Trang Ñaàu | Muïc Luïc | Ngöôïc Laïi | Theo Thöù Töï ABC | Ngöôïc Laïi vaø Theo Thöù Töï ABC | Giuùp Ñôõ Kyõ Thuaät

VỤ ÃN VÀ Sá»° CHẾT JÊSUS CHRIST

GLASGOW 1894

JAMES M. STALKER

Lá»i mở đầu

Ngay từ lúc bắt đầu viết quyển Äá»i sống Jêsus Christ dưới hình thức rút ngắn, tôi đã nuôi ước vá»ng sau này sẽ mô tả đầy đủ chi tiết hÆ¡n vá» những bước đưá»ng cuối cùng cá»§a Ä‘á»i sống Cứu Chúa chúng ta trên đất này; và tuy những há»c biết má»›i lạ đã khiến tôi cảm thấy sâu xa rằng tôi không đủ khả năng vẽ lại những bức tranh ấy hoàn toàn chính xác được, dầu vậy đỠtài ấy vẫn không ngừng quyến rÅ© tôi.

Thật ra, hÆ¡i khó mà xác định được giá»›i hạn ná»—i thống khổ cá»§a Chúa chúng ta. Krummacher đã bắt đầu vá»›i hành trình khải hoàn vào Giêrusalem; Tauler, vá»›i Sá»± Rá»­a chân trước Bữa Ä‚n Cuối cùng; và Rambach, vá»›i Ghết-sê-ma-nê và hầu hết đã kết thúc vá»›i Sá»± Chết và Chôn. Thế nhưng, Grimm, má»™t tác giả Công giáo và cÅ©ng là ngưá»i cuối cùng viết vỠđỠtài ngày, lại muốn kéo dài sá»± thống khổ mãi đến hôm cuối cùng cá»§a Bốn mươi ngày sau khi tích Chúa sống lại. Hiểu chữ “thống khổ†theo má»™t nghÄ©a chính xác hÆ¡n, tôi muốn khởi đầu từ lúc Chúa chúng ta bị tước mất tá»± do vì rÆ¡i vào tay quân thù và kết thúc bằng sá»± Chôn Ngài. DÄ© nhiên, những hình ảnh buổi tối hôm trước ngày Chúa bị bắt cÅ©ng đã tiá»m tàng cùng má»™t vẻ cao cả như thế và chính tôi cÅ©ng thích nhắc lại hình ảnh Äấng Christ giữa Bạn Hữu Ngài cÅ©ng như tôi hiện Ä‘ang viết vá» Ngài giữa Kẻ Thù đây; nhưng nếu thế thì phải cần ít nhất má»™t quyển sách dày bằng cỡ này má»›i đủ, còn vá»›i khuôn khổ sách này dÄ© nhiên tôi không thể bao quát cùng má»™t lúc cả hai đỠtài được.

Tôi đã đặt phụ đỠcho sách này là má»™t Lịch Sá»­ Bồi Linh, bởi lẽ đỠtài này đòi há»i chúng ta phải nghiên cứu vá»›i tâm hồn lẫn trí óc. Nhưng không phải vì cá»› đó mà tôi dùng lối văn Khoa trương và tra há»i thưá»ng tình trong những tác phẩm bồi linh đâu. Thú thật, đối vá»›i tôi, ngay cả những sách nổi tiếng nhất viết vá» sá»± Thương khó cÅ©ng rất là vô vị vì tác giả đã dùng, có thể nói là quá nhiá»u tán thán từ “than ôi†hay là “thương thay†chẳng hạn. DÄ© nhiên, để bồi bổ tâm linh không nhất thiết phải dùng những chữ như thế. Thật ra, những bức tranh Thương Khó cần phải khuấy động tận đáy lòng và cách hay nhất để đạt mục đích ấy không phải do ngưá»i kể chuyện phÆ¡i bày những xúc cảm riêng cá»§a mình nhưng là, theo như kiểu mẫu tưá»ng thuật tuyệt diệu qua các sách Tin Lành, do cách trình bày trung thành những sá»± kiện.

GLASGOW 1894

JAMES M. STALKER

CHƯƠNG 1

CHÚA JÊSUS BỊ BẮT

Äể nghiên cứu quãng Ä‘á»i cuối cùng cá»§a Cứu Chúa, chúng ta hãy quay vá» lúc Ngài rÆ¡i vào tay các giá»›i đại diện công lý tại cá»­a vưá»n Ghết-sê-ma-nê đêm ná».

Lúc ấy, phía đông Giê-ru-sa-lem, mặt đất nghiêng thoai thoải vá» lòng Suối Kedron; và bên kia bá», sừng sững ngá»n Ô-li-ve. Hai bên sưá»n đồi là những khu vưá»n hoặc đất trồng cây ăn trái thuá»™c dân trong thành; và vưá»n Ghết-sê-ma-nê chính là má»™t trong số đó. Không có bằng cá»› nào chắc chắn chứng tá» chính chá»— chân đồi này là nÆ¡i xảy ra tấn kịch, hoặc chính tại gốc sáu cây Ô-li-ve cổ thụ thuá»™c vùng này là nÆ¡i Cứu Chúa thưá»ng nghỉ ngÆ¡i; nhưng chắc chắn cảnh tượng đã xảy ra không xa đó bao nhiêu. Và ngày nay đến nÆ¡i này vẫn gợi lại trong ta cái tinh thần đạo đức cá»§a Cứu Chúa.

CÆ¡n hấp hối tại Ghết-sê-ma-nê vừa qua thì “nầy,†theo thánh Ma-thi-Æ¡, “Giu-Ä‘a là má»™t ngưá»i trong mưá»i hai sứ đồ đến vá»›i bá»n đông ngưá»i.†HỠđã theo cá»­a đông mà vào thành và Ä‘ang tiến vá» phía vưá»n. Vì là đêm trăng rằm cho nên ngưá»i ta có thể thấy rõràng má»™t khối Ä‘en Ä‘ang di động trên quãng đưá»ng dẫn vào vưá»n.

Không phải chỉ có hai hoặc ba nhân viên công lý đến bắt Chúa nhưng là cả má»™t “bá»n đông ngưá»i†và dù đông nhưng không có nghÄ©a là há»—n loạn. Chính các thầy tế lá»… cả và các trưởng lão đã ra lịnh mở cuá»™c lùng bắt này, và vì thế, bá»n đầy tá»› cá»§a hỠ– những kẻ coi sóc Ä‘á»n thá» thuá»™c dòng Lê-vi – dẫn đầu. Tuy nhiên, vì ít ra Chúa Jêsus cÅ©ng có đến mưá»i má»™t nhân vật dÅ©ng cảm có thể hô hào được vô số đảng viên theo Ngài trên đưá»ng từ đó vào thành, cho nên chúng ta không lạ gì thấy bá»n thù địch đã xin chính quyá»n La mã cho má»™t toán lính, lúc ấy Ä‘ang đóng tại đồn Antonia để canh gác Ä‘á»n thá» nhân lá»… Vượt qua, sẵn sàng tiếp tay trong trưá»ng hợp khẩn cấp. Và thật ra đã có vài nhân viên Công há»™i (Sanhedrin) tháp tùng rồi vì nóng lòng muốn thá»±c hiện mưu định đến ná»—i sợ kẻ khác làm há»ng kế hoạch chăng. Cả lá»±c lượng há»—n hợp ấy cầm gương và gậy – có lẽ lính La mã cầm gươm còn bá»n ngưá»i giữ Ä‘á»n thá» cầm gậy – lại kèm theo đèn Ä‘uối nữa, chắc hẳn để dá»± phòng lùng bắt Chúa Jêsus và môn đệ Ngài trong trưá»ng hợp Ngài lẩn trốn. Thật là má»™t lá»±c lượng đáng sợ. Vì hỠđã cương quyết tăng mức bảo đảm thành công lên gấp đôi.

I

Tên đầu đảng dÄ© nhiên là Giu-Ä‘a. Lát nữa, chúng ta sẽ nói nhiá»u hÆ¡n vá» cá tính và bản chất tá»™i trạng cá»§a ngưá»i, nhưng Ä‘iểm cần nói ở đây là chúng ta nhận thấy tá»™i ác cá»§a Giu-Ä‘a nặng dần theo từng giai Ä‘oạn ngưá»i thi hành ý định cá»§a mình.

Ngưá»i đã làm ô uế lá»… Vượt qua. Châm ngôn có câu, ngày lành làm việc thiện. Nhưng nếu làm việc ác trong ngày thánh thì thật là nguy hại. Lá»… Vượt qua là mùa thiêng liêng nhất trong năm, và chính buổi tối hôm ấy lại là ngày thiêng liêng nhất cá»§a tuần lá»… Vượt qua. Hành động đó cÅ©ng giống như tá»™i phạm thượng cá»§a má»™t phần tá»­ giáo há»™i trong đêm “Communion Sabbath†ở Tô cách lan, hoặc trong Lá»… Giáng sanh tại Anh quốc.

Ngưá»i đã đột nhập vào nÆ¡i thá» phượng tôn nghiêm cá»§a Thầy mình. Ghết-sê-ma-nê chính là nÆ¡i Chúa Jêsus yêu thích, Giu-Ä‘a đã từng sống vá»›i Ngài tại đó, và thừa biết Ngài lui tá»›i nÆ¡i nầy vá»›i mục đích gì rồi. Tuy nhiên, niá»m kính cẩn chá»— cầu nguyện vẫn không đủ ngăn cản ngưá»i; trái lại ngưá»i còn cố tâm lợi dụng thói quen cá»§a Thầy mình.

Dầu vậy, hành động phạm thượng tá»™t bá»±c mà con ngưá»i sẽ Ä‘á»i Ä‘á»i kết án Giu-Ä‘a ấy là dấu hiệu ngưá»i đã dùng để chỉ Thầy mình cho quân thù Ngài. Vì không thuá»™c Ä‘oàn ngưá»i sau cùng nên có lẽ Giu-Ä‘a đã Ä‘i đầu, vá»™i nhào tá»›i trước mặt Chúa Jêsus như thể để báo nguy và chia buồn vá»›i Ngài, bá lấy cổ Ngài thì thầm “chào Thầy, chào Thầy!†Và không những chỉ hôn Ngài, mà theo từ ngữ, còn có nghÄ©a là hôn nhiá»u lần và nhiệt thành nữa. Há»… chừng nào tình yêu chân thật và trong sạch còn tồn tại trên Ä‘á»i này thì má»i ngưá»i sẽ còn thù oán và khinh miệt hành động cá»§a Giu-Ä‘a chừng nấy. Thật đó là má»™t cá»­ chỉ phản lại lòng nhân ái và con tim nhân loại. Nhưng chắc hẳn cÅ©ng không ai ghê tởm cá»­ chỉ ấy bằng Chúa Jêsus. Ngay đêm đó và ngày hôm sau, mặt Ngài cÅ©ng bị xấu xí Ä‘i rất nhiá»u: Nào là bị rạch máu me lai láng, nào là bị vả sưng bầm lên, bị khạc nhổ nhục nhã và đội gai Ä‘au đớn, thế nhưng không gì đâm thấu vào lòng Ngài bằng chiếc hôn xúc phạm này. Và chính má»™t ngưá»i khác đã từng bị đối xá»­ tương tá»± cÅ©ng bảo rằng: “Vì chẳng kẻ thù nghịch sỉ nhục tôi; bằng vậy, tôi có thể chịu được; cÅ©ng chẳng kẻ ghét tôi dấy lên cùng tôi cách kiêu ngạo; bằng vậy, tôi đã có thể ẩn mình khá»i nó. Nhưng chính là ngươi, kẻ bình đẳng cùng tôi, bậu bạn tôi, thiết hữu tôi. Chúng tôi đã cùng nhau nghị bàn cách êm dịu, chúng tôi Ä‘i vá»›i Ä‘oàn đông đến nhà Äức Chúa Trá»i.†(Thi Thiên 55:12-14). Trước khi nhận chiếc hôn, Jêsus vẫn còn gá»i ngưá»i vá»›i danh hiệu Bạn hữu, nhưng lúc đã bất mãn, Ngài không thể nhịn được nữa mà phải há»i: “Hỡi Giu-Ä‘a, ngươi lấy cái hôn để phản Con ngưá»i sao?â€

Hôn là dấu hiệu tình đệ tá»­. Bên Äông Phương há»c trò thưá»ng hay hôn thầy mình; và có lẽ Äấng Christ và môn đệ Ngài cÅ©ng theo phong tục này. Khi chúng ta trở thành môn đệ Ngài, chúng ta có thể bảo là đã hôn Ngài và má»—i lần đổi má»›i lại lá»i hứa nguyện trung thành vá»›i Ngài ấy là chúng ta đã lập lại hành động đó. Chúng ta thưá»ng làm thế đặc biệt má»—i khi dá»± Tiệc Thánh. Khi chúng ta chịu báp têm, có thể nói là Ngài Ä‘ang bồng ẵm và hôn chúng ta; còn Tiệc Thánh là dịp tiện để chúng ta đáp ứng lại dấu hiệu tình thương này.

II

Vì Ä‘i đầu hàng nên có lẽ Giu-Ä‘a đã len lá»i vào bóng cây trong vưá»n bắt lấy Chúa Jêsus và chắc hẳn ngưá»i cÅ©ng tưởng rằng Jêsus sẽ lẩn trốn. Thế nhưng trái lại, Ngài vùng khá»i tay Giu-Ä‘a và tiến ngay ra vùng sáng trăng há»i: “Các ngươi tìm ai?â€

Giật mình vì kinh ngạc, bá»n ngưá»i lảo đảo thối lui dẫm lên chân nhau và té xuống đất.

Có vài câu chuyện vá» các nhân vật nổi tiếng cÅ©ng tương tá»± như thế. Chẳng hạn lúc Marius La mã bị giam tại Minturnoe, thì nghe tin Sylle truyá»n lệnh xá»­ tá»­ mình. Má»™t tên nô lệ được sai tá»›i để thi hành phận sá»±, vừa má»›i nhìn thấy ông, má»™t nhân vật đã từng làm chấn động thế giá»›i, và nghe ông la lên: “Bạn Æ¡i, há bạn dám giết Caius Marius sao?†Nó liá»n quăng khí giá»›i và tẩu thoát.

Rải rác qua các sách Tin Lành, chúng ta thấy có nhiá»u dấu hiệu chứng tá» trong giá»ng nói và vẻ mặt cá»§a Äấng Christ, tiá»m ẩn má»™t sức chế ngá»± phi thưá»ng, nhất là lúc Ngài xúc động cá»±c Ä‘iểm (xem chi tiết đầy đủ hÆ¡n trong chương cuối). Chẳng hạn, khi Ngài dẹp sạch Ä‘á»n thá», những kẻ xúc phạm nÆ¡i thánh đó, dù đã chai lì, vốn có thế lá»±c và là số đông nữa, vẫn phải khiếp sợ chạy trốn khá»i Ngài. Và đặc biệt hÆ¡n hết là lúc Ngài vào thành Giê-ru-sa-lem lần cuối cùng, những lá»i chép vá» Ngài khiến má»i ngưá»i nhá»› mãi ấy là; “Jêsus Ä‘i trước, các môn đồ thất kinh, và những ngưá»i Ä‘i theo Ä‘á»u sợ hãi.â€

Lúc này, cÆ¡n xúc động tại Ghết-sê-ma-nê Ä‘ang đè nặng trên Ngài – cảm giác hoan hỉ nghÄ© đến chiến thắng và đến ý chí đã được rèn luyện để đạt tá»›i đích – và có lẽ vài dấu vết, sau cÆ¡n Thống Khổ vẫn còn vương lại trên vẻ mặt Ngài khiến kẻ nhìn thấy phải khiếp sợ. Thật ra, không phải cho đó là má»™t cái gì siêu nhân vì có lẽ má»™t phần ná»—i kinh hoàng cá»§a bá»n nầy là vì lo sợ Chúa sẽ dùng phép lạ mà tiêu diệt há». Chắc chắn đó là ná»—i lo lắng cá»§a Giu-Ä‘a khi ngưá»i bảo: “Hãy bắt lấy Ngài và Ä‘iệu Ngài Ä‘i cho cẩn thận.â€

Sá»± thật ấy là hỠđã bị bắt thay vì đến bắt Ngài. Việc làm cá»§a há» thật là nhá» nhen và đê tiện. Há» dùng má»™t tên phản bá»™i chỉ đưá»ng. Há» tưởng sẽ có thể bắt được Ngài cách lặng lẽ và vụng trá»™m nếu Ngài Ä‘ang ngá»§; còn nếu gặp lúc Ngài Ä‘ang thức thì há» sẽ Ä‘uổi theo Ngài đến tận nÆ¡i trú ẩn và bắt gặp Ngài Ä‘ang run rẩy chỠđợi. Lẽ ra chính há» phải là kẻ làm Ngài khiếp đảm, thế nhưng khi Ngài bước ra trong vẻ hiên ngang, hoan hỉ và chất vấn, Ngài đã đưa há» từ chá»— kinh ngạc đến hoảng sợ và buá»™c lòng phải đổi thái độ cách bất ngá». HỠđã bị Ngài làm nhục.

Bây giá», nhìn thấy những khí giá»›i ngổn ngang cá»§a há» má»›i thật là buồn cưá»i – nào là quân lính, gươm giáo, gậy gá»™c, đèn Ä‘uốc Ä‘á»u nằm la liệt cả ra dưới ánh trăng rằm, Chúa Jêsus muốn há» cảm biết Ä‘iá»u đó. Ngài khiến hỠý thức được tâm trạng há» lúc đó và thấy rằng hỠđã hoàn toàn lầm lẫn quan Ä‘iểm và mục đích cá»§a Ngài. “Các ngươi tìm ai?†Ngài há»i lại má»™t lần nữa để buá»™c há» nhìn nhận thá»±c trạng là không phải há» Ä‘ang bắt Ngài nhưng là Ngài Ä‘ang phó chính mình cho há». Ngài hoàn toàn làm chá»§ tình thế. Chỉ vào bá»n Công há»™i vá»›i những trang bị thừa thãi, Ngài há»i: “Các ngươi Ä‘em gươm và gậy đến mà bắt ta, khác nào như ta là kẻ cướp. Ta thưá»ng ngày ngồi trong Ä‘á»n thá» và giảng dạy tại đó mà các ngươi không bắt ta.†Chính Ngài má»™t mình đơn độc, dù biết có bao kẻ Ä‘ang chống nghịch, vẫn không há» sợ hãi: Hằng ngày dạy dá»— trong Ä‘á»n thỠ– nÆ¡i công khai nhất và vào giá» thích hợp nhất. Thế nhưng bá»n há» dù đông đúc và mạnh mẽ đến thế, vẫn khiếp sợ và đã chá»n giá» giấc khuya khoắt để thá»±c hiện mục đích nham hiểm cá»§a mình. Ngài phán: “Này là giá» cá»§a các ngươi, và quyá»n cá»§a sá»± tối tăm vậy. Canh khuya chính là giá» cá»§a các ngươi vì các ngươi là con cá»§a ban đêm, và quyá»n các ngươi chống lại ta là quyá»n lá»±c cá»§a sá»± tối tăm.â€

Äó là những lá»i thốt ra từ miệng Sư tá»­ chi phái Giu-Ä‘a. Äó cÅ©ng là lá»i Ngài sẽ phán khi má»i kẻ thù sẽ bị giày đạp dưới chÆ¡n Ngài: “Hãy hôn Con, e Ngưá»i nổi giận, và các ngươi hư mất trong đưá»ng chăng; vì cÆ¡n thạnh ná»™ Ngưá»i hòng nổi lên. Phàm kẻ nào nương náu nÆ¡i Ngài có phước thay.â€

III

Thưá»ng ít khi chúng ta chịu nhá»› kỹ rằng chính Khúc Ca Khải hoàn ngoài cá»­a vưá»n là kết quả cuá»™c chiến thắng ngay trong vưá»n. Vẻ cao trá»ng và nguồn năng lá»±c vô song ta thấy ở đây được tạo nên do thức canh và cầu nguyện.

Tuy nhiên, sá»± kiện này còn rõ ràng hÆ¡n nữa khi ta nhìn vào những con ngưá»i không thức canh cầu nguyện. Äối vá»›i há», má»i sá»± xảy đến Ä‘á»u khiến há» sá»­ng sốt và má» mắt. Bị đánh thức khá»i giấc ngá»§ mê man, há» loạng choạng bước tá»›i nhưng vẫn chưa tỉnh hẳn. Khi thấy ngưá»i ta tra tay trên Chúa Jêsus, má»™t trong môn đồ Ngài la lên: “Chúng tôi nên dùng gươm đánh chăng?†Và, không đợi câu trả lá»i, ngưá»i liá»n hành động ngay! Äúng là má»™t ngưá»i ngái ngá»§! Thay vì chém đầu, ông ta lại chém chỉ má»™t cái tai thôi. Và lúc đó, nếu Chúa Jêsus không hoàn toàn bình tÄ©nh can thiệp giữa Phi-e-rÆ¡ và bao ngá»n giáo Ä‘ang tung ra chá»±c sẵn chém ông ta thì chắc chắn hành động ấy đã phải trả giá rất đắt rồi. Äẩy lui bá»n lính ra, Ngài phán: “Hãy để cho hỠđến thế†và đặt tay vào tai chữa lành tên đầy tá»›, đồng thá»i cứu môn đệ đáng thương cá»§a Ngài.

Chắc hẳn Ngài đã mỉm cưá»i khi phán vá»›i Phi-e-rÆ¡: “Hãy nạp gươm vào vá»: vì há»… ai cầm gươm thì sẽ bị chết vá» gươm.†Vị trí cá»§a thanh gươm là bên trong chá»› không phải ngoài vá»; vì lẽ đó mà gươm bị dùng sai chá»—; và ai dùng sức mạnh cá»§a gươm không có lý do chính đáng hoặc mệnh lệnh cá»§a giá»›i thẩm quyá»n, sẽ phải lất mạng Ä‘á»n mạng.

Nhưng, cÅ©ng vẫn vá»›i giá»ng hùng hồn trước kia đã nói vá»›i quân thù, Ngài chứng tá» cho Phi-e-rÆ¡ thấy hành động cá»§a ông không thích hợp. Hành động đó trái vá»›i địa vị cao cả cá»§a Thầy ông; vì Ngài đã phán: “Ngươi tưởng ta không có thể xin Cha ta lập tức cho ta hÆ¡n mưá»i hai đạo thiên sứ sao?†Và nếu thế thì cái Ä‘oàn ngưá»i há»—n tạp chỉ vào cỡ má»™t phần mưá»i đạo thiên sứ ấy có ra gì đâu? Hành động đó còn trái vá»›i lá»i Kinh Thánh, vì: “Nếu vậy, thế nào cho ứng nghiệm lá»i Kinh Thánh đã chép rằng việc này tất phải xảy ra?†Và cuối cùng, đó là má»™t hành động trái lẽ vá»›i mục đích Ngài cùng ý chỉ Cha Ngài, như có chép: “Ta há chẳng uống chén mà Cha đã ban cho ta sao?â€

Thật tá»™i nghiệp Phi-e-rÆ¡! Hành động cá»§a ông lúc đó chẳng khác gì con ngưá»i cá»§a ông. Thật ra, việc làm cá»§a ông trong chính bản chất nó vẫn có má»™t vẻ gì cao cả và hợp lẽ, thế nhưng ông đã thi hành không phải lúc. Ước gì lúc ở trong vưá»n Ghết-sê-ma-nê, ông cÅ©ng mau mắn thá»±c hiện Ä‘iá»u đáng phải làm như ông đã thá»±c hiện Ä‘iá»u không đáng làm lúc ra khá»i vưá»n thì hay biết bao! Và tình trạng sẽ tốt đẹp hÆ¡n nếu ông đã biết rút thanh gươm thuá»™c linh mà chém ngay lá»— tai phản bá»™i vì nghe lá»i chế giá»…u cá»§a đầy tá»› gái! Hành động cá»§a Phi-e-rÆ¡ lúc này cÅ©ng như trong nhiá»u lúc khác, chứng tá» cho ta thấy má»™t tấm lòng nóng cháy không được soi sáng bởi trí óc và tâm thần cá»§a Christ đã đưa đến má»™t hậu quả thật đáng tiếc.

IV

Có lẽ vì nhá»› lại lá»i hứa nguyện tha thiết theo Äấng Christ đến ná»—i có thể cùng chết vá»›i Ngài, mà Phi-e-rÆ¡ đã nóng nảy muốn làm cái gì cho Chúa. Thế nhưng, các môn đồ khác cÅ©ng đã từng hứa nguyện như Phi-e-rÆ¡ kia mà. GiỠđây há» còn nhá»› gì chăng? Chính đây là Ä‘iá»u đáng sợ: Không phải mối nguy hiểm chết chóc nhưng là chính bản năng tá»± vệ đã khiến há» quên tất cả. Äôi khi trong những trưá»ng hợp Ä‘au nặng, nhất là bịnh tinh thần má»™t gương mặt bá»—ng trở vá» vá»›i vẻ thô kệch, quê mùa mất hẳn vẻ trí thức thanh nhã cá»§a má»™t ngưá»i có há»c từ lâu nay. CÅ©ng vậy, ná»—i sợ hãi vì Thầy mình bị bắt đã đến quá bất thình lình vá»›i những môn đồ thiếu cầu nguyện và thiếu sẵn sàng này, đã phá há»§y tất cả những ảnh hưởng bao năm thân mật giữa Chúa vá»›i há», và khiến há» lại quay vá» vá»›i nếp sống ngư phá»§ Ga-li-lê ngày trước. Và thật hỠđã sống cuá»™c Ä‘á»i đó từ khi Chúa bị bắt cho tá»›i lúc Ngài sống lại.

Tại đây, má»™t lần nữa, ta thấy hành động cá»§a há» hoàn toàn trái ngược vá»›i Thầy cá»§a há». Như má»™t chim mẹ Ä‘ang chiến đấu vá»›i kẻ thù tấn công đàn con cá»§a mình, hoặc như má»™t ngưá»i chăn hiá»n lành che chở đàn chiên cá»§a mình thể nào, Chúa Jêsus, lúc Ä‘oàn lính kéo đến gần, cÅ©ng lao mình vào giữa quân thù để bảo vệ môn đệ cá»§a mình thể ấy. Äó cÅ©ng là má»™t phần khiến Ngài đã dÅ©ng cảm bước ra thách thức: “Các ngươi tìm ai?†Khi hỠđáp: “Jêsus ngưá»i Na-xa-rét†Ngài nói ngay: “Chính Ta đây, vậy nếu các ngươi tìm bắt Ta, thì hãy để cho những kẻ này Ä‘i.†Lá»i này khiến há» sợ hãi đến ná»—i quên lững các môn đồ Ngài và chỉ lo nắm giữ má»™t mình Ngài thôi.

Và chính đó là ý định cá»§a Ngài. Thánh Giăng, khi kể lại câu chuyện này, đã nhận xét rất hay rằng, ấy là để được ứng nghiệm lá»i Ngài đã phán rằng: “Con chẳng làm mất má»™t ngưá»i nào trong những kẻ mà Cha đã giao cho Con.†Chúa Jêsus đã thốt ra lá»i này trong bài cầu thay dâng lên trong buổi Tiệc Thánh đầu tiên, trong bài cầu thay dâng lên trong buổi Tiệc Thánh đầu tiên; vá»›i ý nghÄ©a là Ngài chẳng làm mất má»™t ai vá» phần thuá»™c linh, nhưng ở đây, hình như chỉ có nghÄ©a là để cho quân lính giết hại há» hoặc đóng Ä‘inh há» nếu há» bị bắt vá»›i Ngài. Tuy nhiên, câu này vẫn tiá»m ẩn má»™t ý nghÄ©a khác. Thánh Giăng cho rằng, nếu có ai trong hỠđã bị bắt cùng vá»›i Ngài thì có thể hỠđã chối Ngài và như thế, hiểu theo nghÄ©a đáng buồn hÆ¡n, tức là hỠđã bị hư mất.

Biết rõ tình trạng đó nên Chúa đã mở cho há» lối thoát, và “hết thảy môn đồ bá» Ngài mà trốn Ä‘i.†Có lẽ như thế vẫn còn hay, vì nếu không có thế thì còn tệ hÆ¡n nữa. Tuy nhiên, chúng ta hãy nhá»› lại lá»i quả quyết cá»§a má»—i ngưá»i trong bá»n hỠđã thốt ra ngày buổi tối hôm ấy; “Dầu tôi phải chết vá»›i Thầy Ä‘i nữa, tôi chẳng chối Thầy đâu!†Nhiá»u khi tôi thưá»ng nghÄ© rằng CÆ¡ đốc giáo sẽ vinh dá»± và lịch sá»­ cá»§a nhân loại sẽ sáng chói biết bao nếu má»™t hoặc hai trong số môn đồ Ngài – như anh em Gia cÆ¡ và Giăng chẳng hạn – có đủ mạnh mẽ theo gót Ngài vào chốn lao tù và chá»— chết nữa. DÄ© nhiên, nếu thế thì chúng ta đã mất Ä‘i sách Khải huyá»n, má»™t sách Tin lành và vài thÆ¡ tín cá»§a Giăng rồi. Thế nhưng, nếu ngược lại, chúng ta hẳn đã nhận được má»™t khải thị, má»™t tin lành và má»™t thư tín sống động biết bao!

Dầu sao, không thể như thế được. Chúa Jêsus phải bị dẫn Ä‘i má»™t mình; “Ta đã bước tá»›i ép rượu nho má»™t mình và trong các ngươi chẳng có má»™t ai Ä‘i vá»›i TA.†Thế là hỠ“trói Ngài và dẫn Ä‘i.â€

CHƯƠNG 2

TRƯỚC TÃ’A ÃN GIÃO HỘI

Băng qua suối Kết-rôn, vượt sưá»n đồi vào thành, Ä‘oàn ngưá»i dẫn Chúa Jêsus lần lượt qua các cá»­a thành và đưá»ng phố lặng lẽ. Những kẻ lang thanh đêm khuya, có lẽ cÅ©ng vá»™i vã chạy ào tá»›i thăm dò sá»± tình, chăm chú nhìn mặt Kẻ Tù nhân rồi má»›i chịu phân tán ai vá» nhà nấy. Há» dẫn Ngài tá»›i thầy tế lá»… thượng phẩm để xá»­ án.

Chúa Jêsus phải trải qua hai cuộc xử án – một, thuộc giáo hội, trước mặt thầy tế lễ thượng phẩm Cai phe và một, thuộc dân sự, trước mặt quan tổng đốc Bôn-xơ Phi-lát.

Lý do ấy là, lúc đó xứ Giu-đê, theo luật lệ La mã, là má»™t phần cá»§a Sy-ri thuá»™c La mã cai trị Ä‘ang trú ngụ tại Sê-sa-rê, má»™t hải cảng má»›i mẻ huy hoàng cách Giê-ru-sa-lem năm mươi dặm, nhưng đồng thá»i cÅ©ng có má»™t dinh thá»± tại Giê-ru-sa-lem để thỉnh thoảng lui tá»›i.

ÄÆ°á»ng lối chính trị cá»§a La mã là không bao giá» tước hết quyá»n hạn cá»§a những xứ mình Ä‘ang thống trị. Ãt ra há» cÅ©ng dành cho các xứ ấy má»™t vẻ tá»± trị, và chấp nhận luật lệ riêng cá»§a má»—i xứ tương đồng vá»›i quyá»n tối cao cá»§a há» tại xứ đó. HỠđặc biệt rất khoan dung vá» vấn đỠtôn giáo. Vì thế, tòa án giáo há»™i xưa cá»§a Do Thái, tức phái Công há»™i, vẫn được quyá»n xét xá»­ má»i vấn đỠtôn giáo và phạt kẻ chống dối chỉ trừ khi gặp má»™t vụ án tá»­ hình phải do quan tổng đốc xá»­ lại và nếu đã được xác định xong, vấn đỠhành quyết thuá»™c vỠông ta.

Trong trưá»ng hợp Chúa Jêsus, chính giá»›i thẩm quyá»n giáo há»™i bắt Ngài và kết án tá»­ hình, nhưng há» không có quyá»n thi hành bản án: Há» phải đưa Ngài đến Phi-lá, lúc ấy có dịp ghé vào thành, để ông ta xét xá»­ lại và dÄ© nhiên há» giữ vai nguyên cáo trước tòa án này.

Không những chỉ có hai cuộc xử án, nhưng mỗi cuộc xử lại còn có ba giai đoạn nữa. Trong vụ án thứ nhất, tức tòa án giáo hội, Chúa Jêsus phải ra mắt An-ne trước, sau đến Cai-phe rồi phe Công hội vào giữa khuya và cuối cùng một lần nữa vào sáng hôm sau. Trong vụ án thứ hai, tức tòa án nhân dân, trước hết Ngài đến với Phi-lát nhưng ông này từ chối và tìm cách gởi bị cáo sang cho Hê-rốt Ga-li-lê lúc ấy cũng đang ở tại Giê-ru-sa-lem; tuy nhiên vụ án lại được giao một lần nữa vào tay quan tổng đốc La mã này, và trái với lương tâm, ông đã xác định án tử hình.

Nhưng ở đây tôi muốn nói rõ hơn vỠba giai đoạn trong phiên tòa giáo hội.

Thánh Giăng cho chúng ta biết rằng trước hết Chúa Jêsus bị Ä‘iệu đến An-ne, má»™t ông già bảy mươi và giữ chức tế lá»… thượng phẩm trước đó hai mươi năm. Cả năm ngưá»i con trai Ä‘á»u đã tiếp tục giữ chức này – thá»i đó, chức này chỉ tạm thá»i chá»› không lâu dài – và ngưá»i đứng đầu là Cai-phe, con rể ông ta. Dù Cai-phe mang danh là đứng đầu nhưng chính An-ne là ngưá»i có ảnh hưởng lá»›n, và là tay dẫn đầu má»i công việc giáo há»™i. Ông nguyên từ thành Alexandria, Ai-cập đến đây theo lá»i má»i cá»§a Hê-rốt Äại đế. Ông ta và cả gia đình thuá»™c dòng dõi có tài năng, đầy tham vá»ng và ngạo mạn. Vá»›i số ngưá»i trong gia đình tăng dần, há» trở thành má»™t giai cấp thống trị, tá»± đưa mình vào những chức vụ quan trá»ng. Há» thuá»™c phe Sa-Ä‘u-sê, và đúng là những mẫu ngưá»i đại diện cho đảng này – lạnh lùng, kiêu căng và ham mến thế gian. Há» là những con ngưá»i thất nhân tâm khiến dân chúng khinh ghét, lẫn khiếp sợ. Ham chiếm Ä‘oạt, há» bắt dân phải đóng thuế nghi lá»… rất cao. Ngưá»i ta đồn rằng hỠđã đồng lõa cho ngưá»i ta buôn bán trong sân Ä‘á»n thá», Ä‘iá»u mà Chúa Jêsus vừa nghiêm khắc kết án vài ngày hôm trước, vá»›i mục đích làm giàu nữa. Và nếu đúng như vậy thì cách đối xá»­ cá»§a Chúa Jêsus thật đã nhem nhúm mối thù oán trong giai cấp tế lá»… thượng phẩm này.

Thật ra, có lẽ mối oán ghét sâu sa đã khiến An-ne mong má»i nhìn thấy Chúa Jêsus rÆ¡i vào tay giá»›i công lý. Có thể lắm, ngưá»i Sa-Ä‘u-sê dè dặt này đã chá»§ mưu thương lượng vá»›i Giu-Ä‘a trong việc sai lính đến bắt Äấng Christ. Bởi thế ông ta má»›i thức canh chá» xem kết quả; và cuối cùng bá»n ngưá»i bắt Chúa đã Ä‘iệu Ngài đến An-ne trước hết. Tuy nhêin, bất cứ câu nào An-ne tra há»i Chúa Jêsus cÅ©ng hoàn toàn bất hợp thức cả.

Dầu vậy, vẫn còn đủ thì giá» há»™i há»p phe Công há»™i lại. Tin tức được loan Ä‘i khắp phố để triệu tập buổi há»p ná»­a khuya vì trưá»ng hợp rất khẩn cấp không thể để chậm hÆ¡n được. Nếu sáng hôm sau dân chúng bá»—ng thấy Thầy mình là ngưá»i được má»i ngưá»i mến chuá»™ng lại ở trong tay bá»n thù địch thất nhân tâm ấy thì chẳng ai hiểu những gì có thể xảy ra. Nhưng nếu đừng cho dân chúng biết gì hết và cứ xét xá»­ cho xong để sáng mai há» chỉ nhìn thấy Chúa Jêsus đã ở trong tay triá»u đình La mã rồi thì không còn gì lo ngại nữa. Vì thế, Công há»™i đã nhóm há»p vào ná»­a khuya và vụ án cứ tiến hành trong khoảng thá»i gian ngắn ngá»§i cá»§a buổi sáng hôm sau tại nhà Cai-phe, nÆ¡i há» Ä‘iệu Chúa Jêsus đến.

Tuy nhiên, hành động này cÅ©ng không hợp pháp tí nào vì luật lệ không cho phép phiên tòa này há»p vỠđêm. Vì lẽ đó, dù vụ án đã xong và bản án đã được quyết định đêm hôm trước, thì ngày hôm sau cÅ©ng phải há»p lại má»™t phiên tòa khác. Và đó là giai Ä‘oạn thứ ba cá»§a vụ án; tuy nhiên cÅ©ng là má»™t sá»± đóng kịch ngắn ngá»§i để hợp thức hóa những gì đã được quyết định rồi. Vì thế, chúng ta phải quay lại vá»›i vụ xét xá»­ giữa đêm, là phần bao hàm nồng cốt cá»§a vấn Ä‘á».

Bây giá» chúng ta hãy tưởng tượng má»™t căn phòng rá»™ng lá»›n làm thành má»™t bên tòa án có má»™t dãy cá»™t ngăn cách vá»›i bên ngoài vì thế những gì xảy ra bên trong căn phòng thắp sáng này, ngưá»i ngoài Ä‘á»u thấy cả. Căn phòng hình bán cầu. Quanh vòng bán cầu ấy là cả năm mươi nhân viên hoặc là nhiá»u hÆ¡n nữa (cả phiên há»p gồm có bảy mươi mốt ngưá»i, kể cả chá»§ tịch) ngồi trên má»™t chiếc trưá»ng ká»·. Cai-phe, viên chá»§ tịch, ngồi trên ngai giữa vách tưá»ng đối diện. Trước mặt ông là Bị cáo, má»™t bên là những cai ngục và má»™t bên là những nhân chứng.

Vụ án bắt đầu như thế nào? DÄ© nhiên ngưá»i ta phải nêu rõ ràng tá»™i trạng cá»§a bị can và kêu gá»i lá»i xác nhận cá»§a nhân chứng. Thế nhưng, thay vì mở đầu như thế, “thầy cả thượng phẩm lại gạn há»i Chúa Jêsus vá» môn đồ Ngài và đạo giáo Ngài.â€

Ông ta muốn ám chỉ rằng Ngài đã tăng cưá»ng số môn đồ vì má»™t mục đích bí ẩn nào đó và dạy há» má»™t giáo lý thầm kín, có thể hiểu lầm là má»™t dá»± định cách mạng. Vá» phần Chúa Jêsus, vẫn còn thấy nhục nhã vì đã bị bắt cách lén lút giữa đêm như là sợ Ngài tẩu thoát, lại vá»›i má»™t lá»±c lượng hùng hậu làm như Ngài vốn là má»™t tên đầu đảng cách mạng không bằng, nên liá»n đáp ngay vá»›i giá»ng bình tÄ©nh kiêu hùng: “Cá»› sao ngưá»i gạn há»i Ta? Hãy há»i những kẻ đã nghe ta nói Ä‘iá»u chi vá»›i há»; những kẻ đó biết Ä‘iá»u ta đã nói.†Nếu chưa biết Ngài đã nói và làm gì thì tại sao há» lại bắt Ngài? Há» tìm cách bêu xấu Ngài là kẻ âm mưu lén lút nhưng chính há» vá»›i hành động bắt bá»› cùng xét xá»­ thầm lén khuya khoắt lại là con cá»§a sá»± tối tăm.

Chá»— mà xưa nay ngưá»i ta chỉ toàn nghe những giá»ng kêu nài thảm thiết, những lá»i nịnh bợ tâng bốc cùng những câu biện há»™ khéo léo, giỠđây lại vang lên những lá»i đơn sÆ¡ mà hùng dÅ©ng đến thế, thật cÅ©ng là má»™t Ä‘iá»u mỉa mai đối vá»›i bá»n ngồi tòa hôm ấy. Bởi thế, tên cai ngục, có lẽ đã thoáng thấy vẻ mặt thầy cả thượng phẩm đỠrần vì nhục nhã nên đã nắm tay đấm vào miệng Chúa Jêsus, há»i rằng: “Ngươi dám đối đáp cùng thầy cả thượng phẩm dưá»ng ấy sao?†Tên làm mướn đáng thương! Thà cánh tay nó bị teo Ä‘i trước khi nó vả Ngài còn hÆ¡n. Chính sá»± kiện này cÅ©ng đã xảy đến cho thánh Phao-lô tại chính nÆ¡i này, và ông đã không thể cầm giữ được câu nói trả châm biếm đầy khinh bỉ và nhục mạ. Thế nhưng Chúa Jêsus đã bị phản mà không há» giận dữ. Nhưng rồi ngưá»i ta sẽ nói gì vá» má»™t tòa án và là má»™t tòa án giáo há»™i, lại để cho má»™t tên đầy tá»› lợi dụng uy hiếp má»™t Bị cáo chưa được xét xá»­ ngay giữa phiên tòa như thế?

Dầu sao, thầy tế lá»… cả cÅ©ng phải chấm dứt lối đối xá»­ trước đó và buá»™c lòng phải theo đúng Ä‘iá»u đáng phải khởi đầu từ trước – tức kêu gá»i nhân chứng. Nhưng cả đến bá»n này nữa, cÅ©ng bị thất bại cách thảm thương. Há» không có đủ thì giỠđể lập má»™t bản cáo trạng chính xác đầy đủ nhân chứng; và lúc đó thì không còn có thể chỠđợi được nữa. Thế là chứng cá»› chỉ là những lá»i ứng khẩu và rõ ràng là do những tên bá»™ hạ cùng Ä‘ao phá»§ xướng lên mà thôi. Thật đúng như lá»i thánh Ma-thi-Æ¡ đã nói: “Chúng kiếm chứng dối vá» Ngài, để được giết Ngài.†Äể được giết Ngài, chính là Ä‘iá»u há» Ä‘ang rắp tâm quyết định – há» chỉ tìm cách bịa đặt những dẫn chứng hợp pháp, không chút e ngại. Tuy nhiên, cố gắng hỠđã thất bại nặng ná». Những nhân chứng cÅ©ng lại không đồng ý vá»›i nhau hoặc có thể kể cho ra má»™t câu chuyện hợp lý được. Phiên tòa càng há»i nhiá»u nhân chứng thì ná»—i thất bại càng rõ ràng hÆ¡n và mỉa mai hÆ¡n.

Cuối cùng có hai ngưá»i đồng ý vá»›i nhau vá» má»™t Ä‘iá»u mà hỠđã nghe Ngài tuyên bố và há» hi vá»ng có thể bắt từ đó để lập bản cáo trạng. Há» nghe Ngài bảo rằng: “Ta sẽ phá Ä‘á»n thá» này bởi tay ngưá»i ta cất lên, khá»i ba ngày, ta sẽ cất má»™t Ä‘á»n thá» khác không bởi tay ngưá»i ta cất.â€

Äó là má»™t câu Chúa nói khi bắt đầu chức vụ Ngài, dÄ© nhiên hàm chứa má»™t ý nghÄ©a thi ca thanh nhã, nhưng há» lại lặp lại bằng lối văn xuôi thô kệch hÆ¡n hết; tuy vậy, dù có giải thích như ý muốn, há» cÅ©ng khó thành công được; vì nếu phần đầu câu nói có nghÄ©a là Ngài sẽ phá Ä‘á»n thá» thì chính phần sau có lá»i hứa sẽ xây lại. Thấy rõ rằng nếu cứ để há» nói thêm cÅ©ng chỉ vô ích, nên thầy cả thượng phẩm lên tiếng há»i Chúa Jêsus: “Ngươi chẳng đối đáp chi hết vá» những Ä‘iá»u các kẻ này cáo ngươi sao?†Ông ta làm ra vẻ như những chứng cá»› đưa ra đó là hệ trá»ng lắm; nhưng thật ra chỉ vì biết rằng lý cá»› ấy không đứng vững được nên má»›i làm bá»™ nóng nẩy cách bất lịch sá»± như thế. Nãy giá» Chúa Jêsus chỉ đứng nhìn hoàn toàn không nói gì trong khi các nhân chứng nghịch Ngài Ä‘ang há»§y phá lá»i chứng cá»§a nhau; lúc này Ngài cÅ©ng chẳng thốt má»™t lá»i đáp lại câu há»i cá»§a thầy cả thượng phẩm. Ngài không cần nói. Chính sá»± im lặng nói lên được nhiá»u hÆ¡n cả những lá»i lẽ chát tai. Sá»± im lặng đã khiến những kẻ xá»­ Ngài cảm thấy bị mỉa mai và nhục nhã càng thấm thía hÆ¡n. Ngay cả lương tâm sắt đá cá»§a há» cÅ©ng bắt đầu thấy khó chịu khi gương mặt thản nhiên nhìn há» cùng cách đối xá»­ cá»§a há» vá»›i vẻ lặng lẽ cao thượng. CÅ©ng vì khó chịu mà thầy cả thượng phẩm má»›i to tiếng chát chúa như vậy.

Nói tóm lại, ông ta đã hoàn toàn thất bại lần này không kém gì lần trước. Tuy nhiên vẫn còn con bài cuối cùng nên ông ta muốn chÆ¡i cho trá»n. Quay vá» ghế ngồi và đối diện Jêsus, vá»›i vẻ trịnh trá»ng cá»§a kẻ đóng kịch ông ta nói: “Ta khiến ngươi chỉ Äức Chúa Trá»i hằng sống mà thá», hãy nói cho chúng ta, ngươi có phải là Äấng Christ, con Äức Chúa Trá»i chăng?†Thế nghÄ©a là, ông ta buá»™c Ngài phải thá» Ngài tá»± xưng mình là ai; bởi lẽ lá»i thá» giữa dân Do Thái là do quan tòa ch71 không do tù nhân.

Äây là má»™t trong những giá» phút nghiêm trá»ng trong Ä‘á»i sống Äấng Christ. DÄ© nhiên Ngài cÅ©ng ý thức được rằng thầy cả thượng phẩm có quyá»n bắt Ngài thá»; hay ít ra Ngài cÅ©ng nhận thấy sá»± im lặng lúc này có thể bị hiểu lầm là Ngài muốn rút lại lá»i tuyên bố trước kia. Thật ra, Ngài biết rằng vấn đỠđược đặt ra là vá»›i mục đích buá»™c tá»™i Ngài, và trả lá»i cÅ©ng chỉ có nghÄ©a là gánh lấy sá»± chết vào thân. Thế nhưng Ngài là Äấng trước kia đã cấm ngưá»i ta gá»i mình là Äấng Mêsi khi há» muốn tôn Ngài làm vua, giỠđây lại xưng danh hiệu mình ra để nhận lấy bản án. Vá»›i vẻ quả quyết và trịnh trá»ng, Ngài đáp: “Thật như lá»i;†và hình như cảnh trạng lúc ấy đã khiến Ngài ý thức mạnh mẽ vá» mình nên tiếp luôn: “Vá» sau các ngươi sẽ thấy Con ngưá»i ngồi bên hữu quyá»n phép Äức Chúa Trá»i, và ngá»± trên mây từ trá»i mà xuống†(Xem Thi Thiên 110:1 và Äaniên 7:13). Lúc này há» là quan tòa cá»§a Ngài nhưng má»™t ngày kia, chính Ngài sẽ là quan tòa cá»§a há»; há» chỉ có thể há»§y diệt cuá»™c sống trần thế cá»§a Ngài, nhưng Ngài lại có thể định Ä‘oạt cả số phận Ä‘á»i Ä‘á»i cá»§a há».

Ngưá»i ta thưá»ng bảo rằng tín đồ Äấng Christ đã gán cho Ngài Ä‘iá»u mà Ngài không bao giá» tá»± xưng; rằng Ngài chẳng há» tá»± xưng mình hÆ¡n ngưá»i, thế nhưng hỠđã tôn Ngài làm Äức Chúa Trá»i. Tuy nhiên lá»i xác nhận cao cả trên, khi đã là má»™t lá»i thá», hẳn phải làm xúc động nhiá»u tấm lòng. Thật ra, khi há»i Ngài, thầy tế lá»… đã cố gắng dùng những danh từ tầm thưá»ng và vá»›i ý nghÄ©a thấp hèn nhất mà chữ ấy có thể gợi ra. Chẳng hạn, ngưá»i ta cho rằng, khi há»i Ngài có phải là “Con Äức Chúa Trá»i chăngâ€, ông ta không ngụ ý gì khác hÆ¡n là khi há»i Ngài có phải “Äấng Christ†chăng. Nhưng vá»›i lá»i xác nhận cá»§a Äấng Christ vá» chính mình “ngồi bên hữu quyá»n phép Äức Chúa Trá»i và ngá»± trên mây mà xuống†thì ngưá»i ta sẽ nghÄ© thế nào? Có thể nào Äấng sẽ làm Quan án nhân loại, dò xét tận đáy lòng ngưá»i, cân nhắc từng hành động và định Ä‘oạt số phận Ä‘á»i Ä‘á»i cá»§a ngưá»i theo việc há» làm, lại chỉ là má»™t ngưá»i sao? Chính những nhân vật vÄ© đại và khôn ngoan nhất cÅ©ng công nhận rằng trong lịch sá»­ cá»§a má»™t con ngưá»i, ngay cả tấm lòng cá»§a những trẻ thÆ¡, cÅ©ng có những bí mật và huyá»n nhiệm mà há» không thể dò thấu được. Chỉ là ngưá»i thì không ai có thể Ä‘o lưá»ng tâm linh cá»§a ngưá»i được; dù là chính bản thân mình, cÅ©ng không dò xét được nữa.

Lá»i xưng nhận cao cả nầy thật đã nâng cao khung cảnh toàn diện lên biết bao! Chúng ta không còn nhìn thấy những con ngưá»i nhá» nhen cùng việc làm bẩn thỉu cá»§a há» nữa; nhưng chỉ nhìn thấy Con Äức Chúa Trá»i làm chứng vá» chính mình giữa thính giả cá»§a vÅ© trụ. Bây giá» chúng ta thật chẳng thèm để ý gì tá»›i những lá»i bàn tán vá» Ngài cá»§a các quan tòa Do Thái nữa! Lá»i xác nhận lá»›n lao này vang dá»™i qua bao thá»i đại, và vì phát xuất từ môi miệng Ngài, trái tim nhân loại sẽ đồng thanh nói A-men.

Cuối cùng, thầy cả thượng phẩm cÅ©ng đạt đến đích. Theo thói tục cá»§a thầy cả thượng phẩm má»—i khi nghe lá»i nói phạm thượng. Ông ta xé áo mình, xây qua phiên tòa, bảo: “Nó đã nói phạm thượng, chúng ta còn cần gì ngưá»i làm chứng nữa sao?†Rồi cả bá»n Ä‘á»u đồng ý buá»™c tá»™i Ngài và lên án tá»­ hình.

Äôi khi những tác giả Kinh Thánh có lòng tốt, trong lúc tra cứu những chuyện này, cảm thấy băn khoăn vá»›i ý nghÄ© là các quan tòa xá»­ Chúa Jêsus rất tận tâm. Há chẳng phải bổn phận há» là phải xét lại lá»i tuyên bố cá»§a kẻ xưng mình là Äấng Mêsi có đúng hay không sao? Và há» há chẳng đã thành thật nghi ngá» lá»i tá»± xưng cá»§a Chúa Jêsus sao? Ai cÅ©ng phải công nhận là há» rất thành thật nghi ngá» Ä‘iá»u đó. Chúng ta cần phải lùi xa hÆ¡n má»™t chút má»›i có thể phán Ä‘oán chính xác cách cư xá»­ cá»§a há». HỠđã Ä‘i lạc lối từ khi được nghe những lá»i tuyên bố vá» Jêsus lần đầu tiên. Chỉ những tâm hồn thánh khiết, nhạy cảm, mong đợi má»›i biết nghênh đón và quí mến Ngài. Thế nhưng giá»›i giáo quyá»n xứ Giu đê thá»i bấy giá» không mảy may mong đợi, nhạy cảm và thánh khiết. Há» hoàn toàn không thể hiểu Ngài và không tìm được vẻ đẹp khiến hỠưa thích Ngài. CÅ©ng như Ngài vẫn thưá»ng bảo vá»›i há», là những con ngưá»i như há», há» không thể nào tin được. Lá»—i không phải trong chính hành động nhưng là trong chính bản chất con ngưá»i cá»§a há». Có thể nói là há» bước theo ánh sáng cá»§a há» lại chính là bóng tối. Tuy nhiên, những ai nhìn kỹ hành động cá»§a há» lúc ấy thì không thể khoan dung được. Việc làm há» không biểu lá»™ công lý má»™t tí nào. Chẳng có bản cáo trạng hoặc chứng cá»› buá»™c tá»™i gì cả, cÅ©ng chẳng nhưá»ng dịp cho Bị cáo chống án nữa; nguyên cáo cÅ©ng chính là quan tòa; bản án chỉ là má»™t kết luận đã định từ trước và cuá»™c xét xá»­ chỉ là má»™t loạt mưu mô để buá»™c Bị cáo phải thốt ra má»™t lá»i có thể giúp há» kết án Ngài.

Nhưng cÅ©ng chính vì những hậu quả theo sau cuá»™c xá»­ án này mà hỠđã tá»± cắt đứt thiện cảm vá»›i những ngưá»i khoan dung, độ lượng mãi mãi vá» sau này. Tòa án phải là má»™t nÆ¡i thiêng liêng cao quí; nghÄ©a là khi má»™t vấn đỠtrá»ng đại được Ä‘em ra xét xá»­ và đã được trịnh trá»ng lên bản án rồi, thì chính quan tòa cÅ©ng phải bị xúc động và ngay cả kẻ bị kết án, khi đã nhận bản án, cÅ©ng phải được má»i ngưá»i kính nể và tôn trá»ng. Nhưng cuá»™c xá»­ lén lút này, ngay từ đầu đã dùng thứ hành động lợi dụng bất nhã cá»§a má»™t tên đầy tá»› tòa án đủ chứng tá» thái độ cá»§a bá»n ngưá»i có mặt lúc bấy giá». Há» không bao giá» nghÄ© đó là má»™t việc làm nghiêm trang, cao cả, há» không nghÄ© gì khác hÆ¡n là thù oán và hằn há»c nhìn ngưá»i đã ngăn trở và khinh thưá»ng há», đã làm giảm bá»›t uy tín há» giữa đám đông và chặn đứng má»i mối lợi bất khiết cá»§a há». Chắc hẳn từ lâu nay cả má»™t biển cảm nghÄ© ấy đã ứ Ä‘á»ng trong lòng há», và giỠđây dịp tiện đã đến, nó má»›i tung ra trên Ngài. Há» lấy gậy đập vào Ngài, nhổ trên mặt Ngài; khoác má»™t vật trên đầu Ngài và đánh đập Ngài má»™t lần nữa, la to lên rằng: “Hỡi Äấng Christ, hãy nói tiên tri thá»­ ai đã đánh ngươi Ä‘i.†Có lẽ chúng ta mong rằng đó chỉ là hành động cá»§a bá»n bá»™ hạ đáng thương thôi, nhưng lá»i ngưá»i thuật chuyện có xác nhận rõ ràng rằng chính bá»n chá»§ đã dẫn đưá»ng cho bá»n đầy tá»› làm theo.

Trong con ngưá»i có những Ä‘iá»u thật là đáng sợ. Có những vá»±c thẳm trong bản chất nhân loại mà chúng ta khó được an toàn khi nhìn đến. Chính vẻ toàn thiện cá»§a Christ đã làm nổi bật tính độc ác tá»™t bá»±c cá»§a kẻ thù Ngài. Trong tác phẩm “Thiên Äàng Hư Mất†có má»™t Ä‘oạn kể lại câu chuyện má»™t toán thiên sứ, được sai Ä‘i khắp thiên đàng tìm quỉ Sa-tan Ä‘ang trốn trong vưá»n, bắt gặp được quỉ trong hình thù má»™t con cóc “ngồi chồm há»—m trên lá»— tai bà Ê-va†. Ithriel, má»™t thiên sứ trong toán, má»›i cầm cây lao đập vào cóc và kinh ngạc thấy cóc biến lại nguyên hình quỉ.

“Vì không một hình thức giả ngụy nào

có thể chịu đựng nổi khi tiếp xúc với

bản chất thiên vương, mà phải trở vá»

vá»›i nguyên hình cá»§a nó.â€

Tuy nhiên, sá»± tiếp xúc đến bản chất toàn thiện lại thưá»ng gây má»™t hiệu quả trái ngược: Biến đổi thiên sứ thành con cóc, chính là nguyên hình cá»§a Ä‘iá»u ác.

Lúc bấy giá» Äấng Christ Ä‘ang vật lá»™n vá»›i quân thù là kẻ mà Ngài đã giáng thế để tiêu diệt; và chính trong lúc cố bám chặt Ngài để giằng co lần cuối, nó đã phÆ¡i bày tất cả những gì xấu xí và độc địa trong bản chất nó. nhưng Ngài đã vững lòng chịu đựng không há» nhát sợ; vì Ngài đã đến để chết vá» tá»™i lá»—i, và chết để Ä‘em sá»± cứu rá»—i cho nhân loại.

CHƯƠNG 3

PHI-E-RÆ  CHá»I CHÚA

Bên cạnh vụ án Giáo há»™i này, còn má»™t màn phụ diá»…n mà chúng ta cần suy nghÄ© đến trước khi bước sang cuá»™c xá»­ án dân sá»±. Chính giá» phút Äấng Christ đứng trong phòng nhà thầy cả thượng phẩm dÅ©ng cảm xưng danh mình ra, thì má»™t trong các môn đồ Ngài ở ngoài sân cá»§a cùng tòa nhà, liên miên thá» chối không biết Ngài.

I

Khi Chúa Jêsus bị trói trong vưá»n Ghết-sê-ma-nê rồi đưa vá» Giê-ru-sa-lem, tất cả môn đồ Ä‘á»u bá» Ngài chạy trốn. Tôi tưởng tượng, có lẽ hỠđã chuồn qua các đám cây trong vưá»n rồi tẩu thoát vào miá»n quê quanh đó hoặc bất cứ nÆ¡i nào há» cho là an toàn.

Tuy nhiên, trong số mưá»i hai, có hai ngưá»i – thánh Phi-e-rÆ¡ và thánh Giăng, ngưá»i Ä‘ang kể câu chuyện – được hồi tỉnh ngay sau cÆ¡n hãi hùng đầu tiên và theo Ngài má»™t khoảng xa xa. Nép mình dưới những bóng cây bên vệ đưá»ng, ẩn mình dá»c những ngôi nhà trên đưá»ng phố, há» rón rén theo sau Ä‘oàn ngưá»i Ä‘ang di chuyển. Cuối cùng, khi gần đến nÆ¡i – dinh thá»± thầy cả thượng phẩm – há» vá»™i vã tiến lên; và thánh Giăng đã bước vào giữa đám đông nhưng có lẽ hÆ¡i do dá»±, còn thánh Phi-e-rÆ¡ bị kẹt ngoài đưá»ng, rồi cánh cá»­a đóng lại.

Äể hiểu rõ những gì xảy ra sau đó, chúng ta cần mô tả từng chi tiết lối kiến trúc cá»§a ngôi nhà thầy tế lá»… thượng phẩm vì nó hoàn toàn khác biệt vá»›i phần lá»›n nhà cá»§a chúng ta ngày nay. Má»™t ngôi nhà Tây phương thưá»ng nhìn ra đưá»ng, nhưng nhà Äông phương lại hướng vá» bên trong hÆ¡n, không có cá»­a ra vào phía trước chỉ trừ má»™t lối vào hình vòng cung có cá»­a thật lá»›n chặn lại. Khi cá»­a này mở ra, cho ta má»™t hành lang thật rá»™ng xuyên qua mặt tiá»n và dẫn vào má»™t sân vưá»n lát đá giữa trá»i. Ngôi nhà chính được cất lên tại đây và các căn phòng, trên cÅ©ng như dưới lầu Ä‘á»u nhìn ra sân. Ngoài ra, cạnh hành lang và bên trong cổng ngoài cùng, còn có má»™t nÆ¡i ở cho ngưá»i gác cá»­a giữ nhiệm vụ mở và đóng cổng; và nÆ¡i cánh cổng lá»›n, có khoét má»™t cá»­a nhỠđủ cho má»™t ngưá»i ra vào.

Khi bá»n dẫn Chúa Jêsus vá» trước biệt thá»±, chắc hẳn đứa tá»› gái giữ cá»­a đã mở cánh cổng lá»›n cho há» vào rồi đóng lại ngay. Há» tiến vào sân dưới lối Ä‘i vòng cung và cuối cùng bước vào má»™t căn phòng nhìn ra sân. Nhưng bá»n cảnh sát và bá»™ hạ được triệu tập trong vụ bắt Chúa lúc ấy đã làm xong nhiệm vụ nên đứng ở ngoài và vì đêm khuya giá lạnh, há» nhóm lá»­a giữa trá»i, tụ há»p nhau lại để sưởi ấm.

Như đã nói, Giăng đã lá»t vào trong cổng vá»›i Ä‘oàn ngưá»i nhưng Phi-e-rÆ¡ bị ở ngoài. Hình như có má»™t địa vị có má»™t địa vị xã há»™i cao hÆ¡n những môn đồ kia nên Giăng được thầy tế lá»… thượng phẩm quen biết và vì thế, có thể ông ta cÅ©ng quen thuá»™c ngôi nhà này cùng bá»n tôi tá»› ở đó, và khi thấy Phi-e-rÆ¡ bị đứng ngoài, ông chạy ra bảo ngưá»i tá»› gái mở khung cá»­a nhá» nÆ¡i cổng để ông ta vào.

Thật ra đó là má»™t hành động thân mật, tuy nhiên, như sá»± kiện đã minh chứng, nó lại đưa đến má»™t hậu quả tệ hại không ngá». Chính Giăng đã đưa Phi-e-rÆ¡ vào vòng cám dá»—. Bạn hữu thân thiết nhất, đôi khi cÅ©ng có thể đối xá»­ vá»›i nhau như thế; vì có những hoàn cảnh đối vá»›i ngưá»i này không gây hại gì thì có thể lại nguy hiểm đối vá»›i ngưá»i kia. Có ngưá»i có thể hòa mình dá»… dàng vào má»™t Ä‘oàn thể mà kẻ khác cảm thấy run sợ nếu bước vào. Có những thù vui mà tín đồ Äấng Christ có thể dá»± phần trong khi kẻ khác lại gặp ảnh hưởng tai hại vì tiếp xúc vá»›i chúng. Má»™t đầu óc trưởng thành và giè giữ, có thể Ä‘á»c chính những sách có sức khêu ngá»n lá»­a địa ngục trong má»™t tâm trí còn non ná»›t. Sá»± cám dá»— luôn luôn gồm hai Ä‘iá»u này: Má»™t mặt, ta phải nhắc đến những hoàn cảnh đặc biệt con ngưá»i phải đương đầu; mặt khác, phải lưu ý đến cá tính hoặc tiểu sá»­ cá»§a chính con ngưá»i bước vào hoàn cảnh ấy. Chúng ta cần nhá»› rõ Ä‘iá»u đó nếu muốn giữ chính mình hoặc kẻ khác khá»i thất bại trước cám dá»—.

II

Dĩ nhiên, sau khi đem được Phi-e-rơ vào cửa, Giăng đã chạy vội qua sân, bước vào căn phòng Chúa Jêsus đang đứng để chứng kiến biến cố.

Nhưng Phi-e-rÆ¡ thì không. Ông không quen thuá»™c chá»— này như Giăng; và ông lại có vẻ thẹn thuồng, nhút nhát cá»§a má»™t thưá»ng dân đứng trứơc căn nhà vÄ© đại như thế này. HÆ¡n nữa, ông còn lo sợ ngưá»i ta biết mình là môn đệ Äấng Christ và sẽ bị bắt chăng. Lại nữa, ông còn phải trả giá vá» hành động không may đối vá»›i Man-chu tại cá»­a vưá»n Ghết-sê-ma-nê, vì đã bước vào đây thì thế nào tên kia cÅ©ng nhận ra được ông.

Bởi thế, ông cứ đứng bên trong cánh cá»­a lá»›n, từ bóng tối nÆ¡i lối Ä‘i vào cung, đưa mắt nhìn vào trong, không há» hay biết đứa đầy tá»› gái, từ vị trí thuận tiện cá»§a nó, cÅ©ng Ä‘ang quan sát mình. Ông cảm thấy khó chịu vì không biết làm gì. Ông không dám vào nÆ¡i phòng xá»­ án như Giăng. Có lẽ ông rất mong ước được bước ra đưá»ng trở lại. Ông đã bị mắc bẫy.

Cuối cùng, ông thÆ¡ thẩn bước tá»›i đám ngưá»i chung quanh đống lá»­a, ngồi xuống bắt đầu sưởi. Bên ánh lá»­a, ta có thể thấy rõ đó là má»™t đám ngưá»i há»—n tạp và không ai lưu ý gì đến Phi-e-rÆ¡. Ông ngồi xuống như thể là má»™t ngưá»i trong bá»n, thế thôi.

Tuy nhiên, trên má»™t khía cạnh khác, đó là má»™t hoàn cảnh còn nguy hiểm hÆ¡n ông tưởng nữa. Ông chỉ lo sợ nguy hiểm tánh mạng nhưng không nhận thức trước được nguy cÆ¡ cho linh hồn dù nó rất gần. Thật là nguy hiểm nếu tín đồ Äấng Christ Ä‘ang ngồi giữa thù địch Ngài mà không bày tỠđược bản chất cá»§a mình. “Phước cho ngưá»i nào chẳng theo mưu kế cá»§a kẻ dữ, chẳng đứng trong đưá»ng tá»™i nhân, không ngồi chá»— cá»§a kẻ nhạo bàng.†Chắc hẳn lúc Phi-e-rÆ¡ ngồi xuống, đám ngưá»i Ä‘ang cưá»i đùa giá»…u cợt náo động vá» Jêsus, thế nhưng ông vẫn không chận há» lại. Ông cứ Ä‘iá»m nhiên, cố làm ra vẻ mình cÅ©ng ở trong đám nhạo báng ấy được chừng nào hay chừng nấy. Nhưng, không xưng Äấng Christ ra chính là bước gần ká» vá»›i việc chối bá» Ngài.

Theo lệ thưá»ng, sá»± cám dá»— luôn luôn đến cách bất ngá» và ngay những lúc ta sÆ¡ hở nhất. Như đã nói ở trên, trong lúc ông núp dưới cá»­a vòng cung, ngưá»i đầy tá»› gái đã quan sát má»i cá»­ chỉ cá»§a ông. Cá»­ chỉ ông thật khả nghi và cô ta, vá»›i trí khôn lanh đàn bà, đã Ä‘oán được bí ẩn trong ông. Vì thế, khi má»™t cô bạn đến rá»§ Ä‘i, không những cô ta chỉ Phi-e-rÆ¡ cho bạn và bày tá» nghi ngá» vỠông, mà lúc Ä‘i qua phòng mình, còn bước tá»›i đống lá»­a giữa bá»n lính, nhìn thẳng vào mặt ông, bảo vá»›i đôi mắt sáng rỡ ranh mãnh: “Ngưá»i này cÅ©ng ở vá»›i Jêsus ngưá»i Na-xa-rétâ€.

Phi-e-rÆ¡ vô cùng kinh ngạc. Ông tưởng chừng như ngưá»i ta đã lá»™t mặt nạ khá»i mình. Trong phút chốc, bản năng kinh hãi bám chặt lấy ông; bản năng hổ thẹn làm cho ông khó chịu, khi bị nhìn là môn đệ cá»§a kẻ há» Ä‘ang nhạo báng. Thật ra, có Ä‘iá»u đáng hổ thẹn hÆ¡n ấy là làm sao ông có thể xưng mình là môn đồ cá»§a Thầy Ä‘ang bị nhục mạ má»™t ông không bênh vá»±c? Chính ra ông đã chối Thầy mình bằng hành động trước khi chối bằng lá»i nói; và hành động Ä‘i trước khiến lá»i nói cÅ©ng cần thiết. Ông nhíu mày nói: “Ta không hiểu ngươi nói chiâ€; thế là cô ta cưá»i bá» Ä‘i vì đã hoàn toàn thành công.

Không ai tiếp tục cầu nguyện. Nhưng Phi-e-rÆ¡ cảm thấy khó chịu, nên vá»™i tìm dịp trốn khá»i đống lá»­a. Ông đến chá»— cá»­a vòng cung, cố ý ra khá»i nÆ¡i này. Nhưng bẫy đã sập xuống tại đây rồi; vì má»™t tá»› gái khác, nãy giá» vẫn chăm chú nhìn ông và có lẽ Ä‘ang cưá»i, đứng tại cá»­a phòng vá»›i hai, ba ngưá»i đàn ông, cÅ©ng chỉ Phi-e-rÆ¡ Ä‘ang Ä‘i lại bảo: “Ngưá»i đó cÅ©ng ở vá»›i Jêsus, ngưá»i Na-xa-rétâ€.

Tá»™i nghiệp cho Phi-e-rÆ¡! Bị ngã má»™t lần thứ hai vì bàn tay má»™t ngưá»i đàn bà. Nhưng có biết bao lần lá»i nói xấc xược cùng nụ cưá»i giá»…u cợt cá»§a nữ giá»›i cÅ©ng đã từng khiến cho nam giá»›i hổ thẹn đến những gì cao cả và thành khiết hÆ¡n hết! Phi-e-rÆ¡ tuôn ra má»™t lá»i thá» giận dữ rồi quay gót trở lại đống lá»­a.

Lúc này ông đã thất sắc mà mất cả tá»± chá»§. Lòng ông hồi há»™p vá»›i bao cảm xúc giao chiến nhau mà không còn bình tÄ©nh được nữa. Làm ra vẻ khinh thưá»ng và lãnh đạm, ông vá»™i vã xen vào câu chuyện, nói thật to để trấn áp sá»± nghi ngá», nhưng thật ra lại làm há»ng mục đích mình vì đã khiến ngưá»i ta chú ý đến mình và càng bị dò xét, ông càng bối rối. Ngưá»i bà con cá»§a Man-chu, ngưá»i bị cắt đứt tai, nhận ra Phi-e-rÆ¡. Giá»ng rồ rá» quê mùa và rặt Ga-li-lê vang lên đủ gợi nghi ngá» trong bao kẻ khác. NghÄ© rằng trêu má»™t kẻ làm bá»™ như thế cÅ©ng là má»™t trò giải trí thú vị cho qua đêm nhàn rá»—i ấy, há» bèn đồng thanh tầm nã con mồi.

Phi-e-rÆ¡ hoàn toàn thất bại; như con bò má»™ng giữa đấu trưá»ng bị tấn công tứ bá», mắt ông má» Ä‘i vì giận dữ, sợ hãi cùng hổ thẹn và rồi vừa chối Chúa vừa thá» thốt, nguyá»n rá»§a địch thá»§.

Chắc hẳn lúc ấy tất cả những thói quen cá»§a má»™t ngư phá»§ ngày trước đã bị giết chết và chôn giấu từ lâu, đến nay lại được dịp hồi sinh. Có lẽ Phi-e-rÆ¡ cÅ©ng chỉ là má»™t ngưá»i lúc còn trẻ vẫn hay thá» thốt phạm thượng – má»™t trang thanh niên nóng tính, thích nhấn mạnh và vẽ vá»i lá»i nói được chừng nào hay chừng nấy. Loại tá»™i lá»—i này thưá»ng biến mất ngay khi má»™t ngưá»i đầu phục Chúa. Trong lúc bao tá»™i lá»—i khác vẫn còn kép dài qua năm tháng và chỉ có thể bị đóng Ä‘inh từng chặng má»™t, thì tá»™i thá» thốt phạm thượng thưá»ng tiêu biến rất mau lẹ. Tuy nhiên, rất khó mà từ bá» hẳn quá khứ tá»™i ác. NÆ¡i Phi-e-rÆ¡ hình như tá»™i này đã chết ngay lúc ông tin Chúa và đã bị chôn sâu bao năm rồi, thế nhưng gặp giá» phút thuận tiện, nó lại nổi dậy mạnh mẽ hÆ¡n bao giá» hết. Những thói quen xưa cÅ© cá»§a tá»™i lá»—i rất khó tiêu diệt. Chúng ta tưởng chừng đã giết chết và chôn sâu chúng rồi; nhưng có đôi lúc há bạn chẳng nghe tiếng gõ cá»­a cá»§a chúng từ dưới lòng đất sao? Há bạn chẳng cảm thấy xác chết Ä‘ang cá»±a mình trong quan tài và mặt đất chuyển động trên ngôi má»™ nó sao? Và đó là hình phạt cá»§a những ngày buông lung theo xác thịt. Cho đến giá» phút hấp hối, kẻ bê tha rượu chè, kẻ dối gạt hoặc thá» thốt vẫn còn phải canh gác và phòng giữ má»™ địa chôn giấu quá khứ cá»§a mình.

Dầu sao, trong lá»i xúc phạm giận dữ cá»§a Phi-e-rÆ¡, chúng ta cÅ©ng tìm thấy má»™t phương pháp nào đó. Khi muốn tá» ra mình không phải là môn đệ Äấng Christ, ông thấy không có gì hÆ¡n là nguyá»n rá»§a. Thật ra, há» không tin lá»i chối Chúa cá»§a ông nhưng cÅ©ng thể nghi ngá» tá»™i ông đã phạm. Vì há» thừa biết rằng, kẻ thuá»™c vá» Jêsus chả bao giá» nói những lá»i như Phi-e-rÆ¡ được. Như thế, cả đến những kẻ không tin Jêsus cÅ©ng vẫn công nhận và chỠđợi những lá»i nói cùng hành vi trong sạch nÆ¡i kẻ thuá»™c vá» Ngài. Và lấy làm kinh ngạc thấy kẻ mang danh Ngài vẫn làm những Ä‘iá»u không hÆ¡n gì kẻ khác. Äó chính là má»™t trong những lá»i làm chứng mạnh mẽ hÆ¡n hết cho Chúa chúng ta.

III

Giữa lúc thốt ra lá»i chối Chúa và xúc phạm, bá»—ng Phi-e-rÆ¡ thấy những tia nhìn cá»§a kẻ làm khổ ông quay hẳn sang má»™t đối tượng khác. Äó là Jêsus, trước đó đã bị kẻ thù kết án và hiện Ä‘ang bước giữa bao lá»i thóa mạ, mắng nhiếc từ sân ngoài vào phòng giam để chá» giai Ä‘oạn cuối cá»§a vụ xá»­. Lúc bước xuống thá»m phòng xá»­, Ngài đã nghe thấy giá»ng môn đồ mình và lòng Ä‘au xót không thốt được nên lá»i. Ngài vừa quay lại hướng phát ra giá»ng nói thì bắt gặp Phi-e-rÆ¡ cÅ©ng vừa nhìn thấy Ngài và cả hai nhìn thẳng vào mắt nhau. Chúa Jêsus không nói gì, bởi lẽ dù Ngài chỉ thốt ra má»™t lá»i tá» vẻ kinh ngạc Ä‘i nữa cÅ©ng có thể tiết lá»™ bí mật vá» môn đồ Ngài. Ngài cÅ©ng không thể đứng lại lâu hÆ¡n, vì bá»n lính Ä‘ang hối thúc Ngài. Tuy nhiên, chỉ trong phút chốc ngắn ngá»§i ấy hai tia mắt đã gặp nhau và tâm hồn đã thấu suốt được tâm hồn.

Ai có thể giải thích được tia nhìn cá»§a Äấng Christ lúc bấy giá»? Má»™t cái nhìn có thể mang hình ảnh cả má»™t thế giá»›i. Má»™t cái nhìn có thể còn hùng biện hÆ¡n cả những âm thanh vang dá»™i. Cái nhìn có thể biểu lá»™ được nhiá»u hÆ¡n bao lá»i nói. Chỉ có má»™t tia nhìn, tâm hồn này có thể tan biến hoàn toàn trong tâm hồn kia. Má»™t ánh mắt có thể hoặc đưa ngưá»i bay bổng trên mây xanh hoặc khiến ngưá»i lao đầu vào vá»±c thẳm tuyệt vá»ng.

Tia nhìn cá»§a Jêsus là má»™t bùa chú đánh tan cÆ¡n mê cá»§a Phi-e-rÆ¡. Tá»™i lá»—i luôn luôn là má»™t cÆ¡n mất trí nhất thá»i và đó là trưá»ng hợp cá»§a Phi-e-rÆ¡ . Ông khiếp đảm, giận dữ và bối rối quá đến ná»—i không còn biết mình Ä‘ang làm gì. Nhưng ánh mắt Jêsus đã trả ông vá» cho chính mình và tức khắc, ông đã hành động như má»™t con ngưá»i. Ông nóng nảy ngay chá»— đứng cá»§a mình lúc này không có gì ngăn trở ông nữa: Ông thản nhiên qua mặt đứa tá»› gái cùng đồng bá»n. Vì thật ra, bẫy cảm dá»— chỉ là má»™t ảo tưởng. Äối vá»›i má»™t ngưá»i đức tin đã vững mạnh rồi thì không có gì trở ngại.

HÆ¡n nữa, ánh mắt Äấng Christ còn là má»™t gương soi để Phi-e-rÆ¡ nhìn rõ được chính mình hÆ¡n. Ông nhận thấy được những Ä‘iá»u Ngài nghÄ© vá» mình. Cả má»™t quá khứ hiện vá» trong phút chốc. Trước kia, chính ông là ngưá»i, trong má»™t phút thiêng liêng không thể quên được, đã xưng danh Äấng Christ và được Ngài thành thật thừa nhận. Ông là ngưá»i, cách đó vài giá», trên cả mưá»i má»™t sứ đồ, đã thá» nguyện không bao giá» chối thầy mình. thế nhưng giỠđây, đã lìa bá» Ngài và làm Ä‘au lòng Ngài chính lúc Ngài cần nâng đỡ hÆ¡n hết. Ông đã đặt mình làm má»™t phần tá»­ thù nghịch Ngài và vá»›i bao lá»i thá» thốt nguyá»n rá»§a, đã giày đạt danh thánh Ngài dưới chân mình. Ông đã từ bỠđịa vị môn đồ để trở vá» vá»›i những gì thô lá»— cá»§a thá»i thanh niên chưa tin Chúa. Ông là má»™t tên bá»™i ước. Và tất cả những Ä‘iá»u đó đã bao hàm trong tia nhìn cá»§a Äấng Christ lúc ấy.

Ngoài ra, vẫn còn vài Ä‘iá»u khác. Äó là má»™t cái nhìn có tính cách cứu vá»›t. Nếu có ngưá»i bạn nào đã chứng kiến Phi-e-rÆ¡ vụt thoát khá»i nÆ¡i ông đã phạm tá»™i, có lẽ cÅ©ng đã lo sợ tưởng đến những gì có thể xảy ra sau đó rồi. Ông vụt chạy Ä‘i đâu thế? Có phải vào vá»±c thẳm Giu Ä‘a đã lao mình xuống sau đó không? Thật ra Phi-e-rÆ¡ không xa chá»— đó bao nhiêu. Nếu lúc ấy, đôi mắt ông ta bắt gặp tia nhìn giận dữ trên gương mặt Äấng Christ có lẽ số phận ông đã chấm dứt tại đó rồi. Tuy nhiên, ánh mắt Ngài không há» vương há»n giận. Chắc hẳn chỉ Ä‘au thương và thất vá»ng vô vàn. Nhưng cao sâu hÆ¡n, vẫn là bản chất cá»§a Cứu Chúa, má»™t bản năng đã khiến Ngài giÆ¡ tay ra nắm lấy Phi-e-rÆ¡ khi ông bị chìm xuống biển. CÅ©ng vá»›i bản năng ấy, giỠđây Ngài nắm lấy ông.

Trong tia nhìn phút chốc ấy, Phi-e-rÆ¡ Ä‘á»c được tình yêu và tha thứ không sao thốt nên lá»i. Nếu đã nhìn thấy được chính mình trong ánh mắt ấy, hẳn ông đã nhận rõ được Cứu Chúa hÆ¡n – má»™t sá»± khải thị rõ ràng trái tim cá»§a Äấng Christ mà ông chưa bao giá» nhận biết. Chính Ä‘iá»u này vẫn thưá»ng khiến lòng ta tan chảy. Chẳng phải tá»™i lá»—i cá»§a chúng ta khiến chúng ta khóc lóc, nhưng chính là lúc chúng ta thấy rõ được bản chất cá»§a Cứu Chúa mà chúng ta đã phạm tá»™i chống nghịch. Phi-e-rÆ¡ đã khóc lóc đắng cay; không phải để xóa nhòa tá»™i lá»—i, nhưng chính là vì cá»› nhận biết tá»™i lá»—i đã được bôi xóa rồi. Nước mắt loại trên chỉ là má»™t trận mưa rào; nhưng nước mắt Phi-e-rÆ¡ lúc này chính là cÆ¡n mưa tầm tã, triá»n miên, ngấm sâu vào lòng đất và nuôi sống tận gốc rá»… những cây lá cá»§a linh hồn.

Thật ra, đây má»›i là bước đầu thật sá»± cá»§a tất cả những gì tốt đẹp mà thánh Phi-e-rÆ¡ đã thá»±c hiện trên trần thế này. Nhưng chúng ta sẽ không đỠcập Ä‘iá»u này tại đây. Bây giá» chúng ta hãy nghÄ© đến Äấng, giữa cÆ¡n khá»§ng hoảng và Ä‘au đớn cá»±c độ này, lại nghe danh mình chẳng những bị chối từ mà còn pha lẫn vá»›i những nguyá»n rá»§a, thá» thốt, vẫn không há» oán giận cho hành động lừa đảo ấy. Trái lại, Ngài đã quên hẳn ná»—i Ä‘au chính mình và vá»›i bản chất là Cứu Chúa, Ngài đã nhìn thế giá»›i đê tiện ấy bằng ánh mắt yêu thương dịu dàng, trong phút chốc có thể nâng môn đồ sa ngã lên khá»i vá»±c thẳm và đặt ngưá»i trên tảng đá để ngưá»i đứng vững mãi mãi và chính ngưá»i, vá»›i đức tin không dá»i đổi cùng lá»i làm chứng sống động, cÅ©ng đã trở thành má»™t tảng đá trong lịch sá»­ nhân loại.

CHƯƠNG 4

TRƯỚC TÃ’A ÃN NHÂN DÂN

Trong chương trước, chúng ta đã biết Công há»™i Do Thái thông qua án tá»­ hình cá»§a Chúa Jêsus. Nếu hỠđã thi hành bản án theo lối Do Thái – tức ném đá – thì là má»™t Ä‘iá»u vui mừng rồi. Thế nhưng, như đã giải thích, há» không có quyá»n vá» vấn đỠnày: Trong khi cho phép tòa án bản xứ xét xá»­ và trừng phạt những tá»™i vụn vặt, chính quyá»n La Mã lại dành quyá»n quyết định sống chết ưu tiên cho chính mình; và trong trưá»ng hợp má»™t bản án tá»­ hình do tòa án Do Thái đưa ra, phải được chuyển sang giá»›i đại diện La Mã trong xứ để xét lại và có thể sá»­a đổi bản án. Như thế, sau khi tá»± ý kết án Chúa Jêsus, bá»n Công há»™i phải đưa Ngài ra tòa án cá»§a vị thống đốc.

I

Äại diện Äế quốc La Mã tại xứ Pha-lê-tin lúc bấy giá» là Bôn-xÆ¡ Phi-lát. Vốn là đại diện giá»›i dân ngoại, nghÄ©a là đầu óc hoàn toàn thuá»™c vá» thế gian, mánh khóe và xu thá»i, ông chínhlà má»™t tên nịnh bợ Ä‘iển hình và chúng ta sẽ thấy rõ những chứng cá»› qua hành động cá»§a ông trong ngày trá»ng đại này. Trong tác phẩm “Những nhân vật Kinh Thánh†cá»§a Candlish có má»™t luận án đặc biệt xuất sắc vá» Phi-lát.

Phi-lát giữ địa vị này đã bao năm rồi; thế nhưng ông không ưa thích dân chúng và há» cÅ©ng chẳng ưa gì ông. Dân Do Thái thuá»™c loại những dân tá»™c cứng đầu và khó tánh hÆ¡n hết mà chính quyá»n La Mã phải tìm cách thống trị. Chưa quên được quá khứ huy hoàng cá»§a lịch sá»­, và vẫn còn bám víu hoài bão lập má»™t đế quốc bá chá»§, há» không chịu nổi ách thuá»™c địa; lúc nào há» cÅ©ng tìm thấy những nhục mạ nhân phẩm hoặc tôn giáo há» qua hành vi cá»§a kẻ thống trị; há» lằm bằm thuế nặng và luôn gởi đơn quấy rầy các quan cai trị. Phi-lát không chịu nổi há». Giữa ông và há» không có mối thiện cảm nào. Ông thù ghét lòng cuồng tín cá»§a há». Thưá»ng qua những cuá»™c cãi vã vá»›io há», ông đã gây bao vụ đổ máu. Há» buá»™c tá»™i ông là trụy lạc, hung bạo, cướp bóc và cai trị thất sách.

Dinh thống đốc không đặt tại Giê-ru-sa-lem, nÆ¡i mà chẳng ai quen vá»›i lối giải trí La Mã – hí trưá»ng, hồ tắm, trò chÆ¡i, văn chương và xã há»i – lại bằng lòng sống ở đó. Dinh thá»± này xây tại thành phố duyên hải miá»n Sê-sa-rê, huy hoàng, tráng lệ trong kiểu kiến trúc tương tá»± cá»§a La Mã. Tuy nhiên, thỉnh thoảng, quan thống đốc phải viếng thăm thá»§ đô vì lý do chức nghiệp và thưá»ng thưá»ng như dịp tiện này, vào kỳ lá»… Vượt qua.

Trong thá»i gian ở đây, ông tạm trú tại ngôi nhà hoàng gia trước kia, lúc xứ Giu đê còn vua. Ngôi nhà do Hê rốt Äại đế vốn Ä‘am mê vá» kiến trúc, cất lên trên ngá»n đồi phía tây nam cá»§a Ä‘á»n thá». Äó là má»™t biệt thá»± lá»™ng lẫy không kém gì Ä‘á»n thá» và rá»™ng đến ná»—i có thể chứa được má»™t quân đội nhá». Ngôi nhà gồm có hai mái khổng lồ xòe ra hai bên và má»™t dãy nhà nối liá»n chính giữa. Trước mặt dãy nhà này là má»™t sàn lát đá rất rá»™ng và chính nÆ¡i đây, tại trên má»™t chiếc bục cao giữa trá»i, xảy ra vụ án dân sá»±, vì chính quyá»n Do Thái không bao giá» bước vào nhà, cho đó là việc làm ô uế. Phi-lát, dù không đồng ý, vẫn chiá»u ý há» nhưng có lẽ cÅ©ng thầm nguyá»n rá»§a trong lòng. Thật ra, dầu sao dân La Mã xá»­ án giữa trá»i cÅ©ng là chuyện thưá»ng. Mặt tiá»n biệt thá»± là má»™t dãy cá»™t khổng lồ làm thành những hàng cá»™t che bóng; quanh biệt thá»± là má»™t công viên có lối Ä‘i, cây cối và ao hồ vá»›i những vòi nước phun cao trong ánh mặt trá»i và từng Ä‘oàn bồ câu tắm mình bên hồ nước.

Xuyên qua cánh cổng rá»™ng cá»§a biệt thá»± vừa sáng tinh sương giá»›i chính quyá»n Do Thái đã đưa Tù nhân tiến vào sân, Phi-lát từ trong bước ra tiếp đón, ngồi vào ghế quan tòa vá»›i các thư ký bên cạnh, còn sau lưng chắc hẳn là những toán lính La Mã sạm nắng đứng cầm giáo, mặt lạnh như tiá»n. Bị cáo cÅ©ng phải bước lên chiếc bục và đối diện Ngài là các nguyên cáo vá»›i Cai-phe làm đầu đảng.

Thật là má»™t cảnh tượng kỳ lạ! Ai ngá» chính tay bá»n đứng đầu quốc gia Do Thái lại bắt trói Äấng Mê-si cá»§a há», giao cho má»™t tổng đốc Ngoại bang để cầu xin được giết chết Ngài! Hỡi vong hồn cá»§a những anh hùng và tiên tri đã từng yêu mến, ca tụng và dá»± ngôn vỠđịa vị huy hoàng cá»§a quốc gia này, giá» quyết định số phận nó đã đến và đây là hậu quả cá»§a nó!

Äây chính là hành động tá»± sát quốc gia. Nhưng há chẳng hÆ¡n thế nữa sao? Há chẳng phải hành động ấy đã phá há»ng mục đích và lá»i hứa cá»§a Äức Chúa Trá»i sao? Chắc hẳn ít ra nó cÅ©ng có vẻ như thế. Tuy nhiên, Ngài chẳng há» bị lừa dối. Dù đó là tá»™i ác con ngưá»i, nhưng mục đích Ngài vẫn không thay đổi. Dân Do Thái đã đưa Con Äức Chúa Trá»i ra trước ghế tòa án Phi-lát chứng tá» dân Do Thái và Ngoại bang đã hợp nhất trong việc kết án Ngài; bởi cá»› má»™t phần trong công tác cá»§a Äấng Cứu Chuá»™c là phÆ¡i bày tá»™i ác nhân loại, và tại đây chứng tá» cho má»i ngưá»i thấy không còn có tá»™i ác nào tày trá»i hÆ¡n là chính bàn tay con ngưá»i đã giÆ¡ lên nghịch lại Äấng tạo nên nó. Thế nhưng, cái chết này phải tạo nên sá»± sống cho nhân loại; và Jêsus, đứng giữa dân Do Thái và Ngoại bang, vá»›i mục đích kết hợp há» trong mối tương thân cá»§a sá»± cứu rá»—i chung. “Ôi sâu nhiệm thay là sá»± khôn ngoan và tri thức cá»§a Äức Chúa Trá»i! Sá»± Ä‘oán xét Ngài nào ai hiểu được, đưá»ng lối Ngài nào ai biết được!â€

II

Lập tức Phi-lát há»i ngay vá» tá»™i trạng Tù nhân.

Câu trả lá»i rất là đặc biệt “ví Hắn chẳng phải là tay gian ác, chúng tôi đã không ná»™p cho quan rồiâ€, chứng tá» hỠước mong quan tổng đốc khước từ quyá»n xét lại, chấp nhận bản án há» là đầy đủ rồi và bằng lòng vá»›i phân ná»­a quyá»n ưu tiên cá»§a ông – ấy là phê chuẩn và thi hành bản án. Äôi khi tổng đốc các tỉnh làm thế, hoặc vì lưá»i biếng hoặc vì không cần chính quyá»n bản xứ bổ túc; và đặc biệt trong trưá»ng hợp vì lý do tôn giáo mà dÄ© nhiên má»™t ngưá»i ngoại quốc không thể hiểu được, thì má»™t lá»i yêu cầu bổ túc như thế cÅ©ng có vẻ rất hợp lý.

Tuy nhiên, Phi-lát cÅ©ng không chịu thua, đáp lại: “Các ngươi hãy tá»± bắt lấy Ngưá»i và xá»­ theo luật mìnhâ€. Thế có nghÄ©a là: Nếu nhiệm vụ ta không phải là nghe bản cáo trạng thì ta cÅ©ng sẽ không phê chuẩn hoặc thi hành bản án; nếu các ngươi quả quyết đây là vụ án riêng cá»§a giáo há»™i các ngưá»i thì hãy tá»± xá»­ lấy; nhưng nếu thế, các ngươi phải bằng lòng vói hình phạt mà luật pháp cho phép các ngươi thi hành.

Äiá»u đó đối vá»›i há» thật Ä‘au lòng vì há» Ä‘ang thèm khát chính mạng sống Äấng Christ, há» thừa biết rằng luật sẽ không cho phép há» làm gì khác hÆ¡n là bá» tù hoặc dùng roi đánh. Vá»›i vẻ lãnh đạo, nham hiểm và kiêu ngạo, quan La Mã cố tâm khiến bá»n ngưá»i cảm thấy gót chân áp chế La Mã trên đầu cổ há», và ông ta sung sướng vì đã ranh mãnh buá»™c há» phải than thở: “Chúng tôi chẳng cóphép giết ai cảâ€.

Bị cưỡng ép lập bản cáo trạng, há» tuôn ra má»™t loạt những lá»i buá»™c tá»™i hăng say, đặc biệt nhất là ba Ä‘iá»u sau: Thứ nhất, Ngài gây cho dân chúng rối loạn; thứ hai, Ngài ngăn cấm triá»u cống cho hoàng đế; và thứ ba, Ngài tá»± đưa mình lên ngang hàng má»™t vị vua.

Äiểm đáng chú ý nữa là há» không há» nhắc đến bản cáo trạng mà hỠđã dá»±a vào đó để kết án Ngài. Bản đó không ghi ba Ä‘iểm trên mà chỉ đưa ra tá»™i phạm thượng thôi. Tuy nhiên, há» cÅ©ng thừa rõ rằng nếu đưa bản cáo trạng như thế ra lúc này thì chắc chắn sẽ bị chế nhạo là trái luật tòa án. Chúng ta còn nhá»› má»™t thống đốc La Mã thá»i Phao-lô, cÅ©ng đã xá»­ má»™t bản cáo trạng tương tá»±, và đây là thái độ cá»§a ông ta: “Ga-li-ôn nói cùng dân Do Thái rằng: Hỡi ngưá»i Giu-Ä‘a, giá như vá» nổi trái phép hay tá»™i lá»—i gì, thì theo lẽ phải ta nên nhịn nhục nghe các ngươi. Song nếu biện luận vỠđạo lý, danh hiệu hay là luật pháp riêng cá»§a các ngươi, thì hãy tá»± xá»­ lấy, ta chẳng khứng xá»­ Ä‘oán những việc đó đâuâ€. Ngưá»i bèn Ä‘uổi chúng ra khá»i tòa án (Công vụ 18:14-16), và dù dÄ© nhiên Phi-lát không dám tá» thái độ khinh khi ngạo mạn tương tá»± đối vá»›i những gì ông gá»i là mê tín cá»§a dân Do Thái, thế nhưng há» cÅ©ng biết ông Ä‘ang nghÄ© gì vá» há».

Dầu sao, bởi lẽ không lập được một bản cáo trạng đích thực cho nên hỠđã rơi bẫy nguy hiểm không thoát ra được. HỠđã phải bịa đặt từng tội một ngay lúc ấy không chút dè dặt.

Lá»i cáo thứ nhất – Chúa Jêsus gây cho dân chúng rối loạn – rất là mÆ¡ hồ. Nhưng còn lá»i cáo thứ hai – Ngài cấm ná»™p thuế cho hoàng đế – thì chúng ta nghÄ© sao? Nhá»› lại cÅ©ng chính trong tuần đó, lúc Chúa trả lá»i có nên ná»™p hoặc ná»™p thuế – “Hãy trả cho Sê-sa những gì thuá»™c vá» Sê-sa và cho Äức Chúa Trá»i những gì thuá»™c vá» Äức Chúa Trá»i†– chúng ta thấy lá»i cáo đó có vẻ hoàn toàn giả dối. Trong lá»i cáo thứ ba – Ngài tá»± xưng là Äấng Christ là Vua – còn có màu sắc hÆ¡n vì chính Ngài đã từng đứng nÆ¡i tòa án há», trịnh trá»ng nhận mình là Äấng Christ. Tuy nhiên, trong trưá»ng hợp này, há» cÅ©ng biết rõ rằng, đối vá»›i lá»— tai má»™t ngưá»i La Mã, lá»i xưng Äấng Christ ấy mang má»™t ý nghÄ©a hoàn toàn khác vá»›i ý nghÄ©a mà chính há» muốn hiểu. Thật ra, sá»± chống đối cá»§a há» chỉ là Ngài chưa đủ Ä‘iá»u kiện để có thể xưng mình là vua, theo nghÄ©a má»™t vị vua La Mã. Lúc ấy, há» Ä‘ang nóng nảy mong đợi má»™t vị vua biết đổi má»›i quân đội lật ách thống trị La Mã và biến Giê-ru-sa-lem thành thá»§ đô cá»§a má»™t đế quốc chung cho toàn thế giá»›i; và vì cá»› tâm tình cùng mục đích cá»§a Chúa Jêsus trái hẳn vá»›i tham vá»ng ấy cá»§a há» nên há» khinh khi và chán ghét Ngài.

Phi-lát hoàn toàn hiểu rõ chính bá»n ngưá»i ông Ä‘ang tiếp xúc. Ông cảm thấy buồn cưá»i cho lòng hăng say thích ná»™p thuế cá»§a há». Má»™t nhà truyá»n đạo nói: “Phi-lát biết rằng chỉ vì ganh tị mà há» Ä‘em ná»™p Ngàiâ€. Chúng ta không rõ ông đã quen biết vá»›i chức vụ Chúa Jêsus bao lâu rồi. Ông đã làm tổng đốc suốt thá»i gian từ lúc Giăng Báp-tít mở đầu chức vụ cho đến khi chức vụ ấy được Äấng Christ tiếp tục, cho nên ông khó có thể không biết được. Giấc chiêm bao cá»§a vợ ông ta sẽ bàn đến sau đây, chứng tá» rằng hình như danh Jêsus đã từng là đỠtài chuyện trò trong dinh thá»±; và có lẽ câu chuyện Chàng Thanh niên đầy nhiệt huyết Ä‘ang nhục mạ đám thầy tế lá»… cuồng tín này cÅ©ng giúp cho quan tổng đốc cùng vợ ông khuây ná»—i buồn chán trong những ngày viếng thăm Giê-ru-sa-lem được phần nào. Từ đầu đến cuối, Phi-lát tá» ra thật lòng lưu ý đến Chúa Jêsus và thành thật cảm phục Ngài. Chắc hẳn bởi cá»› chính ông đã chứng kiến những gì Ngài cam chịu nÆ¡i tòa án; nhưng má»™t phần khác, cÅ©ng do những gì ông đã nghe vá» Ngài nữa. Qua má»i hành động cá»§a Phi-lát, chúng ta không thấy dấu hiệu nào chứng tỠông đã kết án Chúa Jêsus nặng ná» cả. Hai lá»i cáo đầu tiên, hình như ông không lưu ý gì; nhưng lá»i thứ ba – tức Chúa tá»± nâng mình lên hàng má»™t vị vua, chứng tá» Ngài là địch thá»§ cá»§a hoàng đế – thì Phi-lát không thể cho qua được.

III

Nghe xong những lá»i cáo, Phi-lát dẫn Chúa Jêsus vào trong dinh thá»± để Ä‘iá»u tra lại. Chắc hẳn ông muốn làm thế để tránh sá»± khuấy rầy cá»§a đám nguyên cáo cá»±c Ä‘oan ở ngoài. Và Chúa Jêsus đã bước vào trong, không chút e ngại như bá»n chúng trước đây. Như thế, chúng ta có thể bảo rằng dân Do Thái đã từ chối Ngài khiến Ngài quay sang Ngoại bang – nghÄ©a là bức tưá»ng ngăn cách đã sụp đổ từ đây và Ngài Ä‘ang dẫm lên những tàn tích còn lại.

Thế là trong gian phòng mênh mông vắng lặng, Chúa Jêsus và Phi-lát đứng đối diện nhau – má»™t bên, trong địa vị tù nhân cô thế; má»™t bên, trong địa vị quyá»n lá»±c. Nhưng lạ lùng thay khi nhìn lại cảnh tượng lúc ấy, ta sẽ thấy hai địa vị đã bị đảo lá»™n trật tá»±! Vì chính Phi-lát mói là kẻ sắp bị xét xá»­ – hoặc đúng hÆ¡n, Phi-lát và La Mã mà ông Ä‘ang đại diện. Suốt buổi sáng hôm đó, Phi-lát đã bị xét Ä‘oán và lá»™t mặt nạ; và từ đó, ông đã vướng vào lịch sá»­ vá»›i hàng bao thế ká»· nhìn chăm bẳm vào ông. Các nhà đại há»a sÄ© thưá»ng phác há»a hình ảnh Hài nhi Christ vá»›i má»™t vòng hào quang tá»a ra, chói lá»i và đôi khi khiến những kẻ đứng quanh Ngài má» mắt. Và thật vậy, lúc còn ở thế gian, trong Chúa Jêsus vẫn chiếu ra má»™t nguồn sáng có thể phÆ¡i bày cả khía cạnh thiện và ác trong con ngưá»i. Äó là má»™t thứ ánh sáng dò xét, chiếu thẳng vào má»i góc cạnh và phÆ¡i bày từng đưá»ng nét. Con ngưá»i luôn bị xét Ä‘oán má»—i khi lại gần Ngài. Äiá»u đó há chẳng đúng sao? Chúng ta không bao giá» chịu phÆ¡i bày đầy đủ những gì bên trong chúng ta như cách Äấng Christ đã tác động chúng ta. Bởi cách đối xá»­ vá»›i Ngài, chúng ta tá»± xét Ä‘oán và thông qua bản án cá»§a chính mình suốt cõi Ä‘á»i Ä‘á»i.

Phi-lát há»i Chúa Jêsus: “Chính ngươi là vua dân Do Thái phải chăng?†để nhắc lại lá»i cáo thứ ba. Lá»i đáp cá»§a Ngài có vẻ thận trá»ng và dưới hình thức má»™t câu há»i: “Ngươi há»i Ä‘iá»u đó tá»± ý mình, hay là có ngưá»i đã nói Ä‘iá»u đó vá»›i ngươi vá» Ta?†Ngài muốn biết câu há»i cá»§a Phi-lát có nghÄ©a gì – hoặc đứng ở quan Ä‘iểm má»™t ngưá»i La Mã, hoặc quan Ä‘iểm dân Do Thái; vì dÄ© nhiên câu trả lá»i Ngài sẽ khác hẳn tùy trưá»ng hợp Ngài là vua hiểu theo cách dân La Mã, hoặc trưá»ng hợp hiểu theo cách dân Do Thái.

Tuy nhiên, lá»i đáp trên đã chá»c giận Phi-lát, có lẽ vì ngụ ý rằng chính ông đã lưu tâm đến vụ án này rất nhiá»u nhưng không muốn nói ra, vì thế ông giận dữ đáp: “Nào có phải ta là ngưá»i Do Thái đâu? Dân ngưá»i cùng mấy thầy tế lá»… đã ná»™p Ngươi cho taâ€. Nếu ngưá»i chá»§ tâm nói thế để châm biếm Ngài thì đó là má»™t lằn đòn không phai mỠđược. Thật là nhục nhã thấm thía và Ä‘au đớn chua cay! Chính dân tá»™c Ngài – dân tá»™c yêu 1úi cá»§a Ngài mà Ngài đã dâng hiến cả cuá»™c Ä‘á»i – đã ná»™p Ngài cho dân Ngoại bang. Ngài cảm thấy ô nhục trước má»™t ngưá»i ngoại quốc như thể má»™t cô bé nô lệ bị ngưá»i mua trả giá, cảm thấy tá»§i hổ cho cha mẹ cùng cả gia đình đã bán và làm nhục cô.

Tuy nhiên, Chúa Jêsus liá»n đáp lá»i Phi-lát theo cả hai phương diện, trên khía cạnh chính trị La Mã và trên khía cạnh tôn giáo Do Thái.

Trước hết, Ngài trả lá»i theo lối phá»§ định: “Nước cá»§a Ta chẳng phải thuá»™c vá» thế gian này!†Ngài chẳng há» là địch thá»§ cá»§a hoàng đế La Mã bao giá». Nếu có, thì việc đầu tiên cá»§a Ngài hẳn phải là tụ tập quân lính để giải thoát đất nước khá»i cưá»ng quyá»n La Mã và như thế, quân lính phải có bổn phận tối hậu là bênh vá»±c ngưá»i xứ há» chứ; thế nhưng ngay từ lúc Ngài bị bắt, Ngài cÅ©ng không há» nghÄ© gì đến chính mình và đã ra lịnh kẻ theo mình phải nạp gươm vào vá» lúc ngưá»i này vừa rút ra. Ngài không bao giá» nghÄ© đến má»™t đế quốc cá»§a bạo lá»±c, khí giá»›i và vinh hiển trần thế.

Dầu sao, trong lá»i phá»§ nhận này, Chúa Jêsus cÅ©ng đã dùng đúng chữ “Nước cá»§a Taâ€. Và rồi, Phi-lát há»i: “Thế thì ngưá»i là vua sao?†Jêsus đáp: “Thật như lá»i, Ta là vua. Này, vì sao Ta đã sinh và vì sao Ta đã giáng thế: Ấy là để làm chứng cho lẽ thậtâ€. Vương quốc Lẽ thật chính là nước cá»§a Ngài. Nước đó hoàn toàn khác biệt vá»›i đế quốc cá»§a Sê-sa. Nước cá»§a Sê-sa chỉ cai trị xác thể loài ngưá»i; còn Vương quốc Ngài chiếm hữu những tấm lòng. Thế lá»±c Sê-sa là quân đội, khí giá»›i, thành trì và những hạm đội; nhưng sức mạnh cá»§a Vương quốc Christ là những nguyên tắc, tình cảm và tư tưởng. Công dân đế quốc Sê-sa chỉ được hưởng an toàn bên ngoài và bảo đảm tài sản; nhưng phước hạnh trong nước Äấng Christ là lương tâm bình an và vui mừng trong Thánh Linh. Dù là rá»™ng lá»›n, đế quốc Sê-sa cÅ©ng bị giá»›i hạn, nhưng vương quốc cá»§a Christ vô biên và được quyá»n thiết lập tại má»i xứ. CÅ©ng như hầu hết các nước thuá»™c vỠđất, đế quốc Sê-sa rồi sẽ chấm dứt, còn vương quốc Lẽ thật sẽ tồn tại đến muôn Ä‘á»i.

Ngưá»i ta cho rằng trong câu nói cao thượng này cá»§a Äấng Christ nhuốm má»™t vẻ gì Tây phương hÆ¡n là Äông phương. Má»™t tâm hồn cao thượng Do Thái mÆ¡ ước sá»± công bình hÆ¡n cả má»i sá»±, nhưng má»™t tâm hồn cao thượng Ngoại bang lại khao khát lẽ thật. Thá»i đó, ngay cả giữa vòng dân ngoại đạo, cÅ©ng có những tâm hồn nhạy cảm khi nghe nói vá» má»™t nước cá»§a lẽ thật hoặc khôn ngoan. Và Chúa Jêsus Ä‘ang bắt mạch xem thá»­ linh hồn ngưá»i này có khao khát Ä‘iá»u đó hay không.

Vá»›i ý muốn dò há»i, Ngài tiến lại gần Phi-lát hÆ¡n, bảo thêm rằng: “Há»… ai thuá»™c vá» lẽ thật thì nghe lắng tiếng taâ€; vì đó là dấu hiệu chứn tá» rằng nếu yêu mến lẽ thật thì Phi-lát phải tin Ngài. Chúa Ä‘ang giảng cho kẻ xá»­ án Ngài. CÅ©ng như tù nhân Phao-lô đã khiến cho quan tòa Phê-lít run rẩy và vua Ac-ríp-ba la lên rằng: “Thiếu chút nữa ngưá»i khuyên ta trở nên tín đồ Äấng Christâ€, thì Chúa Jêsus, vá»›i bản năng cá»§a nhà truyá»n đạo và Cứu Chúa, cÅ©ng Ä‘ang dò xét lương tâm Phi-lát. Kẻ đánh lưới ngưá»i phải sá»­ dụng nhiá»u móc câu, và trong trưá»ng hợp này, Chúa Jêsus đã chá»n má»™t loại lưỡi câu hiếm có.

Luôn luôn có những ngưá»i không hỠđáp ứng những lá»i kêu gá»i tầm thưá»ng, nhưng lại chịu cảm động trước lá»i má»i tế nhị này. Danh từ lẽ thật có huyá»n bí đối vá»›i bạn không? Bạn có khao khát khôn ngoan chăng? Có những ngưá»i vẫn thưá»ng xem các bá»­u vật mà quần chúng theo Ä‘uổi, như đồ rÆ¡m rác. Bạn thưá»ng cưá»i nhạo và thương hại lá»›p ngưá»i chạy theo cá»§a cải, kiêu ngạo cá»§a Ä‘á»i và giai cấp xã há»™i. Nhưng má»™t trang thÆ¡ yêu thích, má»™t tư tưởng má»›i mẻ nảy sinh trong tâm trí má»™t tư tưởng gia chân thật, má»™t lá»i nói tiá»m ẩn khiến trí tưởng tượng bạn du lịch khắp cõi vô biên, má»™t giáo lý chói lá»i xuất hiện bên chân trá»i tri thức như ánh sao, - đó má»›i chính là tài sản cá»§a bạn. Bạn cảm biết sâu sắc ná»—i tối tăm trần thế này, và bối rối cho hàng trăm nan Ä‘á». Hỡi con cái cùng kẻ yêu mến khôn ngoan, bạn có biết Vua Lẽ thật chăng? Chính Ngài má»›i là Äấng có thể làm thá»a mãn khát vá»ng ánh sáng và đưa bạn ra khá»i cÆ¡n mê cá»§a lý luận và lầm lẫn.

Tuy nhiên, như Ngài đã phán ở đây, có phải chỉ kẻ nào thuá»™c vá» lẽ thật má»›i nghe tiếng Ngài chăng? Há thế giá»›i hiện tại gồm toàn những ngưá»i tìm kiếm lẽ thật, lại chẳng bá» qua Äấng Christ sao? Chữ Ngài dùng ở đây rất là mạnh: “Há»… ai thuá»™c vá» lẽ thậtâ€. Bạn đã bao giá» thật sá»± trèo lên Lẽ thật, bá cổ nó và nhận lấy sức sống từ nó chưa? Có nhiá»u ngưá»i sốt sắng tìm kiếm lẽ thật cho tri thức, nhưng không khao khát để cho lẽ thật hướng dẫn Ä‘á»i sống và thanh tẩy lòng há». Chỉ những kẻ tìm kiếm lẽ thật vá»›i tất cả con ngưá»i cá»§a mình má»›i là con cái thật cá»§a lẽ thật; và đối vá»›i há», lá»i Äấng Christ chẳng khác nào ánh mặt trá»i đối vá»›i tượng Memnon hoặc tiếng gá»i mùa xuân đối vá»›i mặt đất đáp ứng lá»i má»i.

Buồn thay! Phi-lát chẳng phải là hạng ngưá»i trên. Ông ta không thể nhận thức được khát vá»ng thuá»™c linh; ông chỉ là má»™t con ngưá»i tầm thưá»ng cá»§a trần tục; ông không tìm kếim những gì mắt không thể nhìn thấy hoặc tay không thể cầm nắm được. Äối vá»›i ông, má»™t vương quốc lẽ thật và má»™t vị vua lẽ thật chỉ là những đối tượng thuá»™c thế giá»›i thần thoại hay những lâu đài trên không trung. Bởi thế, ông há»i: “Lẽ thật là cái gì?†Nhưng vừa há»i xong, ông liá»n quay gót, không chá» câu trả lá»i. Ông chỉ há»i như má»™t ngưá»i vô tôn giáo có thể há»i: Äức hạnh là gì? Hoặc như má»™t bạo chúa: Tá»± do là gì?

Dầu saoo vẫn thấy rõ Chúa Jêsus vô tá»™i. Ông đã kết án Ngài chỉ là má»™t kẻ nhiệt thành đáng mến, không có gì đáng sợ đối vá»›i La Mã. Vì thế, ông bước ra ngoài tuyên bố tha bổng Ngài rằng: “Ta chẳng thấy Ngưá»i này có tá»™i lá»—i gì cả.â€

CHƯƠNG 5

JÊSUS VÀ HÊ-Rá»T

Phi-lát đã xá»­ Chúa Jêsus và thấy Ngài vô tá»™i, liá»n thành thật bảo nhân viên phe Công há»™i thay đổi bản án ông ta. Phải làm gì? Chắc hẳn ông phải thả Chúa Jêsus ra, và nếu cần, phải bảo vệ Ngài khá»i cÆ¡n giận cá»§a dân Do Thái.

Thế nhưng, vì sao há» không theo đúng như vậy? Có lẽ chính má»™t biến cố trong cuá»™c Ä‘á»i Phi-lát do má»™t sá»­ gia cá»§a Ä‘á»i kể lại, để giúp chúng ta giải thích được. Vài năm trước khi xá»­ án Chúa Jêsus, Phi-lát, lúc má»›i giữ chức tổng đốc Giu-đê, quyết định dá»i bá»™ tham mưu La Mã từ Sê-sa-rê đến Giê-ru-sa-lem và quân lính bước vào Thành Thánh vá»›i cá» hiệu mang hình tượng cá»§a hoàng đế. đối vá»›i dân Do Thái, những hình tượng này có nghÄ©a là sùng bái thần tượng và sá»± đột nhập cá»§a chúng và Giê-ru-sa-lem bị ghép vào tá»™i phạm thượng và nhục mạ thần thánh rất nặng. Những kẻ tai mắt trong thành kéo xuống Sê-sa-rê khuyên Phi-lát dá»i chúng Ä‘i chá»— khác; nhưng ông từ chối và cuá»™c bàn cãi kéo dài suốt năm hôm. Cuối cùng, tức giận quá ông liá»n ra lệnh cho quân lính bao vây há» và hăm dá»a nếu không chấm dứt và giải tán, sẽ giết cả. Tuy nhiên, chẳng chút sợ hãi, há» nhào lăn ra giữasàn nhà, đưa cổ ra và la lên rằng thà chết chứ không chịu để cho thành há» bị sỉ nhục. Và kết quả là Phi-lát phải nhượng bá»™ cho quân lính rút khá»i Giê-ru-sa-lem.

Äó là hình ảnh cá»§a quan tổng đốc cùng đám ngưá»i mà ông ta phải đương đầu. Khi há» phản đối má»™t Ä‘iá»u gì và thành kiến tôn giáo hỠđã nổi dậy thì ông phải thua ngay. Trong trưá»ng hợp hiện tại, há» cÅ©ng xá»­ vá»›i ông in hệt cách đã đối xá»­ ngày xưa. Phi-lát bấy giá» tuyên bố Chúa Jêsus vô tá»™i và bản án phải chấm dứt tại đó. Thế nhưng há» giận dữ la ó om sòm – theo thánh Lu-ca: “Há» càng tá» ra dữ tợn hÆ¡n – và tuôn bao lá»i cáo khác để buá»™c tá»™i Tù nhânâ€.

Phi-lát không còn đủ tâm trí để kháng cá»± nữa. Ông yếu á»›t quay sang Jêsus há»i: “Há» có nhiá»u Ä‘iá»u làm chứng kiện ngươi, ngươi há không nghe đến sao?†Nhưng Chúa Jêsus “không đáp lại má»™t lá»i gìâ€. Ngài chẳng thá» thốt, dù chỉ là má»™t lá»i, để tán đồng kéo dài cuá»™c xét xá»­, “đến ná»—i làm quan tổng đốc lấy làm lạ lắm!†Luống cuống và bối rối, ông không thể hiểu nổi vẻ Ä‘iá»m tÄ©nh oai nghi này. Mục đích cuá»™c xét xá»­ này là để cất mạng sống Ngài Ä‘i; thế nhưng Ngài lại là ngưá»i duy nhất giữ được vẻ bình tÄ©nh giữa toàn thể đám đông này.

Tuy nhiên, giữa lúc bối rối, bá»—ng nhiên Phi-lát cảm thấy đã tìm được lối thoát. Äoàn ngưá»i la lên: “Ngưá»i này xúi giục dân sá»±, truyá»n giáo khắp đất Giu-đê, bắt đầu từ xứ Ga-li-lê rồi đến đâyâ€. Há» cố tình nhắc đến xứ Ga-li-lê để khiêu gợi thành kiến vá» Ngài bởi cá»› Ga-li-lê là má»™t xứ đặc biệt thích nổi loạn. Nhưng Phi-lát lại nghÄ© sang má»™t ý khác và há»i kỹ Ngài có thật là dân Ga-li-lê chăng. Vì ông chợt nghÄ© rằng Hê-rốt, vua cai trị xứ Ga-li-lê đến thành Giê-ru-sa-lem dá»± lá»… Vượt qua; và theo luật La Mã, thuyên chuyển tù nhân từ nÆ¡i bị bắt vá» lại nguyên quán hoặc trú quán vẫn là chuyện thưá»ng, cho nên theo ý ông, giao Chúa Jêsus cho quan cai xứ cá»§a Ngài xét xá»­ là Ä‘á»u rất hay và hÆ¡n nữa, ông có thể tránh trách nhiệm đến vụ án. (Vấn đỠở đây có phải vì việc xét xá»­ mà Phi-lát đưa Chúa Jêsus sang Hê-rốt hay chỉ vì muốn há»i ý kiến thôi, trong trưá»ng hợp Phê-tu đã đưa thánh Phao-lô ra yết kiến vua Ac-ríp-ba). NghÄ© thế, ông liá»n sai lính đưa Chúa Jêsus cùng bá»n nguyên cáo Ngài sang lâu đài xưa tại Ma-ca-bê, nÆ¡i Hê-rốt thưá»ng tạm trú trong cuá»™c viếng thăm thành thánh.

Như vậy, ná»™i ngày ô nhục hôm ấy, Chúa Jêsus đã bị dồi dập như má»™t quả banh từ tay này sang tay khác… từ An-ne đến Cai-phe, từ Cai-phe sang Phi-lát, từ Phi-lát qua Hê-rốt và hÆ¡n nữa; và những bước chân mòn má»i trong xiá»ng xích cùng canh giữ cá»§a nhân viên công lý, giữa những kẻ bắt bá»› hành hạ Ngài, sẽ không bao giá» phai má» trong lịch sá»­ Ä‘au thương cá»§a Ngài.

I

Kinh Thánh Tân Ước đã nhắc đến nhiá»u tên Hê-rốt và chúng ta cần phân biệt Hê-rốt trong câu chuyện này là ai.

Hê-rốt đầu tiên là ngưá»i đã giết hại các con trẻ tại Bết-lê-hem, khi Cứu Chúa được Ä‘em sang lánh nạn tại Ai-cập. Ông ta được mệnh danh là Hê-rốt Äại đế, trị vị toàn lãnh thổ dù chỉ được triá»u đình La Mã cho phép. Lúc ông băng hà, ngưá»i ngoại quốc đã chia thuá»™c địa cho các con trai ông khiến việc cai trị xứ được hữu hiệu hÆ¡n vì thuá»™c địa càng nhá», lãnh Chúa càng nắm quyá»n vững hÆ¡n. Xứ Giu-đê thuá»™c vá» Archelaus nhưng chẳng bao lâu, dân La Mã đã lấy lại, trao quyá»n cho các đại diện nắm giữ và Phi-lát là má»™t trong số đó. Xứ Ga-li-lê và Peraea thuá»™c quyá»n má»™t ngưá»i con khác cá»§a Hê-rốt tên là Antipas; còn miá»n phía bắc do ngưá»i con thứ ba là Phi-líp cai trị. Và Hê-rốt trong câu chuyện chính là Antipas.

Ông là má»™t ngưá»i có tài và ngay từ đầu đã là má»™t nhà cai trị đầy hứa hẹn. Giống cha, ông ham thích nghá» kiến trúc, và lâu đài tại thành Ti-bê-ri-át nổi danh có liên hệ đến lịch sá»­ truyá»n giáo hiện đại, chính là má»™t trong những công trình cá»§a ông. Tuy nhiên, ông đã phá hại Ä‘á»i mình khi bước vào cuá»™c âm mưu thầm lén vá»›i Hê-rô-Ä‘ia, vợ Phi-líp, anh mình. Bà này liá»n bá» chồng đến ở vá»›i ông; còn ông ta Ä‘uổi vợ mình là con gái Areta, vua Arabia, ra khá»i nhà. Tánh tình Hê-rô-Ä‘ia cứng rắn hÆ¡n Hê-rốt nhiá»u và bà ta ở cạnh ông suốt Ä‘á»i chẳng khác nào quá»· thần bổn mạng ông vậy. Dầu sao, lần sa ngã này vẫn chưa hoàn toàn dập tắt những ước vá»ng tốt đẹp cá»§a ông được. Khi Báp-tít bắt đầu công cuá»™c truyá»n đạo nẩy lá»­a trong xứ. Hê-rốt rất lưu tâm đến lá»i giảng cá»§a Báp –tít và đã má»i ông này đến biệt thá»± mình, vui vẻ ngồi nghe ông giảng, cho tá»›i lúc Giăng Báp-tít thốt ra câu: “Vua không được phép lấy nàng làm vợâ€. Vì cá»› đó, nhà truyá»n đạo đại tài này đã bị nhốt vào ngục; dù vậy Hê-rốt vẫn thưá»ng gá»i ông đến gặp luôn. Rõ ràng là vua đã bị tôn giáo thuyết phục. Ông thán phục nhân cách và lá»i dạy cá»§a Giăng. Kinh Thánh chép: “Ông đã làm nhiá»u việcâ€. Thế nhưng ông không thể và cÅ©ng không muốn làm má»™t Ä‘iá»u cần thiết: Hê-rô-Ä‘ia vẫn giữ chắc chá»— cá»§a nàng. DÄ© nhiên bà ta rất sợ và ghét ngưá»i cá»§a Äức Chúa Trá»i là kẻ tìm cách đẩy bà khá»i chá»— ấy; và bà đã âm mưu hại ngưá»i cách quỉ quyệt. Chỉ vì bà ta đã quá thành công lợi dụng con gái riêng cá»§a mình – không phải con vá»›i Antipas nhưng vá»›i chồng trước – hôm sinh nhật Hê-rốt. Salome nhảy múa trước mặt vua, khéo léo và đẹp đẽ đến ná»—i khiến vua say mê và hứa hẹn – lá»i hứa rất là đàn ông – tặng nàng bất cứ Ä‘iá»u gì nàng muốn, kể cả phân ná»­a đế quốc cÅ©ng được. Thế là nàng con gái quỉ quyệt đã được mẹ huấn luyện vá»›i những mưu kế địa ngục, liá»n xin cái đầu cá»§a ngưá»i Äức Chúa Trá»i, và đã được đồng ý.

Tá»™i ác khá»§ng khiếp này đã khiến đám bá»™ hạ vua khiếp đảm và ngay sau đó, vua Aretas, là cha vợ trước cá»§a Hê-rốt sang chiếm lấy xứ để rá»­a nhục cho con gái mình, ai nấy Ä‘á»u cho ná»—i thất bại ê chá» cá»§a Hê-rốt là má»™t hình phạt thiên thượng vá» những gì ông đã làm ngày trước. Tâm trí ông luôn bị những quái tượng cá»§a hối hận ám ảnh vì chúng ta biết rằng sau này má»—i khi nghe Chúa Jêsus giảng dạy, ý nghÄ© đầu tiên đến vá»›i ông ấy là chính Giăng Báp-tít đã sống lại. Thật ra, vì cá»› này mà Hê-rốt đâm ra trụy lạc nhanh chóng. Cảm thấy dân chúng không ưa thích mình nữa, Hê-rốt càng ngày càng theo đòi những phong tục ngoại lai. Triá»u đình ông nổi bật hẳn vì bắt chước và chịu ảnh hưởng La Mã. Những kẻ bao thầu thú tiêu khiển thá»i đó – hát hò, nhảy múa – Ä‘á»u được má»i đến Ti-bê-ri-át. Tâm tính ông má»—i lúc càng suy nhược đến khi chỉ còn là má»™t khối má»m nhão, sẵn sàng đón nhận những cảm xúc nhưng không thể giữ lại mảy may nào. Ngay cuá»™c viếng thăm Giê-ru-sa-lem hằng năm, cÅ©ng chỉ là hành động tìm thú vui hÆ¡n là có lòng thá» phượng. Vì dầu sao giữa má»™t nÆ¡i tụ há»p đông đảo như thế, chắc hẳn có bao nhiêu Ä‘iá»u má»›i lạ để nghe thấy và biết đâu lại chẳng khám phá được những thích thú bất ngá»?

II

Hê-rốt đã đón tiếp Chúa Jêsus cách rất là đặc biệt. Nếu đã có lương tâm, dù là cá»§a má»™t ngưá»i xấu xa thì chắc hẳn ông đã lúng túng khi gặp bạn cá»§a Giăng Báp-tít rồi. Thật ra đã có lần ông kinh hãi khi chỉ má»›i được nghe tiếng đồn vá» Jêsus; thế nhưng tất cả đã chìm vào quá khứ; những cảm xúc ấy đã bị những ấn tượng má»›i mẻ hÆ¡n xóa nhòa và đẩy vào quên lãng. Ông thấy Chúa Jêsus “thì mừng lắmâ€. Trước hết, đó là Ä‘iá»u vui thú và có ý nghÄ©a đối vá»›i con ngưá»i như ông. Sau nữa, đó cÅ©ng là lá»i thăm há»i cá»§a dân La Mã; thật ra, chúng ta biết rằng trứơc kia Phi-lát và Hê-rốt thù hiá»m nhau nhưng nhá» sá»± kiện này, cả hai trở nên bạn hữu như xưa. Tuy nhiên, ná»—i vui mừng chính cá»§a ông là hy vá»ng sẽ được thấy Chúa Jêsus làm phép lạ. Suốt hai ba năm nay, khắp thuá»™c địa ông vang lừng danh tiếng “Ngưá»i làm phép lạ†nhưng ông chưa hỠđược gặp mặt. Bây giá» chính là dịp tiện; và chắc hẳn ông nghÄ© rằng Chúa Jêsus sẽ làm thá»a mãn trí tò mò ông hoặc sẽ lấy làm vinh dá»± được có dịp phô bày tài nghệ cá»§a Ngài.

Hê-rốt đã đánh giá Chúa Jêsus như thế đấy. Ông đặt Ngài vào trình độ má»™t ngưá»i khiêu vÅ© hoặc má»™t ca sÄ© má»›i ra nghá»; ông liệt những phép lạ Ngài vào má»™t thứ trò phù thá»§y hoặc ảo thuật; và ông mong chá» Ngài cống hiến cùng má»™t thú giải trí như bất cứ má»™t pháp sư hoặc ảo thuật gia nào lang thang trên đưá»ng.

Lập tức, Hê-rốt liá»n tá» cá»­ chỉ thân mật và há»i Ngài nhiá»u câu. Hình như ông đã quên hẳn mục đích Phi-lát đưa Chúa Jêsus qua cho ông. Không cần chỠđợi trả lá»i, ông tiếp tục nói. Ông đã nghÄ© nhiá»u vá» tôn giáo và ước mong Chúa Jêsus biết Ä‘iá»u đó. Ông có nhiá»u lý thuyết cần bàn cãi, nhiá»u thắc mắc cần nêu ra và nhiá»u nhận xét cần đỠnghị. Kẻ không theo tôn giáo nào vẫn có thể nói rất nhiá»u vá» tôn giáo; và có ngưá»i thích nghe mình nói hÆ¡n là nghe kẻ khác dù ngưá»i ta có khôn ngoan đến đâu chăng nữa. Không má»™t môi miệng nào ăn nói trôi chảy hÆ¡n miệng lưỡi con ngưá»i tình cảm mà không có tư cách.

III

Cuối cùng Hê-rốt mệt lả, đợi Äấng Christ lên tiếng. Nhưng Chúa Jêsus không nói má»™t lá»i. Im lặng kéo dài mãi cho đến lúc trở thành khó chịu và ngá»™t ngạt, đến lúc Hê-rốt đỠmặt giận dữ, Chúa Jêsus vẫn không mở miệng.

Má»™t Ä‘iá»u cần nhận xét ấy là, cả cuá»™c xét xá»­ Ä‘á»u bất hợp lệ, Chúa Jêsus được đưa đến Hê-rốt để xét xá»­ nhưng ông ta không hỠđá động gì đến Ä‘iểm đó. Thật ra nếu Chúa Jêsus muốn tình cỠđược tha thì chắc hẳn đây là dịp tiện hiếm có; vì nếu đã nghe lá»i Hê-rốt làm phép lạ thì chắc Ngài đã được tha bổng trở vá» vá»›i vô số quà tặng rồi. Tuy nhiên, chúng ta không thể tin má»™t má»™t mưu mẹo dưá»ng ấy là má»™t cám dá»— đối vá»›i Ngài được. Ngài không bao giá» làm phép lạ vì lợi riêng và chúng ta không thể tưởng tượng rằng Ngài cần phải hạ mình đính chính cách đánh giá trị cá»§a Hê-rốt được. Chúa Jêsus là công dân cá»§a Hê-rốt; nhưng Ngài không thể kính nể ông ta. Làm sao Ngài có thể tránh được thái độ khinh bỉ đối vá»›i kẻ đã đánh giá Ngài quá thấp và xem thưá»ng biến cố lá»›n lao này đến thế? Ai đã từng thấu rõ lịch sá»­ Hê-rốt, chắc hẳn phải ghê tởm nghe cuá»™c nói chuyện vá» tôn giáo từ môi miệng ông! Chúng ta không thể tìm được lòng thật thà hoặc thành tâm trong con ngưá»i này. Tôn giáo đối vá»›i ngưá»i cÅ©ng chỉ là má»™t thú tiêu khiển.

Äối vá»›i Christ như thế, sẽ mãi mãi chỉ có im lặng. Hê-rốt đại diện cho những kẻ xem thưá»ng cuá»™c Ä‘á»i và chỉ sống cho thú vui. Có nhiá»u ngưá»i giống vậy. Chẳng những chỉ tôn giáo, vá»›i ý nghÄ©a cao cả và đứng đắn, không thu hút được há» mà há» còn thù ghét tất cả những gì khác như là tư tưởng sâu xa hoặc công việc nhiệt thành ở má»i địa hạt chẳng hạn. Vừa thoát khá»i những gì mà há» xưng hô là công tác, há» liá»n lao mình vào lạc thú, và Ä‘iá»u duy nhất khiến há» sợ hãi ấy là cô đơn vì nó khiến hỠđối diện vá»›i chính mình. Äối vá»›i vài giai cấp xã há»™i không cần làm việc vì sinh kế, ý nghÄ© ăn sâu tâm trí hỠấy là: Ä‘á»i là má»™t hí trưá»ng, hết thú vui này tá»›i thú vui khác; và Ä‘iá»u cần lưu tâm hÆ¡n hết là tránh những khoảng trống có thể khiến con ngưá»i phản tỉnh, tá»± nhìn lại lòng mình.

Chính tôn giáo cÅ©ng có thể bị rÆ¡i vào vòng tiêu khiển này. Äi nhà thá» cÅ©ng có thể thay thế Ä‘i giải trí – nếu vá»›i tinh thần mong đợi má»™t cái gì thích thú, khuấy động xúc cảm và thá»a mãn khao khát nghệ thuật hoặc ít ra, để tiêu dùng má»™t tiếng đồng hồ nặng trÄ©u nếu không làm gì cả. Thật là Ä‘iá»u hổ thẹn nhận thấy có nhiá»u Há»™i Thánh và truyá»n đạo Ä‘ang ở trong tình trạng lưhg chừng này. Vá»›i những tràng diá»…n văn chải chuốt, Ä‘iệu nhạc du dương quyến rÅ© hoặc nghi lá»… rá»±c rỡ cuá»™c nhóm há»p có vẻ đầy đủ mùi vị và khiến thính giả ra vá» mang theo cùng cảm giác khi há» ra khá»i buổi hòa nhạc hoặc cải lương. Có thể lắm, con ngưá»i cho đó là má»™t thành công lá»›n, nhưng Äấng Christ không nói má»™t lá»i: Ngài quả quyết nín lặng đối vá»›i những kẻ theo tôn giáo vá»›i tinh thần đó.

Äôi khi, chính tinh thần này lại hướng vá» má»™t chiá»u khác; nó biến con ngưá»i thành hoài nghi và ưa lý luận như Hê-rốt, “há»i nhiá»u câuâ€. Khi nghe vài ngưá»i nêu những nan đỠtôn giáo, câu trả lá»i đầu tiên cá»§a tôi ấy là: Vì sao bạn có thể tin Äấng Christ được? Bạn đã làm gì xứng đáng để nhận đặc ân ấy chưa? Bạn nghÄ© rằng đức tin là má»™t quà tặng dâng cho Äấng Christ nhưng thật ra sức lá»±c để tin Ngài và lá»i Ngài là má»™t đặc ân và vinh dá»± lá»›n lao cần phải được tậu bằng sá»± suy tư, khiêm tốn và từ chối mình.

Chúng ta không cần phải trả lá»i những chống đối tôn giáo cá»§a ai cả. Thật ra, tôn giáo là má»™t đỠtài má»i ngưá»i được tá»± do nói ra và dÄ© nhiên cả đến những kẻ ô uế cùng gian ác cÅ©ng đàm luận, viết sách vá» nó, thế nhưng nó vẫn là đỠtài mà ít ngưá»i có thể thu hút được sá»± hưởng ứng cá»§a thính giả hÆ¡n hết. Qua Ä‘á»i sống há», chúng ta có thể Ä‘oán biết được quan niệm há» vá» tôn giáo và nhận thức được quan niệm nào đáng giá, chắc hẳn có ngưá»i nghÄ© rằng Chúa Jêsus cần phải đáp lá»i Hê-rốt – rằng Ngài đã bá» lỡ má»™t cÆ¡ há»™i. Ngài há chẳng cần phải kêu gá»i lương tâm ông ta và cố gắng khiêu gợi ý thức vá» tá»™i lá»—i ông ta sao? Tôi có thể trả lá»i rằng chính sá»± im lặng cá»§a Ngài đã là lá»i kêu gá»i rồi. Nếu Hê-rốt còn có chút lương tâm thì chính đôi mắt nhìn thấu suốt kia cùng phẩm vị cao trá»ng Ä‘ang Ä‘o lưá»ng, cân nhắc ông đó, đã khiến tá»™i lá»—i ông chổi dậy khá»i mồ mả và xâm chiếm lấy tâm hồn ông rồi. Chúa Jêsus đã nín lặng hầu cho ngưá»i ta có thể nghe được tiếng nói cá»§a Giăng Báp-tít đã quá cố.

Nếu chúng ta hiểu được như thế, thì sá»± im lặng cá»§a Äấng Christ là lá»i kêu gá»i hùng hồn hÆ¡n hết. Bạn có thể hồi tưởng lại lúc thưá»ng nghe tiếng Ngài – khi mà lá»i Kinh Thánh cùng cá»§a mục sư thưá»ng cảm động bạn trong nhà thá», khi mà giá»ng hát đánh thức niá»m khao khát, khi mà Tiệc Thánh là cả má»™t cái gì thiêng liêng, khi mà Thần cá»§a Äức Chúa Trá»i chiến đấu vá»›i bạn chăng? Những Ä‘iá»u đó đã và Ä‘ang qua Ä‘i chăng? Äấng Christ đã nín lặng rồi chăng? Nếu má»™t ngưá»i Ä‘au nằm trên giưá»ng nhận thấy cảnh vật quanh mình má»—i lúc má»™t vắng lặng – vợ tránh tiếng nói, khách đến thăm chỉ dám thì thầm, Ä‘i rón rén và khép cá»­a thật nhẹ nhàng – thì ngưá»i biết rằng bệnh trạng cá»§a mình Ä‘ang nguy kịch. Khi du khách đã chiến đấu vá»›i bão tuyết rồi nằm xuống nghỉ ngÆ¡i, sẽ cảm thấy lạnh lẽo, Ä‘au đớn và khổ sở; nhưng nếu ta thấy ngưá»i ngá»§ mê và im lặng thì đó là lúc cần đánh thức ngưá»i dậy và phá rối ngưá»i, nếu muốn ngưá»i được hồi tỉnh. Trong địa hạt thuá»™c linh cÅ©ng có má»™t tình trạng bất tỉnh như thế. Äiá»u đó có nghÄ©a là Thánh Linh đã thôi chiến đấu và Äấng Christ ngừng kêu gá»i. Nếu Ä‘ang ở vào tình trạng này, bạn hãy lo lắng Ä‘i; vì mục đích là vì sanh mạng cá»§a bạn đấy.

IV

Hê-rốt đã hiểu sá»± im lặng cá»§a Chúa Jêsus như thế nào, chúng ta không thể biết được. Có thể lắm ông ta cÅ©ng không muốn hiểu nữa. Qua má»i hành động, ông đã tá» vẻ không hiểu gì cả, ông đã xem đó là má»™t Ä‘iá»u ngu dại. Ông nghÄ© rằng Chúa Jêsus không làm phép lạ được chỉ vì cá»› Ngài không thể làm được: Khi má»™t kẻ lừa dối rÆ¡i vào tay cảnh sát thưá»ng mất hết năng lá»±c. Ông cho rằng Chúa Jêsus đã bị mất tín nhiệm; những lá»i tá»± xưng vá» Äấng Mê-si đã lá»™ tẩy và ngay cả môn đệ Ngài chắc hẳn lúc này cÅ©ng vỡ má»™ng rồi.

Ông đã nghÄ© thế và nói thế, và cả đám hầu hạ ông Ä‘á»u đồng ý như vậy; bởi lẽ không nÆ¡i nào lá»i nói cá»§a má»™t kẻ cả được lập lại như con két bằng chá»— tòa án hèn hạ này. Và chắc hẳn khi Hê-rốt, trước lúc gởi Ngài trả lại cho Phi-lát. Vá»™i khoác lên vai Ngài chiếc áo Ä‘iá»u – có lẽ bắt chước lối mặt áo trắng cá»§a những ngưá»i được bổ chức tại La Mã – bá»n hỠđã cho đó là má»™t đòn chÆ¡i khôn ngoan đáng được tán thưởng. Bởi há» nghÄ© rằng Chúa Jêsus là má»™t kẻ mong được tôn lên ngôi vua nhưng cÅ©ng là má»™t kẻ lố bịch đến ná»—i nếu không làm nhục Ngài thì mất hết ý nghÄ©a và mang tá»™i nặng. Thế là Chúa Jêsus bị Ä‘iệu Ä‘i trước mặt chúng giữa những tràng cưá»i nhạo báng.

CHƯƠNG 6

TRỞ LẠI PHI -LÃT

Trái với dự định của Phi-lát, lần giải Chúa Jêsus qua cho Hê-rốt vẫn chưa chấm dứt vụ án, vì thế Tù nhân lại phải được giao vỠhoàng cung.

Hê-rốt đã giả vá» khinh miệt Chúa Jêsus, nhưng thật ra lúc này chúng ta biết rằng chính con ngưá»i ông đã bị xét Ä‘oán và phÆ¡i bày. Trở lại vá»›i Phi-lát, Chúa Jêsus cÅ©ng chỉ làm má»™t việc – ấy là vạch trần tâm tình Phi-lát dù ông không hay biết gì vá» Ä‘iá»u này: Ông chỉ chuốc lấy chán nản vá» vụ án mà ông tưởng đã thoát bây giá» lại rÆ¡i vá» tay ông. Ông phải miá»…n cưỡng xá»­ lại và kết thúc; tuy nhiên, trước khi đến Ä‘iểm đó, ông đã biểu lá»™ tâm tình mình đúng vá»›i bản chất cá»§a nó trong ánh sáng cá»§a Äấng Christ.

Tâm tình Hêrốt là má»™t tâm tình trần tục nông nổi – tâm tình cố gắng biến cuá»™c Ä‘á»i thành má»™t thú tiêu khiển qua thì giá» và là trò đùa; còn tâm tình Phi-lát là tâm tình trần tục ham hoạt động – tâm tình đặt cái ngã làm mục tiêu và triệt hạ má»i vật chung quanh để đạt tá»›i mục tiêu đó. Trong hai loại tâm tình, có lẽ loại này phổ thông hÆ¡n; và vì thế, chúng ta sẽ cảm thấy thích thú và há»c được nhiá»u sá»± dạy dá»— khi quan sát chân tướng nó dưới ánh sáng dò xét cá»§a Äấng Christ.

I

Có lẽ ngưá»i ta vẫn còn biện há»™ cho Phi-lát khi ông vẫn hoãn lại việc thả Chúa Jêsus mãi cho đến sau lúc Ngài từ Hê-rốt được đưa vá»: vì cá»› dù chính ông không tìm thấy Ngài có tá»™i lá»—i nào, nhưng bởi ông không rành luật pháp cùng phong tục Do Thái nên ông có thể do dá»± trong việc xét xá»­ và muốn trước khi kết thúc bản án, có thể nhá» má»™t chuyên viên làm cố vấn. Thế nhưng khi biết rằng ý kiến Hê-rốt cÅ©ng phù hợp vá»›i mình, ông thấy không còn lý do nào để kéo dài hÆ¡n nữa.

Vì vậy, ông bảo thật vá»›i dân Do Thái rằng ông đã tra xét Tù nhân rồi và thấy Ngưá»i không có tá»™i nào cả; ông cÅ©ng gởi Ngài sang cho Hê-rốt vá»›i kết quả tương tá»±. Rồi ông tiếp: “Cho nênâ€. Cho nên … cái gì? Có lẽ bạn chỠđợi: “Cho nên, ta tha bổng Ngưá»i và nếu cần, sẽ bảo vệ Ngưá»i khá»i má»i bạo lá»±câ€. Äó phải là lá»i kết luận duy nhất hợp vá»›i luận lý và công bằng. Thế nhưng lá»i kết luận cá»§a Phi-lát lại rất lạ thưá»ng: “Nên ta sẽ đánh đòn và tha Ngưá»i Ä‘iâ€. Ông ta sẽ bắt Ngài chịu đòn cho hả giận rồi má»›i thả cho Ä‘i để tôn trá»ng công lý.

Còn có má»™t đỠnghị nào bất công hÆ¡n thế nữa chăng? Dầu sao đó vẫn là cá tính cá»§a con ngưá»i ấy cÅ©ng như cá»§a cả má»™t hệ thống mà ngưá»i đại diện. Äầu óc đế quốc La-mã là má»™t đầu óc dung hòa, mưu mẹo, và xu thá»i; cÅ©ng như đưá»ng lối cai trị ở bất cứ nÆ¡i nào, chẳng những ngoài xã há»™i mà cả trong giáo há»™i nữa. Phi-lát đã từng giải quyết hàng bao nhiêu trưá»ng hợp theo cùng nguyên tắc này… hoặc là không có nguyên tắc nào cả; vào thá»i đó, vô số nhân viên chính quyá»n khắp các đế quốc La-mã rá»™ng lá»›n Ä‘á»u làm việc theo cùng đưá»ng lối ấy. Chỉ có Phi-lát chẳng may bị đặt vào trưá»ng hợp mà hành động cá»§a mình đã phÆ¡i bày rõ chân tánh cá»§a ông dưới ánh sáng lịch sá»­.

Nhưng chúng ta há chẳng cần phải tin rằng trong tất cả trưá»ng hợp khác dù nạn nhân có mỠám đến đâu, thì tinh thần cá»§a Phi-lát cÅ©ng làm buồn lòng Äức Chúa Trá»i sao? Trong bức tranh ngày Äoán xét Cuối cùng cá»§a Chúa chúng ta, có má»™t nét nổi bật ấy là má»i ngưá»i Ä‘á»u kinh ngạc vi những lý do quyết định số phận há». Những ngưá»i đứng bên tay phải được kể là đã thấy Äấng Christ đói mà cho ăn, thấy Ngài khát mà cho uống, vân vân; và há» kinh ngạc há»i Ngài, lạy Chúa chúng tôi đã thấy Chúa đói mà cho ăn, hoặc thấy Ngài khát mà cho uống khi nào? CÅ©ng như thế, những kẻ đứng bên trái bị buá»™c tá»™i là thấy Äấng Christ đói mà làm ngÆ¡, và thấy Ngài khát cÅ©ng chẳng cho uống, vân vân; thì lại há»i, lạy Chúa, chúng tôi đã thấy Ngài đói hoặc khát mà không cung cấp cho Ngài đầy đủ bao giỠđâu? Có lẽ bạn nghÄ© rằng há» nói thế để che đậy tá»™i lá»—i mà hỠý thức được phải không? Hoàn toàn không. Há» rất thành thật ngạc nhiên vá» Ä‘iá»u đó: Há» tưởng đã bị nhìn nhận sai lầm và sắp phải mang hình phạt vá» những tá»™i mình không há» phạm. Há» chỉ biết rằng đã có đôi lúc lạnh nhạt, bá» rÆ¡i vài đứa trẻ hoặc bà già không đáng nghÄ© tá»›i thôi. Nhưng Äấng Christ phán: Má»—i ngưá»i trong số này đại diện cho ta và khi ngươi bá» rÆ¡i hoặc gây Ä‘au đớn cÅ©ng ho há» chính là ngươi đã xá»­ vá»›i ta vậy. Như thế, suốt Ä‘á»i có lẽ chính giá» phút cuối cùng này còn cao trá»ng và trang nghiêm hÆ¡n Ä‘iá»u chúng ta có thể tưởng tượng hiện nay. Hãy xem chừng bạn đối xá»­ vá»›i anh mình ra sao; biết đâu bạn Ä‘ang đụng đến con ngươi mắt Äức Chúa Trá»i: Hãy cẩn thận, dù chỉ bất công đối vá»›i má»™t đứa trẻ, có thể đến giá» phút chót bạn má»›i biết rằng mình đã làm nhục Äấng Christ.

II

Phi-lát đã phản nguyên tắc khi ông tuyên bố Chúa Jêsus vô tá»™i mà vẫn ra lệnh đánh đòn Ngài. Tuy nhiên, ông tưởng sẽ có thể tiến tá»›i đích cách an toàn. Chúng ta sẽ thấy ông đã thất bại hoàn toàn và cuối cùng gánh lấy Ä‘au đớn thảm bại. Nhiá»u cánh tay đã giang ra lúc ông tiến tá»›i, vài cánh để cứu ông và vài cánh để đánh bại ông, nhưng chính bước khởi đầu tai hại má»›i là động lá»±c chính đẩy ông vào hậu quả tàn khốc.

Bàn tay thứ nhất đưa ra chính là bàn tay yêu thương và giúp đỡ: Bàn tay cá»§a vợ ông. Bà sai ngưá»i đến thuật lại cho ông giấc mÆ¡ cá»§a bà vá» Tù nhân cá»§a ông và cảnh cáo ông không được đá động gì đến “Ngưá»i công bình đóâ€.

Có ngưá»i cho rằng khó khăn ở đây là làm sao bà ta có thể biết vá» Äấng Christ được; nhưng thật ra chả có gì là khó khăn. Có thể là lúc Chúa Jêsus bị Ä‘iệu đến Hê-rốt, Phi-lát đã vào trong kể lại vụ án đặc biệt này cùng những ấn tượng mà Chúa Jêsus đã để lại trong tâm trí ông. Lúc chồng Ä‘i ra, bà ta đã bước vào giấc ngá»§ vá»›i cÆ¡n má»™ng vá» vấn đỠđó; vì Kinh Thánh chép rằng: “Hôm nay tôi đã bởi cá»› ngưá»i mà Ä‘au đớn nhiá»u trong chiêm baoâ€; và dÄ© nhiên có rất nhiá»u lý do khiến má»™t ngưá»i buồn ngá»§ giữa ban ngày. Giấc má»™ng đã báo cho bà ta má»™t ná»—i lo sợ mÆ¡ hồ, và vì thế, bà má»›i sai ngưá»i đến báo cho chồng hay.

Sá»± kiện này đã trở thành đỠtài cho trí tưởng tượng cá»§a nhiá»u tín đồ và gây ra đủ thứ ức Ä‘oán thuyết. Tục truyá»n rằng vợ Phi-lát tên là Claudia Procula, má»›i nhập vào Do Thái giáo, vì các mệnh phụ ngoại bang thá»i đó vẫn gia nhập Do Thái giáo khi hoàn cảnh đưa đẩy Kinh Thánh Cá»±u ước đến tay há». Giáo há»™i Hi lạp đã Ä‘i quá xa đến ná»—i phong thánh bà ta, cho rằng bà đã trở thành má»™t tín đồ Äấng Christ. Các thi sÄ© và nghệ sÄ© đã cố gắng tạo lại giấc mÆ¡ cá»§a bà. Có lẽ nhiá»u ngưá»i vẫn còn nhá»› bức tranh trong Hành lang Vàng (Doré Gallery) tại Luân Äôn. Bức tranh trình bày ngưá»i đàn bà nằm mÆ¡ Ä‘ang đứng tá»±a bao lÆ¡n nhìn lên má»™t thung lÅ©ng dốc ngược chen chúc nhiá»u nhân vật. Äó là thung lÅ©ng cá»§a tháng năm hoặc thế ká»·, và những khuôn mặt chính là những thế hệ cá»§a Há»™i Thánh Äấng Christ chưa thành hình. Ngay trước mặt bà là hình ảnh Cứu Chúa vác Thập tá»± giá; sau lưng và quanh Ngài là mưá»i hai sứ đồ cùng Ä‘oàn ngưá»i vừa tin đạo qua lá»i giảng cá»§a há»; sau đám ngưá»i này là Há»™i Thánh ở các thế ká»· đầu tiên vá»›i những giáo phụ nổi danh, Polycarpe và Tertullien, Athanasius và Gregory Chrysostome và Augustin; sau nữa là Há»™i Thánh Trung cổ vá»›i những nghi lá»… uy nghi cùng những bá»™ chiến bào cá»§a Ä‘oàn Thập tá»± quân; tiếp theo là Há»™i Thánh hiện đại vá»›i các anh hùng; rồi đến từng Ä‘oàn và từng Ä‘oàn ngưá»i không thể đếm được tiến tá»›i làm thành những hàng ngÅ© rá»™ng dần, rồi được cất lên bầu trá»i sáng chói và này, thiên sứ Äức Chúa Trá»i bay lượn trên và quanh từng từng lá»›p lá»›p ngưá»i này; và chính giữa là thập tá»± giá mà Ngài đã mòn má»i gánh chịu vá»›i bao phÅ© phàng nÆ¡i trần gian này, lúc đó được biến hóa chói lòa như vì sao.

DÄ© nhiên đó chỉ là tưởng tượng. Trong ná»—i lo âu cá»§a thiếu phụ này cho số phận Kẻ Vô tá»™i đây, chúng ta có thể tìm thấy vết tích công lý La-mã thá»i xưa còn vương lại trong lòng các mệnh phụ phu nhân như Volumnia và Cornelia chẳng hạn, mà tên tuổi hỠđã Ä‘iểm tô cho những dòng sá»­ ban sÆ¡ cá»§a nữ giá»›i. Äồng thá»i ná»—i âu lo cá»§a ngưá»i vợ muốn cứu chồng khá»i việc làm tá»™i lá»—i đã tôn bà lên hàng phụ nữ cao cả ở má»i thá»i đại như những thần há»™ vệ luôn sát cánh bên chồng giữ ngưá»i khá»i chìm đắm trong trần thế cùng chịu ảnh hưởng thô lá»— bởi cuá»™c sống thế tục, để cảnh cáo ngưá»i đỠphòng những định liuụ©tôi cao cả cùng quyá»n lá»±c vô hình. Chúng ta không thể nghi ngá» vá» bàn tay cá»§a Äức Chúa Trá»i trong giấc má»™ng này đã giang ra cứu Phi-lát khá»i nẻo luân vong má»™t ông Ä‘ang lao mình vào.

III

Tuy nhiên, chính lúc đó lại có má»™t bàn tay khác đưa ra; và nghÄ© rằng nó sẽ cứu mình, Phi-lát vá»™i bắt lấy, bá»—ng nhiên bàn tay lại đẩy ông ta vào vá»±c thẳm. Äó là bàn tay cá»§a đám quần chúng Giê-ru-sa-lem há»—n loạn.

Mãi cho tá»›i lúc này, diá»…n viên sân khấu nÆ¡i vụ án Äấng Christ vẫn tương đối ít á»i. Chính quyá»n Do Thái đặc biệt muốn chấm dứt vá»™i vã vụ án trước lúc quần chúng trong thành cùng Ä‘oàn ngưá»i ngoại kiá»u dá»± Lá»… Vượt qua tan há»™i há»p. Vì thế, cuá»™c xá»­ đã kéo dài suốt đêm và giỠđây vẫn còn tinh sương. Khi Chúa Jêsus được đưa sang Hê-rốt và vá» ngang qua đưá»ng phố vá»›i má»™t số đông nhân vật tai mắt như thế, chắc hẳn đã khiến cho má»™t số lá»›n tụ tập lại rồi. Nhưng bắt đầu từ đây, vô số ngưá»i đổ xô vá» chứng kiến vụ án.

Theo phong tục cá»§a quan tổng đốc La-mã, vào sáng lá»… Vượt qua, thưá»ng tha má»™t tên tù. Vì thưá»ng ngày vẫn sẵn có hằng bao tù nhân chính trị, tức những kẻ chống nghịch ách La-mã đáng ghét cho nên chính vì lý do đó, đây là má»™t đặc ân không thể bá» qua được. Thế là, giữa lúc vụ án vẫn tiếp diá»…n ngoài trá»i, dân thành há»—n loạn ào ra các cổng dinh, và dá»c đưá»ng phố hò hét đòi cho được món quà hàng năm cá»§a há».

Äây là lần thứ nhất mà Phi-lát đáp lại nguyện vá»ng cá»§a há», vì tưởng rằng vá»›i cách đó, ông có thể thoát khá»i ná»—i khó khăn Ä‘ang gặp. Ông Ä‘inh ninh thể nào mình cÅ©ng tha Chúa Jêsus cho há», Äấng mà trước đó vài ngày là anh hùng cá»§a quần chúng, và hÆ¡n nữa là Äấng Mêsi mà há» Ä‘ang mong đợi, chắc chắn Ngài sẽ là ngưá»i đáng được thả hÆ¡n hết.

Thế nhưng đó là má»™t hành động vô cùng bất công; vì trước tiên, có nghÄ©a là xem Chúa Jêsus như má»™t ngưá»i đã bị kết án rồi trong khi chính thành trước đó vài phút lại tuyên bố Ngài vô tá»™i; sau nữa, có nghÄ©a là phó mạng sống kẻ vô tá»™i cho má»™t ức thuyết có thể là sai lầm, vì cá»› thị hiếu cá»§a đám quần chúng há»—n loạn. Tuy nhiên, chắc hẳn Phi-lát cho thế là tốt vì thấu rõ thái độ cá»§a quần chúng, hÆ¡n nữa, đó là dịp tiện hiếm có để thoát nguy, bá» qua rất uổng.

Thế nhưng tâm trí quần chúng lại hướng vá» má»™t nhân vật tôn sùng riêng cá»§a há». Äặc biệt tên ngưá»i là Jêsus: “Jêsus Ba-ra-ba†là tên được ghi trên má»™t vài trang những bản thảo giá trị nhất cá»§a sách Tin lành cá»§a thánh Ma-thi-Æ¡. Ông ta là “má»™t tá»™i phạm có tiếng†làm náo loạn trong thành, gây đổ máu và hiện Ä‘ang bị tống giam vá»›i bá»n đồng lõa ngưá»i. Má»™t tên côn đồ, ná»­a tướng cướp ná»­a cầm đầu phản loạn, là hình ảnh dá»… in sâu vào trí tưởng tượng cá»§a quần chúng. Thế nhưng khi nghe Phi-lát đỠnghị Chúa Jêsus, há» lại do dá»±; và Phi-lát hình như đã dẫn tên tù kia ra để so sánh rõ ràng hÆ¡n vì theo ông há» không thể do dá»± lâu nếu được dịp quan sát nét tương phản giữa hai ngưá»i.

Nhưng phe Công há»™i đã lợi dụng khoảng ngắn ngá»§i này để thuyết phục quần chúng. Cần nhá»› rằng quần chúng đây chẳng phải là đám ngưá»i Giáo há»™i-li-lê đã từng há»™ tống Chúa Jêsus vào thành cách khải hoàn mấy ngày hôm trước, nhưng chính là đám ngưá»i Giê-ru-sa-lem há»—n loạn chịu ảnh hưởng cá»§a giá»›i tôn giáo Do Thái. Lúc ấy, các thầy tế lá»… cùng thông giáo trà trá»™n giữa há» và sá»­ dụng đủ má»i thá»§ Ä‘oạn mưu kế mà há» có thể nghÄ© ra. Có lẽ lá»i xúi giục hữu hiệu nhất cá»§a há» là rỉ tai quần chúng bảo rằng vì Phi-lát đã chá»n Chúa Jêsus nên há» phải chá»n ngưá»i kia.

Nếu Phi-lát đã thật sá»± đặt cả hai Jêsus cạnh nhau thì cảnh tượng sẽ lạ lùng làm sao! Äằng kia là má»™t kẻ phiêu lưu chính trị dính máu sát nhân; còn đây là Äấng Chữa lành và là Giáo sư, đã từng Ä‘i khắp đây đó làm việc thiện, là Con Ngưá»i và Con Äức Chúa Trá»i. bây giá» các ngươi muốn ai – Jêsus hay Ba-ra-ba? Từ mưá»i ngàn cuống cổ, tiếng hò hét vang lên: “Ba-ra-ba!â€

Äối vá»›i Chúa Jêsus, Ä‘iá»u đó hẳn phải mang má»™t ý nghÄ©a! Há» là dân thành Giê-ru-sa-lem mà Ngài đã hằng mÆ¡ ước nhóm há»p lại như gà mái túc con và che chở dưới cánh: há» là kẻ nghe lá»i Ngài, là đương sá»± cá»§a các phép lạ Ngài, là đối tượng cá»§a tình yêu Ngài; và há» yêu thích Ngài hÆ¡n là kẻ sát nhân cùng kẻ cướp.

Cảnh tượng này thưá»ng được dùng để minh chứng cho sá»± tá»± kết án chế độ dân chá»§. Vox populi vox Die, nghÄ©a là “tiếng dân là tiếng Trá»iâ€. Kẻ dua nịnh chế độ ấy thưá»ng bảo thế; nhưng hãy nhìn kìa: Lúc phải lá»±a giữa Chúa Jêsus và Ba-ra-ba, quần chúng đã chá»n Ba-ra-ba, nếu thế thì cảnh tượng này có tính cách quyết định chống nghịch lại vá»›i chánh thể quí tá»™c. Những thầy tế lá»…, thầy thông giáo cùng kẻ quí tá»™c há biết cách cư xá»­ hÆ¡n đám dân há»—n loạn sao? Chính nghe lá»i xúi giục cá»§a há» mà dân chúng đã lá»±a chá»n.

Trên cả hai phương diện, công kích địch thá»§ bằng hàng động nhục nhã như thế thật là má»™t lối chÆ¡i hèn kém. Tốt hÆ¡n nên há»c há»i sá»± kính sợ thánh khiết trước cảnh tượng ấy đối vá»›i chính chúng ta. Ä‘oàn thể chúng ta và xứ sở chúng ta. Chúng ta phải thán phục Ä‘iá»u gì? Phải theo ai? Phải tìm sá»± cứu rá»—i ở đâu? Chắc chắn cÅ©ng có những vấn đỠlá»›n lao Ä‘ang chỠđợi chánh thể dân chá»§ trả lá»i. Chánh thể này sẽ chá»n ai – nhà cách mạng hay là Äấng tái sanh ngưá»i ta? Sẽ đặt tin cậy vào đâu – trí khôn ngoan hay là tâm tình ? Sẽ mang tinh thần nào – tinh thần cá»§a bạo lá»±c hay cá»§a tình yêu? Sẽ dùng phương tiện nào – Ä‘i từ ngoài vào trong hay từ trong ra ngoài? Sẽ tìm kiếm cứu cánh nào – vương quốc cá»§a sá»± ăn uống hay là vương quốc công nghÄ©a, bình an và vui mừng trong Thánh Linh? Những câu há»i đó không chỉ dành riêng cho chánh thể dân chá»§. Má»i tầng lá»›p, má»i đảng phái, má»i thế hệ và quốc gia từng hồi từng lúc Ä‘á»u phải đối diện những vấn đỠấy. Và cả đến cá nhân cÅ©ng vậy. Có lẽ má»i lá»±a chá»n lá»›n lao cá»§a cuá»™c Ä‘á»i cuối cùng rồi cÅ©ng thu gá»n vào câu này? Jêsus hay là Ba-ra-ba?

IV

Äối vá»›i Phi-lát, sá»± lá»±a chá»n Ba-ra-ba chẳng những chỉ là má»™t kinh ngạc má»™t còn là má»™t tin sét đánh nữa. Bởi thế, ông nói: “Vậy còn Jêsus, thì ta sẽ xá»­ thế nào?†Chắc hẳn ông mong hỠđáp: Hãy giao Ngài cho chúng tôi luôn; và có thể lắm, ông sẽ vui lòng chấp nhận lá»i thỉnh cầu ngay. Thế nhưng, câu trả lá»i vang dá»™i lại nhanh chóng như má»™t dư vang: “Hãy đóng Ä‘inh Hắn!†Và đó lại là má»™t mạng lệnh hÆ¡n là má»™t lá»i yêu cầu.

Lúc ấy, ông má»›i nhận biết rằng Ä‘iá»u mà ông tưởng là lối thoát lại chính là dây tròng thắt lấy cổ ông. Thật ra, ông có thể bảo cho há» biết rằng chỉ dành cho há» quyá»n ưu tiên cứu lấy má»™t trong hai mạng sống thôi, chứ không được quyá»n giết ngưá»i nào cả. Thế nhưng trên thá»±c tế, ông đã để cho há» quyết định số phận cả hai tá»™i nhân. Như thế, dẫu sao, quần chúng cÅ©ng đã giữ vai chính và ông ta không dám chống đối há».

Tuy nhiên, ông bị xúc cảm sâu xa và đã hành động cách khác thưá»ng: Gá»i mang lại má»™t thau nước, rá»­a tay trước mặt há» và bảo: “Ta không có tá»™i vá» huyết cá»§a Ngưá»i Công nghÄ©a này, Ä‘iá»u đó mặc kệ các ngươi†thật là má»™t cá»­ chỉ cảm động; tuy nhiên mối xúc động đó có vẻ quá giả tạo. Ông rá»­a tay lúc cần phải dùng đến nó triệt để. Và máu cÅ©ng không tuôn dá»… dàng thế được. Ông không thể từ chối trách nhiệm và đổ lên kẻ khác. Những ngưá»i làm việc công thưá»ng tưởng có thể hành động như thế: há» bảo rằng há» nhượng bá»™ áp lá»±c cá»§a ý kiến chung, nhưng lại rá»­a tay từ chối hành động. Nhưng, cÅ©ng như Phi-lát, nếu địa vị đòi há»i há» phải quyết định má»™t mình chịu nhận lấy hậu quả thì tá»™i ác vá» hành động trái lẽ cá»§a há» phải đổ trên há» và không thể chuyển sang cho ai được. Thật ra đây là tấm gương soi cá»§a các quan tòa, chỉ cho há» thấy rõ những ngõ tối há» có thể bị đẩy vào nếu chỉ biết tá»± đưa mình ra để làm công cụ không hÆ¡n không kém cho ý muốn cá»§a quần chúng. Phi-lát hẳn phải phản đối ý muốn quần chúng dù có gặp nguy hiểm đến đâu và phải khước từ thá»±c hiện Ä‘iá»u mình không đồng ý. Dầu sao Ä‘iá»u đó vẫn bao hàm số phận hư mất cá»§a ông và đó là lý do chính giải thích hành động cá»§a ông.

Quần chúng thấy được chiến thắng, và muốn đáp lại thái độ bất mãn trịnh trá»ng cá»§a Phi-lát vỠán tá»­ hình cá»§a Äấng Christ, liá»n hô to lên: “Xin huyết ngưá»i lại đổ trên chúng tôi và con cái chúng tôiâ€. Phi-lát sợ hãi lầm lá»—i nhưng còn há» thì không. Có lẽ bầu trá»i tối sầm lại trên đầu há» và đất rùng mình dưới chân há» khi nghe những lá»i này! Há» chưa kịp la lên những lá»i phạm thượng, tuy nhiên liên tiếp vì giận dữ và chỉ lo cho được đắc thắng trong chiến trận đã lao mình vào. Dầu sao, những lá»i há» thốt ra vẫn không thể chìm trong lãng quên tại vùng hỠđã Ä‘i qua và đã xảy ra liá»n sau lá»i nguyá»n rá»§a cá»§a hỠđã cầu xin đổ xuống trên thành cùng chá»§ng tá»™c há». Trong lúc đó, hỠđã đạt đến đích: à muốn cá»§a Phi-lát bị há»§y bá» trước sá»± cố chấp khăng khăng cá»§a há».

CHƯƠNG 7

MÃO GAI

Phi-lát đã thất bại trong cố gắng cứu Chúa Jêsus khá»i tay bá»n nguyên cáo; và bây giỠông không thể làm gì khác hÆ¡n là giao Chúa Jêsus cho kẻ hành quyết vì ít ra, đó cÅ©ng là những khổ hình mở đầu cho giai Ä‘oạn đóng Ä‘inh.

Bàn cãi nhiá»u vá» những Ä‘au đớn thể xác cá»§a Äấng Christ là má»™t Ä‘iá»u không thích hợp vá»›i tình cảm tín đồ hiện đại. Lúc trước cảm nghÄ© cá»§a con ngưá»i vá» vấn đỠnày rất là khác biệt: Các tác giả xưa như nhà thần bí Tauler chẳng hạn, từng khai triển từng chi tiết má»™t và nói quá đáng đến ná»—i trang sách tưởng chừng bị đẫm máu và Ä‘á»c giả cảm thấy chán chưá»ng vá» sá»± rùng rợn. Chúng ta nên bá» qua bá»›t những chi tiết ghê rợn hoặc chỉ bàn đến nếu thấy cần thiết để tìm hiểu tâm trạng Ngài và do đó, thấu rõ ná»—i thống khổ thật cá»§a Ngài.

Tấm thân thánh khiết cá»§a Chúa chúng ta đã phải chịu bao ná»—i ê chá» tàn bạo trước khi gánh thêm những mÅ©i Ä‘inh ghê rợn cúôi cùng trên thập tá»± giá. Trước hết là cÆ¡n thống hối cá»§a Ngài trong vưá»n. Rồi – chưa kể xiá»ng xích lúc Ngài bị bắt – tiếp theo là cái vả cá»§a đầy tá»› thầy cả thượng phẩm. Sau khi bị giá»›i đại diện tôn giáo kết án lúc giữa khuya, Ngài còn bị “nhổ vào mặt và đấm†vào ngưá»i; lại có kẻ dùng tay vả lên mặt Ngài, bảo rằng: “Hỡi Äấng Christ, hãy nói tiên tri Ä‘i. Cho chúng ta biết ai đánh ngươi?†Vì thế, ná»—i Ä‘au đớn thể xác ở phần này là giai Ä‘oạn thứ tư Ngài phải gánh chịu.

Trước hết, hỠđánh đòn Ngài. Theo lệnh chá»§ là Phi-lát, bá»n lính La-mã thi hành ngay, dù có thể lắm là quan tổng đốc đã rá»i khá»i nÆ¡i xét xá»­ rồi. Có lẽ cảnh này đã xảy ra ngay trên bục đã dùng xá»­ vụ án, trước mắt quần chúng. Nạn nhân bị lá»™t hết quần áo, căng dá»c theo má»™t cây cá»™t hoặc cúi cong lưng trên má»™t trụ thấp, tay bị trói lại để không thể tá»± mình né lằn roi được. Dụng cụ tra tấn là má»™t roi da có buá»™c sắt ở đầu hoặc là thứ roi gồm chín dây có gút cá»™t chung vào má»™t cán, có bá»c sắt hoặc xương ở đầu dây. Chẳng những chỉ lằn roi cắt thịt làm tươm máu mà còn thưá»ng giết chết nạn nhân ngay tại trận. Vài ngưá»i cho rằng Phi-lát có thể giảm bá»›t hoặc số lượng hoặc sức mạnh cá»§a lằn roi; thế nhưng mặt khác, kế hoạch muốn tha Ngài còn tùy thuá»™c cách ông thuyết phục cho dân Do Thái thấy rằng Ngài đã Ä‘au đớn quá nhiá»u rồi. Chính sá»± kiện Ngài không thể vác nổi thập tá»± giá đến nÆ¡i hành hình chắc hẳn là hậu quả cá»§a sá»± chịu đựng quá sức này; và đó là dấu hiệu chỉ mức độ Ä‘au đớn cá»§a Ngài cách chắc chắn chá»› không phải do phá»ng Ä‘oán.

Sau khi đánh đòn Ngài, bá»n lính mang Ngài vá» nÆ¡i hỠở trong biệt thá»± và gá»i cả Ä‘oàn đến xem. Như thế chứng tá» há» nghÄ© rằng Ngài đã bị kết án đóng Ä‘inh rồi; và hình như ngưá»i nào bị xá»­ án đóng Ä‘inh, sau khi bị đánh đòn, thưá»ng được giao cho quân lính chuyá»n từ ngưá»i này sang ngưá»i kia theo ý muốn, chẳng khác nào má»™t thú săn, khi đã bị bắt, liá»n rÆ¡i vào tay bầy chó. Và thật ra, hình ảnh so sánh này quá chính xác; bởi cá»›, như Luther đã nhận xét thá»i đó con ngưá»i bị đối đãi không khác gì loài cầm thú ngày nay. Chúng ta không thể nào tưởng tượng làm sao cả đội lính chỉ tụ há»p lại để đưa mắt thèm thuồng nhìn ná»—i Ä‘au đớn cá»§a má»™t con ngưá»i và biến khổ nhục ê chá» sang trò đùa tàn bạo như thế được. Thế nhưng, đó là mục đích cá»§a há»; và há» vui thích như đám há»c trò sung sướng nhìn ná»—i kinh hãi cá»§a má»™t con vật bị tra tấn vậy. Cần nhá»› rằng những ngưá»i này đã từng quen thuá»™c vá»›i cảnh đổ máu nÆ¡i chiến trưá»ng, chỉ thích thú khi nhìn các cuá»™c vui nÆ¡i đấu trưá»ng La-mã, nÆ¡i mà kẻ đấu gươm tàn sát lẫn nhau để tạo ngày há»™i La-mã.

Trò chÆ¡i cá»§a hỠđược lồng vào hình thức má»™t buổi lá»… gia miện giả để nhạo báng Ngài. HỠđã chứng kiến vụ án đầy đủ để biết rằng tá»™i trạng cá»§a Ngài ấy là xưng mình là vua; và chính lá»i mạo nhận cao siêu cá»§a kẻ bá» ngoài có vẻ hèn hạ, nghèo khổ càng dá»… khiến há» chế giá»…u hÆ¡n nữa. Ngoài ra, có lẽ há» còn mỉm cưá»i khinh bỉ khi nghÄ© rằng má»™t ngưá»i Do Thái lại dám mÆ¡ tưởng đến ngôi cao sang cá»§a Sê-sa. Bá»n lính ngoại quốc đồn trú tại Pha-lê-tin không ưa được những con ngưá»i Do Thái xưa nay vẫn thật tình khinh ghét hỠđến thế; và đó có lẽ là má»™t khía cạnh lòng khinh bỉ hỠđối vá»›i má»™t ngưá»i Do Thái ngạo mạn.

HỠđối xá»­ Ngài như thể há» tin Ngài là vị vua thật. Vua phải nặc màu đỠđiá»u, vì thế lúc vá»› ngay được chiếc áo choàn g cá»§a má»™t nhân viên già bị sa thải từ lâu, há» liá»n khoác ngay lên vai Ngài. Rồi Vua cÅ©ng phải đội mão miện nữa. Thế là má»™t tên chạy vào công viên trong khu biệt thá»±, bẻ vài cành cây hoặc từ má»™t bụi cây nào đó. Tình cá» lại gặp phải cây có gai, nhưng không sao, lại càng hay nữa; rồi Ä‘em vá» bệnh theo hình mão miện và chụp lên đầu Ngài. Äể đầy đủ hÆ¡n, cần phải tìm thêm cây gậy nữa. Không chút khó khăn, há» dúi ngay má»™t khúc sậy vào tay phải Ngài. Như thế, hỠđã sá»­a soạn xong má»™t ông vua giả. Và rồi, như đã từng có dịp thấy dân chúng quì trước hoàng đế, thưa rằng: “Lạy vua Sê-sa! “ Há» cÅ©ng bắt chước nối Ä‘uôi nhau, cúi xuống trước mặt Ngài, nói: “Lạy Vua dân Do Thái!†Nhưng sau khi giả vá» trang nghiêm, há» quay lại nhạo cưá»i và lấy cây sậy Ngài đã đánh rÆ¡i, đập vào đầu Ngài.Và, dù không dám lập lại, tôi vẫn phải thêm: Há» khạc nhổ trên mặt Ngài!

Cảnh tượng má»›i Ä‘au lòng làm sao! Có lẽ những kẻ vốn nghèo khổ hèn hạ bị thế lá»±c áp bức sẽ thông cảm và thương hại kẻ đồng địa vị cÅ©ng bị gót giày bạo lá»±c chà đạp như mình. Nhưng không có bạo tàn nào có thể so sánh vá»›i bạo tàn cá»§a bá»n hầu hạ. Bản năng cá»§a hỠấy là mong ước được nhìn thấy kẻ khác bị hạ xuống thấp hÆ¡n chúng; và nhất là khi thấy kẻ mÆ¡ ước cao xa bị hạ xuống, chúng càng cảm thấy mừng quýnh lên. Äó chính là dục vá»ng căn bản chiếm hữu đáy lòng nhân loại; và đây là cÆ¡ há»™i mà cặn bả cá»§a cặn bả tâm tính con ngưá»i được phÆ¡i bày lá»™ liá»…u hÆ¡n hết.

Tại sao Chúa Jêsus phải chứng kiến cảnh tượng này – phải chăng để nhìn tận mắt và tiếp xúc vá»›i chính thân vị cá»§a Ngài để không thể trốn tránh được? Ngài cảm thấy thế nào khi mang má»™t quan thể nhạy cảm và tâm tình tế nhị mà phải rÆ¡i vào tay bá»n ngưá»i thô bạo tàn nhẫn như thế? Tuy nhiên, đó là Ä‘iá»u cần thiết để Ngài có thể hoàn tất công việc Ngài đã đến thế gian để thá»±c hiện. Ngài đã đến để cứu nhân loại – để bước xuống vá»±c sâu thẳm nhất, tìm và cứu kẻ bị chết mất; vì thế Ngài phải làm quen vá»›i tâm tình loài ngưá»i ở mức độ tồi tệ và trụy lạc cùng cá»±c. Ngài là Cứu Chúa cá»§a những tá»™i nhân xấu xa và hèn hạ như bá»n lính này: và vì thế Ngài đã đến tiếp xúc vá»›i hỠđể xem há» như thế nào.

Trên đây tôi đã cố gắng lướt nhanh qua các chi tiết và có lẽ Ä‘á»c giả cÅ©ng không thích tôi nói nhiá»u hÆ¡n nữa. Tuy nhiên, nếu dừng lại tại đây má»™t ít nữa để há»c há»i, chắc sẽ có ích cho chúng ta rất nhiá»u.

Trước hết, qua lối cư xá»­ cá»§a bá»n hành hạ Chúa Jêsus, chúng ta hãy lưu ý đến cách lạm dụng má»™t trong các quà tặng cá»§a Äức Chúa Trá»i nÆ¡i bá»n ngưá»i này. Từ đầu đến cuối, Ä‘iểm nổi bật trong thái độ bá»n lính La-mã ấy là lúc nào cÅ©ng biến việc làm mình thành trò vui chÆ¡i và cưá»i đùa. Nụ cưá»i là má»™t quà tặng từ Äức Chúa Trá»i. Äó là má»™t thứ gia vị Tạo hóa đã ban cho để nêm vào những món ăn tẻ nhạt trong Ä‘á»i sống thưá»ng ngày. Äó là má»™t thứ ánh dương tô màu cho phong cảnh; nếu không, vạn vật sẽ buồn tẻ và u tối. Khả năng nhìn thấy được khía cạnh khôi hài cá»§a má»i sá»± giúp chúng ta trút bá»›t gánh nặng cuá»™c Ä‘á»i rất nhiá»u; và kẻ có tài tạo niá»m vui vẻ chân thật và trong sạch có thể là ân nhân thật cá»§a đồng loại mình.

Tuy nhiên, vốn là má»™t món quà từ Äức Chúa Trá»i, nụ cưá»i vẫn thưá»ng bị lạm dụng hÆ¡n bất cứ má»™t quà tặng nào khác và thưá»ng biến phước hạnh ra rá»§a sả. Khi nụ cưá»i nhằm công kích những vật thiêng liêng cùng ngưá»i thánh khiết; khi được dùng để giảm giá trị và hạ thấp những gì cao trá»ng cùng đáng kính; khi bị sá»­ dụng làm khí giá»›i tra tấn khuyết Ä‘iểm cùng che giấu vẻ khinh bỉ – lúc đó, thay vì là lá»›p bá»t trong má»—i ly giữa bàn tiệc cuá»™c Ä‘á»i, nụ cưá»i trở thành chất độc giết ngưá»i. Cái cưá»i đã đưa bá»n lính vào những hành động vô nhân đạo; nó che đậy không cho há» nhìn thấy bản chất thật cá»§a việc há» làm; và nó gây thương tích nÆ¡i Äấng Christ còn sâu hÆ¡n cả lằn đòn cá»§a Phi-lát.

Äiểm thứ hai cần lưu ý ấy là Ngài bị chống đối vào lúc này được xem là ngược lại vá»›i vương tước làm Äấng Cứu chuá»™c cá»§a Ngài. Lần này khác hẳn vá»›i lần trước, khi Ngài bị lợi dụng sau cuá»™c xét xá»­ cá»§a giáo há»™i. Tiếp theo là há» chế giá»…u chức vụ tiên tri cá»§a Ngài: “Khi đã bịt mắt Ngài lại, há» vả vào mặt Ngài bảo rằng, hãy nói tiên tri thá»­ xem ai đã đánh ngươi.†Mặt khác, ở đây, sá»± chế giá»…u nhằm vào toàn thể sá»± kiện Ngài tá»± xưng là Vua, quân lính xem đó là má»™t Ä‘iá»u ngu xuẩn và đùa cợt khi thấy má»™t ngưá»i có vẻ hèn hạ, cô thế và yếu Ä‘uối như vậy lại dám nuôi những ước vá»ng cao xa đến thế.

Từ đó, lá»i tuyên bố cá»§a Äấng Christ cÅ©ng đã nhiá»u lần gây ra thái độ cưá»i nhạo tương tá»±. Ngài là Vua muôn nước. Thế nhưng vua chúa cùng chính khách trần gian này đã chế giá»…u ý tưởng cho rằng má»i kế hoạch cùng tham vá»ng cá»§a há» Ä‘á»u bị ý muốn và luật lệ Ngài chi phối. Cả những nÆ¡i tá»± xưng là đã công nhận thẩm quyá»n cá»§a Ngài, dù chánh thể quí tá»™c hay dân chá»§ cÅ©ng vẫn chưa ý thức được re quyá»n lập pháp cùng phong tục cá»§a há» phải được qui định bởi lá»i Ngài. Ngài là Vua cá»§a Há»™i Thánh. Andrew Melville đã từng tâu vá»›i vua James rằng: “Tại xứ Tô Cách Lan có hai vua và hai vương quốc; đó là vua James, đứng đầu khối Thịnh vượng chung và Jesus Christ, Vua cá»§a Há»™i Thánh trong đó James VI là má»™t công dân, và đối vá»›i vương quốc cá»§a Christ Jêsus, James VI không giữ địa vị má»™t ông vua, hoặc lãnh Chúa hay nguyên thá»§ mà chỉ là má»™t phần tá»­â€. Toàn thể lịch sá»­ Há»™i Thánh Tô Cách Lan là cả má»™t cuá»™c tranh đấu dai dẳng để giữ vững lẽ thật này, nhưng cuá»™c tranh đấu cÅ©ng thưá»ng phải đương đầu vá»›i những chống đối gần như nhục nhã như tình trạng Chúa Jêsus đã gánh chịu nÆ¡i biệt thá»± Phi-lát. Äiá»u quan trá»ng hÆ¡n hết là chấp nhận vai trò vương bá cá»§a Äấng Christ trong lãnh vá»±c Ä‘á»i sống cá nhân, thế nhưng chính nÆ¡i này lại kháng cá»± ý chỉ Ngài mạnh mẽ nhất. Chúng ta trung thành vá»›i Ngài qua miệng lưỡi nhưng trong lãnh vá»±c nào chúng ta má»›i thắnh được xác thịt cách toàn vẹn đến ná»—i Ngài có thể định Ä‘oạt việc làm cùng thú tiêu khiển cá»§a chúng ta và dẫn dắt chúng ta trong cách sá»­ dụng thì giá», phương tiện và sức lá»±c để địa vị Ngài được nổi bật qua Ä‘á»i sống chúng ta?

Bài há»c thứ ba ấy là nhận biết rằng những gì Chúa Jêsus gánh chịu lúc này Ä‘á»u vì cá»› chúng ta.

Hình ảnh ăn sâu nhất trong trí tưởng tượng ngưá»i tín đồ Äấng Christ trong bức tranh này, chính là mão miện bằng gai. Nó bao hàm má»™t vẻ gì bất thưá»ng, và biểu lá»™ ý giỡn cợt cùng tài xảo cá»§a kẻ thô bạo. HÆ¡n nữa, vì má»i ngưá»i Ä‘á»u cảm biết gai đâm thể nào rồi cho nên chính mão gai đã Ä‘em chúng ta đến gần ná»—i thống khổ cá»§a kẻ gánh Ä‘au thương hÆ¡n bất cứ má»™t hình ảnh nào khác. Nhưng Ä‘iểm chính yếu là biểu tượng cá»§a nó trong tâm trí tín đồ chúng ta. Khi A-Ä‘am và Ê-va bị Ä‘uổi khá»i vưá»n bước vào thế giá»›i trống rá»—ng và đầy lao khổ, hình phạt há» phải chịu ấy là đất sẽ sanh gai cá» và tật lê. Như thế, gai là dấu hiệu cá»§a nguyá»n rá»§a; nghÄ©a là bị Ä‘uổi khá»i sá»± hiện diện cá»§a Äức Chúa Trá»i và mang lấy má»i hậu quả buồn bã Ä‘au đớn. Và gai, nứt từ cành cây trÆ¡ trá»i giữa trá»i đông, vá»›i hình dáng xấu xí đến ghê sợ, đâm dưới những hoa lá trong nắng hạ để gây thương tích những tay nào sá» tá»›i, xé áo hoặc cắt thịt du khách len mình qua bụi rậm, đốt nóng da thịt má»—i khi xuyên vào được, há chẳng tượng trưng thích hợp cho khía cạnh cuá»™c Ä‘á»i kết hiệp vá»›i tá»™i lá»—i – khía cạnh lo âu, phiá»n muá»™n, Ä‘au đớn, thất vá»ng, bệnh tật và chết chóc sao? Nói tóm lại, gai tượng trưng cho rá»§a sả. Nhưng nhiệm vụ Äấng Christ là gánh chịu lá»i rá»§a sả và lúc đội nó trên đầu, chính là Ngài đã cất nó khá»i thế gian rồi. Ngài gánh tá»™i lá»—i và gánh sầu não chúng ta.

Vì sao ngày nay, khi nghÄ© đến mão gai, không những chúng ta chỉ cảm thấy ghê sợ, cảm thương mà còn không nén được vui mừng nữa? Bởi vì, dù thô bạo như thế, lá»i đùa giỡn cá»§a bá»n lính vẫn mang má»™t ý nghÄ©a xứng hiệp vá»›i hành động há»; và dù được thể hiện qua tá»™i lá»—i, sá»± khôn ngoan há» cÅ©ng đã đạt đến mục đích nó. Có má»™t số ngưá»i vẻ mặt đẹp đẽ đến ná»—i cả những y phục tồi tàn nhất khoác vào thân kẻ khác thì trông buồn cưá»i và ghê tởm nhưng lại vẫn thích hợp vá»›i chính há», và ngay đến những món trang sức tầm thưá»ng nhất, đặt lên ngưá»i há» vẫn đầy vẻ quyến rÅ© hÆ¡n những ngưá»i Ä‘iểm trang trau chuốt nhất mà ít được ngưá»i ta ưa chuá»™ng. CÅ©ng vậy, đối vá»›i Äấng Christ, dù những lá»i nhục mạ, cÅ©ng trở thành món trang Ä‘iểm vẻ đẹp Ngài. Khi há» gá»i Ngài là Bạn những kẻ thâu thuế và tá»™i nhân, dù vá»›i tánh cách chế giá»…u, hỠđã vô tình tặng cho Ngài má»™t danh hiệu khiến hàng trăm thế hệ yêu mến Ngài; và khi đặt mão gai lên đầu Ngài, há» cÅ©ng không ngỠđã dâng lên Ngài vòng hoa thiêng liêng nhất do tay con ngưá»i dệt nên. Trải qua suốt thá»i đại, Chúa Jêsus vẫn còn mãi mãi đội mão gai, và các môn đệ cùng ngưá»i yêu Ngài không muốn Ngài đội má»™t mão miện nào khác nữa.

Äiểm thứ tư là từ cảnh tượng này, chúng ta rút ra được bài há»c vá» sá»± nhẫn nhục chịu khổ.

Tôi còn nhá»› má»™t bậc thánh mà tôi đã được đặc ân viếng thăm lúc khởi đầu cuá»™c Ä‘á»i mục sư. Dù nghèo khổ và thất há»c, bà là má»™t ngưá»i có quyá»n năng phi thưá»ng; những ý tưởng cá»§a bà thật là đặc biệt độc đáo và sá»± khôn ngoan bà vô cùng quyến rÅ©. Tuy chưa già bao nhiêu, bà biết rằng bà sắp qua Ä‘á»i và bịnh tình bà Ä‘ang gánh chịu là má»™t trong những chứng Ä‘au đớn nhất đối vá»›i con ngưá»i. Tôi còn nhá»›m thưá»ng bảo rằng lúc cÆ¡n bệnh hành hạ đến cá»±c Ä‘iểm, bà nằm nghỉ đến cÆ¡n thống khổ cá»§a Cứu Chúa và tá»± nhá»§ rằng những cÆ¡n Ä‘au nhói này chưa thấm thía bằng những mÅ©i gai đâm vào Ngài.

CÆ¡n Ä‘au đớn cá»§a Äấng Christ dạy chúng ta vá» sá»± má»m mại và thoả lòng. Thật ra, hưởng những tiện nghi và lạc thú cuá»™c Ä‘á»i không có gì là sai lầm. Äức Chúa Trá»i đã ban chúng cho ta; và nếu nhận lấy vá»›i tấm lòng biết Æ¡n, chúng ta có thể được kéo lại gần Ngài hÆ¡n. Thế nhưng, chúng ta lại thưá»ng quá kinh hãi lo mất chúng và quá sợ sệt rÆ¡i vào Ä‘au đớn và nghèo khó. Chúng ta phải trước nhất, để cho ná»—i Ä‘au thương cá»§a Äấng Christ khiến chúng ta vững mạnh hầu có thể chịu đựng má»i sá»± Ä‘au đớn hoặc sỉ nhục chúng ta phải gặp vì danh Ngài. Nhiá»u ngưá»i muốn làm tín đồ Äấng Christ nhưng thối lui trước quyết định vì sợ bạn hữu chê cưá»i hoặc cảm thấy sẽ bị thua lá»— đối vá»›i thế gian này. Tuy nhiên, chúng ta không thể nhìn cÆ¡n Ä‘au thương cá»§a Cứu Chúa mà lại không thấy hổ thẹn cho những sợ hãi hèn nhát như thế. Nếu hiện nay mão gai Äấng Christ cÅ©ng trở thành mối kiêu hãnh và bài ca cá»§a loài ngưá»i cùng thiên sá»±, bạn hãy tin chắc rằng má»—i cành gai trong mão mà có thể chúng ta sẽ phải đội má»™t ngày nào đó, sẽ biến nên món trang Ä‘iểm chói lòa nhất cá»§a chúng ta.

CHƯƠNG 8

THẢM BẠI CỦA PHI-LÃT

Chúng ta đã dừng lại khá lâu tại tòa án Phi-lát. Phi-lát đã giữ chúng ta lâu quá. Vá»›i cái liếc đầu tiên cá»§a vụ án, ông đã thừa rõ bổn phận cá»§a o. Thế nhưng, thay vì hành động tức khắc theo niá»m xác tín cá»§a mình, ông lại trì hoãn. Má»™t cá»­ chỉ trì hoãn như thế ít khi mang lại kết quả tốt đẹp được. Phi-lát đã cho sá»± cám dá»— có đủ thì giá» tấn công ông. Thật ra, ông đã kháng cá»±; đã chiến đấu khổ nhá»c và lâu dài; tuy nhiên chẳng thà trước đó ông đừng nhưá»ng dịp tiện cho nó và cuối cùng, ông đã ngã quỵ cách Ä‘au đớn.

I

Khi Phi-lát giao Chúa Jêsus cho ngưá»i ta đánh đòn, chúng ta tưởng chừng như ông đã ná»™p Ngài cho thập tá»± giá; và dân Do Thái cÅ©ng chỉ có thể nghÄ© như vậy vì đánh đòn thưá»ng thưá»ng đến trước giai Ä‘oạn đóng Ä‘inh. Dầu vậy, ông vẫn chưa rá»i bỠý nghÄ© cứu Äức Chúa Jesus: Ông vẫn bí mật khăng khăng giữ ý định mình, đánh đòn rồi tha cho Ngài. Có lẽ, nếu ông đã Ä‘i vào trong Ä‘ang khi Ngài bị đánh đòn thì chắc vợ ông đã khuyên ông cố gắng thêm vì cá»› Ngưá»i Công bình này rồi.

Dầu sao, ông đã bước ra sân khấu nÆ¡i dân Do Thái Ä‘ang đứng, tuyên bố vụ án chưa chấm dứt; và lúc Chúa Jêsus bị đánh đòn xong, bước tá»›i, ông quay lại chỉ vào Ngài, nói lá»›n vá»›i vẻ xúc động sâu xa: “Kìa xem Ngưá»i này!â€

Äó là má»™t biểu lá»™ cá»§a lòng trắc ẩn(1) tá»± nhiên, má»™t lá»i kêu gá»i dân Do Thái ý thức tính cách vô lý phải kéo dài vụ án: Rõ ràng Chúa Jêsus chẳng phải là kẻ đúng như hỠđã cố tình gán cho Ngài: dù sao Ngài cÅ©ng đã chịu Ä‘au đớn vừa đủ rồi.

Tuy nhiên, tâm trí ngưá»i tín đồ Äấng Christ ở má»i thá»i đại vẫn cảm thấy má»™t ý nghÄ©a sâu xa hÆ¡n chính Phi-lát định nói qua những lá»i này. CÅ©ng như Cai phe đã thốt ra má»™t lẽ thật cao cả hÆ¡n ông nhận biết khi bảo rằng thà má»™t ngưá»i cho cả dân tá»™c thì tốt hÆ¡n; cÅ©ng vậy lúc thốt ra lá»i này, quan tổng đốc không ngá» mình là má»™t tiên tri. Và bao nhà truyá»n đạo thuá»™c thá»i đại kế tiếp cÅ©ng đã mượn lá»i này cá»§a ông, chỉ vào Chúa Jêsus, la lên rằng: “Kìa, xem Ngưá»i này!†Các há»a sÄ© đã chá»n chính giây phút này, khi mà Chúa Jêsus từ trong bước ra, máu chảy ròng ròng từ những lằn đòn tàn bạo, mình khoác chiếc áo đỠđiá»u và đầu đội mão gai, để vẽ chân dung cá»§a Thống-khổ-nhân (tức Ngưá»i Ä‘au khổ) đồng thá»i phần lá»›n những bức tranh vô giá Ä‘á»u mang để tá»±a Ecce Homo.

Phi-lát đã thốt ra hai câu nói mà ngưá»i Ä‘á»i sẽ không bao giá» quên được, đó là: Trước hết, câu há»i: “Lẽ thật là gì?†Và sau là tiếng kêu: “Kìa, xem ngưá»i này!†Câu há»i “Lẽ thật là gì?†được đặt ra vá»›i tất cả tấm lòng nhiệt thành sâu xa muốn biết Ä‘iá»u đó có nghÄ©a gì? Ai sẽ bày tá» cho tôi vá» Äức Chúa Trá»i? Ai sẽ làm sáng tá» sá»± hiện hữu huyá»n nhiệm này? Ai sẽ khải thị cho con ngưá»i biết vá» số phận cá»§a há»? Và ngoài câu: “Kìa, xem Ngưá»i này†còn có lá»i nào khác giải đáp được những thắc mắc trên chăng? Chính Ngài đã bày tá» cho các con trai loài ngưá»i má»i Ä‘iá»u há» phải noi theo; cuá»™c Ä‘á»i Ngài chính là sá»± sống toàn hảo mà má»i cuá»™c Ä‘á»i khác phải khuôn rập theo; Ngài đã mở cánh cổng cá»§a bất diệt và phÆ¡i bày má»i bí mật trong thế giá»›i bên kia. Và Ä‘iá»u hệ trá»ng hÆ¡n Ä‘iá»u ấy là chẳng những Ngài chỉ bày tá» cho chúng ta biết cuá»™c Ä‘á»i hiện tại cÅ©ng như cõi lai sanh phải thế nào nhưng còn giúp chúng ta cách đạt đến lý tưởng nữa. Ngài không những chỉ là hình ảnh cá»§a toàn thiện mà còn là Äấng cứu ngưá»i khá»i tá»™i lá»—i. Vì vậy, cả nhân loại cần phải quay lại vá»›i Ngài và “nhìn xem Ngưá»i nàyâ€.

II

Phi-lát hi vá»ng cảnh Ä‘au thương cá»§a Chúa Jêsus sẽ lay chuyển được tấm lòng chai đá cá»§a bá»n bắt vá»› Ngài như đã từng xúc động chính ông cách sâu xa. Tuy nhiên, lá»i kêu gá»i cá»§a ông lại được đáp ứng qua tiếng hò hét: “Hãy đóng Ä‘inh Hắn trên cây thập tá»±, hãy đóng Ä‘inh Hắn trên cây thập tá»±â€. Dầu sao, cÅ©ng cần lưu ý rằng những tiếng kêu la tàn bạo này phát xuất từ “đám thầy tế lá»… cả cùng bá»n tôi tá»› há»â€. Äám thưá»ng dân cÅ©ng có vẻ xúc động: có lẽ há» sẽ nhượng bá»™ Phi-lát nếu bá»n đầu não cho phép, nhưng đối vá»›i những trái tim cứng cá»i kia thì không gì lay chuyển được; thật ra cảnh máu chảy chi kích thích há» càng thêm và khiến há» cảm biết chắc chắn có thể đánh bại sá»± chống đối cá»§a Phi-lát nếu cứ khăng khăng giữ vững quyết định cá»§a há».

Mất cả sáng suốt, Phi-lát giận dữ đáp: “Chính mình các ngươi hãy bắt mà đóng Ä‘inh ngưá»i; bởi vì vá» phần ta, không thấy ngưá»i có tá»™i lá»—i chi hếtâ€; có lẽ ngụ ý rằng ông bằng lòng giao Tù nhân cho há» nếu há» chịu trách nhiệm vá» việc xá»­ tá»­ Ngài; nếu ông hiểu rõ ý nghÄ©a lá»i yêu cầu há» và biết chắc đó không phải chỉ là tiếng la ó phá rối.

Äoàn dân biết đây là giá» phút nghiêm trá»ng nên cuối cùng đã bày tá» lý do lá»i yêu cầu đóng Ä‘inh Ngài như thế này: “Chúng ta có luật, chiếu theo luật đó Hắn phải chết; vì Hắn tá»± xưng là Con Äức Chúa Trá»i!â€

Äây là ná»n tảng hỠđã dá»±a vỠđể kết án Ngài dù lâu nay há» vẫn che giấu. Há» không dám nhắc đến vì sợ Phi-lát sẽ nhạo cưá»i. Thế nhưng, Phi-lát lại nghÄ© khác. Suốt sáng hôm ấy, ông đã cảm thấy khó chịu rồi và càng nhìn thấy Chúa Jêsus, ông càng chán ghét vai trò cá»§a mình Ä‘ang đóng. Nhưng lúc này khi nghe nhắc đến lá»i tá»± xưng Con Äức Chúa Trá»i cá»§a Ngài, ông sợ phải Ä‘i chá»n má»™t hình thức dứt khoát và kinh khá»§ng. Tâm trí ông bá»—ng quay vá» vá»›i những câu chuyện do lá»i đồn đại vá» tôn giáo ngoại bang cá»§a ông, thuật rằng đôi khi các thần hoặc con trai các thần giả dạng hiện vá» dương gian này. Ai có liên can đến các thần này luôn gặp lấy tai há»a; vì má»—i lần xúc phạm đến chúng, dù là vô ý, cÅ©ng bị chúng trả thù kinh khiếp. Phi-lát đã nhận rõ được má»™t cái gì bí hiểm và không thể giải thích được trong con ngưá»i Jêsus: nếu Ngài là con cá»§a Äức Giê-hô-va, thần bản xứ cá»§a Pha-lê-tin, như Castor và Follux là con trai Jupiter (Ngá»c Hoàng) thì sao? Và nếu Ngài bị sỉ nhục, há Giê-hô-va lại chẳng có thể nguyá»n rá»§a kẻ phạm thượng đến Ngài sao? Äó là ná»—i kinh hãi vừa lóe qua tâm trí Phi-lát; vì thế, ông dẫn Chúa Jêsus vào trong má»™t lần nữa và há»i Ngài vá»›i giá»ng vừa lo sợ vừa tò mò: “Ngươi từ đâu đến?â€

Chúa Jêsus không trả lá»i, vẫn giữ vẻ im lặng oai nghi đã đánh dấu ba giai Ä‘oạn cuá»™c xá»­ án Ngài. Trong thái độ qua cÆ¡n Ä‘au thương cá»§a Cứu Chúa, không còn gì là cao cả hÆ¡n là ba giây phút nín lặng này; tuy nhiên giữ được tâm trí theo ý muốn cÅ©ng không phải là chuyện dá»…. Vì sao lúc này Chúa Jêsus nín lặng? Vài ngưá»i bảo, vì không thể trả lá»i được. Ngài không thể nói có hoặc không; vì nếu bảo rằng Äức Chúa Trá»i là Cha Ngài thì Phi-lát sẽ hiểu sai nghÄ©a, tuy nhiên, để tránh, Ngài cÅ©ng không thể bảo Ngài chẳng phải là Con Äức Chúa Trá»i được bởi thế, làm thinh là hay hÆ¡n cả.

Dầu vậy, lá»i giải thích thật lại đơn giản hÆ¡n. Chúa Jêsus không đáp Ngài có phải là Con Äức Chúa Trá»i hay không, bởi cá»› Ngài không muốn được thả ra vì lý do này. Ngài không muốn Phi-lát phóng thích Ngài chẳng phải vá»›i lý do Ngài là Con Äức Chúa Trá»i, nhưng là kẻ vô tá»™i theo sá»± nhìn nhận chắc chắn cá»§a Phi-lát; và sá»± nín lặng cá»§a Ngài đã kêu gá»i Phi-lát hành động theo sá»± nhìn nhận này.

Quan tòa kinh ngạc hÆ¡n bao giá» hết và cảm thấy hÆ¡i tức giận trước cách cư xá»­ cá»§a Ngài. Ông nói, mặt đỠbừng lên: “Ngươi chẳng nói chi vá»›i ta hết sao? Ngươi há chẳng biết ta có quyá»n buông tha Ngươi và quyá»n đóng Ä‘inh Ngươi sao?†Tá»™i nghiệp cho ngưá»i! ngưá»i cần phải xét lại trước đó vài phút quyá»n cá»§a ngưá»i lên tá»›i đâu. Và quyá»n mà ngưá»i khoe khoang đó là thứ quyá»n gì vậy? Ông nói nói ra vẻ như ta đây có trá»n quyá»n tá»± do làm bất cứ Ä‘iá»u gì mình thích. Thật ra không má»™t quan tòa nào có thể tuyên bố như thế: Vì công lý đã tước mất quyá»n thi hành ý riêng bất công cá»§a ta rồi. Lúc này Chúa Jêsus má»›i trả lá»i vá»›i vẻ bình tÄ©nh cao thượng để nhắc nhở ông ta: “Nếu chẳng phải từ trên cao đã ban cho ngươi, thì ngươi không có quyá»n gì trên taâ€. Ngài nhắc ông nhá»› rằng quyá»n mà ông Ä‘ang nắm giữ là do từ trên Trá»i ban cho, và vì thế, không được quyá»n sá»­ dụng theo ước muốn riêng mà phải theo công lý. Dầu vậy, Ngài còn nói thêm: “Vậy nên, kẻ ná»™p Ta cho ngươi còn có tá»™i trá»ng hÆ¡n nữaâ€. Ngài nhận biết rằng Phi-lát Ä‘ang đứng trong địa vị phải xá»­ vụ án: ông không tá»± ý xá»­ như giá»›i chính quyá»n Do Thái đã làm.

Như vậy, Ngài ý thức được má»i ná»—i khó khăn trong địa vị quan tòa cá»§a ông ta và đã bằng lòng tha thứ má»—i lầm lá»—i ông. Chính Ngài là kẻ trước đó vài phút, đã bị Phi-lát ra lệnh tra tấn. Còn có lòng nhân từ nào cao cả và vị tha như thế không? Còn có má»™t cuá»™c chiến thắng những há»n oán và căm giận nào hoàn toàn hÆ¡n thế chăng? Nếu sá»± nín lặng cá»§a Äấng Christ là cao cả, thì khi Ngài mở miệng, lá»i nói Ngài cÅ©ng không kém phần cao cả chút nào.

III

Cảm biết lòng cao cả và rá»™ng lượng cá»§a Tù nhân mình, Phi-lát bước ra đánh liá»u quả quyết phóng thích Ngài. Dân Do Thái đã Ä‘á»c được thấy vẻ cương quyết ấy trên gương mặt ông ta. Cuối cùng, há» rút khí giá»›i cuối cùn g ra, thứ khí giá»›i xưa nay vẫn được trừ bị và có đủ khả năng dá»a nhát Phi-lát: há» lăm le kiện ông lên hoàng đế; và đó là ý nghÄ©a tiếng kêu la cá»§a há» lúc này: “Ví bằng quan tha ngưá»i này, thì quan không phải là trung thần cá»§a Sê-sa. Vì há»… ai tá»± xưng là vua, ấy là xướng lên nghịch cùng Sê-sa vậy?â€

Má»™t quan tổng đốc La-mã không sợ gì hÆ¡n là bị kiện cáo đến La-mã. Và trong trưá»ng hợp cá»§a Phi-lát, má»™t cáo trạng vá»›i nhiá»u lý lẽ như thế chắc hẳn còn nguy hiểm hÆ¡n nhiá»u. Thá»i bấy giá» ngôi đế quốc do má»™t nhân vật nghi ngá» hÆ¡n hết nắm giữ. Tiberius có vẻ thích sỉ nhục và làm tá»§i hổ kẻ thuá»™c hạ mình. HÆ¡n nữa vào lúc này, ông lại là má»™t con ngưá»i đặc biệt nguy hiểm. Thân thể bịnh tật, hình phạt cá»§a má»™t Ä‘á»i sống trụy lạc đã khiến ông buồn bá»±c và dữ tợn; thật ra, ông chỉ hÆ¡n ngưá»i Ä‘iên má»™t chút thôi – buồn bã, nghi ngá» và ranh mãnh hiểm độc. Chắc hẳn không má»™t tá»™i trạng nào sẽ khiến ông ta vui thích bằng tá»™i mà hỠđịnh kiện Phi-lát. Khắp La-mã, ai cÅ©ng biết rằng dân Äông phương Ä‘ang mong đợi má»™t Äấng Mê-si; và quan tổng đốc nào bị cáo là ưu đãi hoặc làm ngÆ¡ trước má»™t lá»i mạo nhận như thế chắc chắn sẽ bị triệu hồi, có thể là lưu đày và xá»­ tá»­ nữa, Amicus Caesaris, “bạn cá»§a Sê-sa†là má»™t trong những chức tước mà má»™t con ngưá»i ở địa vị Phi-lát khao khát; hÆ¡n nữa, bị buá»™c tá»™i là đã hành động không giống như bạn hữu vá»›i Sê-sa thì lại càng nguy hiểm biết bao nhiêu!

Tuy nhiên, vẫn còn má»™t yếu tố khác nữa giúp cho chánh quyá»n Do Thái dá»a nhát Phi-lát ấy là ông thừa rõ nếu Ä‘em đưa ra ánh sáng thì thế nào dân chúng cÅ©ng sẽ có nhiá»u Ä‘iểm kiện cáo lối cai trị cá»§a o. Má»™t Ä‘iểm hay ở đây ấy là trong tác phẩm cá»§a má»™t tác giả đương thá»i, có ghi lại ná»—i lo sợ cá»§a Phi-lát trước cùng má»™t sá»± ngăm Ä‘e như ở trưá»ng hợp này, như sau: “Ông sợ rằng nếu má»™t phái Ä‘oàn Do Thái được gởi đến La-mã, chắc há» sẽ thảo luận vá» tất cả những chểnh mảng trong chính phá»§ cá»§a ông cùng là sá»± lạm thâu thuế má, xét xá»­ bất công, hình phạt dã manâ€. Äó là đặc Ä‘iểm cuá»™c Ä‘á»i quá khứ cá»§a Phi-lát, và lúc này, khi ông sắp sá»­a làm má»™t việc nhân đạo và công bình, quá khứ đó đã ngăn trở ông. Không có gì có thể phá há»ng mạnh mẽ những quyết định đẹp đẽ cùng làm tê liệt những cố gắng cao cả bằng sức nặng chết chóc cá»§a những tá»™i lá»—i quá khứ. Những ai đã từng quen thuá»™c vá»›i những trang sá»­ kín giấu và nhục nhã cá»§a loài ngưá»i Ä‘á»u có thể quả quyết bảo rằng: Ngưá»i sẽ không làm Ä‘iá»u lành ngươi muốn, hay là: Ngươi sẽ làm Ä‘iá»u dữ và ô nhục chúng ta sai bảo ngươi. Có những Ä‘oàn thể trong đó ngưá»i ta không thể nói những lá»i đẹp đẽ, cao thượng mà ngưá»i ta có thể nói ở nÆ¡i khác, bở cá»› ngày nay có những ngưá»i nhận biết mình đã sống mâu thuẫn vá»›i chính mình nhiá»u quá. Äá»u đã chê cưá»i tư tưởng khoan dung vừa nẩy sanh trong óc ta, đã ngăn chặn lá»i nói cao đẹp trên đôi môi và đã làm bại xuá»™i má»i nghị lá»±c hoạt động cá»§a chúng ta đó là gì? Há chẳng phải là giá»ng thì thầm bên trong bảo ta rằng: “Hãy nhá»› lần trước ngươi đã thất bại thế nào rồi sao? Và đó chính là sá»± ngăn trở cá»§a tá»™i lá»—i quá khứâ€, nó không cho phép chúng ta làm Ä‘iá»u lành mình muốn.

Thế nhưng, nếu má»™t ngưá»i đã lỡ sống má»™t quá khứ gian ác rồi thì bây giá» phải làm gì? Phi-lát cần phải xá»­ thế nào? Chỉ có má»™t cách. Ấy là tập trung má»i phương pháp, sức lá»±c, coi thưá»ng má»i hậu quả trong tương lai và tiến tá»›i làm Ä‘iá»u ngay thẳng. Chỉ cần má»™t bước tiến trung thành vá»›i lương tâm, má»™t lá»i xưng tá»™i, trong phút chốc sẽ đánh bại được quyá»n năng cá»§a bạo lá»±c và giải thoát được con ngưá»i mê ngá»§ thoát khá»i ngục tù ô nhục cá»§a dÄ© vãng.

Than ôi, Phi-lát lại không đủ sức làm Ä‘iá»u đó. Vì cá»› công bình, vì cá»› má»™t ngưá»i Ga-li-lê đáng mến và vô tá»™i nhưng vô danh và cô thế này, mà phải hầu tòa tại La-mã cùng nhận lất án tù đày, nghèo đói – con ngưá»i cá»§a triết há»c thế gian này không thá» nào vươn lên đến má»™t cao độ như thế được. Ngưá»i thuá»™c vá» thế gian và đã từng hô hấp bằng những đặc ân lạc thú cùng an á»§i cá»§a nó từ lâu rồi nên khi nghe lá»i ngăm Ä‘e cá»§a dân chúng, ngưá»i vá»™i đầu hàng vô Ä‘iá»u kiện.

Như thế, sá»± cương quyết và cuồng nhiệt cá»§a dân Do Thái đã chiến thắng. Phi-lát kháng cá»± nhưng buá»™c lòng phải nhượng bá»™ từng bước má»™t. Ông muốn làm Ä‘á»u phải, cảm biết vẻ quyến rá»§ trong Jêsus và tức giận phải Ä‘i ngược lại lương tâm, nhưng dân chúng đã bắt buá»™c ông phải vâng phục ý muốn độc ác cá»§a há». Tuy nhiên, lý do thật cá»§a thất bại ông vẫn nằm trong chính con ngưá»i ông – trong cá tánh nông cạn và yêu mến thế gian đã được phÆ¡i bày tận gốc rá»… trong cÆ¡ há»™i này.

IV

Còn vài Ä‘iá»u nữa cần nhắc đến. Lúc ấy tâm trí Phi-lát trở nên Ä‘iên dại và lòng Ä‘au đớn. Ông đã bị đánh bại và sỉ nhục, vì thế ông sung sướng nếu tìm được cách sỉ nhục lại địch thá»§. Ông bước lên ghế quan tòa. “Tại nÆ¡i gá»i là Ba-vê, má»™t tiếng Hê-bÆ¡-rÆ¡ gá»i là Ga-ba-tha†– má»™t hành động mà tôi cho là có ý nghÄ©a tương tá»± vá»›i thói quen cá»§a má»i quan tòa ngày nay trước khi tuyên bố án tá»­ hình ấy là đội mÅ© Ä‘en lên đầu. Chỉ vào Jêsus, ông tuyên bố: “Vua các ngươi kia kìa!†như thế chẳng khác nào bảo rằng ông tin ngưá»i này thật là Äấng Mê-si cá»§a hỠ– con Ngưá»i đáng thương, thân thể đầy máu và bị ngược đãi này. Ông Ä‘ang cố sức nhục mạ há». Và ông đã thành công: há» phải Ä‘au đớn hô to: “Hãy trừ Hắn Ä‘i! Hãy trừ Hắn Ä‘i! Äóng Ä‘inh hắn trên cây thập tá»± Ä‘i.†Phi-lát há»i: “Ta sẽ đóng Ä‘inh Vua các ngươi lên thập tá»± giá sao?†Giận dữ chúng đáp: “Chúng tôi không có vua nào khác, chỉ Sê-sa mà thôiâ€. Làm sao tưởng tượng được đại diện cá»§a má»™t dân tá»™c “được nhận làm con nuôi, được vinh hiển cùng giao ước, được ban cho luật pháp, được đặc ân hầu việc Äức Chúa Trá»i cùng những lá»i hứa lại có thể thốt lên má»™t lá»i như vậy!†Äó chính là hỠđã khước từ quyá»n trưởng tá»­, đã rá»i bỠđịa vị cá»§a há». Phi-lát thừa biết Ä‘iá»u gì đã khiến há» hạ lòng kiêu ngạo để từ bá» hy vá»ng tổ tiên há» và thừa nhận quyá»n hạn cua kẻ chinh phục; tuy nhiên buá»™c há» phải uống há»›p đắng cay này cÅ©ng là má»™t Ä‘á»n bù cho chén nhục nhã mà hỠđã ép ông uống trước đó. Và ông vá»™i chụp lấy lá»i há» ngay.

(còn tiếp...)