo đâuâ€, nó nghÄ© thâm, “Ta phải tạt qua chuồng bò để lấy giày trượt tuyết má»›i được.â€

Nó thụt lên thụt xuống khi Ä‘i qua cánh đồng chót. May quá, chuồng bò vẫn chưa khóa. Nó hết sức cẩn thận bước vào trong. Vừa nhắc được đôi giày trượt tuyết xuống thì nó nghe thấy tiếng cánh cá»­a mở tung và nhìn thấy má nó cùng chị Mai bước vào, tay cầm má»™t chiếc đèn bão. Duyên vá»™i gác đôi giày trượt tuyết vào cạnh tưá»ng name áp mặt xuống ná»n nhà dÆ¡ bẩn, phía sau con bò lá»›n nhất.

Bà Mầu giÆ¡ cao cây đèn bão soi sáng chung quanh chuồng bò rồi nói vá»›i Mai giá»ng đầy lo âu: “Nó không có đây, con ạ! Má cho là con nói đúngđấy! Nó đã có ý nghÄ© Ä‘iên rồ vá» việc Ä‘i tìm kiếm ông ông bác sÄ©. Chắc lúc nầy Ä‘ang lá»™i bá»™ qua đưá»ng núi ấy. Thằng nhá» ngu đến ná»—i không mang cả giày trượt tuyết Ä‘i. Má Ä‘ang nghÄ© không biết mình có nhỠđược ông Bình Ä‘i kiếm nó vá» há»™ không – nó Ä‘i bá»™ chắc chưa Ä‘i được bao xa.â€

“Con cÅ©ng nghÄ© mình phải nhỠđến ông Bìnhâ€, giá»ng Mai cÅ©ng chứa đầy lo âu. “Ong Bình dùng giày trượt tuyết sẽ Ä‘uổi kịp nó dá»… dàng. Ong sẽ ngăn nó lại trước khi nó Ä‘i tá»›i quãng đưá»ng thật sá»± hiểm nghèo. Giá» hai mẹ con mình lại nhỠông Bình Ä‘i.â€

Bà Mầu và Mai hấp tấp ra khá»i chuồng bò. Duyên lúc ấy má»›i rá»i khá»i chá»— núp đằng sau con bò lá»›n. Nó tính phải Ä‘i ngay má»›i được, không thể để mất má»™t phút chậm trá»….

Má nó và chị nó phải mất hai ba phút má»›i Ä‘i xong á»§ng và mặc xong áo ấm. Rồi từ đây tá»›i nhà ông Bình trong lúc gó và tuyết như thế nầy cÅ©ng phải mất mưá»i lăm phút nữa là ít. Lại còn mưá»i phút để kể chuyện vá»›i ông Binh và để ông lấy đèn bão, Ä‘i giày á»§ng và giày trượt tuyết. Như vậy nó sẽ khởi hành được trước ông Bình chừng ná»­a tiếng đồng hồ—bình thưá»ng ra ông Bình sẽ khó Ä‘uổi kịp, nhưng đàng nầy nó chỉ là má»™t đứa trẻ yếu á»›t, còn ông Bình là má»™t ngưá»i lá»›n khá»e, lại trượt tuyết nhanh hÆ¡n nó rất nhiá»u. Không, nó không thể mất má»™t phút nào.

Hết sức cẩn thận, Duyên bò ra khá»i chuồng bò, thắp lại cây đèn bão mà nó đã thổi tắc lúc nghe thấy tiếng động ở then cá»­a, rồi thắt chặt dây giày trượt tuyết ở chân. Äứng thẳng day, nó bắt đầu ra Ä‘i, cay đèn bão giÆ¡ ra đàng trước, đầu cúi thấp để tránh trận cuồng phong làm nó tối tăm mặt mÅ©i.

Nó phóng qua đồng cỠđể rồi má»™t thoáng sau lại lá»t vào cánh rừng kín gió, nÆ¡i đây nó có thể ngẩng đầu lên nhìn vá» phía trước. Ra khá»i rừng, nó vượt qua những cánh đồng viá»n quanh làng, ở đây gió thổi bật mạnh nên nó có thể nhìn thẳng vá» phía trước ra sức tiến mau.

Nó Ä‘i xuyên qua làng vắng vẻ không ai, nhưng nó vẫn lo lắng nhìn quanh chỉ sợ có ngưá»i gặp thấy và há»i nó Ä‘i đâu. Rốt cuá»™c nó chẳng gặp thấy má»™t ai, vì vào giá» khuya khoắt ấy tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u ở trong nhà. Duyên yên tâm phóng Ä‘i, ánh đèn chiếu ra từ các cá»­a sổ các nhà trong làng Ä‘em lại cho nó thêm can đảm.

Nó băng qua khu chợ yên tÄ©nh, rồi theo triá»n dóc lướt qua trại làm sữa cá»§a làng, qua nhà ga, qua cây cầu bắt qua sông, Ä‘oạn ngừng lại mấy phút để lấy hÆ¡i; vì nó đã Ä‘i xuống tá»›ikhu thấp cá»§a thung lÅ©ng, nay nó lại phải leo ngược lên sưá»n bên kia, thẳng qua con đưá»ng đèo chạy giữa hai ngá»n núi.

Nó hoảng sợ liếc nhìn lại phía sau, phòng trưá»ng hợp ông Bình theo dõi, nhưng nó không nhìn thấy bóng má»™t ngưá»i nào cả. Tá»± nhiên, nó cảmthấy trÆ¡ trá»i má»™t cách khá»§ng khiếp, và ước mong được thấy ngôi làng quen thuá»™c vá»›i những căn nhà chìm trong bóng tối và những khung cá»­a ánh sáng màu cam. Äã có lúc nó thầm ước ông Bình Ä‘uổi bắt kịp nó, nhưng rồi nó xua Ä‘uổi ý nghÄ© ấy Ä‘i và lại bắt đầu leo lên cao.

Tuyết phủ trên mặt lộ thung lũng không đến nỗi tệ lắm. Nó tháo gỡ giày trượt tuyết ra và bước cũng không khó khăn chật vật lắm. Tuy nó vẫn nghe thấy tiếng gó gào thét ở trong rừng bên phía đầu nó, những trận cuồng phong hình như đang bắt đầu ngưng.

Má»™t lần nữa nó Ä‘i sâu vào trong rừng cây và tiếp tục leo, nhưng nó cảm thấy mệt nhoài và lo sợ nữa. Äây không phải là những rừng cây quen thuá»™c ở bên phía núi nó ở, mà là những rừng cây tối tăm xa lạ. Nó cÅ©ng không biết chắc nó có còn Ä‘i đúng đưá»ng không; nếu lầm đưá»ng, rất có thể nó sẽ bị dẫn tá»›i đáy má»™t vá»±c thẳm nào đó. Äâu đây, vượt bên trên tiếng gió gầm thét nó cá» thể nghe tiếng suốt chảy ầm ầm như giận dữ, và đôi giầy trượt tuyết cá»§a nó hình như càng lúc càng nặng thêm.

Nó leo qua rừng cây mất ba tiếng đồng hồ trong khủng khiếp kinh hoàng. Các mẩu chuyện mà nó đã được nghe kể vỠnhững nguy hiểm trên núi lại dồn dập trở lại ám ảnh đầu óc nó—nào núi lở sụp, nào những hố hiểm nghèo, những cành cây gãy. Nó nghĩ tới đàn chó ST. Bernard được huấn luyện để cứu khách lữ hành bị mắc cạn trên núi. Ở quanh đây chẳng có con chó nào cả. Nó cho rằng rồi nó sẽ bị mắc nạn, trừ phi … nó quay trở lại.

Nó dừng lại trong giây lát, bang khuâng tá»± há»i sao ý nghÄ© ấy không đến vá»›i nó từ trước. Thật giản dị! Nó chỉ cần xá» chân vào giầy trượt tuyết rồi phóng mình qua con đưá»ng mòn trong rừng để trở vá» nhà.

Nó sẽ nói vá»›i má»i ngưá»i : “Tôi đã cố gắng hết sức mình, nhưng không thể nào Ä‘i thoát đượcâ€â€”và gia đình ông Bình chắc sẽ coi nó như má»™t vị anh hùng dù nó đã thất bại.

Gió gầm thét khá»§ng khiếp. Các cây to gào lên, cành cây vung ra như những cánh tay dài; Duyên đã tá»›i gần chót đỉnh rừng, giữa cảnh hoang vu man rợ cá»§a con đưá»ng đèo. Ở đây gió có thể nhắc bổng nó lên và quăng nó vào vách đá giống như những bông tuyết. Hai hàm răng nó va vào nhau lập cập và nó bật lên khóc.

“Tôi sợ quá, sợ quáâ€, nó mếu máo nói. “Tôi không Ä‘i được nữa đâu. Tôi chết trên đưá»ng đèo mất. Ước gì ông Bình tá»›i đây.â€

Trong lúc nó cúi xuống để thắt dây giầy trượt tuyết hầu trở vá» nhà, nó chợt nhá»› đến cái giá» phút ấm cúng nó ngồi vá»›i An và Ná»™i bên cạnh bếp lò, và lá»i Ná»™i nói vá» sá»± sợ hãi.

“Sá»± yêu thương trá»n vẹn thì cất bá» sá»± sợ hãi…nếu chúng ta thật lòng tinrằng Äấng Christ yêu thương chúng ta trá»n vẹn, sẽ chẳng có gì khiến chúng ta phải sợ hãi nữa… nếu Ngài yêu thương chúng ta trá»n vẹn, Ngài sẽ không bao giỠđể bất cứ cái gì làm hại chúng taâ€.

Duyên ngừng lạ, tay vẫn còn để trên cái cúc cài ở giầy trượt tuyết vá»›i những ý nghÄ© trong đầu óc. Như vậy là không phải chỉ có má»™t mình nó trÆ¡ trá»i ở đây. Ná»™i đã chẳng nói rằng Chúa Giê-xu yêu thương nó trá»n vẹn Ngài sẽ không để má»™t đứa trẻ má»™t mình trÆ¡ trá»i trong cảnh đêm tối hãi hùng. Thật đúng như thể có má»™t ngưá»i nào mạnh hÆ¡n đêm tối, mạnh hÆ¡n bão tuyết và hãi hùng đã thình lình đến vá»›i nó, nắm bàn tay nó chỉ lên đồi cao.

Duyên vác giầy trượt tuyết lên vai và tiếp tục đi.

“Sá»± yêu thương trá»n vẹn cất bá» sá»± sợ hãiâ€, nó thầm nhắc Ä‘i nhắc lại câu ấy nhiá»u lần. Nó thấy cÅ©ng đúng nữa. Nó đã không còn thấy sợ hãi ghê gá»›m như trước vì nó đã không còn cảm thấy cô đơn trÆ¡ trá»i.

Nó tới đỉnh chót cánh rừng và bước qua chỗ khoảng trống. GiỠnó không còn nghĩ ngợi gì khác mà chỉ nghĩ cách làm sao đi cho được tới nơi.

Gió thổi mạnh như những làn roi lạnh buốt quất vào mặt nó. Nó bước vào má»™t chá»— tuyết má»m lún sâu tá»›i tận đầu gối. Nó cố gắng ra khá»i chá»— tuyết lầy đó. Äoạn, gập đôi ngưá»i lại để tránh gió lạnh quất vào mặt, nó tiếp tục cố sức tiến lên từng chút từng chút má»™t.

May thay, tuyết đã ngừng rÆ¡i và bầu trá»i đã bá»›t Ä‘en như má»±c. Chốc chốc má»™t vầng trăng lợt lại ló ra khá»i đám mây dầy chiếu ánh sáng lá» má» xuống cảnh vật. Vào những lúc đó, nếu nó ngẩng đầu nhìn lên, nó sẽ thấy những tảng đá hiện ra ben cạnh nó, và nó biết rằng nếu nó tiếp tục Ä‘i thẳng thì chẳng bao lâu nữa nó sẽ tá»›i trên đỉnh đèo.

Nó Ä‘i không biết bao nhiêu lâu nữa thì bị má»™t trận gió thật mạnh thổi nó ngã ngữa vỠđàng sau. Nó nằm thở hổn hển trong đống tuyết. Nó nhá»§ thầm, “Mình không bao giá» còn đủ sức chổi dậy nữaâ€. Lúc ấy nó mệt quá nên cÅ©ng chẳng cần quan tâm đến việc nó có chở dậy được hay không. Nhưng rồi nó lại nhá»› đến tìnhh yêu thương trá»n vẹn cá»§a Äấng Christ, và vì nó là má»™t đứa bé, nó cảm thấy Cứu Chúa ở ngay sát cạnh nó, nó không cầu nguyện mà chỉ giÆ¡ tay lên để nhá» Ngài nâng nó dậy.

Chừng má»™t lát sau, sức khoẻ dần dần hồi phục, nó cố gắng đứng lên và nhận thấy con đưá»ng ở trước mặt nó dốc thoai thoải xuống. Thì ra nó đã vượt qua đèo.

Gió vẫn thổi mạnh, nhưng lúc này nó không sợ nữa mà lại lấy làm mừng. Nếu không có ngá»n gió thổi ngược lên ấy, nó sẽ leo xuống rất mau và sẽ gặp nguy hiểm vì chân nó tê cứng và mệt yếu quá không còn đủ sức dể lái giầy trượt tuyết theo ý muốn. Nó lướt Ä‘i rất chậm, hai chân khum khum, cho đến khi hai chân nó sụm hẳn xuống, nó đành ngồi yên để mặc cho đôi giày trượt tuyết chở nó Ä‘i như ngưá»i ngồi trên xe trượt tuyết.

Ngưá»i nó tê cứng đến độ nó không còn cảm thấy lạnh nữa. Nó ngồi yêu để mặc cho ngưá»i nó trôi xuống đưá»ng dốc. CÆ¡n buồn ngá»§ kéo đến má»—i lúc má»™t thêm mạnh và giưã lúc nó Ä‘ang tá»± há»i không biết nó có đủ sức chống lại được cÆ¡n buồn ngá»§ không thì nó nghe thấy đụng má»™t cái mạnh. Nó choàng tỉnh dậy và trước mặt nó lù lù má»™t đống tuyết và gió cÅ©ng thôi không còn nay lui nó nữa. Nó rùng mình và nhìn chung quanh. Thì ra nó đã lá»t vào rừng cây. Nó không nhá»› ná»—i những gì đã xảy ra trong mấy phút vừa qua—đối vá»›i nó, có lẽ là cả mấy tiếng đồng hồ—nhưng hiển nhiên Cứu Chúa vá»›i tình yêu thương trá»n vẹn cá»§a Ngài đã dẫn dắt nó Ä‘i đúng đưá»ng, trước mặt nó lúc ấy là con đưá»ng rừng trÆ¡n tru nhẵn nhụi len lá»i giữa những hàng cây.

Nó cố giữ tỉnh táo, vì trong rừng tối om, ngá»n đèn bão chỉ chiếu sáng được chừng má»™t mét trước mặt. ÄÆ°á»ng rừng lại vòng vèo chữ chi nên nó phải lái Ä‘i cho thật cẩn thận, nếu không nó có thể ngã xuống vá»±c hoặc đâm sầm vào các gốc cây. Tuy nhiên, trong rừng kín gió nên nó cÅ©ng đỡ khổ. Nó bắt đầu cảm thấy chân tay đỡ tê cứng, nhưng lại Ä‘au nhức vô cùng.

Nó tiếp tục lướt xuống, lướt xuống, vì nó Ä‘ang tiến vá» má»™t thung lÅ©ng sâu. Trong rừng hầu như hoàn toàn yên tÄ©nh. Có lúc nó đứng hẳn dậy lái Ä‘i, nhưng cÅ©ng có lúc nó ngồi xổm để mặc cho đà dốc lôi nó xuống. Vào lúc gần sáng, mây Ä‘en tan biến và vầng trăng ló ra chiếu ánh sáng xuyên qua kẽ lá cành cây. Sau cùng, khi nó ra khá»i rừng cây, nó nhìn thấy những cánh đồng im lặng má»™t màu bạc lóng lánh và dưới chân nó là thành phố hãy còn chìm trong bóng tối. Chỉ chừng nữa giá» nữa là nó sẽ tá»›i thành phố, gõ cá»­a khách sạn chị nó làm, và khi ấy…

“Nếu Äấng Christ thật sá»± yêu thương mình trá»n vẹnâ€, Duyên nghÄ© thầm, “Ngài chẳng nở để cho mình phải thất bại sau khi đã vượt từng ấy chặng đưá»ngâ€. Nhưng vì quá mệt má»i, nó không thể suy nghÄ© gì hÆ¡n là nghÄ© đến đó rồi nó cứ tiếp tục lướt qua bãi cá».

Chương 14

CHƯƠNG 14

Ông Văn thức dậy rất sá»›m. Äiá»u đầu tiên ông suy nghÄ© ấy là thấy bão đã dứt và thung lÅ©ng hoàn toàn yên tÄ©nh. Äoạn ông nhá»› lại ngày hôm nay là ngày ông trở vá» nhà.

Ông Văn rất vui mừng được trở vá» nhà. Ông bị Ä‘au yếu nên phải tìm lên miá»n núi nầy để nghỉ ngÆ¡i má»™t tuần lá»…. Nay ông đã hồi phục và sẵn sàng để làm việc trở lại. Ngày hôm nay, ông sẽ đáp chuyến xe lá»­a sá»›m và vào khoảng gần trưa ông đã vá» tá»›i nhà rồi. Chắc ngưá»i nhà sẽ đón tiếp ông linh đình lắm đấy.

Äám trẻ chắc sẽ làm ồn lắm! NghÄ© tá»›i các con, ông mỉm miệng cưá»i: nào thằng Mạch khá»e mạnh cứng cáp, con Vân nhí nhảnh vui cưá»i, chú Biá»n mập mạp nghiêm trang, và nay lại thêm bé Äào. Hết nghÄ© tá»›i con ông lại nghÄ© tá»›i vợ? Bà Văn tươi vui và tóc cÅ©ng quăn như tóc bé Vân, nhưng cứ đến buổi chiá»u là bà thưá»ng mệt nhoài. Ông ước gì có thể kiếm được má»™t ngưá»i để giúp đỡ bà, vì bà phải má»™t mình trông nom các con từ ngày chị vú bá» Ä‘i lấy chồng cách đây má»™t tháng. Thôi được, để khi trở vá» nhà ông sẽ lo việc nầy.

Ông Văn bước xuống giưá»ng và Ä‘i rá»­a mặt rồi mặc quần áo. Tuy đã ngót bốn chục tuổi đầu, ông vẫn còn vui vẻ huýt sáo miệng trong khi cạo râu. Ông vừa sá»­a soạn xong thì có tiếng gõ cá»­a.

“Cứ vàoâ€, ông Văn nói. Ông hÆ¡i ngạc nhiên vì thấy trá»i còn sá»›m quá đâu đã đến giỠăn Ä‘iểm tâm. Má»›i có năm giá» rưỡi thôi mà.

Cá»­a mở. Ngưá»i gác cá»­a đêm bước vào. Nom anh ta, ngưá»i ta có cảm tưởng anh sắp báo má»™t tin gì bí mật. Äầu hÆ¡i nghiêng nghiêng vá» má»™t bên như để dò xét, anh nói: “Xin lá»—i bác sÄ©, nhưng hình như bác sÄ© không có ý trông đợi má»™t ai đến thămâ€.

“Có ngưá»i đến thăm tôi ư?†ông Văn há»i lại vá»›i giá»ng càng ngạc nhiên hÆ¡n, “vào giá» nầy và giữa thá»i tiết nầy? Thật tình tôi không mong đợi má»™t ai cảâ€.

Ngưá»i gác cổng thêm phấn khởi nói, “Dạ, thưa bác sÄ©, câu chuyện như vầy. Cách đây chúng mưá»i lăm phút đồng hồ, tôi nghe thấy tiếng gõ cá»­a. Lúc tôi mở cá»­a ra thì thấy má»™t cậu bé Ä‘i giày trượt tuyết Ä‘ang đứng nÆ¡i ngưỡng cá»­a. Cậu ta trạc mưá»i hai tuổi, mắt trắng bệch nom như má»™t xác chết chứ không phải là ngưá»i. Chẳng chào há»i ai, cậu ta nói ngay, “Tôi muốn gặp bác sÄ© Vănâ€, rồi ngồi bệt ngay xuống bục cá»­a, đầu tá»±a vào tưá»ng. Thấy vậy, tôi có bảo cậu ta: “Trá»i chưa sáng mà cậu đã đến kiếm ngưá»i ta, đâu có được. Ông bác sÄ© còn Ä‘ang ngá»§.†“Thì tôi đợi vậyâ€, chưa nói dứt câu, đầu cậu đã gục xuốngâ€.

“Thấy cảnh ấy tá»™i nghiệp quá nên tôi má»›i tháo gỡ giày trượt tuyết cho cậu và lôi cậu vào phòng đặt ngồi trên ghế. “Cậu từ đâu đến đây?â€, tôi há»i. Cậu ra đáp, “Từ thung lÅ©ng Äồng Xanh.†“Cậu Ä‘i bằng cách nào vậy?â€, tôi há»i tiếp. “Chuyến tàu sá»›m chưa khởi hành mà?â€

“Tôi băng qua đưá»ng đèoâ€, cậu ta nói. Dạ thưa bác sÄ©, tôi càng nhìn kỹ cậu ta càng tin là cậu ta nói thật. Cậu ta còn Ä‘ang ngồi đợi ở hành lang kia. Lúc tôi qua cá»­a phòng bác sÄ©, nhìn thấy ánh đèn sáng, tôi nghÄ© cứ thá»­ vào để há»i bác sÄ© có bằng lòng tiếp cậu ấy không.â€

Bác sÄ© Văn đáp ngay: “Tôi ra gặp cậu ta chứ. Nhưng thật tình tôi không tin được câu chuyện cậu bé ấy vượt đèo tá»›i đây. Ngay đến những ngưá»i hướng đạo chuyên leo núi cÅ©ng chưa chắc đã vượt qua đèo ấy đêm qua. Trá»i gió bão như vậy trên đèo ấy tất phải khá»§ng khiếp lắm.â€

Ngưá»i gác cá»­a nhún vai, dẫn bác sÄ© Văn xuống dưới nhà. Nhưng vừa tá»›i sảnh đưá»ng, cả hai kinh hoàng rú lên má»™t tiếng kêu sá»­ng sốt.

Duyên đã tuá»™t khá»i ghế ngồi và Ä‘ang nằm ngất xỉu trên ná»n nhà; mặt nó trắng bệch như mặt ngưá»i chết.

Bác sÄ© Văn vá»™i cúi xuống bồng đứa bé Ä‘ang bất tỉnh lên. Ông bảo ngưá»i gác cá»­a: “Tôi Ä‘em cậu bé nầy lên phòng tôi. Ông hãy kiếm ngay cho tôi mấy chai nước nóng, ít rượu mạnh và ít cà phê nóng. Thật mau lên nhé.â€

Lên tá»›i phòng, ông Văn đặt Duyên nằm ngay trên giưá»ng cá»§a ông. Ông cởi bá» giày vá»› cho nó, rồi chà xát chân nó thật mạnh. Khi chân nó đã ấm, ông cởi bá» luôn cả những áo quần bám đầy tuyết nó mặc trên ngưá»i rồi lấy chăn trùm kín cho nó. Lúc ấy ngưá»i gác cổng Ä‘em cả rượu mạnh, cà phê và những chai nước nóng lên. Ông ta thở hổn hển như ngưá»i vừa chạy Ä‘ua vá».

Bác sÄ© Văn ấp các chai nước vào ngưá»i Duyên rồi đổ vào miệng nó má»™t muá»—ng đầy rượu mạnh. Duyên chưa mở mắt ra, ngưá»i ngưá»i ta nghe thấy tiếng nó thở dài mệt má»i và nuốt rượu mạnh.

“Thế là không há» gìâ€, ông Văn nói. “Chỉ lát nữa là con sẽ trở lại như thưá»ng.â€

Lúc Duyên mở mắt ra mấy phút sau đấy, nó nhìn thấy má»™t khuôn mặt rám nắng, hiá»n từ Ä‘ang cúi xuống nhìn nó. Nó không nhá»› được nó Ä‘ang ở đâu. Nó cảm thấy trong ngưá»i ấm áp, khoan khoái và hÆ¡i buồn ngá»§. Nó muốn cứ được nằm yên như vậy để hưởng cái thú ấy mãi mãi. Nhưng nó còn muốn biết cái ngưá»i có khuôn mặt rám nắng, hiá»n từ ấy là ai mà cứ nhìn nó đăm đăm.

“Ông là ai?†Duyên khẽ há»i.

Ông Văn không trả lá»i ngay. Ông nâng đầu Duyên dậy và đổ cà phê cho nó uống. Nó uống rất chậm chạp và nó phải cố gắng khó khăn lắm má»›i nuốt được. Khi uống xong, nó lại há»i.

“Ông là ai và đây là đâu vậy?â€

“Ta là ông Vănâ€, bác sÄ© nói. “Ta không quen con, nhưng ta biết con Ä‘ang muốn gặp ta.â€

Duyên ngẩn ngơ ngó ông bác sĩ; nó mệt quá nên hầu như không còn nhớ mục đích nó đến đây để làm gì. Nhưng hơi ấm và chất rượu mạnh cùng cà phê nóng đã bắt đầu giúp nó tỉnh táo trở lại. Sau cùng nó nói.

“Ông có phải là vị đại bác sÄ© lừng tiếng tài ba không?â€

“Không; ta chỉ là má»™t bác sÄ© thưá»ng thôi.â€

“Nhưng ông có thể làm cho trẻ con què Ä‘i được chứ?â€

“CÅ©ng tùy cái nguyên nhân tại sao nó què. Thỉnh thoảng ta cÅ©ng chữa được cho má»™t vài đứa.â€

“Äứa bé nầy bị què vì ngã xuống vá»±c. Nay nó phải chống nạng và Ä‘i má»™t chiếc giày đế cao.â€

“Äứa nào vậy.†Ông Văn ngạc nhiên há»i.

“Äó là bé Danh, sáu tuổi, con ông Bình. Nhà nó ở gần nhà cháu. Cháu tìm đến đây để há»i xem ông có chữa cho nó được không. Cháu có đủ tiá»n để đưa trả ông.â€

“Nhưng sao mà cháu biết đến ta.â€

“Tối hôm qua chị cháu có nói chuyện vỠông. Chị cháu giúp việc ở khách sạn này.â€

“Nhưng cháu làm cách nào mà đến được đây giữa lúc trá»i gió bão.â€

“Dạ cháu vượt qua đèo bằng giày trượt tuyết.â€

“Äâu có thể được cháu, nhất là giữa lúc trá»i bão tuyết như đêm qua.â€

“Cháu vẫn phải cố, vì không có cách nào khác để đến được đây.â€

Duyên đã nói đúng; thật quả không có cách nào khác. Ông Văn ngồi ngó Duyên như thể ngó má»™t vật kỳ lạ, hiếm có. Trong lúc ấy tay Duêyn mò vào trong cái áo sÆ¡ mi nó vẫn còn mặc trên ngưá»i và lôi ra cái vá»› đựng tiá»n.

“Thưa ôngâ€, nó nói, “chừng này tiá»n liệu đã đủ để chữa cho bé Danh chưa?â€

Ông Văn moi má»› giấy bạc đựng trong chiếc vá»› cÅ© ra, và không khá»i thốt ra má»™t tiếng ngạc nhiên. Quay vá» phía Duyên, ông nhẹ nhàng nhưng cương quyết, “Trước khi chúng ta bàn thêm, cháu phải nói cho ta hay cháu đã lấy tiá»n này ở đâu? Cháu có biết bao nhiêu tiá»n cả thảy không.â€

Duyên đáp giá»ng buồn ngá»§, “Cháu không biết rõ. Nhưng chị cháu bảo muốn nhỠông phải mất nhiá»u tiá»n lắm. Ông thấy từng ấy đã đủ chưa?â€

“Quá đủ nữa,†bác sÄ© Văn đáp. “Nhưng tiá»n nầy cháu lấy ở đâu.â€

“Má»™t ông già cháu quen, đã cho cháu số tiá»n ấyâ€, Duyên đáp khẽ. Nó thấy buồn ngá»§ quá, mí mắt nó như cứ muốn nhắm lại. Nó cố nói tiếp, “Và có lá»i nhắn nhá»§ nầy: Ông ấy bảo đây là để trả má»™t món nợ – và bác sÄ© cứ cầm cả Ä‘i.â€

Bác sÄ© Văn há»i dồn, “Ông già ấy là ai? Cháu nói cho ta biết Ä‘i rồi thì cháu Ä‘i ngá»§. Tên ông ta là gì.â€

“Dạ, cháu cÅ©ng không biết.â€

“Thế ông ấy ở đâu.â€

“Ông ấy bắt cháu hứa không được nói cho ông biết.â€

Vừa dứt lá»i, mắt Duyên đã nhắm lại, đầu ngoẹo vá» má»™t bên. Nó đã ngá»§ say.

Bác sÄ© Văn thấy mình ở giữa má»™t trưá»ng hợp khó xá»­. Bốn mươi lăm phút nữa thì chuyến xe lá»­a ông định Ä‘i sẽ khởi hành. Nhưng còn cậu bé Ä‘ang nằm trên giưá»ng đây đã liá»u hy sinh tánh mạng để đến tìm ông. Có thể câu chuyện rồi chẳng Ä‘i tá»›i đâu, nhưng trước má»™t tấm lòng dÅ©ng cảm hy sinh như vậy, ông không thể làm cho thất vá»ng bằng cách từ chối đến xem bệnh cho cậu bé què. Nhìn Duyên ông Ä‘oán nó còn có thể ngá»§ hàng tiếng đồng hồ nữa.

Bác sÄ© Văn nhẹ nhàng rá»i khá»i phòng, Ä‘i xuống tầng dưới khách sạn để kêu Ä‘iện thoại vá» cho bà Văn.

“Em đấy ư?†ông bắt đầu. “Anh rất tiếc không thể vỠđược nhà sáng hôm nay. Chắc phải tá»›i khuya anh má»›i vỠđược. Vì có má»™t chuyện kỳ lạ vừa xảy ra…â€. Äoạn, ông kể cho bà Văn nghe đầu Ä‘uôi câu chuyện.

Lúc rá»i phòng Ä‘iện thoại, ông suýt đụng phải má»™t cô gái mắt đỠhoe, mặt tái nhợt. Cô nầy nắm chặt lấy bàn tay ông.

“Thưa bác sÄ©â€, cô ta hấp tấp nói, “ngưá»i gác cổng có cho cháu hay em cháu đã được ông cứu tỉnh và hiện Ä‘ang nằm trên phòng ông. Bác sÄ© ạ, má cháu và cháu đã tưởng nó chết trong bão tuyết rồi. Thôi, cháu phải vá» ngay để cho má cháu biết tin.â€

Bác sÄ© Văn ngồi xuống bên cạnh cô gái trên Ä‘i văng. Ông muốn há»i để biết nhiá»u chuyện, nhưng cô gái chỉ nói rặt vá» ná»—i lo sợ cá»§a hai mẹ con cô đêm qua. Ông Bình Ä‘i ra ngoài suốt đêm để tìm kiếm thằng Duyên, nhưng vì ông nghe nói Duyên Ä‘i chân không chứ không Ä‘i giày trượt tuyết nên ông chỉ lo tìm kiếm quanh bìa rừng. Ông biết má»™t đứa trẻ Ä‘i chân không, không thể nào Ä‘i vào chá»— đồng tuyá»t ngập dầu nÆ¡i đưá»ng đèo; còn dấu vết giày trượt tuyết cá»§a Duyên thì đã bị bão tuyết xóa má» và che phá»§. Trên lối Ä‘i trong từng, ông Bình có tìm thấy dấu chân, nhưng không thấy vượt quá bìa rừng. Ông cÅ©ng đã tìm kiếm trong các chá»— tuyết Ä‘á»ng ngập nhưng không có kết quả. Gần sáng, ông trở vá» Ä‘em theo tin buồn cho má»i ngưá»i.

VỠbé Danh, Mai chỉ kể được cho ông Văn biết rất ít. Lòng rối loạn, Mai không còn bụng dạ nào làm việc. Nay chỉ biết tin Duyên không hỠgì, chị muốn đưa nó vỠnhà ngay. Chị sẽ kêu điện thoại cho sở Bưu điện nhỠsở nầy cho một em nhỠvượt núi đem tin vỠnhà cho má chị hay để bà yên lòng.

Nhưng bác sÄ© Văn không muốn để Duyên vá» nhà ngay. Ông bảo Mai hãy vá» nhà má»™t mình, còn ông sẽ dẫn Duyên vá» nhà bằng xe lá»­a khi nào Duyên thức giấc dậy. Ông còn bảo Mai hãy cho ngưá»i Ä‘em xe trượt tuyết ra chỠđón ở ngoài ga vì ông sợ Duyên hãy còn tê cứng chưa Ä‘i đứng được.

Mai vâng lá»i, Ä‘i thu xếp ngay má»i việc trong khi ông Văn trở vá» phòng. Duyên vẫn còn nằm yên như lúc nãy, má gối vào bàn tay, nhưng mặt nó đã hÆ¡i có sắc hồng hào – nom nó đã khá hÆ¡n trước nhiá»u. Ông Văn ngồi xuống ngắm nghía nó, lòng lại băn khoăn tá»± há»i, không hiểu làm sao nó có được nhiá»u tiá»n như vậy. Còn cái ông già đã dặn nó nói vá» tiá»n trả món nợ là ai vậy?

“Tiá»n trả món nợ.†Hừ, ông Văn nhất định phải tìm ra bí ẩn cá»§a vụ nầy.

Vào giữa trưa thì Duyên tỉnh dậy. Nó lại mÆ¡ màng má»™t lúc lâu không nhá»› rõ chá»— nó Ä‘ang ở là đâu. Toàn thân nó Ä‘au ê ẩm, nhưng là má»™t thứ Ä‘au ấm áp dá»… chịu miá»…n là đừng ai bắt nó phải dá»i khá»i chá»— nằm. Nghe thấy tiếng nó cá»­ động, ông Băn liá»n bước lại gần.

“Sao?†ông dịu dàng há»i, “cháu đã thấy khá chưa.â€

“Cám Æ¡n bác sÄ©, cháu đã thấy khá rồiâ€, Duyên đáp; Ä‘oạn nó nhá»› lại má»i việc nên nó lo lắng há»i tiếp, “Ông có thì giá» Ä‘i coi bệnh cho thằng nhá» mà cháu đã nói chuyện vá»›i ông không?â€

â€œÄÆ°á»£câ€, ông Văn ngồi xuống bên cạnh nó và nói, “Äợi ăn xong rồi chúng ta sẽ Ä‘i. Giá» ta bấm chuông kêu há» mang lên đây hai phần cÆ¡m để ông cháu ta ăn. Trong khi ăn cháu hãy kể cho ta nghe vỠđứa nhá» ná» và vỠông già mà cháu bảo đã cho cháu tiá»n.â€

Duyên vá»™i đáp, “Cháu không thể nói cho ông nghe vỠông già đâu, vì cháu đã có lá»i hứa rồi. Ông ấy sống bí mật lắm, ngoài cháu ra chưa há» có ai tá»›i thăm ông ấy cả. Ông ấy dặn cháu chỉ thưa lại vá»›i ông rằng đây là tiá»n để trả má»™t món nợi, ngoài ra cháu không được nói chuyện gì khác nữa. Ông ấy đối vá»›i cháu tá»­ tế lắm nên cháu không thể nào sai lá»i hứa được.â€

“Thôi cÅ©ng đượcâ€, bác sÄ© Văn nói. “Cháu cứ việc giữ lá»i đã hứa, ta sẽ không ép cháu phải nói cho ta biết gì vỠông già ấy nữa. Giá» cháu hãy nói cho ta biết vá» em nhá» mà cháu bảo là bị què chân ấy – nó bị từ bao giá», mà làm sao nó bị.â€

Bác sÄ© Văn để ý thấy mặt Duyên á»­ng Ä‘á». Nó lặng yên đến mươi phút. Nó không muốn kể cho ông bác sÄ© nghe sá»± thật vá» cái chân Ä‘au cá»§a bé Danh, nhưng nó nghÄ© thế nào ông chẳng há»i chuyện ông Bình nên tốt hÆ¡n là nó cứ kể ra.

“Äó là lá»—i tại cháu†Duyên đáp. “Bé Danh bị té hồi mùa Xuân. Lúc ấy cháu định trêu nó. Cháu giả bá»™ ném con mèo cá»§a nó xuống dưới mương, nhưng vì lở tay nên cháu thành ném thật. Bé Danh tìm cách xuống cứu con mèo nên bị ngã xuống suối và bị gãy chân. Từ ngày ấy nó không còn Ä‘i đứng được như thưá»ng nữa. Muốn Ä‘i đâu nó phải chống nạng nên cháu nghÄ© may ra…â€

Duyên kể chuyện mà môi run lên, giá»ng nói rè rè nhát gừng nghe không được rõ lắm. Nhưng thế cÅ©ng đủ lắm rồi. Vì ông Văn vốn là ngưá»i yêu thương và hiểu thấu trẻ thÆ¡, nên chỉ qua mấy lá»i ngắn ngá»§i rụt rè cá»§a Duyên, ông hiểu rõ ngay câu chuyện và biết rằng cậu bé Ä‘ang nằm mệt lã trên giưá»ng kia đã phải chịu sá»± trừng phạt nặng ná».

“Cháu Duyên àâ€, bác sÄ© Văn nói, “chúng ta sẽ cùng Ä‘i thăm bé Danh. Có lẽ Thượng Äế tính dùng cháu làm phương tiện để chữa khá»i bé Danh. Cháu biết không, cháu phải cảm Æ¡n Thượng Äế rất nhiá»u. Theo ta nghÄ©, nếu không có Ngài trông nom che chở cho cháu đêm qua, cháu không thể nào vượt qua được đưá»ng đèo má»™t cách an toàn.â€

Duyên bẽn lẽn đáp, “Dạ, cháu biết. Má»›i hôm qua đây cháu cầu nguyện Thượng Äế hãy chữa khá»i cho bé Danh thì đến chiá»u tối lúc nghe chị cháu kể vá» bác sÄ©, cháu nghÄ© rằng Thượng Äế đã nhận lá»i cầu nguyện cá»§a cháu. Rồi đến khi Ä‘i tá»›i rừng, cháu sợ quá định quay vá» nhà, nhưng rồi cháu nhá»› lại câu cháu được nghe ngày lá»… Giáng sinh, cháu lại má»›i tiếp tục Ä‘i nữa.â€

“Cháu nhá»› lại câu gì vậyâ€, bác sÄ© Văn dịu dàng há»i.

Duyên chậm chạp đáp, “Cháu nhá»› lại cái câu mà Ná»™i bé Danh đã Ä‘á»c cho chúng cháu nghe trong Kinh Thánh. cháu không nhá»› hết cả câu mà chỉ nhá»› được má»™t phần – rằng sá»± yêu thương trá»n vẹn thì cất bá» sá»± sợ hãi – và lá»i Ná»™i nói rằng tình yêu thương cá»§a Äấng Christ là trá»n vẹn. Lúc ấy cháu không thấy sợ nữa và cháu tiếp tục Ä‘i. Cháu cÅ©ng không nhá»› được rõ lắm làm thế nào cháu lên được đỉnh đèo, nhưng khá»i đỉnh đèo thì cháu tuá»™t xuống an toàn.â€

Ông Văn đáp, “Phải, theo ta nghÄ© thì chỉ có tình yêu thương trá»n vẹn cá»§a Äấng Christ má»›i che chở được cho cháu trong?†Ông cÆ¡n bão tố đó, má»›i dẫn dắt được cháu Ä‘i khá»i lạc đưá»ng, và má»›i cất bỠđược sá»± sợ hãi trong lòng, khiến cháu tiếp tục Ä‘i. Ngài đối vá»›i cháu thật tốt vô ngần đấy, cháu ạ! Giá» chúng ta hãy cảm Æ¡n Chúa trước khi chúng ta Ä‘i dùng cÆ¡m.â€

Thế là Duyên và ông Văn cùng cầu nguyện, Duyên thì úp mặt vào gối còn ông Văn quì bên cạnh giưá»ng. Ông tạ Æ¡n Cứu Chúa đã biểu dương tình yêu thương trá»n vẹn cá»§a Ngài mạnh hÆ¡n cÆ¡n gió bão này, đã dẫn dắt Duyên vượt qua đêm tối và đã cứu nó thoát khá»i sợ hãi và chết chóc; Ä‘oạn ông cầu nguyện cho bé Danh, cầu xin Thượng Äế hãy ban cho ông đủ tài khéo để chữa lành cái chân gãy cá»§a bé Danh.

Úp mặt vào gối, Duyên cÅ©ng cầu nguyện, nhưng nó không cầu lá»›n tiếng. “Lạy Chúaâ€, nó nói khẽ trong lòng, “đêm qua Ngài đã ở sát bên con trên núi nên con không biết sợ hãi là gì. Xin Ngài đừng rá»i xa con nữa; con cÅ©ng muốn mở cá»­a lòng như An đã làm. Xin Ngài hãy ngá»± vào trong conâ€.

Chương 15

CHƯƠNG 15

Ông Bình đích thân đánh xe trượt tuyết ra tận nhà ga. Lúc xe lá»­a tá»›i, ông chở ngay bác sÄ© Văn và Duyên vá» thẳng nhà. Dân làng kéo nhau rằng đứng ở cá»­a để nhìn vị bác sÄ© danh tiếng Ä‘i qua, vì ai nấy Ä‘á»u đã được nghe rõ chuyện. Tên bác sÄ© Văn được nhắc Ä‘i nhắc lại nhiá»u lần, và má»—i lần ông lại thêm nổi tiếng. Còn trẻ con kháo nhau, làm như ông có mang theo má»™t cây đũa thần chỉ cần khẽ đụng vào ngưá»i bé Danh là nó khá»i liá»n. Duyên cÅ©ng được nói tá»›i như thể nó là má»™t thứ phép mầu hiện đại, nhưng nó không nghe được những lá»i má»i ngưá»i nói vá» nó vì xe chạy nhanh quá, lại thêm tiếng nhạc leng keng ing á»i. Nhưng như thế cÅ©ng hay, vì đỡ làm cho nó thành kiêu căng tá»± đắc.

Nó ngồi trên xe, tá»±a mình vào ông Văn. Dầu nó có gắng sức cÅ©ng không bước Ä‘i được, má»i ngưá»i phải đỡ nó từ trên xe lá»­a xuống; tứ chi nó cứng ngắc không chịu cá»­ động theo ý muốn. Tuy mệt rã rượi, nó vẫn cảm thấy khoan khoái, hân hoan và tràn đầy hy vá»ng. Lúc xe vá» tá»›i gần nhà, lòng nó reo vui như muốn hòa nhịp vá»›i tiếng nhạc Ä‘eo ở cổ lừa kéo xe trượt tuyết.

Ông Bình ngồi im lặng lái xe, lòng băn khoăn không biết phải làm thế nào. Ông cảm thấy có trách nhiệm lá»›n lao khi chở má»™t nhân vật danh tiếng như bác sÄ© Văn trên chiếc xe trượt tuyết cá»§a ông. Ông chỉ mong con lừa – hôm ấy nó lại quá hăng hái – đừng làm lật nhào chiếc xe khi quẹo các góc đưá»ng. Ông nhá»› đến những vụ xe lật nhào rất thưá»ng xảy ra vì ná»—i xe thì lá»›n mà đưá»ng Ä‘i thì nhá» hẹp.

Ông cÅ©ng lo lắng vá» chuyện tiá»n nong nữa. DÄ© nhiên, ông sẵn lòng dâng cả cá»§a cải ông có để chữa lành chân cho bé Danh, nhưng buồn thay ông làm gì có nhiá»u cá»§a cải, và nếu ông không đủ tiá»n trả bác sÄ© thì sao? Có lẽ vị bác sÄ© danh tiếng nầy sẽ vui lòng để ông trả má»™t con bê thay tiá»n.

May mắn quá, má»i ngưá»i vá» tá»›i nhà mà không gặp má»™t trở ngại nào ở dá»c đưá»ng. Ông Bình đỡ cho bác sÄ© xuống xe, rồi ông bế Duyên vào thẳng phòng ngoài, đặt nằm trên má»™t chiếc Ä‘i văng. Ông cÅ©ng vui mừng được thấy Duyên, vì ông đã trải qua má»™t đêm chật vật lo âu, Ä‘i tìm kiếm nó trong các đống tuyết.

Ná»™i, An và bé Danh coi bá»™ khác thưá»ng, làm như thể cả ba ngưá»i sắp sá»­a Ä‘i chụp ảnh. Cả ba Ä‘á»u ăn mặt thật đẹp và ngồi cứng ngắc nÆ¡i mép ghế. Nhìn há», ngưá»i ta có cảm tượng hỠđã ngồi sẵn đấy từ lâu để chỠđợi nhân vật tiếng tăm là bác sÄ© Văn. Khi ông Văn bước vào, An và bé Danh ngoảnh nhìn Ná»™i rồi nghiêm trang đứng cả dậy; Ná»™i lấy cá»› Ä‘au bệnh tê thấp nên chỉ cúi đầu chào không thôi.

Bé Danh không ưng tí nào. Nó cứ tưởng má»™t ngưá»i tiếng tăm lừng lẫy thì phải mặc áo đỠgiống như vị vua chúa đã từng khiến hiệp sÄ© William Tell bắn trúng trái táo kể trong cuốn sách lịch sá»­ Thụy sÄ© cá»§a chị An. Nó còn Ä‘inh ninh ngưá»i ấy phải có má»™t bá»™ râu quăn vàng óng thật đẹp và phải cưỡi má»™t con ngá»±a chiến trắng toát, trái lại cái ông lạ mặt Ä‘i sau ba nó lại có bá»™ quá tầm thưá»ng. Danh cảm thấy bá»±c mình; nó nhăn mặt và bÄ©u dài môi dưới ra.

Bác sÄ© Văn lá»±a má»™t cái ghế thật xa chá»— má»i ngưá»i rồi má»›i ngồi xuống. Ông mỉm cưá»i vá»›i tất cả. Nụ cưá»i cá»§a ông thật tươi, thật nở nang khiến bé Danh quên cả niá»m thất vá»ng và mỉm cưá»i đáp lại.

Ông Văn cho tay vào túi áo lấy ra một cái kẹo sữa và chìa vỠphía bé Danh.

“Cháu có muốn lấy cái kẹo nầy không?†ông há»i.

Bé Danh gật đầu thật nhanh, miệng mỉm cưá»i vui sướng; má»™t cái kẹo sữa còn hÆ¡n chiếc áo dài đỠvà con ngá»±a chiến.

“Nếu cháu thích thì lại đây lấy Ä‘iâ€, ông Văn nói. Bé Danh há»›n hở nhảy lò cò từng bước qua phòng; trong lúc bé nhảy, ông Văn chú mục nhìn bé. Khi bé Danh tá»›i trước mặt ông, ông nhấc bé đặt ngồi lên đùi ông và đút cái kẹo sữa vào miệng bé.

Ông Văn rất có cảm tình vá»›i gia đình nầy. Ông mến Ná»™i lúc ấy Ä‘ang ngã ngưá»i vỠđàng trước chăm chú nhìn ông má»™t cách tinh quái như thể muốn nói, “Äứa nhá» kia là cháu tôi đấy – ông có làm gì nó thì coi chừng, kẻo không sẽ có chuyện vá»›i tôi đó!†Ông mến ông Bình vá»›i nét mặt thật thà, màu da sạm nắng, và đôi vai còng xuống vì công việc nặng nhá»c. Ông mến An vá»›i những bím tóc màu bắp ngô và chiếc tạp dá» sá»c không má»™t vết dÆ¡ – nhưng ngưá»i mà ông mến hÆ¡n hết chính là cậu bé ngây thÆ¡ Ä‘ang ngồi mút kẹo má»™t cách ngon lành trên đùi ông. Ông cÅ©ng nhận thấy gia đình nầy vắng bóng ngưá»i mẹ, và ông không biết có phải bà cụ già kia hay cô gái nhá» nỠđã giữ cho căn nhà nầy được sạch sẽ, ngăn nắp như vậy.

“Cháu còn thấy Ä‘au chân không?†Ông Văn há»i bé Danh.

“Khôngâ€, Danh đáp.

Ná»™i vá»™i vàng sá»­a lại, “Cháu phải nói: Thưa ông không.â€

Bé Danh luôn luôn biết vâng lá»i nên nói tiếp, “Thưa ông chỉ thỉnh thoảng thôi ạ, khi nào cháu Ä‘i mà không chống nạng kia – nạng cháu có chạm đầu gấu đẹp lắm, ông có muốn coi không?â€

“Muốn lắm chứâ€, ông Văn đáp. Và trong khi đó bé Danh nhãy từng bước Ä‘i kiếm cặp nạng, ông lại hết sức chăm chú nhìn nó.

“Cháu có thể chống nạng nhảy được thật xaâ€, bé Danh khoe. “Ông có muốn coi cháu nhảy thật xa không?â€

“Có chứ! Cháu thá»­ nhảy cho ta coi ngàoâ€, bác sÄ© Văn đáp.

Nội lớn tiếng bảo bé Danh, “Coi chừng ghế đó, Danh!†Xưa nay nội vẫn cấm bé Danh không được nhảy xa trong nhà. Còn An thì vội vàng mang hai con mèo con đi chỗ khác, vì sợ bé Danh nhảy đụng vào chúng.

Bé Danh nhảy má»™t bước xa thật là xa. Bác sÄ© Văn vá»— tay khen, “Giá»i lắm! Thật giống hệt như con đại thá»­ ta đã được coi má»™t lần ở Sở thú. Giá» cháu hãy bỠđôi nạng xuống và Ä‘i lại phía ta xem sao.â€

Danh khập khiểng Ä‘i lại phía ông. Miệng nó mỉm cưá»i, nhưng cái chân Ä‘au cá»§a nó kéo lê nom thật tá»™i nghiệp. Ông Văn cÅ©ng mỉm cưá»i, rồi ông nhẹ nhàng nhấc bổng nó lên đặt ngồi trên đùi như cÅ©. Ông còn cho thêm nó má»™t cái kẹo sữa nữa.

Từ nãy ná»™i vẫn chăm chú theo dõi cá»­ chỉ cá»§a hai ngưá»i. Äến lúc ấy, Ná»™i má»›i quay lại bảo An, “Cháu hãy đặt ấm lên bếp để lấy nước pha trà. Nhá»› mang cả há»™p bánh bích qui bÆ¡ ra nhé.â€

Trong lúc An Ä‘i lo pha trà, ông Văn đặt Danh nằm lên bàn và sá» nắn, bẻ Ä‘i bẻ lại chân nó má»™t lúc thật lâu. Khi ông xong việc thì trà cÅ©ng đã dá»n lên bàn. Ná»™i má»i ông ngồi xuống dùng trà cùng vá»›i má»i ngưá»i; ông kéo ghế ngồi xuống, nhưng hình như trí óc còn mãi nghÄ© đâu đâu.

Sau cùng, Ná»™i cất tiếng dõng dạc há»i: “Thế nào, liệu ông có thể chữa cho cháu được không?â€

Tất cả má»i ngưá»i Ä‘á»u quay nhìn cả vào ông Văn để chỠđợi ông trả lá»i – trừ có bé Danh lúc ấy Ä‘ang nhìn chăm chăm vào há»™p bánh bích qui bÆ¡. Nãy giá» má»i ngưá»i đã quên không đưa cho nó má»™t cái, và nó không dám tá»± tiện lấy vì sợ Ná»™i nó quở mắng. Bánh bích qui bÆ¡ ngon tuyệt – vừa má»ng, vừa vàng, vừa dòn tan – má»—i tháng ná»™i chỉ làm có má»™t lần trong má»™t cái lò nướng đặc biệt.

Ông Văn không trả lá»i ngay câu há»i cá»§a Ná»™i. Ông quay vá» phía Danh trước.

“Cháu nàyâ€, ông nói, “cháu có muốn chạy nhảy giống như má»i đứa trẻ khác không.â€

Danh do dá»±. Nó cÅ©ng chưa biết chắc nó muốn gì; nó là đứa bé duy nhất trong làng có cặp nạng đầu gấu, và nhỠđó má»›i thành đứa trẻ đặc biệt được má»i ngưá»i chiêu đãi. Nhưng rồi nó nhá»› ra là mùa Xuân sắp tá»›i, và nếu nó không chạy nhảy được thì nó không Ä‘uổi được những con dê con ngoài đồng như nó đã từng làm năm ngoái – Ä‘uổi dê con là má»™t trò chÆ¡i đầy thích thú đáng để cho nó trở lại làm má»™t đứa trẻ bình thưá»ng.

NghÄ© thế nó má»›i đáp, “Vâng, cảm Æ¡n ông, cháu muốn; Ná»™i à cho cháu má»™t cái bánh bích qui bÆ¡ nhé.â€

Không ai trả lá»i. Duyên và An ngồi yên, tách trà cầm trên tay, cả hai mặt hÆ¡i tái. Ai nấy Ä‘á»u còn chăm chú ngó bác sÄ© Văn.

Thình lình bác sÄ© nói, “Danh nè, con mèo xinh đẹp cá»§a cháu đâu rồi.â€

“Nó ở vá»±a cá»§i ngoài kia ạâ€, Danh đáp. “Ông có muốn coi có không? Nó còn có ba con mèo con đẹp lắm nữa.â€

“Cháu mang vào đây ta coiâ€, ông Văn đáp. Thế bé Danh khập khiá»…ng chạy Ä‘i kiếm con Mướp – lúc đó qua gần bàn, nó vá»›i tay lấy luôn hai chiếc bánh bích qui bÆ¡, nhưng hình như cÅ©ng chẳng ai buồn để ý đến.

Äợi lúc nó ra khá»i phòng và cánh cá»­a đã đóng lại, bác sÄ© Văn má»›i quay vá» phía ông Bình và nói, “Tôi nghÄ© may ra tôi có thể giúp ông được. Tuy nhiên, cÅ©ng phải đợi coi hình chụp quang tuyến rồi má»›i dám nói chắc. Theo tôi thì cái chá»— xương gãy không được gắn đúng chá»— nên không thể nào liá»n lại được; giá» tôi tính phải làm cho nó gãy lại rồi kéo thẳng nó ra. Nhưng làm như vậy thì phải giải phẩu và phải nằm lâu tại bệnh viện. Vậy ông có bằng lòng để cháu Danh theo tôi tá»›i bệnh viện không.â€

Ong Bình lúng túng xoa hai tay vào nhau. Ông hết nhìn Ná»™i lại nhìn An như há»i ý kiến hai ngưá»i. Äối vá»›i ông, giải phẩu là má»™t chuyện gì ghê gá»›m lắm mà chỉ nghe nói tá»›i thôi cÅ©ng đủ rùng mình. Ngoài ra, ông còn được nghe nói giải thuật tốn kém lắm, mà ông thá»i lại không có nhiá»u tiá»n.

Sau cùng, ông gãi đầu ngượng ngập há»i, “Như vậy thì phải mất bao nhiêu tiá»n.â€

Bác sÄ© Văn đáp, “Ông không tốn đồng xu nào cả, vì cháu Duyên đã trả hết cả rồi. Giá» tôi không có thì giỠđể giải thích cho ông rõ, vì cháu Danh sắp sá»­a quay trở lại rồi. Chúng ta phải giải quyết ngay trước khi nó vào tá»›i đây. Vậy ông có vui lòng để nó Ä‘i theo tôi không.â€

“Vâng, tôi bằng lòngâ€, Ná»™i đáp dù chẳng ai há»i Ná»™i.

An xen vào há»i, “Thưa thế bao giá» Ä‘i ạ.â€

“Sáng maiâ€, ông Văn đáp. “Tôi sẽ đáp chuyến xe lá»­a sá»›m, và sẽ Ä‘em bé Danh cùng Ä‘i vá»›i tôi.â€

“Ông Ä‘em cháu Ä‘i đâu vậy.†Giá»ng trong trẻo cá»§a bé Danh vang lên. Nó vừa im lặng Ä‘i từ cá»­a sau vào mà không má»™t ai để ý. Nó tiến đến đứng bên cạnh ông Văn, hai tay ôm cả đám mèo con. Trong Ä‘á»i nó má»›i có má»™t lần được Ä‘i xe lá»­a – mà trong có mưá»i phút thôi – nhưng nó không bao giá» quên được.

Không ai trả lá»i nó. Má»i ngưá»i vẫn còn mãi ngó bác sÄ© Văn.

“Äi đâu thế hả Ná»™i.†Bé Danh lại cất tiếng há»i.

Ông Văn quay vỠphía nó.

“Cháu Danh àâ€, ông nói, “Cháu sẽ cùng Ä‘i vá»›i ta xuống thành phố bên hồ. Cháu sẽ ở vá»›i ta trong má»™t ít lâu, và ta hy vá»ng sẽ làm cho chân cháu khá hÆ¡n. Cháu có thích thế không.â€

Danh ra vẻ nghi ngại. Sau đó rắn rá»i nói, “Thế còn chị An? Còn Ná»™i, còn ba, còn con Mướp và cả đám mèo con nữa? Vâng, thưa ông, tất cả chúng cháu Ä‘á»u thích thế lắm.â€

“Ồ, không được đâu Danhâ€, An lá»›n tiếng. “Cả nhà không thể nào cùng Ä‘i vá»›i em được. Em phải ngoan và Ä‘i má»™t mình. Ông đây sẽ trông nom em, và chỉ ít ngày thôi là em sẽ trở vá» nhà mà, - tuy nói thế nhưng lòng cô bé Ä‘au như dao cắt.â€

An vừa nói xong, Danh đã lăn cả ngưá»i nó lẫn đàn mèo vào lòng chị, rồi vừa dặm chân vừa thét rống lên.

Chưa bao giá» gia đình ông Bình thấy nó làm như vậy. An vá»™i vã ôm chặt lấy đầu em và hôn tá»›i tấp lên mặt nó – Ná»™i thì ve vuốt, vá»— vá» thân mình nó, còn ông Bình thì cố nhét vào tay nó những cái bánh bích qui bÆ¡ vàng ngậy; nhưng tất cả Ä‘á»u vô hiệu. Cả nhà nhìn nhau thất vá»ng. Trước quang cảnh đó ông Văn biết ngay nếu ông không nghÄ© ra cách gì giải quyết ngay, ông sẽ phí má»™t ngày vô ích.

Ông quay vá» phía Ná»™i nói thật lá»›n tiếng để át tiếng gào thét cá»§a bé Danh, “Cô bé kia có biết cách trông nom trẻ con không.â€

Ná»™i gào trả lại, “Chính nó đã nuôi lá»›n đứa nhá» này đó.â€

“Vậy thì cụ nên cho nó Ä‘i theo em nó Ä‘iâ€, ông Văn thét. “Nó còn có thể giúp nhà tôi má»™t tay.â€

An lắc Danh thật mạnh đồng thá»i quát lá»›n, “Danh, có nín Ä‘i không! Chị cÅ©ng Ä‘i vá»›i em đây.â€

Danh nín ngay tức khắc. Nó nấc cục ba tiếng rồi mỉm cưá»i. Nhưng ông Văn không cưá»i. Ông nhấc bổng nó lên rồi nghiêm trang nói vá»›i nó, “Ta e con đã được nuông chìu quá rồi đó! Khi con tá»›i ở bệnh viện cá»§a ta, ta bảo gì con phải làm thế ấy, chứ không được gào thét hay làm ầm ỉ lên, nghe.â€

Bé Danh nũng nịu đấm lên ngực ông.

“Cháu có chị An!†nó đáp, và lại mỉm cưá»i. Nó biết lần nầy nó lại thắng nữa.

Ông Văn đặt bé Danh xuống. Ông nói, “Giá» phiá»n má»i ngưá»i cho tôi mượn má»™t cái xe trượt tuyết, tôi sẽ dẫn cậu Duyên vá» nhà. Xin chào tạm biệt cả nhà. Sáng mai đúng tám giá» rưỡi hai cháu sẽ gặp tôi ở sân ga. Các cháu nhá»› mang đủ đồ dùng cần thiết để ở trên tôi chừng vài ba tháng. Cháu An sẽ giúp tôi buổi sáng, còn buổi tối sẽ Ä‘i há»c. Vậy buổi chiá»u cháu tha hồ ở chÆ¡i vá»›i em cháu.â€

Ông Bình thá» thẩn bắt tay bác sÄ© Văn và giÆ¡ tay lau trán mình. Má»i việc diá»…n tiến mau quá đến ná»—i ông tưởng như mình Ä‘ang mê ngá»§. Ông chỉ biết rõ có má»™t Ä‘iá»u là bắt đầu từ sáng mai ông sẽ phải sống xa hai đứa con thân yêu là An và bé Danh trong suốt hai ba tháng trá»i. Ngoài ra ông không còn nhá»› được gì hết. Ông lảo đảo Ä‘i vá» phía chuồng bò để vắt sữa bò và để cố nhá»› lại má»i việc trong bầu không khí quen thuá»™c êm ả cá»§a chuồng bò.

Ná»™i đưa tiá»…n bác sÄ© ra tận cá»­a. Nắm chặt tay ông Văn trong tay mình, Ná»™i thình lình nói, “Ông là má»™t ngưá»i thật tốt. Thượng Äế sẽ ban thưởng cho ông.â€

Ông Văn ngắm bà cụ già dÅ©ng cảm Ä‘ang đứng trước mặt ông. Mắt ông tá»± nhiên ướt Ä‘i. Ông nhìn thấy bà cụ cùng hai đứa cháu mạnh khá»e vui sướng đứng ở phía sau, và căn nhà sạch sẽ êm ả mà bà cụ là vị thiên thần canh giữ. Ông thoáng nhận thấy trên đôi bàn tay nhăn nheo cá»§a bà cụ ánh lên tình yêu thương và lòng dÅ©ng cảm, và chính hai thứ nầy đã làm mạnh hai bàn tay kia và làm sáng cặp mắt má» ná» khiến bà cụ có đủ sức để làm tròn má»™t công việc nặng nhá»c vượt quá khả năng thiên nhiên cá»§a bà; ông cÅ©ng còn nhận thấy nÆ¡i bà cụ cái tình yêu thương chân thật không chút vị ká»· đã khiến bà vui lòng để hai cháu ra Ä‘i, vì ra Ä‘i là tốt cho chúng – và ông biết ông Ä‘ang đứng trước má»™t trong những ngưá»i Thánh cá»§a Thượng Äế.

“Cả cụ nữaâ€, ông đáp, “cÅ©ng là má»™t ngưá»i nhân từ không vị ká»· và chắc chắn Thượng Äế cÅ©ng sẽ ban thưởng cho cụ.â€

Bác sĩ Văn mượn chiếc xe trượt tuyết đưa Duyên vỠtận nhà và giao vào tận tay má nó. Bà Mầu làm bộ hết sức giận dữ đối với con.

“Mày thật hư đốn quáâ€, bà quát, “bá» ra Ä‘i như vậy mà không nói cho ai biết để cả nhà phải má»™t phen sợ hết hồn – sao mày có thể làm được má»™t chuyện tồi tệ như vậy? Mày thật đáng đánh đòn…†– nhưng bà không đánh nó mà chỉ giằng nó khá»i tay ông Văn, rồi dìu nó lên thang lầu, đặt nó nằm cẩn thận trên giưá»ng. Äoạn bà trở xuống, ngồi vào bàn, trùm vạt áo lên mặt, nức nở khóc.

Ông Văn an á»§i bà: “Bà có má»™t đứa con thật là can đảm.â€

“Nó hư đốn lắm, thưa ôngâ€, bà đáp. Rồi phần hãnh diện vì con, phần vui mừng vì thấy nó trở vá» nhà an toàn, bà càng khóc dữ hÆ¡n trước.

Suốt buổi sáng bà Mầu và Mai đã hì hục làm má»™t mẻ lá»›n bánh bông lan cho Duyên là thứ bánh mà nó ưa thích hÆ¡n hết. Trong lúc ấy còn thÆ¡m sá»±c mùi bánh. Hai mẹ con má»i ông Văn cùng ngồi xuống ăn, nhưng ông từ chối, vì ông còn có má»™t việc quan trá»ng phải làm, mà thì giá» thì lại ít.

Ong Ä‘i thẳng vào chuyện: “Tôi thấy hình như cậu Duyên có quen biết má»™t ông già nào ở quanh quẩn đâu đây – bà và cô có thể nói cho tôi biết chá»— ở cá»§a ông ta không?â€

“Má»™t ông già?†Mai lập lại. “Ô, phải, chắc là ông cụ già ở trên núi đã dạy thằng Duyên tạc khắc gá»— ấy. Má»™t già má»™t trẻ mà ở được vá»›i nhau cả tiếng đồng hồ, thật là kỳ! Mà cÅ©ng chẳng hiểu thằng Duyên tìm được những gì thích thú ở ông già ấy? Äiá»u đó chỉ có Trá»i biết! Nhưng hầu hết má»i ngưá»i ở đây bảo là ông ta Ä‘iên khùng.â€

“Cháu có thể chỉ đưá»ng cho ta đến nhà ông già đó không?†Ông Văn há»i.

Mai ngạc nhiên đáp, “Dạ, được chứ! Nhà ông ta ở ngay trên núi kia, Ä‘i xuyên qua rừng là tá»›i, nhưng cháu khuyên ông chá»› nên lên trên ấy. Tuyết rÆ¡i nhiá»u như thế, đưá»ng Ä‘i chắc sẽ tồi tệ lắm.â€

“Ta có việc cần gặp ông già ấyâ€, Bác sÄ© Văn vắn tắt đáp. “Phiá»n cháu ra ngoài cá»­a chỉ cho ta rõ lối Ä‘i. Lúc trở xuống, ta sẽ tá»›i đây để từ biệt cậu Duyên.â€

Trên đưá»ng lên núi buổi xế chiá»u hôm ấy, ông Văn tưởng chừng như chưa bao giỠông nhìn thấy cảnh rừng đẹp như vậy. Tuyết đè nặng chÄ©u các cành cây, và lá thông bị vướng vào những mảnh băng nhá» lấp lánh như hình sao. Ông Văn tá»± há»i không hiểu ông già kia là ngưá»i thế nào mà sống má»™t mình trÆ¡ trá»i giữa cảnh rừng tuyết hoang vu lặng lẽ nầy? Ông tá»± nhiên đâm ra nóng lòng muốn gặp ông già để tìm hiểu bí ẩn trong Ä‘á»i ông.

Khi ra khá»i rừng, ông Văn nhìn thấy tận đàng xa căn nhà dá»±ng lưng chừng sưá»n núi, vách tưá»ng bị tuyết Ä‘á»ng thành đống cao nhất. Ông già đã đào má»™t lối Ä‘i nhá» ra tận rừng cây như thể ông Ä‘ang chỠđón có khách viếng thăm, ông Văn nghÄ© thầm như vậy khi men theo lối ấy Ä‘i vào nhà.

Ong khẽ gõ lên cánh cá»­a, rồi chẳng đợi ai trả lá»i cứ thế bước vào. Ông già ngồi khom lưng bên lò lá»­a Ä‘ang gá»t đẽo gá»—, miệng ngậm má»™t cái ống Ä‘iếu lá»›n. Con Dê và con Mèo ngồi châu ở hai bên cạnh ông. Ông Văn lặng lẽ đến ngồi ở cái ghế phía bên kia lò lá»­a.

Vẫn không ngẩng nhìn lên, ông già cất tiếng há»i, “thế nào cháu Duyên, Ä‘i tá»›i nÆ¡i được an lành chứ?â€

“Tôi đây chứ không phải cậu Duyênâ€, ông Văn dịu dàng đáp. Giật mình, ông ngẩng phắt lên. Hai ngưá»i trừng trừng nhìn nhau như thể ngưá»i ná» tưởng ngưá»i kia là ma, hay nói cho đúng hÆ¡n, là hồn ngưá»i chết hiện vá».

Sau cùng ông Văn nói, “Tôi tá»›i đây để trao trả lại cụ số tiá»n này. Tôi có thể giúp cậu bé què không cần đòi há»i tiá»n nong gì, nếu cái chân cá»§a cậu xem chừng có thể chữa được.â€

“Thế là thằng nhỠđã thất hứa vá»›i ta rồiâ€, ông già lẩm bẩm, Ä‘oạn dá»±a cằm lên cây gậy chống, mắt ngó trừng trừng, ngó mãi…

“Nó không thất hứa đâuâ€, ông Văn đáp. “Nó không nói gì hết mà chỉ bảo tôi rằng số tiá»n ấy là do má»™t ông già đưa cho nó và dặn nó là để trả má»™t món nợ. Nhưng tôi không bao giá» nhận những số tiá»n lá»›n con cái nông dân mà không biết chắc tiá»n ấy ở đâu ra. Muốn tìm chá»— ở cá»§a cụ thật chẳng khó khăn gì, tôi chỉ cần há»i dò những ngưá»i khác là biết được ngayâ€.

Yên lặng kéo dài má»™t lúc thật lâu. Sau cùng, ông già nói: “Ông đến đây chỉ để nói chuyện ấy thôi ư?†giá»ng ông già bá»—ng nhiên nghe mệt má»i, chán nản và thất vá»ng má»™t cách lạ thưá»ng.

Ông Văn vá»™i vàng đứng ngay dậy, rồi quì xuống trước mặt ông già. “Thôi, chúng ta còn giả bá»™ vá»›i nhau làm chi nữa?†Ông nói. “Con đến xin ba tha tá»™i cho con. Con tá»›i đây là để má»i ba vỠở vá»›i vợ chồng con và các cháu. Chúng con lúc nào cÅ©ng nhá»› ba và muốn ba vỠở nhà.â€

Chương 16

CHƯƠNG 16

Mấy tiếng đồng hồ sau, An đã có mặt ở nhà Duyên. Trùm kín trong mÅ© và áo choàng len, nó ngồi trên má»™t chiếc ghế Ä‘u lá»›n bằng gá»—, mỉm cưá»i vá»›i Duyên lúc ấy Ä‘ang ngồi trên giưá»ng, cằm tá»±a vào đầu gối. Duyên vẫn hãy còn hÆ¡i tái xanh và mệt nhá»c, nhưng trong lòng nó cảm thấy dá»… chịu và vui sướng.

“Duyên hãy kể hết cho An nghe Ä‘iâ€, An giục, mắt ánh lên má»™t niá»m thán phục và kinh ngạc. “Má»i ngưá»i Ä‘á»u nói anh thật vô cùng can đảm và gan dạ. Anh phải kể từ lúc bắt đầu và nói rõ cho An nghe lúc ở trên đỉnh đèo anh thấy thế nào.â€

Duyên nheo trán. ÄÆ°á»£c gá»i là can đảm kể cÅ©ng khoái, và nó cÅ©ng muốn kể câu chuyện sao cho thật hay, nhưng không hiểu sao nó thấy má»i việc hình như xa vá»i và khó nói quá – như thể ở trong má»™t giấc má»™ng vậy. Nó đâu hiểu rằng ngưá»i nó lúc ấy lạnh cứng và mệt nhoài, khiến trí óc nó đâu còn ghi nhận được rõ ràng má»i việc xảy ra.

“Bắt đầuâ€, nó kể, “tôi lên trên nhà ông già trên núi để há»i lấy số tiá»n, Ä‘oạn, lúc trở xuống núi tôi lấy giày trượt tuyết và cứ thế trượt xuống thung lÅ©ng, rồi lại leo qua rừng vượt qua sông. Khi tôi lên tá»›i đỉnh núi thì trá»i gió quá, và lúc vượt qua đỉnh núi xong là tôi đổ dốc ở sưá»n bên kia.â€

An nóng nảy ngắt lá»i, “Äã đành là vậy rồi, nếu không, anh đâu tá»›i được khách sạn bác sÄ© Văn – nhưng anh phải kể cho có đầu có Ä‘uôi, rõ ràng sáng sá»§a má»›i được. Lúc ấy anh cảm thấy thế nào? Có gặp chuyện gì nguy hiểm không? Anh có sợ không? Và trên đỉnh núi ra sao.â€

Duyên lặng thinh má»™t lúc. Suốt buổi trưa, nó đã tá»± há»i không biết nó có cÆ¡ há»™i nào để kể cho An nghe không, nay cÆ¡ há»™i đã đến mà nó không biết phải bắt đầu ra sao.

Sau cùng nó nói, “Ừ thì tôi xin kể.†Äoạn nó thong thả kể tiếp, trong lúc kể những ngón tay cá»§a nó cứ Ä‘an vào nhau dưới lá»›p chăn dầy. “Lên tá»›i gần đỉnh núi tôi sợ quá. Tôi đã tính quay vỠ– An có còn nhá»› lần nói cho tôi nghe là An đã thù ghét tôi hết sức, nhưng rồi An má»i Chúa Giê-xu ngá»± vào lòng và chính Ngài đã làm cho An đâm thương mến tôi.â€

An sốt sắng đáp, “Có chứ! Em vẫn còn nhá»›. Sao rồi sao nữa, Duyên.â€

Duyên ngượng nghịu tiếp, “Tôi há»i vậy là bởi vì tôi cÅ©ng gặp thấy má»™t việc tương tá»± lúc tôi lên tá»›i gần đỉnh và sợ quá định quay vá». Tôi chợt nhá»› cái Ä‘oạn mà Ná»™i đã dạy chúng ta rằng sá»± yêu thương trá»n vẹn thì cất bá» sá»± sợ hãi nên tôi má»›i xin Äấng Christ cất bá» sá»± sợ hãi há»™ tôi, và lập tức tôi không còn thấy sợ hãi như trước nữa.â€

“Thật vậy ư.†An nói vá»›i vẻ hết sức chú ý. “Vậy thì An cho rằng Chúa Giê-xu đã ngá»± vào trong lòng anh cÅ©ng như Ngài đã ngá»± vào trong lòng An vậy. Khi ấy sá»± sợ hãi trong lòng anh cÅ©ng đã phải ra Ä‘i vậy. Theo An nghÄ© thì tất cả cÅ©ng như vậy, Duyên ạ – dù anh sợ hãi hay anh không ưa thích ngưá»i khác, dù anh lừa dối hay anh không nói sá»± thật – dù có chuyện gì vá»›i anh chăng nữa thì khi Chúa Giê-xu đã ngá»± vào lòng ta, sẽ không còn chá»— cho má»i ý nghÄ© ấy nữa.â€

“An nói đúngâ€, Duyên đáp má»™t cách suy tư. “Duyên cho rằng An có thể đặt bất cứ chữ nào vào cuối câu gốc ấy – sợ hãi hay ích ká»·, hay nói dối, hay lưá»i biếng, hay cáu kỉnh khó tính – tất cả những thứ đó Ä‘á»u bị tình yêu thương trá»n vẹn cất bỠ– và khi Chúa Giê-xu ngá»± vào trong ta là tình yêu thương trá»n vẹn cÅ©ng theo vào luôn, có phải vậy không?â€

“Phảiâ€, An đáp, “An cÅ©ng nghÄ© vậy.†Hai đứa cùng ngồi lất tay chống cằm thì thầm nói chuyện trong bóng tối mỠđục cá»§a buổi hoàng hôn Ä‘ang buông phá»§ trên ná»n tuyết trắng. Không đứa nào nói đến việc bật đèn cho sáng, vì chúng thấy nói chuyện trong bóng tối thú vị hÆ¡n.

Mãi cho đến lúc An bước Ä‘i vá» nhà dưới, thì bầu trá»i lốm đốm sao, giữa những dãy núi vây quanh nom giống như những cánh tay khổng lồ Ä‘ang dang ra, nó má»›i chợt nhá»› rằng tối nay là buổi tối cuối cùng nó ở nhà. à nghÄ© ấy làm nó thấy Ä‘au nhói trong lòng và nước mắt ứa ra, nó vùng chạy vá» thật nhanh và bước vào không khí ấm cúng cá»§a căn phòng trước nhà.

Ong Bình vẫn còn ở bên chuồng bò. Trong nhà chỉ có Ná»™i Ä‘ang ngồi đính lại má»™t cái khuy trên chiếc tạp dá» sạch sẽ có kẻ dá»c cá»§a An. Quần áo cá»§a An và Danh đã được gấp lại gá»n gàng, gói làm hai gói để sẵn trên bàn. Bé Danh nằm ngá»§ say trong má»™t góc giưá»ng, trên đầu giưá»ng có đầy đủ mèo mẹ và đàn mèo con.

“Nội!†An kêu lớn, và chạy vào ôm chầm lấy Nội khóc òa lên.

Ná»™i để yên cho An khóc trong giây lát; Ä‘oạn, Ná»™i kéo cái ghế đẩu thấp lại để An ngồi xuống ngã mình vào ngưá»i Ná»™i trong lúc Ná»™i nói chuyện. Trước hết, Ná»™i nói vá» cái gia đình mà An sắp Ä‘i tá»›i, rồi vá» công việc mà nó sẽ phải làm. Và niá»m vui khi thấy bé Danh được chữa khá»i cái chân Ä‘au. Ná»™i nói má»™t cách mạnh dạn và vui vẻ đến ná»—i An cÅ©ng thấy vui lây; nó đâu biết trong thâm tâm Ná»™i Ä‘ang buồn rầu, nhá»§ thầm, “Tối mai, tối mốt và những tối kế tiếp đấy, ta không biết làm gì đây khi cái ghế đẩu nầy ở dưới chân ta, vắng bóng cô bé nhí nhảnh, và nÆ¡i góc giưá»ng kia, vắng bóng chú bé Ä‘ang say ngá»§?â€

Trá»i đã vá» khuya. Ngày mai má»i ngưá»i lại phải dậy sá»›n nên An lấy cuốn Thánh Kinh to dầy ở trên kệ xuống như nó vẫn thưá»ng làm vào giá» Ä‘i ngá»§ để Ä‘á»c má»™t Ä‘oạn cho Ná»™i nghe.

“Tối nay, chúng ta Ä‘á»c Cô-rinh-tô thứ nhất, Ä‘oạn thứ mưá»i baâ€, Ná»™i nói trong khi An đặt cuốn sách để nằm trên đùi Ná»™i, “Äó là má»™t Ä‘oạn mà ta muốn cháu ghi nhá»› mãi mãi trong suốt thá»i gian cháu xa nhà.â€

Vâng lá»i Ná»™i, An Ä‘á»c hết chương sách. Khi nó Ä‘á»c xong, Ná»™i má»›i bảo: “Câu ta muốn cháu mang theo Ä‘i và đặc biệt ghi nhá»› là câu thứ tư. Cháu hãy Ä‘á»c lại câu ấy Ä‘i, An.â€

An Ä‘á»c lại lần nữa, thong thả và rõ ràng từng chữ.

“Tình yêu thương hay nhịn nhục, tình yêu thương hay nhÆ¡n từ, tình yêu thương chẳng ghen tị, chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo.â€

Hai tay chắp trên quyển Kinh Thánh và nhìn An qua cặp kính lão, Ná»™i nói vá»›i nó: “Cháu có kể vá»›i ta rằng cháu đã má»›i Cứu Chúa ngá»± vào lòng cháu, Ngài đã ngá»± vào và cÅ©ng mang theo vào tình yêu thương cá»§a Ngài – thứ tình yêu thương mà chúng ta vừa Ä‘á»c đó.â€

“Cháu hãy còn nhá», nhưng nay cháu sắp sá»­a Ä‘i trông nom những trẻ con khác. Không phải lúc nào chúng cÅ©ng ngoan ngoãn và tá»­ tế vá»›i cháu. Sẽ có nhiá»u lúc cháu cảm thấy cáu kỉnh, tức giận. Nhưng tình yêu thương cá»§a Chúa Giê-xu là nhịn nhục và nhân từ, cháu hãy xin Ngài dùng tình yêu thương cá»§a Ngài để đối phó vá»›i những ý tưởng Ä‘en tối cáu kỉnh ná», và cháu sẽ thấy những ý tưởng ấy không ở lâu được trong lòng cháu.â€

“Cháu sắp Ä‘i tá»›i ở má»™t ngôi nhà lá»›n, và cháu sẽ nhìn thấy những đồ vật sang trá»ng đẹp đẽ mà cháu không bao giá» có được; đôi khi cháu sẽ cảm thấy bất mãn và ghen tị. Nhưng cháu nên nhá»› rằng tình yêu thương cá»§a Äấng Christ trong lòng cháu không bao giá» biết ham muốn ghen tị, và nếu lòng cháu chứa đầy tình yêu thương cá»§a Ngài thì sẽ không còn chá»— cho sá»± bất mãn nữa.â€

“Cháu sắp Ä‘i giúp việc cho má»™t gia đình có trẻ nít. Thưá»ng khi cháu sẽ không được má»i ngưá»i để ý đến lắm đâu. Mà cháu thì cháu lại muốn công việc cá»§a cháu được ngưá»i ta biết tá»›i và lá»›n tiếng ngợi khen. Nhưng cháu nên nhá»› rằng tình yêu thương cá»§a Äấng Christ trong lòng cháu không thích phô trương ra ngoài, và không bao giá» muốn được ngưá»i ngoài chú ý tá»›i. Tình yêu thương cá»§a Ngài có thể khiến cháu tiếp tục làm công việc má»™t cách lặng lẽ, tận tâm dù cháu có được để ý tá»›i hay không. Cháu nên nhá»› rằng Ngài là Chá»§ cháu, và cháu làm việc là để vừa lòng Ngài.â€

“Cháu hãy giữ cho lòng cháu tràn đầy tình yêu thương cá»§a Chúa Giê-xu; cháu hãy Ä‘á»c và suy nghÄ© vá» tình yêu thương ấy. Và khi những ý tưởng sai lầm tìm đến gõ cá»­a, cháu đừng có tìm cách tá»± mình đẩy chúng Ä‘i. Hãy xin Cứu Chúa mở cá»­a cho cháu, và bảo chúng rằng không có chá»— cho chúng trong má»™t tấm lòng tràn đầy tình yêu thương cá»§a Ngài, và chúng sẽ phải bá» Ä‘i.â€

Tay mân mê bím tóc, An gật đầu đáp giá»ng suy nghÄ©, “CÅ©ng giống như bóng tối tan biến Ä‘i khi mình để ánh sáng chiếu vào.†Äoạn, nó hôn Ná»™i rồi chạy đến chuồng bò để trò chuyện vá»›i ba nó chốc lát trước khi Ä‘i ngá»§.

Sáng sá»›m hôm sau, khi thung lÅ©ng hãy còn má» sáng và các đỉnh núi má»›i mang màu trắng bạc, cả nhà ông Bình đã ngồi xe lừa Ä‘i tá»›i nhà ga. Vì sợ lỡ tàu, nên há» tá»›i nhà ga sá»›m đến ná»­a tiếng đồng hồ. Má»i ngưá»i đứng ở sân ga để chỠđợi bác sÄ© Văn chừng hai mươi phút sau má»›i tá»›i. An xách hành lý đựng trong má»™t cái túi giấy lá»›n màu xám, tay kia nó siết chặt lấy bàn tay ba nó.

Bé Danh đội mÅ© trùm đầu và mặc áo choàng ấm. Nó có vẻ ngượng ngịu khác thưá»ng, cứ nép mãi vào sau những bình sữa lá»›n xếp ở sân ga. Khi tá»›i giá» từ biệt, nó có bá»™ sợ sệt và hình như không muốn cho má»i ngưá»i ôm siết nó. Mãi tá»›i lúc xe lá»­a Ä‘i được má»™t quãng khá xa An má»›i hiểu tại sao. Khi ấy nó thấy trong áo choàng cá»§a em nó có vật gì cục cá»±a, nó liá»n há»i:

“Em giấu vật gì trong áo thế em?â€

Mặt bé Danh thốt nhiên á»­ng Ä‘á».

“Danh chỉ mang Ä‘i có má»™t, thôi màâ€, nó ấp úng đáp.

“Má»™t gì?†An gặng há»i trong lúc đưa mắt lo lắng nhìn ông Văn. Nhưng ông mãi coi sách nên không chú ý.

Bé Danh cởi một khuy áo ra, nói tiếp, “Chỉ có một con này thôi mà!†Qua kẻ hở của chiếc áo choàng, An nhìn thấy cái đầu và hàng ria của một con mèo con màu trắng. Con mèo thò đầu rằng ra một thoáng rồi lại rụt vào ngay.

“Chết rồiâ€, An hoảng hốt kêu, “Mày thật hư, hư quá Ä‘i mất thôi! Mày không nhá»› là Ná»™i đã dặn không mang mèo Ä‘i nhà thương được sao? Bây giá» tao biết làm sao đây?â€

Bé Danh lẳng lặng nhìn ra ngoài cá»­a sổ, không đáp lại má»™t lá»i. Nó biết lá»—i cá»§a nó, nhưng không tìm ra được má»™t lá»i nào để bào chữa. Tuy nhiên, nó vẫn ôm sát con mèo con vào lòng, và con mèo cuá»™n tròn mình lại, miệng thở khò khò như má»™t đầu máy xe lá»­a tí hon. Ngưá»i và vật, cả hai Ä‘á»u không mảy may hối hận vá» tá»™i lá»—i cá»§a Danh đã làm.

Chương 17

CHƯƠNG 17

Khi xe lá»­a tá»›i thành phố, Danh được đưa thẳng tá»›i bệnh viện, vào trong má»™t căn phòng rá»™ng đông chật những trẻ con cÅ©ng què quặt hay khập khiểng như nó. Trông nom đám trẻ con ấy là má»™t cô Ä‘iá»u dưỡng nom dáng vẻ hÆ¡i mệt nhá»c. Danh liếc nhìn đám trẻ và quyết định ngay là phải làm cho chúng vui lên. Nó liá»n xin chống nạng nhảy những bước dài như con đại thá»­ suốt xuống tận cuối phòng. Bá»n trẻ thích quá nên chưa đầy má»™t tiếng đồng hồ, Danh đã thành bạn thân cá»§a tất cả má»i đức. Con mèo con thì được đưa xuống dưới bếp để ở trong má»™t cái rổ và được phép mang lên thăm Danh vào những giá» thăm viếng.

An tá»›i nÆ¡i không được vui sướng như bé Danh. Bà Văn tiếp đón nó rất tá»­ tế. Bà ta còn trẻ, đẹp và rất vui tính. Bà dẫn nó lên căn phòng dành cho nó ở sát dưới mái nhà. Khi chỉ còn mình nó trong phòng, An chạy tá»›i cá»­a sổ nhìn ra ngoài. Nó thấy những căn nhà kế tiếp nhau, đưá»ng phố tuyết Ä‘á»ng lầy lá»™i và những mảng trá»i tối xám thấp trÅ©ng. Nó ngó má»™t lúc lâu, Ä‘oạn nằm vật xuống giưá»ng nức nở khóc,vì nó thấy nhá»› những vùng tuyết bao la trắng xóa, những đỉnh núi trắng phau và những mảng trá»i trong vắt ở nhà.

Chừng má»™t giá» sau, bà Văn lên để xem nó ra sao. Thấy nó trong tình trạng ấy, bà không nói gì cả, len lén bá» Ä‘i. Má»™t lát bà quay trở lại, tay bồng bé Tâm. Bà đặt bé lên giưá»ng ngay bên cạnh An. Hành động cá»§a bà đã có hiệu quả tức thì. Chỉ năm phút sau, An đã ngồi dậy mỉm cưá»i vá»›i bé Tâm lúc ấy Ä‘ang nằm trong lòng An chân tay vùng vẫy lung tung.

Ở nhà ông Văn, An rất bận việc nhưng cÅ©ng sung sướng. Buổi sáng nó giúp đỡ bà Văn trông nom mấy đứa con cá»§a ông bà. Buổi trưa nó ngồi làm bạn vá»›i bé Danh, còn buổi tối nó há»c và làm bài. Bá»n trẻ không phải lúc nào cÅ©ng ngoan ngoãn, dá»… bảo và tá»­ tế vá»›i nó. Lúc đầu, nhiá»u khi bà Văn phải can thiệp để giữ cho cá»­a nhà được yên ổn; nhưng dầu đôi khi nó cáu kỉnh và tức giận vá»›i bá»n trẻ, nó vẫn cố nhá»› lại câu gốc cá»§a Ná»™i. “Tình yêu thương hay nhịn nhục và nhân từâ€, nó thưá»ng tá»± nhá»§ như vậy má»—i khi thằng Mạc không chịu Ä‘i giày hay con Vân đánh đổ má»±c ra sàn nhà, hoặc thằng DÅ©ng chạy chÆ¡i và ngã xuống bùn. Dần dần, tình yêu thương cá»§a Chúa Giê-xu trong lòng nó, bắt đầu khiến cho nó biết kiên nhẫn, dịu dàng và bá»›t ích ká»·, và nó thấy rằng nó có thể nói nhá» nhẹ và được bình tÄ©nh đối vá»›i bá»n trẻ.

Danh ở nhà thương được má»™t tuần thì phải chịu giải phẩu. Nó Ä‘i tá»›i phòng giải phẩu má»™t cách tò mò, háo hức và để cho đánh thuốc mê không chút sợ sệt. Nhưng khi nó thức dậy hàng tiếng đồng hồ sau đó, nó lấy làm lạ lùng thấy giưá»ng nó nghiêng dốc và ở chân nó có những quả tạ bằng sắt làm nó Ä‘au Ä‘iếng. Vừa Ä‘au, vừa sốt, nó thét lên gá»i An. Khi cô Ä‘iá»u dưỡng bước tá»›i, nó gắt lên vì thấy cô không phải là An – làm như vậy nó thật chẳng biết Ä‘iá»u tí nào.

Suốt tuần lá»… ấy, bé Danh nằm ngá»­a trên giưá»ng, những quả tạ sắt Ä‘eo ở chân lá»§ng lẳng. Nó vừa sốt vừa Ä‘au. An ngày nào cÅ©ng tá»›i thăm em. Nó Ä‘á»c và kể cho bé Danh nghe những chuyện vá» những chiếc thuyá»n buồm màu trắng ở trên mặt hồ bên ngoài những cánh cá»­a kiếng rá»™ng lá»›n. Nó cố làm cho bé Danh quên chá»— chân Ä‘au. Nhưng vẫn không tránh khá»i, đó là má»™t tuần lá»… buồn thảm. Mây xám buông rá»§ trên mặt hồ u ám, bé Danh trằn trá»c, Ä‘au đớn. Nó cố tá» ra can đảm, nhưng không sao can đảm được.

Trong những ngày dài đằng đẳng ấy, chỉ có má»™t vật đã Ä‘em lại an á»§i cho bé Danh. Äó là má»™t bức tranh treo ở trên tưá»ng đối diện nó. Bên dưới bức tranh có má»™t hàng chữ mà Danh không Ä‘á»c được. Khi nào nó ngán Ä‘au, ngán nghe kể chuyện, ngán mặt hồ màu xám và ngán cả những đứa trẻ con khác, nó lại nhìn vào bức tranh ấy, vì nó không bao giá» ngán tranh ấy cả.

Äó là má»™t bức tranh vẽ Chúa Giê-xu ngồi giữa má»™t cánh đồng đầy hoa, các trẻ con trên thế giá»›i đứng xúm xít chung quanh Ä‘ang ngẩng lên nhìn mặt Ngài. Trên thảm cá» dưới chân Ngài là má»™t cậu bé da Ä‘en, và trên đầu gối Ngài là má»™t em nhá» ngưá»i Ấn Äá»™. Tay Ngài quàng má»™t cô bé mặt chiếc áo dài xanh, còn các trẻ em Trung Hoa và vùng Nam Hải Ä‘ang xúm xít quanh Ngài.

Khoảng má»™t tuần lá»… sau cuá»™c giải phẩu, bé Danh và An nói chuyện thá»±c sá»± vá» bức tranh đó. Hôm ấy trá»i hãy còn u ám, mây đục buông thấp trên hồ, và hoàng hôn đến sá»›m. Äèn trong bệnh viện thắp sáng, hầu hết các trẻ em Ä‘á»u đã ngá»§ say, nhưng An vẫn ngồi bên bé Danh. Trong mấy đêm vừa qua An đã ở lại khuya vá»›i bé Danh vì không có nó là Danh không chịu nằm yên.

Lúc này Danh nằm trong giưá»ng, hai cánh tay vòng trên đầu đè lên gối. Tóc nó xõa ra đàng sau và đôi mắt xanh cá»§a nó sáng ngá»i. Nó mệt, mệt lắm và muốn Ä‘i ngá»§ lắm, nhưng chá»— chân Ä‘au làm nó không ngá»§ được. Nó xoay đầu nhìn vào bức tranh có hàng chữ bên dưới.

“Hàng chữ viết gì vậy, chị?†thình lình nó há»i.

An nhìn vào bức tranh đáp, “Hàng chữ viết, Hãy để con trẻ đến cùng Ta, đừng cấm chúng nó.â€

“Em biết chuyện ấy rồi.†Bé Danh mệt nhá»c nói tiếp. “Ná»™i đã kể cho em nghe rồi. Có phải những đứa bé kia là ở trong Kinh Thánh không? Sao chúng ăn mặc quần áo buồn cưá»i thế, chị?â€

“Phảiâ€, An đáp, “nhưng chúng không phải là trẻ em trong Kinh Thánh đâu. Chúng là trẻ em ở khắp má»i nÆ¡i trên thế giá»›i – ở Ấn Äá»™, ở Phi Châu, còn cô gái nhá» kia chắc là ngưá»i Thụy SÄ©.â€

“Tại sao vậy?†Danh há»i.

“Chị chắc, là để chứng tá» rằng tất cả trẻ em Ä‘á»u có thể đến vá»›i Chúa Giê-xu , chứ không phải chỉ có trẻ em trong Kinh Thánh đâu.â€

“Hừ, thật khó giải thích quá! Theo chị, em chỉ cần nói em muốn đến, thế là em sẽ có ở đấy. Chị Ä‘oán, Chúa Giê-xu sẽ bồng ẳm em lên, như là đối vá»›i các trẻ em trong Kinh Thánh vậy, dầu rằng em không nhìn thấy được Ngài.â€

“Ôâ€, Danh nói, “Em hiểu rồi – chị An Æ¡i, chân em Ä‘au quá. Ước gì em ngá»§ được má»™t giấc.â€

Nó bật lên khóc và giÆ¡ tay quá» quạng. An đỡ nó lên, cho nó uống nước. Uống xong, nó lại nằm ngã xuống, thở dài mệt nhá»c.

“Chị hát cho em nghe Ä‘iâ€, nó bảo An. An hát khẽ vì mắc cỡ sợ cô Ä‘iá»u dưỡng nghe thấy.

“Ô xin bàn tay Cha

Ban phước cho con trong giấc ngá»§.â€

Trong khi An hát, An nhắm mắt lại.

Nhưng trong mấy giây đồng hồ trôi qua giữa lúc trong tình trạng ná»­a thức, ná»­a ngá»§, bé Danh tưởng chừng nó lại nhìn thấy bức tranh; nhưng cô bé Ấn Äá»™ không còn ở đấy nữa, mà ngồi ở chổ cô ta lại là má»™t cậu bé mình thon gầy, mặt rám nắng – và ở dưới chân cậu ta là má»™t cặp nạng có chạm khắc hình đầu gấu.

“Mình đấy rồiâ€, bé Danh nói thầm trong đầu – rồi nó ngá»§ thiếp Ä‘i trong niá»m hân hoan vui sướng.

Trong lúc nó ngá»§, có nhiá»u việc xảy ra. Trước hết, bác sÄ© Văn tá»›i nÆ¡i và lấy bá» Ä‘i má»™t quả tạ Ä‘eo ở chân nó; kế đấy, cÆ¡n sốt cá»§a nó chấm dứt, rồi đến má»™t làn gió nam ấm áp thổi qua miá»n đất đánh tan những đám mây che phá»§ bầu trá»i.

Danh ngá»§ má»™t giấc thật dài. Lúc thức dậy, nó tưởng chừng như nó đã Ä‘i vào má»™t thế giá»›i má»›i, nó nằm yên nghÄ© ngợi thật lâu. Nó cảm thấy trong ngưá»i mát mẻ dá»… chịu, chân nó không còn Ä‘au nữa. Những cánh cá»­a kiếng lá»›n đã mở toang. Qua khung cá»­a, lần đầu tiên nó nhìn thấy làn nứơc xanh óng ánh, những dãy núi xanh lam má» sương ở phía bên kia hồ, và má»™t bầu trá»i quang đãng nhá» những cÆ¡n gió thổi từ hướng nam vá». Má»™t ít mảng mây trắng – những mảnh mây rất nhỠ– trôi nổi đó đây; chúng nhắc Danh nhá»› đến những con dê con Ä‘ang chạy tán loạn ngoài đồng trong lúc tuyết đã tan chảy và hoa cải bắt đầu đâm chồi nẩy lá.

Bé Danh hít mạnh làn không khí mát ngá»t và tá»± nhá»§ thầm, “Mình sắp khá»i, mình sắp khá»i.†Trong không khí nó ngá»­i mùi vị đất ẩm và mưa ấm. Nó nhắm mắt lại và chợt vui mừng nhận ra là mùa Xuân Ä‘ang trở vá». Trong lúc nó nằm hít hương Xuân, nó nghe thấy má»™t tiếng chim hót – tiếng hót thật to như thể con chim ấy là vị sứ giả chính thức Ä‘i báo sá»± thức dậy cá»§a vÅ© trụ.

“Mùa Xuân đã vá», vá», vá», vá»!†Tiếng chim hót, “Bạn sẽ mạnh, mạnh mạnh, mạnh!â€

Cá»­a mở, An bước vào. HÆ¡i gió làm cho nó ấm áp và hồng hào. Nó thưá»ng tạt qua sau bữa Ä‘iểm tâm để xem em nó ra sao.

“Trá»i đẹp không, Danh?†An kêu. “Em hãy nhìn ra hồ, trông dãy núi ở bên kia hồ và những con thuyá»n nhá»!â€

Danh trịnh trá»ng quay đầu vá» phía An.

“Chị An à, đôi nạng có đầu gấu cá»§a em đâu rồi?â€

“Ở sau cái tá»§ kia kìa. Äể làm gì?â€

“Hừ, chị thấy đứa bé nằm ở góc kia chứ? Có lẽ nó thích cặp nạng cá»§a em lắm đấy – Chị hãy cho nó Ä‘i.â€

“Nhưng em cÅ©ng thích cặp nạng cá»§a em lắm kia mà?â€

“Äã đành, nhưng em sẽ không cần dùng đến chúng nữa. Em sắp khá»i rồi, sắp chạy nhảy được như thưá»ng rồi.â€

Bé Danh đã nói đúng. Nó không bao giá» cần dùng đến cặp nạng cá»§a nó nữa. Nó sắp khá»i hẳn rồi.

Chương 18

CHƯƠNG 18

Tuần lại tuần, trôi qua dưới thung lÅ©ng, cÅ©ng như trên miá»n núi. Tuyết đã bắt đầu tan chảy và những giòng suối nhỠđầy ứ nước đã trở thành những giòng thác lÅ©. Ở các cánh đồng dá»c theo bá» sông, hoa cỠđã bắt đầu má»c lên. Bò và dê bị giam hãm trong chuồng đã bắt đầu giậm chân đòi được thả ra ngoài. Từng trận gió nam thổi ngược thung lÅ©ng và trong rừng thông, nhá»±a sáp dâng lên tiết ra mùi thÆ¡m ngá»t dịu, Mùa Xuân đã trở vá» trên miá»n núi.

Ná»™i bận rá»™n lo việc cá» rá»­a và dá»n dẹp nhà cá»­a trong dịp Xuân vá». Ông Bình thì bận rá»™n vì đàn bò má»›i đẻ. Như vậy cÅ©ng là má»™t Ä‘iá»u hay, vì khi bận việc, há» không thấy nhá»› con cháu cho lắm, dẫu rằng má»—i con bê no ná»›t mÅ©i đỠhồng lại nhắc ông Bình nhá»› đến bé Danh. Ná»™i thì má»—i ngày má»™t thêm già, mắt má»—i ngày má»™t thêm kém. Nhiá»u lúc Ä‘ang cá» rá»­a đồ đạc, Ná»™i bá»—ng ngồi sụp xuống, rồi trong tình trạng ná»­a tỉnh ná»­a mê, Ná»™i thưá»ng tưởng tượng như nghe thấy tiếng khập khiểng chân giày chân nạng leo lên bá»±c thá»m và giá»ng trong trẻo vui vẻ cá»§a má»™t đứa bé Ä‘ang ca hát. Nhưng lúc Ná»™i tỉnh dậy thì chỉ thấy cảnh vắng lặng trong nhà, và những lúc ấy, Ná»™i thưá»ng tá»± há»i không biết bao lâu nữa An và bé Danh má»›i trở vá» nhà.

Duyên cÅ©ng nhá»› An lắm và bé Danh nữa. Nó ở cao tít trên núi, xa cách má»i đứa trẻ khác và má»—i khi má»™t mình Ä‘i trở vá» nhà, nó thưá»ng ao ước có An Ä‘i bên cạnh… Nhưng ở trưá»ng nó không còn bị cô độc, khổ sở nữa. Do lần nó mạo hiểm vượt qua đèo, nó đã chứng tá» lòng hối hận cá»§a nó nên nó đã được các há»c sinh trong trưá»ng chấp thuận cho gia nhập trở lại hàng ngÅ© cá»§a chúng.

Chính Duyên cÅ©ng đã đổi khác. Kể từ cái đêm nó má»i Cứu Chúa ngá»± vào lòng, nó đã biết rằng tất phải có sá»± thay đổi. Tính dá»… cáu kỉnh, tính lưá»i biếng và lòng bất mãn không thể nào tồn tại trong má»™t tấm lòng đã biết mở ra để đón nhận tình yêu thương cá»§a Chúa Giê-xu. Dần dần, Duyên nhận ra rằng chừng nào nó còn cầu nguyện, và Ä‘á»c Kinh Thánh má»—i ngày để giữ cho nó gần bên Chúa, tình yêu thương vẫn mạnh hÆ¡n là tính dá»… cáu kỉnh và tính lưá»i biếng, và nay nó có thể giữ được bình tÄ©nnh khi bị trêu chá»c và nó không còn ná» hà khi phải làm những công việc không vừa ý.

Khi không có buổi há»c, nó thưá»ng chạy sang nhà Ná»™i để giúp Ná»™i lau rá»­a nhà cá»­a, đồ đạc. Má»™t già má»™t trẻ trở thành thân thiết – quả thật, không có nó, mình Ná»™i không biết xoay trở làm sao; nó giúp Ná»™i chẻ cá»§i, Ä‘i mua sắm, và Ä‘em thư từ làng vá». Äây là công việc nó thích hÆ¡n hết, vì những thư nầy thưá»ng là do An viết vá», và Ná»™i vẫn bảo nó Ä‘á»c lá»›n lên cho Ná»™i cùng nghe. Thỉnh thoảng cÅ©ng có má»™t bức vẽ cá»§a bé Danh nữa. Ná»™i cất bức vẽ cẩn thận ở phía rằng bìa trước quyển Kinh Thánh và thưá»ng hay bày ra ở mặt bàn để ngắm nghía. Vào cuối tháng hai, Ná»™i đã có má»™t tập tranh mang những tá»±a đỠ“Danh trên giưá»ng†– “Danh không ở trên giưá»ng†– “Danh Ä‘uổi theo đàn dꆖ “Danh uống thuốc†– “Danh và cô Ä‘iá»u dưỡng†– “Danh và chị An†– “Danh và con mèo Bạch Tuyếtâ€. Ná»™i thấy bức vẽ nào cÅ©ng đẹp cả, tuy trong bức cuối cùng, Ná»™i và Duyên phải hÆ¡i chút khó khăn má»›i nhận ra được ai là “Danh†và ai là “mèo Bạch Tuyếtâ€.

Lúc nầy Ä‘á»i Duyên gặp phải má»™t ná»—i buồn khác nữa. Ông già trên núi rất thân thiết vá»›i nó nay phải rá»i bá» núi để vỠở bên bá» hồ vá»›i con trai ông là bác sÄ© Văn. Việc này đã được thu xếp ngay buổi trưa hôm ấy khi hai cha con lần đầu nhận ra nhau.

Ông già Ä‘i vào đầu tháng ba. Cái ngày trước khi ông khởi hành, Duyên băng rừng tìm lên nhà ông để giúp ông sá»­a soạn hành lý. Ông đã Ä‘em gá»­i con dê, con mèo và đàn gà mái, ông cÅ©ng đã Ä‘em bán gần hết những hình tượng nhỠông đã đẽo khắc. Nhưng ông không bán căn nhà, ông chỉ đóng cá»­a để đấy chỠđợi khi ông quay vá».

Ông nói vá»›i Duyên: “Ta sẽ trở vá» luôn luôn. Ta không thể nào rá»i bá» miá»n núi lâu được. Ta sẽ chỉ xuống ở dưới ấy ít lâu, rồi khi ra nghe thấy tiếng gá»i cá»§a rừng núi, ta sẽ quay trở vỠđể nghỉ ngÆ¡i ít ngày.â€

Ông đăm chiêu nhìn ra ngoài thung lÅ©ng bao la, rồi lại liếc nhìn những ngăn kệ trống trong lá»u.

“Ta sẽ mang Ä‘i mấy món đồ gá»— khắc cho các cháu taâ€, ông nói. “Có lẽ chúng vui thích lắm. Nhưng có má»™t món ta giữ lại cho cháu, Duyên ạ. Ta tình cá» bắt gặp món đồ gá»— khắc tối hôm ná». Äây là má»™t món mà ta nghÄ© ta không thể lìa xa được, nhưng ta muốn dành lại cho cháu nên cháu giữ gìn nó cẩn thận.â€

Duyên háo hứt ngẩng lên nhìn và đáp: “Cháu cÅ©ng muốn có má»™t cái lắm. Vì nó sẽ nhắc cháu nhá»› đến ông. Ngoài ra, cháu cÅ©ng muốn dùng nó làm mẫu để bắt chước.â€

Ông già đi vỠphía tủ lấy ra món quà tặng mà ông đã để dành cho Duyên. Ông trao cho nó món quà và chăm chú ngó nó trong lúc Duyên vân vê ngắm nghía món quà.

Thoạt nhìn, món quà nom có vẻ tầm thưá»ng. Äó là má»™t cây thập tá»± làm bằng hai mảnh gá»— thô sÆ¡, nhưng cái sà ngang được cá»™t vào cái cá»™t dá»c bằng những sợi dây thừng chạm trổ có từng khắc rất công phu, khéo léo. Duyên mân mê tác phẩm thá»§ công tuyệt hảo ấy má»™t cách tôn kính, Ä‘oạn nó ngẩng lên nhìn ông già: “Äẹp quá! Cháu không hiểu ông làm thế nào mà chạm khắc được những sợi dây thừng ấy mà không làm sức mẻ gá»—.†Rồi nó ngượng nghịu nói tiếp, “Có phải đây là cây thập tá»± mà Chúa Giê-xu bị đóng Ä‘inh lên không?â€

Ông già gật đầu đáp: “Phải! Ta chạm khắc cây Thập tá»± đó vào cái đêm chá»§ ta qua Ä‘á»i – cái đêm ngưá»i nói vá»›i ta vá» tình yêu thương và bác ái cá»§a Thượng Äế – cái đêm ta tin là ta có thể được tha thứ. Có má»™t lần hai ông cháu ta đã nói chuyện vá» tình yêu thương – Thập tá»± giá chính là cái chá»— chúng ta thấy tình yêu thương được thể hiện trá»n vẹnâ€

Duyên lại ngẩng nhìn lên rất nhanh.

“Tình yêu thương trá»n vẹn!†nó lập lại. “Äó chính là Ä‘iá»u đã nói đến trong câu gốc cá»§a Ná»™i. Äó chính là Ä‘iá»u cháu và An đã nói chuyện vá»›i nhau vào cái đêm trước khi An Ä‘i xuống thành phố bên hồ.

“Phảiâ€â€, ông già gật đầu đáp. “Rồi đây cháu sẽ còn được nghe nói đến nhiá»u. Tình yêu thương trá»n vẹn có nghÄ©a là tình yêu thương cứ tiếp tục hành động mãi cho đến khi không còn gì để hành động nữa, và cứ tiếp tục hành động chịu đựng cho đến khi không còn chịu đựng được nữa. Chính vì thể mà khi Chúa Giê-xu Christ bị treo trên Thập tá»± giá, Ngài nói: “Má»i sá»± đã hoàn tất!†Không má»™t tá»™i lá»—i nào còn lại mà không thể được tha thứ, không má»™t tá»™i nhân nào không thể được cứu chuá»™c, bởi vì Ngài đã chết. Ngài đã yêu thương má»™t cách trá»n vẹn.â€

Ông già hình như đã quên hẳn Duyên và Ä‘ang nói thao thao má»™t mình. nhưng Duyên vẫn chăm nghe. Khi ông nói xong, nó chào ông và hứa sáng hôm sau sẽ lên sá»›m để mang hành lý cá»§a ông ra nhà ga trên đưá»ng nó Ä‘i đến trưá»ng há»c. Äoạn nó chạy vá» nhà trong lúc hoàng hôn cá»§a mùa xuân Ä‘ang buông xuống, gió ấm mùa xuân thổi qua rừng và tiếng tuyết rÆ¡i nhá» giá»t từ trên cành xuống dưới đất. Nó chạy vá»™i vá» nhà vì nó muốn viết thÆ¡ cho An để nhỠông già mang Ä‘i há»™ vào sáng hôm sau. Nhưng việc đầu tiên trước khi nó làm lúc vá» tá»›i nhà, là Ä‘em treo cây Thập tá»± cẩn thận lên đầu giưá»ng chá»— nó nằm rồi má»›i chạy xuống nhà bếp để kiếm giấy bút.

Trong nhà bếp là cả má»™t cảnh bừa bá»™n. Má nó Ä‘ang bận ở chuồng bò nên không có thì giá» rá»­a nồi chảo và đổ nước dÆ¡. Duyên thưá»ng vẫn giúp má nó. Nhưng tối nay nó vá»™i. Nếu nó lẻn vào phòng ngá»§ thì nó có thể ngồi viết bình yên. Má nó lát nữa sẽ dá»n dẹp nhà bếp và sẽ không biết nó vào đây.

Nó lẻn vá»™i ra khá»i nhà bếp. Lên tá»›i phòng ngá»§ nó nằm bò ra sàn gác bên cạnh giưá»ng nằm. Nó vừa má»›i bắt đầu viết thì tình cá» ngó lên, nó nhìn thấy cây Thập tá»± giá chạm khắc nó treo trên tưá»ng.

Nó ngó cây Thập tá»± má»™t lúc khá lâu, óc suy nghÄ© rất nhiá»u – ông già nói gì vá»›i nó? – À! “Tình yêu thương trá»n vẹn†– lạ thật, sao nó cứ nghe thấy mấy tiếng này mãi – “Tình yêu thương trá»n vẹn cứ tiếp tục hành động mãi mãi cho đến khi không còn gì để hành động nữa.â€

Nó còn nhá», nhưng cÅ©ng muốn làm như Cứu Chúa và yêu thương trá»n vẹn như Ngài. Nó nghÄ© đến đống nồi chảo dÆ¡ còn để trong nhà bếp chá» ngưá»i đến rá»­a.

Tá»± nhiên nó thấy nóng bừng mặt. Nó liá»n chậm chạp đứng lên. Chừng ná»­a giá» sau, khi má nó bước vào nhà bếp, bà thấy trong đó sạch sẽ ngăn nắp, và ngồi ở bàn là má»™t cậu Duyên lòng vui vẻ, thảnh thÆ¡i Ä‘ang cắm cúi viết.

Sáng sá»›m hôm sau, khi rừng hãy còn đầy bóng tối âm u, Duyên đã lên nhà ông già trên núi. Má»™t già má»™t trẻ cùng nhau xuống núi, bá» lại ngôi nhà trÆ¡ trá»i ở đó chỠđợi ngày ông già trở vá». Khi há» Ä‘i tá»›i bìa rừng, sương muối bắt đầu tan trong thung lÅ©ng, gà cất tiếng gáy và mặt trá»i đã chiếu vào tá»›i đỉnh núi cao.

Khi tàu khởi hành, ông nhắc Duyên, “Khi hoa dại bắt đầu nở, ta sẽ trở vá». Cháu viết thÆ¡ nói cho ta biết lúc nào chúng nở trong thung lÅ©ng. Như vậy ta sẽ có thừa thì giỠđể trở vá» trước khi chúng nở ở trên núi. Nhá»› nhé, Duyên!â€

Câu trả lá»i cá»§a Duyên bị tiếng ầm ầm cá»§a xe lá»­a nhận chìm. Con tàu lắc lư Ä‘i xa rồi khuất dạng sau khúc quanh cá»§a ngá»n đồi.

Sau ngày ấy, không bao lâu Duyên ra nhà bưu Ä‘iện nhận bức thư gá»­i vá» cho Ná»™i. Nó liá»n chạy vá»™i lên đồi để trao cho Ná»™i, vì nó biết thư ấy là cá»§a An. Vừa trèo lên bá»±c hàng hiên nó vừa reo lá»›n tin mừng. Ná»™i ở trong nhà vá»™i Ä‘i ra ngoài.

“Äá»c thÆ¡ cho bà nghe Ä‘i cháuâ€, Ná»™i nói rồi ngồi ngay xuống chá»— ánh nắng, hai tay khoanh lại, mắt nhắm để nghe cho rõ hÆ¡n.

Thư viết rất ngắn. Duyên chỉ Ä‘á»c má»™t hÆ¡i là hết.

“Thưa ba và Ná»™iâ€, thư viết, “Bé Danh và con ngày mai sẽ trở vá» nhà. Bé Danh đã khá»i hẳn rồi. Chúng con nhá»› nhà quá. Danh bảo cho Ä‘em con Mướp ra ngoài ga đón nó.†Dưới ký tên An.

Ngoài ra còn có mấy chữ cá»§a bà Văn cho biết đúng giá» nào xe lá»­a tá»›i nÆ¡i, và má»™t tuyệt tác phẩm cá»§a bé Danh tá»±a đỠ“Danh ngồi xe lá»­a vá» nhà.â€

Ná»™i khóc mất mươi phút, tiếng khóc run run yếu á»›t cá»§a má»™t bà lão già – nhưng Ná»™i chùi ngay nước mắt và cố gắng tá» ra má»™t bà lão khá»e mạnh, vì còn có nhiá»u việc phải làm lắm.

Ná»™i dõng dạc bảo Duyên: “Cháu hãy ra ngoài chuồng bò đưa thư này cho ông Bình, Ä‘oạn trở lại đây ngay để giúp ta má»™t tay. Còn có bao nhiêu việc phải làm – nào giÅ© giưá»ng chiếu, phÆ¡i chăn gối, nào làm bánh, đánh bóng bàn ghế. Chúng ta phải làm sao cho cá»­a nhà sạch sẽ thÆ¡m tho cho hai đứa nó mừng.â€

Khi nhận được tin, ông Bình thốt lên, “Thế à?†rồi giÆ¡ tay gãi đầu. Lần đầu tiên trong Ä‘á»i, ông đánh đổ thùng sữa, rồi liá»n ngay sau đó ông bá» Ä‘i vào rừng cho mãi đến má»™t lúc lâu sau ông má»›i trở vá».

Sáng hôm sau trá»i thật là trong đẹp, hôm ấy lại không có buổi há»c, Duyên thức dậy vào lúc tảng sáng. Nó ra ngoài sưá»n đồi hái hoa Ä‘em cắm vào má»™t cái lỠđể trên mặt bàn ngoài hàng hiên, Ä‘oạn khởi hành Ä‘i ra nhà ga. Nó Ä‘i thong thả vì hãy còn sá»›m, và vì nó có nhiá»u Ä‘iá»u phải suy nghÄ©. Ná»™i, ông Bình và con Mướp đã ra Ä‘i trong chiếc xe lừa.

Chắc chắn chưa bao giá» có má»™t sáng Xuân đẹp như sáng nay! Äồng cá», hôm nào hoang tàn vàng úa nay bày ra má»™t cảnh xanh tươi lốm đốm những bông hoa đủ màu sắc. Trong không gian vang lên tiếng lục lạc Ä‘eo ở cổ những con bò vừa má»›i được thả ra khá»i chuồng sau những ngày đông bị giam hãm. Bầy dê con chạy nhảy tung tăng ngoài đồng trong khi chim sáo hót vang trong vưá»n cây. Rừng thông thÆ¡m sá»±c nức mùi nhá»±a hắc, và những đỉnh núi trắng phau chỉa thẳng lên ná»n trá»i xanh biếc làm lóa mắt những ai dám ngó nhìn.

Má»™t cụm hoa núi nhắc Duyên nhá»› đến ngày này năm ngoái lúc Danh bị té xuống đưá»ng khe. Thật là má»™t ngày Ä‘en tối! Chỉ thoạt nhá»› đến ngày đó thôi cÅ©ng đủ khiến cho nó thấy buồn bã trong lòng: chính vì lá»—i tại nó mà An và bé Danh má»›i phải Ä‘i xa nhà. Mà có lẽ chúng nó cÅ©ng không vui thích khi thấy mặt Duyên. An có viết rằng bé Danh đã khá»i hẳn, nhưng Duyên thấy khó mà tin được.

Duyên tá»›i nhà ga vá»›i má»™t tấm lòng hồi há»™p không vui. Nó đứng tách ra má»™t chá»—, hai tay bá» trong túi quần, vì nó bá»—ng cảm thấy sợ sệt phải gặp An và Danh. Nó ước gì nó đừng có đến đây. Sân ga động chật ngưá»i. Ông Bình cứ nhìn đăm đăm vá» phía cuối thung lÅ©ng để chỠđợi xe lá»­a hiện ra. Ná»™i thì ôm chặt lấy con Mướp như chỉ sợ con vật sắp nhảy chồm xuống dưới đất để má»™t mình chạy Ä‘i đón xe lá»­a.

“Tàu đến kia rồi!†ông Bình nói, trong lúc má»i ngưá»i chen nhau tiến vá» phía trước; trừ có Duyên vì lúc ấy nó Ä‘ang cảm thấy ngượng nghịu hÆ¡n bao giá» hết.

Tàu tiến vào sân ga. An và bé Danh đứng ở cá»­a sổ Ä‘ang nóng ruá»™t chỠđợi được ra khá»i toa tàu.

Danh liếc nhìn những khuôn mặt thân yêu Ä‘ang chen sát vào nhau để chào đón nó. Nó nhận thấy Duyên Ä‘ang đứng tách rá»i má»™t chá»— nên băn khoăn tá»± há»i làm sao. Lòng trẻ hồn nhiên độ lượng thúc giục nó phải tụ hợp má»i ngưá»i quây quần chung quanh nó. Nó liá»n nhảy xuống bá»±c toa tàu, rẽ đám đông chạy thẳng vá» phía Duyên.

“Anh Duyên à, coi nè!†nó reo, “em Ä‘i được rồi nè! Cái ông bác sÄ© cá»§a anh ấy đã chữa được cho em khá»i. Giá» em có thể chạy như thưá»ng được rồi nè. Coi nè! Ná»™i! Coi nè, ba! Coi nè, Mướp! Äây là con cá»§a mi nè! Có phải nó lá»›n lắm rồi không Ná»™i? Lá»›n gần bằng con Mướp rồi!â€

Con Mướp và con mèo hầm hè nhìn nhau, rồi xông vào cắn nhau dữ dá»™i. Ná»™i và Danh phải cố lắm má»›i gỡ được hai con ra. Má»i ngưá»i chung quanh cưá»i rá»™. Con tàu lại phình phịnh lăn bánh. An níu chặt lấy ba nó như thể nó không bao giá» muốn lại rá»i xa ông nữa.

Chỉ có Duyên là quay mặt Ä‘i vì nó thấy nước mắt dâng lên. Nó đã được vinh dá»± hÆ¡n hết thảy má»i ngưá»i – tá»™i lá»—i cá»§a nó đã được tha thứ và quên lãng mãi mãi – bé Danh từ nay có thể Ä‘i được như thưá»ng rồi.

Trong lúc quay Ä‘i, nó nhận thấy hoa đã chá»›m nở trên ngá»n cây hạnh nhân trồng ở sân ga. Vừa má»›i hôm qua, cây nầy chỉ còn cành trÆ¡ trụi, nhưng mùa xuân đã trở vá» mang theo má»™t nguồn sinh lá»±c má»›i, và trên những cành trÆ¡ trụi kia nay đã lốm đốm hoa hồng.

Mùa đông đã qua. Hoa đã lại nở trên trái đất, và chim chót ca hát tưng bừng để chào đón một mùa Xuân mới.

HẾT